Nhạc nềnWuxia

Máu Đọng Đe Sắt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió bấc rít gào qua những khe đá hẹp của đỉnh Tây Nhạc, cuốn theo màn sương muối đặc quánh tràn vào thảo lư qua mảng mái tranh rách nát chưa kịp vá. Đêm tối tĩnh mịch của nghĩa trang Kiếm Trủng bị bao phủ bởi cái lạnh cắt da cắt thịt, nhưng sâu dưới lòng đất, trong mật thất của lò rèn cũ rỉ sét, bầu không khí lại hầm hập nóng và ngột ngạt đến nghẹt thở. Mùi xỉ than chưa nguội hẳn trộn lẫn với mùi tanh nồng của máu tươi hoại tử và mùi rỉ đồng cổ xưa bốc lên từ vách đá ẩm ướt.


Mộ Dung Khô nằm bất động trên tấm phản gỗ thông mục nát góc hầm ngầm. Tấm áo vải xám tro vá víu nhiều mảnh của ông đẫm máu đen nhạt rỉ ra từ bả vai phải cụt ngủn. Cánh tay trái—bàn tay duy nhất còn lành lặn của ông—nay co quắp, xám xịt và lạnh ngắt như một khúc gỗ mục trôi sông. Kinh mạch tay trái đã nứt vỡ hoàn toàn sau trận bộc phát vạn kiếm trận đẩy lùi Trương Đột ở sườn dốc Gió Bấc đêm qua. Giới Hạn Kinh Mạch Tàn đã kích hoạt triệt để, giam cầm vị đại tông sư ẩn thế trong cơn hôn mê sâu, liệt hoàn toàn cơ thể không thể cử động dù chỉ là một đầu ngón tay.


Thím Ba quỳ bên phản gỗ, gương mặt hằn sâu những nếp nhăn sương gió đầy lo âu. Đôi bàn tay bám đầy tro bếp bếp lò của bà run rẩy vắt chiếc khăn vải thô thấm nước giếng quặng sắt lạnh buốt đắp lên vầng trán nóng như lửa đốt của Mộ Dung Khô. Bà không dám dùng nước nóng, bởi hơi nước bốc lên qua khe đất nứt của nền thảo lư phía trên có thể làm lộ vị trí ẩn náu dưới lòng đất cho quân tuần tra triều đình đang lùng sục ngoài kia.


Bên cạnh phản gỗ, lão thợ rèn Thạch Đầu ngồi tựa lưng vào bệ lò rèn rỉ sét. Vai trái của lão quấn tạm dải vải thô dính máu do vết thương rách nhẹ trong trận chiến đêm qua, đôi mắt trái bị hỏng nhắm nghiền, lồng ngực phập phồng thở dốc mệt mỏi. Lão nhìn Mộ Dung Khô, giọng khàn đặc như tiếng hai mảnh sắt rỉ cọ xát vào nhau:


"Kinh mạch tay trái của lão Khô vỡ nát hết rồi. Thuốc châm cứu của Tống thần y chỉ giữ được ba ngày, nay lại cưỡng ép dịch chuyển đe sắt ngàn cân để kích hoạt trận nhãn huyền thiết... Sức lực phế nhân làm sao chịu nổi phản lực chấn động khổng lồ của vạn kiếm trận."


Thím Ba lau nhẹ vệt máu đen nhạt rỉ ra khóe miệng Mộ Dung Khô, giọng nghẹn ngào:


"Dù có phải đổi mạng già này, chúng ta cũng phải giữ cho ông ấy sống sót. Không có lão Khô quét rác, lũ trẻ mồ côi và đám kiếm bộc già nua nghĩa trang này đã bị móng ngựa kỵ binh giẫm nát từ lâu rồi."


Trong lúc dưới hầm ngầm đang chìm trong sự dằn vặt lo âu, thì trên mặt đất, bãi mộ cổ hoang tàn của Kiếm Trủng Tây Nhạc lại đang diễn ra một cuộc chạy đua sinh tử với thời gian.


Tuyết đã ngừng rơi, nhưng sương mù dày đặc bình minh bắt đầu đặc quánh. Quách Què lết cái chân cụt sát gối qua những thềm đá rêu phong lạnh buốt. Bàn tay trái dính đầy dầu mỡ đen kịt của lão nắm chặt hũ dầu rỉ sét, cố gắng quét một lớp dầu tanh nồng mỡ sói lên những vệt máu tươi dính tuyết dọc lối đi dẫn vào thảo lư.


Cách đó không xa, Lão Tôn bộc—người bị đánh gãy chân trái ngày trước—đang cố sức dùng chiếc chổi tre cũ sờn quét dọn những dấu vết chiến đấu còn sót lại. Đêm qua, sau khi trận địa vạn kiếm đẩy lùi Thiết Huyết Tiền Phong Quân, hai lão kiếm bộc già nua tàn phế này đã phải làm việc cật lực suốt đêm. Họ lén lút kéo xác những binh lính thiết giáp tử trận và thu gom những mảnh thuẫn sắt vỡ vụn của Trương Đột, ném tất cả xuống Vực Thẳm Thiết Giáp ở sườn dốc phía Đông.


Vực sâu vạn trượng ấy chứa hàng vạn tấn phế liệu sắt hỏng qua hàng trăm năm, từ trường kim loại khổng lồ nơi đó sẽ nuốt chửng mọi dấu vết vật lý, làm lệch hướng hoàn toàn kim chỉ nam và phá hủy khả năng định vị của bất kỳ toán tuần tra nào dám lùng sục dấu vết. Thế nhưng, thời gian quá gấp rút. Tuyết rơi quá mỏng không đủ che phủ hoàn toàn những vệt dầu rỉ sét mỡ sói tanh nồng bám vào bánh xe gỗ kéo gạo đêm qua.


"Lão Tôn, nhanh tay lên! Sương sắp tan rồi, Mã Tiến dưới trạm gác chắc chắn đã ngửi thấy mùi máu chiến trường!" Quách Què vừa lết đi vừa thì thầm trong hoảng hốt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán găm đầy bụi sắt rỉ.


Lão Tôn bộc không đáp, chỉ cắn răng quét mạnh những chiếc lá thông khô cuối cùng che phủ vệt máu loang lổ sát bậu cửa thảo lư. Đôi chân tàn phế của lão run rẩy dữ dội dưới cái lạnh buốt xương.


"Rầm!"


Một tiếng động thô bạo xé toạc sự tĩnh lặng của bình minh Tây Nhạc. Cánh cửa liếp rách nát của thảo lư bị một lực chân bọc giáp sắt đạp tung, vỡ vụn thành những mảnh tre mục nát bay thẳng vào trong phòng.


Sương muối lạnh buốt theo gió ùa vào, mang theo bóng dáng hung hãn của Mã Tiến—đội trưởng lính canh triều đình dưới trướng Triệu Hoài Sơn. Gã mặc chiếc giáp sắt nhẹ xám tro dính đầy bùn đất, tay cầm cây roi sắt nặng nề nạm đinh đồng rỉ, đôi mắt ti hí sắc lẹm đầy dã tâm lướt nhanh khắp căn phòng tiêu điều dột nát.


Phía sau gã, mười binh lính kỵ binh nhẹ mang giáp thương dầy đặc vây kín lối vào thảo lư, mũi thương sắt nhọn hoắt chĩa thẳng vào trong sẵn sàng đồ sát.


Chiếc chuông đồng nhỏ hoen rỉ của vong nhi Mộ Dung Tần treo ở cửa gió bị luồng gió bấc thổi giật mạnh, phát ra những tiếng ngân leng keng u uất, réo rắt xé lòng.


Lão Tôn bộc run rẩy buông cây chổi tre sứt sẹo, quỳ sụp xuống nền đất nện dính bùn tuyết, dập đầu lia lịa:


"Bẩm... bẩm quan lớn! Lũ phế nhân quét rác chúng con xin bái kiến quan lớn! Không biết quan lớn dẫn quân đến căn nhà tranh dột nát này có việc gì chỉ dạy ạ?"


Mã Tiến không thèm nhìn lão bộc già, gã thong thả bước vào trong, cây roi sắt trong tay gõ rầm rập xuống chiếc phản gỗ trống không nơi Mộ Dung Khô thường nằm quét lá. Gã nhíu mũi, ngửi thấy mùi mỡ sói tanh nồng bốc lên từ nền đất.


"Vệt dầu rỉ sét mỡ sói dẫn thẳng từ trạm gác của ta ngược lên hướng thảo lư này. Đêm qua có kẻ lén cướp xe gạo và giải cứu tù nhân, các ngươi có biết không?" Mã Tiến gằn giọng, giọng nói lạnh lùng buốt giá như sương muối.


"Bẩm quan lớn... lũ quét rác chúng con điếc lác, đêm qua bão tuyết lớn quá, chúng con chỉ biết ôm nhau run rẩy góc nhà, hoàn toàn không nghe thấy tiếng động gì bên ngoài sườn dốc ạ!" Lão Tôn bộc run rẩy khai.


"Hừ! Không nghe thấy gì?"


Mã Tiến cười lạnh một tiếng ghê rợn. Gã thong thong bước đến góc thảo lư, dừng lại ngay trước chiếc đe sắt khổng lồ nặng ngàn cân—nơi che giấu trận nhãn huyền thiết ngầm và mật đạo dẫn xuống lò rèn cũ rỉ sét nơi Mộ Dung Khô đang nằm hôn mê.


Đôi mắt ti hí của Mã Tiến bỗng co rút lại khi nhìn thấy một vệt đỏ sẫm đọng lại trên bề mặt sần sùi của đe sắt cổ. Đó là vệt máu đen nhạt rỉ ra từ kẽ móng tay trái của Mộ Dung Khô khi ông ngã quỵ đêm qua trong trận chiến kích hoạt trận nhãn. Dù Quách Què đã lén dùng dầu rỉ sét lau chùi bảo dưỡng trước đó, nhưng máu tươi của đại tông sư đã ngấm sâu vào những thớ thép rỉ nứt nẻ của chiếc đe cổ qua mười năm nung rèn, không thể nào tẩy rửa sạch trong thời gian ngắn.


Mã Tiến dùng mũi đao sắt chỉ thẳng vào vệt đỏ sẫm, giọng nói rít qua kẽ răng đầy sát ý:


"Máu gì đây? Chiếc đe sắt này rỉ sét đen kịt, sao lại có vệt máu tươi mới đọng lại thế này? Lão già quét rác cụt tay đâu rồi? Sao không thấy hắn ở đây?"


Lồng ngực Lão Tôn bộc thắt lại, mồ hôi lạnh vã ra như tắm dọc sống lưng rách nát. Lão biết rõ, nếu gã chỉ huy phát hiện ra vết máu này là của Mộ Dung Khô, cả nghĩa trang sẽ bị đồ sát để diệt khẩu. Lão cố kìm nén sự run rẩy, dập đầu mạnh xuống đất nện đến chảy máu trán, giả vờ ho hen dữ dội:


"Bẩm quan lớn... khụ khụ... đó là máu của con hạc già cụt cánh ạ! Đêm qua bão tuyết lớn quá, con hạc già đậu trên bia mộ tổ sư bị thú dữ trên núi cắn rách cánh, nó lết vào thảo lư tìm chỗ tránh gió, rỉ máu lên đe sắt rồi chết ngoài bụi tre phía sau. Lão già quét rác cụt tay đã mang xác nó đi chôn cất từ canh ba rồi ạ! Hắn cụt tay phải nên đi lại chậm chạp, giờ chắc vẫn đang lầm lũi quét lá khô sườn dốc phía Tây để kiếm củi sưởi ấm cho con bé mồ côi Tiểu Nha ạ!"


Mã Tiến nheo mắt đầy nghi ngờ. Gã vung đao gạt phăng chiếc chổi tre sứt sẹo bên cạnh bệ thờ đá cổ, hừ lạnh:


"Hạc cụt cánh? Lời khai của ngươi nghe rất hợp lý, nhưng bản tướng không tin! Lũ phế vật các ngươi chắc chắn đang che giấu kẻ phản nghịch sử dụng kiếm ý vô hình đêm qua!"


Gã quay đầu nhìn hai binh lính thiết giáp mang giáp nặng phía sau, ra lệnh bằng giọng nói tàn độc:


"Lấy búa tạ gõ mạnh vào đe sắt này cho ta! Chiếc đe này nặng ngàn cân, nếu bên dưới lòng đất nện này có hầm ngầm mật đạo rỗng ruột, tiếng ngân vang của kim loại mỏi sẽ khác thường!"


"Tuân lệnh!"


Hai tên lính thiết giáp vạm vỡ bước lên, vung chiếc búa sắt khổng lồ nặng sáu mươi cân nạm đinh đồng rỉ, chuẩn bị nện thẳng xuống bề mặt chiếc đe cổ.


Dưới hầm ngầm lò rèn ngầm tối tăm, Thạch Đầu nghe rõ từng lời quát tháo của Mã Tiến qua khe đất nứt nền thảo lư ngay phía trên đầu. Trái tim lão thợ rèn thắt lại như có ai bóp nghẹt. Lão nhìn sang Mộ Dung Khô vẫn nằm hôn mê bất động trên phản gỗ mục, hơi thở của vị đại tông sư hoàn toàn tĩnh lặng, nhịp tim chậm lại đến mức không thể phát ra một tiếng động nhỏ nhất nhờ phép bế khí Khô Diệp Thiền Sư.


Nhưng chiếc đe sắt nặng ngàn cân kia là chốt chặn kết nối trực tiếp với trận nhãn huyền thiết và khoang rỗng của hầm ngầm. Nếu búa tạ nện xuống, tiếng ngân rỗng ruột của chiếc đe sẽ lập tức tố cáo lối vào ngầm dưới nền đất thảo lư.


Không một giây do dự, Thạch Đầu bò rạp xuống dưới bệ cơ chịu lực bằng đá vôi của đe sắt ngầm. Lão đưa đôi bàn tay thô ráp chai sạn—bàn tay rèn sắt thô sở hữu Gia Truyền Thiết Chưởng Công—ôm chặt lấy chốt xích sắt chịu lực nung nóng đang cố định đe sắt với địa tầng đá vôi.


Những mắt xích sắt chịu lực vẫn còn nóng bỏng từ lò than cháy dở đêm qua, nung rực da thịt lòng bàn tay Thạch Đầu bốc khói trắng xèo xèo. Mùi khét lẹt của da thịt bị đốt cháy bốc lên ngột ngạt trong bóng tối hầm ngầm, nhưng lão thợ rèn cắn chặt răng đến rỉ máu khóe miệng, chịu đựng cơn đau buốt thấu xương tủy, dùng toàn bộ nội lực tam lưu của mình siết chặt lấy xích sắt để làm vật hấp thụ chấn động.


"Boong!"


Tiếng búa tạ đầu tiên nện mạnh xuống bề mặt đe sắt phía trên đầu vang lên dữ dội.


Nhờ đôi bàn tay chai sạn của Thạch Đầu siết chặt chốt xích chịu lực nung nóng dưới hầm ngầm, lực chấn động khổng lồ từ cú đập đã bị hấp thụ hoàn toàn. Tiếng ngân vang 'coong' thanh thoát thường ngày của chiếc đe sắt nặng ngàn cân bỗng nhiên biến thành một tiếng nổ đục ngầu, phẳng lỳ và đặc quánh như thể chiếc đe được đúc liền khối với cả lòng núi đá vôi Tây Nhạc, hoàn toàn không có tiếng ngân rỗng ruột của mật thất ngầm.


Dưới hầm ngầm, Thạch Đầu hộc ra một ngụm máu tươi do phản lực chấn động dội ngược, da tay lão bị bỏng cháy đen kịt bám chặt vào xích sắt nung nóng, nhưng lão vẫn kiên cường giữ chặt không hề buông lỏng.


Mã Tiến nhíu mày sâu sắc trước tiếng đập đục ngầu bất thường của chiếc đe sắt. Gã không tin vào tai mình, giật lấy chiếc búa tạ từ tay tên lính thiết giáp, vận khí cương mãnh vung lực đập mạnh phát thứ hai trực diện lên đe cổ.


"Boong!"


Tiếng đập vẫn đặc quánh,flat và câm lặng một cách kỳ lạ. Độ rung chấn của khối sắt nặng ngàn cân bị triệt tiêu hoàn toàn dưới lòng đất nện.


Gã phó tướng hậm hực vứt chiếc búa tạ xuống đất cát, dã tâm lục soát mật đạo bị chặn đứng bởi sự im lặng tuyệt đối của đe sắt cổ. Gã tức tối nhìn Lão Tôn bộc vẫn đang quỳ rạp run rẩy dưới đất bùn dính tuyết tan, vung cây roi da trâu bịt xích sắt quất mạnh ba phát chí mạng vào bả vai lão bộc già để thị uy và trút giận.


"Chát! Chát! Chát!"


Da thịt vai áo Lão Tôn bộc rách nát hoàn toàn, máu tươi đỏ thẫm thấm đẫm lớp áo vải thô xám cũ kỹ rách nát vai. Lão bộc già đau đớn co rúm người lại, nhưng lão chỉ cắn răng rên rỉ nghẹn ngào, quyết không hé răng nửa lời bảo vệ an toàn cho vị đại tông sư dưới hầm ngầm.


"Lũ phế nhân rác rưởi! Ta sẽ lập một trạm canh gác cố định ngay trước cổng nghĩa trang Kiếm Trủng này. Từ nay, một con ruồi cũng đừng hòng ra vào ngọn núi Tây Nhạc này! Nếu ta phát hiện bất kỳ vệt dầu rỉ sét hay vết máu mới nào nữa, ta sẽ san phẳng căn thảo lư này thành bình địa!"


Mã Tiến hậm hực dắt cây đao sắt vào bao, vung roi sắt ra lệnh cho tiểu đội tuần tra rút lui khỏi thảo lư dột nát sương lạnh tràn vào.


Dưới hầm ngầm tối tăm, Thạch Đầu buông đôi bàn tay phồng rộp hoại tử rỉ máu đen nhạt khỏi xích sắt nung nóng, ngã quỵ xuống bên cạnh phản gỗ của Mộ Dung Khô. Thím Ba vội vàng leo lên, dùng thuốc dán thảo dược thô sơ băng bó bả vai rách nát cho Lão Tôn bộc vừa lết vào phòng.


Bí mật lò rèn ngầm và tính mạng của Mộ Dung Khô tạm thời được bảo toàn qua cuộc lục soát ngột ngạt, nhưng vòng vây phong tỏa xích sắt gai của triều đình đã chính thức khép chặt, bóp nghẹt mọi nguồn cung cấp nhu yếu phẩm và đường sống duy nhất của nghĩa trang Kiếm Trủng Tây Nhạc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!