Nhạc nềnWuxia

Trận Địa Vạn Kiếm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tuyết lạnh Tây Nhạc rơi mỗi lúc một dày, nhuộm trắng xóa những nấm mồ hoang phế của Kiếm Trủng. Gió bấc rít lên qua những khe đá hẹp, mang theo hơi sương muối buốt giá găm thẳng vào da thịt. Trên nền tuyết lạnh dính đầy bùn cát trước hiên thảo lư, Mộ Dung Khô vẫn quỳ rạp, lồng ngực phập phồng dữ dội. Từng ngụm máu tươi đen kịt rỉ ra từ khóe miệng lão, nhỏ xuống làm tan chảy một vệt tuyết mỏng dưới chân.


Kinh mạch tay trái của lão đau nhói như có hàng vạn chiếc kim châm nung đỏ đang đâm xuyên qua thớ thịt. Đó là cái giá của việc cưỡng ép vận chuyển chân khí bẻ gãy thanh kiếm mỏng của Tào Phong hồi nãy. Bả vai phải cụt ngủn nhức nhối tột cùng, luồng hỏa độc rỉ sét âm ỉ mười năm qua đang thừa cơ lan rộng ra lồng ngực, khiến lão ho khan liên tục. Nhưng đáng sợ hơn cả là cánh tay trái—bàn tay lành lặn duy nhất của lão—lúc này hoàn toàn trống rỗng, không nóng, không lạnh, mất đi mọi xúc giác vật lý. Đây là ngày thứ hai của thời hạn ba ngày sau khi lão chịu đựng Liệu pháp châm cứu nối mạch khốc liệt của Tống Từ Phong. Cánh tay ấy mỏng manh như một sợi chỉ tre mục, chỉ cần vận quá nửa phần công lực, nó sẽ vỡ nát vĩnh viễn.


Trên xà gồ gỗ mục nát sát mái tranh thảo lư, bóng đen của mật thám đại nội Ưng Nhãn vẫn bất động như một phần của bóng tối. Đôi mắt gã ti hí híp lại, chăm chú quan sát vệt máu đen nhạt trên tuyết và bóng dáng già nua rệu rã của Mộ Dung Khô. Ưng Nhãn khẽ siết chặt chuôi kiếm mỏng, lòng gã chấn động tột độ khi nhận ra danh tính thật của lão già quét rác cụt tay này chính là tàn dư duy nhất còn sống của gia tộc Mộ Dung. Gã khẽ nhún mình, lướt nhẹ như một chiếc lá khô ra khỏi thảo lư, biến mất vào màn sương mù dày đặc để tìm đường xuống núi gửi mật thư về kinh đô cho Lý Liên Anh. Gã biết, một khi đại quân thiết giáp tấn công, nghĩa trang này sẽ thành bình địa, và gã cần phải bảo toàn tin tức tình báo vô giá này.


"Rầm... rầm... rầm..."


Tiếng chấn động trầm đục từ phía sườn dốc Gió Bấc đột ngột dội thẳng vào màng tai siêu phàm của Mộ Dung Khô, cắt đứt sự tĩnh lặng của đêm đông. Đó không phải là tiếng sấm trời, mà là tiếng bước chân đồng điệu nặng nề của hàng trăm binh lính mang giáp sắt nặng. Tiếng xích sắt va vào đá hộc kêu lên rầm rập, u uất và đầy sát khí.


Thiết Huyết Tiền Phong Quân của Trương Đột đã bắt đầu tổng tấn công.


Ở lưng chừng dốc núi, Lưu Đại Tráng cùng các nghĩa sĩ giang hồ đang nấp sau những bụi tre gai, gương mặt ai nấy đều xám ngoét vì lạnh và sợ hãi. Lưu Đại Tráng nghiến răng, tay trái nắm chặt sợi dây thừng bện, mắt nhìn trừng trừng vào bức tường thép di động đang tiến lên từ dưới thung lũng sương mù. Dẫn đầu quân kỵ binh và thiết giáp là phó tướng Trương Đột—một đại hán mập lùn vạm vỡ khoác lớp giáp thiết phiến dày ba lớp, tay cầm chiếc thuẫn sắt khổng lồ nặng một trăm cân nạm đinh đồng rỉ.


"Bắn!" Trương Đột gầm lên một tiếng xé toạc màn sương.


Mưa tên từ các cung thủ ngự lâm phía sau bắn xối xả, găm đầy lên các vách đá vôi sườn dốc. Lưu Đại Tráng giật mạnh sợi dây thừng, kích hoạt hệ thống bẫy đá rập thô sơ mà gã đã mất nhiều đêm đục đẽo. Ba tảng đá vôi khổng lồ chênh vênh trên vách dốc đổ ập xuống rầm rầm, cuốn theo đất đá bụi cát mịt mù lao thẳng vào đội hình Thiết Huyết Quân.


Thế nhưng, Trương Đột không hề né tránh. Gã thét lớn một tiếng, vận Thiết Thuẫn Cương Khí Quyết, bước lên trước một bước, nâng chiếc thuẫn sắt khổng lồ chắn ngang người. Hai binh lính thiết giáp bên hông cũng đồng loạt dựng thuẫn sắt dày nửa tấc tạo thành một bức tường thép vững chắc.


"Ầm! Ầm!"


Những tảng đá vôi lớn đập mạnh vào mặt thuẫn sắt rít lên những tiếng chói tai, vỡ vụn thành trăm mảnh vụn đá vô hại bay tung tóe. Chiếc thuẫn sắt của Trương Đột chỉ bị xước vài vệt dài loang lổ, hoàn toàn không bị suy suyển. Sức nặng của thiết giáp và kỹ luật trận thế kỵ binh đã nghiền nát hoàn toàn hệ thống bẫy rập thô sơ vòng ngoài.


"Lũ giang hồ rác rưởi! San phẳng sườn dốc cho ta!" Trương Đột vung thuẫn sắt, dẫm nát rào chắn gỗ thông, dẫn kỵ binh nhẹ tiến lên như một cơn lốc đen. Các nghĩa sĩ giang hồ bị thương rách vai áo, hoảng loạn rút chạy ngược lên nghĩa trang.


Mộ Dung Khô đứng dậy từ bãi tuyết dính máu. Lão nghe thấy tiếng la hét hoảng loạn của A Bảo và tiếng khóc nấc của Tiểu Nha từ phía miếu hoang Sơn Thần vọng lại. Lão biết rõ, nếu để Thiết Huyết Quân tràn vào nghĩa trang, lò rèn ngầm và vạn ngôi mộ cổ của tiền nhân sẽ bị san phẳng, xương cốt của những kiếm khách quá cố sẽ bị giẫm đạp dưới móng ngựa chiến.


Lão dời mắt nhìn nửa thân Cây chổi tre rách nát dính máu tươi đen nhạt đang cầm ở tay trái. Vũ khí ngụy trang duy nhất đã bị phá hủy một nửa sau trận chiến với Tào Phong, không thể dùng để đối đầu với bức tường thuẫn sắt nặng ngàn cân của Trương Đột.


"Ta buộc phải kích hoạt trận nhãn... bảo vệ tôn nghiêm cuối cùng của vạn kiếm khách," Mộ Dung Khô thầm nghĩ, ánh mắt vô thần bỗng rực sáng một quyết tâm câm lặng, bi tráng.


Lão khập khiễng lướt nhanh vào trong thảo lư dột nát, sương lạnh muối tràn qua mái tranh rách rưới thổi giật mạnh chiếc chuông đồng nhỏ của vong nhi Mộ Dung Tần kêu leng keng réo rắt. Mộ Dung Khô bước đến bên chiếc đe sắt khổng lồ nặng ngàn cân đặt ở góc phòng. Dưới chân đe sắt ấy là lối vào ngầm mật đạo dẫn thẳng xuống lò rèn cũ rỉ sét và Trận nhãn cốt lõi Kiếm Trủng.


Để kích hoạt trận nhãn, lão phải dịch chuyển chiếc đe sắt nặng ngàn cân này để mở nắp hầm ngầm. Trong trạng thái kinh mạch tay trái bị rách nứt sâu và mất xúc giác hoàn toàn, đây là một thử thách sinh tử vượt quá giới hạn sinh học của phế nhân.


Mộ Dung Khô nín thở hoàn toàn, vận hành Khẩu quyết Khô Diệp Thiền Sư để điều hòa nhịp tim. Lão cúi người, đưa bàn tay trái sừng hóa đen kịt loang lổ vết bỏng rỉ sét ôm chặt lấy bệ đe sắt. Bả vai phải cụt ngủn của lão nhói lên một cơn đau buốt thấu tim, máu tươi từ vết rách kinh mạch lại trào ra, thấm đỏ dải băng gạc đen quấn vai.


"Lên!"


Mộ Dung Khô thét lên một tiếng câm lặng trong lòng. Lão vận dụng toàn bộ ba mươi phần trăm chân khí ít ỏi còn sót lại, truyền lực qua cánh tay trái lạnh ngắt không cảm giác. Sức nặng ngàn cân của đe sắt đè nặng lên xương cốt vai trái của lão kêu lên răng rắc nhẹ. Lòng bàn tay trái bốc khói trắng xèo xèo do ma sát mạnh với thớ thép rỉ của đe sắt cổ.


Bằng một ý chí phi thường vượt lên trên nỗi đau xác thịt, Mộ Dung Khô cưỡng ép dịch chuyển chiếc đe sắt nặng ngàn cân sang bên phải nửa thước, lộ ra nắp hầm ngầm bằng xích sắt dày. Lão lách người nhảy xuống mật thất lò rèn ngầm tối tăm, nơi Thạch Đầu đang nằm dưỡng thương bên bệ lò than rực đỏ.


"Lão Khô! Huynh điên rồi sao? Kinh mạch của huynh..." Thạch Đầu thều thào, đôi mắt trái bị hỏng nhắm chặt vì lo lắng.


Mộ Dung Khô không đáp. Lão bước đến bên lò rèn ngầm, nơi đặt khối huyền thiết nặng ngàn cân liên kết với hệ thống bẫy đá sườn núi—Trận nhãn huyền thiết. Trên bệ đá nung đỏ bên cạnh lò rèn là chiếc Ấn đồng nung đỏ gia truyền, tỏa ra luồng nhiệt lượng cực cao làm không khí xung quanh méo mó.


Mộ Dung Khô đưa bàn tay trái sừng hóa đen kịt—bàn tay mất xúc giác nóng lạnh hoàn toàn ngày thứ hai—trực tiếp cầm lấy chuôi kẹp của Ấn đồng nung đỏ rực. Da thịt lòng bàn tay lão tiếp xúc với thép nóng bốc khói trắng xèo xèo, bốc mùi khét lẹt của da thịt sừng hóa bị đốt cháy, nhưng gương mặt lão vẫn tĩnh lặng như đá cổ, không hề nhíu mày hay phát ra một tiếng rên rỉ.


Lão dập mạnh Ấn đồng nung đỏ lên các khớp nối huyền thiết của trận nhãn ngầm.


"Xèo... xèo..."


Một vệt sáng màu đỏ rực hình ấn cổ dòng họ Mộ Dung được khắc sâu vào thớ thép lạnh của trận nhãn. Dòng năng lượng nhiệt lượng cực mạnh bộc phát, kích hoạt toàn bộ hệ thống địa cơ chịu lực dưới lòng đất Kiếm Trủng Tây Nhạc.


"Coong... coong... coong..."


Tiếng ngân trầm đục vang lên từ lòng đất ngầm, lan tỏa khắp ngọn núi Tây Nhạc sương mù. Mười thanh danh kiếm cổ cắm ngược quanh thảo lư bỗng nhiên rung động dữ dội, tỏa ra luồng kiếm quang màu xám tro rực rỡ xé toạc màn sương muối dày đặc.


Mộ Dung Khô lết thân thể tàn phế trở lại mặt đất thảo lư, khập khiễng bước ra thềm đá cổ. Lúc này, Trương Đột cùng hàng trăm binh lính Thiết Huyết Quân đã tràn lên sát cổng nghĩa trang Kiếm Trủng.


"Lão già quét rác cụt tay kia! Chịu chết đi!" Trương Đột thét lớn, vung chiếc thuẫn sắt khổng lồ nặng một trăm cân lao thẳng vào Mộ Dung Khô.


Mộ Dung Khô đứng bất động giữa bão tuyết rơi đầy vai áo vải thô xám. Lão đưa tay trái dính đầy máu và vết cháy sừng hóa đen kịt lên ngang ngực, hướng đôi mắt vô thần nhìn thẳng vào vạn quân thiết giáp trước mặt. Lão kích hoạt cảnh giới Vạn Kiếm Cộng Ngâm (Sơ Cấp), dẫn động toàn bộ tàn kiếm ý bám trên hàng vạn thanh kiếm gãy rỉ sét đang chôn sâu dưới đất nghĩa trang.


"U... u... u..."


Tiếng ngân u uất, dồn dập của vạn thanh kiếm gãy đồng loạt vang lên khắp núi rừng Tây Nhạc, lấn át hoàn toàn tiếng gầm rú của bão tuyết.


Trong chớp mắt, một cảnh tượng bi tráng bùng phát. Hàng vạn thanh kiếm gãy rỉ sét từ dưới các nấm mồ hoang phế, từ các kẽ đá vôi dựng đứng bỗng nhiên rung động rung lắc mạnh, tự động bay lên lơ lửng giữa không trung cách mặt đất ba thước. Ánh kiếm quang màu xám tro nhạt nhòa rực sáng, liên kết lại với nhau tạo thành một hàng rào kiếm khí lôi điện khổng lồ bao quanh thảo lư.


"Cái... cái gì thế này?" Trương Đột kinh hãi dừng bước ngựa chiến. Gã nhìn thấy hàng vạn mũi kiếm gãy rỉ sét đang chỉ thẳng vào ngực mình, tỏa ra một áp lực tinh thần nặng nề bóp nghẹt phế quản.


Mộ Dung Khô khẽ gõ nhẹ gót chân trái xuống nền đá cổ thềm hiên.


"Vút! Vút! Vút! Vút!"


Vạn thanh kiếm gãy rỉ sét đồng loạt lao đi như một cơn mưa sắt thép vô tận. Luồng kiếm khí lôi điện tinh thuần phóng ra từ Trận nhãn huyền thiết ngầm càn quét qua đội hình Thiết Huyết Tiền Phong Quân.


"Binh! Binh! Binh!"


Những chiếc thuẫn sắt dày nửa tấc của lính thiết giáp bị luồng kiếm khí chém trúng liên tiếp, phát ra tiếng kim loại vỡ vụn giòn giã. Chiếc thuẫn sắt khổng lồ nặng một trăm cân của Trương Đột bị một thanh kiếm gãy rỉ sét đâm trúng ngay vết nứt siêu vi bên sườn thuẫn, vỡ đôi thành trăm mảnh sắt vụn lấp lánh rơi rụng đầy tuyết trắng.


"Hộc!"


Trương Đột bị phản lực chấn động cực mạnh hộc ra một ngụm máu tươi, thân hình mập lùn vạm vỡ bị chấn văng ra xa ba trượng, ngã nhào khỏi lưng ngựa chiến đen khổng lồ. Hàng trăm binh lính thiết giáp phía sau bị luồng kiếm khí lôi điện chém rách giáp sắt, ngã rạp xối xả dưới nền tuyết dính máu.


"Quái... quái vật! Rút quân! Mau rút quân xuống núi!" Trương Đột hoảng sợ tột độ, gã bò dậy bò lê lết trên tuyết, gầm lên ra lệnh rút chạy trong tuyệt vọng.


Đại quân Thiết Huyết Tiền Phong Quân kiêu ngạo bị đẩy lùi hoàn toàn khỏi nghĩa trang Kiếm Trủng Tây Nhạc chỉ trong vòng một nén hương ngắn ngủi.


Nhưng ngay khi bóng dáng quân tuần tra cuối cùng biến mất dưới sườn dốc Gió Bấc, hàng vạn thanh kiếm gãy rỉ sét đồng loạt rơi rụng xuống nền tuyết trắng rào rào, mất đi ánh kiếm quang xám tro nhạt nhòa.


Mộ Dung Khô gập người ho xối xả. Một ngụm máu đen kịt kèm theo những mảnh vụn kinh mạch bị hoại tử phun ra nhuộm đỏ cả khoảng tuyết trắng trước hiên thảo lư. Kinh mạch bả vai phải và cánh tay trái của lão bị nứt vỡ hoàn toàn dưới áp lực dội ngược của vạn kiếm trận, Giới Hạn Kinh Mạch Tàn bị kích hoạt khiến toàn thân lão co rút dữ dội, chân trái quỵ xuống tê liệt hoàn toàn.


Lão ngã quỵ bên thềm đá rêu phong, hơi thở khò khè đứt quãng, sinh mệnh lực liên kết với trận nhãn bắt đầu bị mài mòn nhanh chóng, da mặt xám xịt như tro tàn.


Dưới chân núi Tây Nhạc, Triệu Hoài Sơn đứng giữa doanh trại tuần tra, chứng kiến luồng kiếm quang lôi điện khổng lồ vừa bùng phát trên đỉnh núi làm rách nát cả mây trời sương mù. Gương mặt gã phó tướng đỏ gay đầy vết rỗ co giật liên hồi vì phẫn nộ và sợ hãi.


"Lão già quét rác cụt tay kia... thực sự sở hữu kiếm trận ngầm của Mộ Dung gia!" Triệu Hoài Sơn nghiến răng kèn kẹt, vung đại đao Khai Sơn chém đứt đôi chiếc bàn gỗ chỉ huy. "Truyền lệnh của ta! Lập tức ban Lệnh phong tỏa toàn diện Tây Nhạc! Dựng rào chắn xích sắt gai gai thép bịt kín mọi lối mòn! Ta sẽ báo cáo sự việc này lên Lý tổng quản để xin mật chỉ điều động đại quân chính quy vây núi! Ta phải bỏ đói, bóp nghẹt ngọn núi này cho đến khi lão già quét rác kia tự bốc hơi thành cát bụi!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!