Kiếm Khách Đo Binh
Sương muối Tây Nhạc đặc quánh như sữa, nuốt chửng những đỉnh bia mộ đá xám xịt của Kiếm Trủng vào lòng nó. Đêm muộn, tiếng gió bấc rít qua khe đá đã ngừng, để lại một khoảng lặng tịch mịch đến rợn người. Thế nhưng, sự tĩnh lặng ấy chỉ là lớp vỏ bọc mỏng manh của một sát cơ đang sục sôi dưới mái tranh dột nát của căn thảo lư.
Bên trong gian nhà tối tăm, mật thám đại nội Ưng Nhãn vẫn đang cúi người sát nền đất nện, ngay bên cạnh chiếc đe sắt khổng lồ nặng ngàn cân. Đôi mũi của gã phập phồng, hít hà luồng khói nhạt vị lưu huỳnh bốc lên từ khe đất nứt. Mùi than đá biên thùy cháy dở rò rỉ từ lò rèn ngầm bên dưới quá rõ ràng, tanh nồng và nóng bỏng. Gã mật thám khẽ đưa bàn tay đeo găng da mỏng chạm vào mặt đe hắc thiết, cảm nhận sự rung chấn cơ học cực nhẹ đang truyền lên từ sâu dưới lòng đất. Khóe môi gã nhếch lên một nụ cười lạnh lùng dưới lớp mặt nạ sắt che nửa mặt. Gã đã tìm ra lối vào mật đạo.
Nhưng ngay khi Ưng Nhãn định dùng thanh kiếm mỏng bằng thép nguội của mình gạt nhẹ lớp đất nện dưới chân đe để tìm chốt khóa ngầm, tai gã khẽ động đậy.
"Vút..."
Một tiếng xé gió sắc lẹm, mỏng manh nhưng đầy uy lực đột ngột cắt đôi màn sương muối dày đặc bên ngoài thảo lư. Đó không phải là tiếng gió bấc rít tự nhiên, mà là tiếng rít của một lưỡi kiếm mỏng dính, sắc bén đến mức có thể chém đứt cả hơi ẩm trong không khí.
Ưng Nhãn lập tức rụt tay lại. Đôi mắt ti hí của gã lóe lên một tia sáng cảnh giác. Là một mật thám đại nội lão luyện dưới trướng Lý Liên Anh, gã không bao giờ muốn để lộ thân phận hay hành tung của mình trước các thế lực giang hồ địa phương hay những kẻ đánh thuê tầm thường. Gã cần giữ mình trong bóng tối để quan sát cục diện. Thân hình gã gầy gò linh hoạt khẽ nhún một cái, lướt nhẹ không tiếng động như một bóng ma đen, bám chặt vào các xà gồ gỗ mục nát trên trần thảo lư, hoàn toàn hòa mình vào bóng tối đặc quánh của mái tranh.
Từ góc tối phía sau bệ thờ đá cổ ngoài hiên, Mộ Dung Khô đứng bất động như một tượng đá vô tri. Lão đang vận hành Khẩu quyết Khô Diệp Thiền Sư, thu hồi hoàn toàn nhịp tim và hơi thở, khiến cơ thể tàn phế không phát ra một vệt chân khí nào. Cánh tay phải cụt ngủn của lão rụt sâu vào trong ống tay áo xám tro vá víu, bả vai phải nhói lên từng cơn đau hoại tử buốt giá. Thế nhưng, cánh tay trái—bàn tay lành lặn duy nhất của lão—lại hoàn toàn tê dại, không hề cảm nhận được cái lạnh thấu xương của sương muối bám đầy trên da thịt. Đây là ngày thứ hai sau khi lão chịu đựng Liệu pháp châm cứu nối mạch của Tống Từ Phong. Toàn bộ cánh tay trái mất xúc giác nóng lạnh hoàn toàn, mỏng manh và dễ vỡ như một sợi chỉ tre mục.
Lão khẽ dời mắt nhìn ra khoảng sân nhỏ phủ đầy tuyết mỏng trước thảo lư.
Một nam tử trung niên gầy gò, mặc trường bào xám tro dính đầy bụi đường, đang thong thả bước qua hàng rào đá đổ nát. Eo gã đeo một thanh kiếm mỏng không vỏ sắc lẹm, lưỡi kiếm lấp lánh phản chiếu ánh trăng khuyết nhạt nhòa. Từng bước đi của gã cực kỳ vững chãi, hơi thở kéo dài sâu hoắm của một cao thủ nhất lưu.
Kẻ đến chính là Tào Phong—kiếm sĩ đánh thuê tàn nhẫn được Triệu Hoài Sơn bỏ ra trăm lượng vàng ròng để thuê từ trấn biên thùy. Gã chuyên dùng bộ pháp đâm xuyên huyệt đạo nhanh như chớp và kiếm pháp bẻ gãy binh khí "Phá Binh Thiết Kiếm Quyết" để triệt hạ đối thủ.
"Cao nhân quét rác của Kiếm Trủng Tây Nhạc, bớt giả câm giả điếc đi."
Giọng nói của Tào Phong lạnh lùng, khàn đặc vang vọng khắp nghĩa trang tĩnh mịch. Gã dừng bước giữa sân tuyết, đôi mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào căn thảo lư dột nát. "Triệu phó tướng có lời chuyển đến ông. Triều đình muốn thu hồi vạn kiếm cổ, kẻ nào cản đường đều phải chết. Tuốt kiếm ra đi, để ta xem thanh kiếm của 'bóng ma quét rác' cứng đến mức nào."
Mộ Dung Khô không đáp. Lão thầm lặng khập khiễng bước ra từ góc tối thềm đá cổ. Bước chân trái của lão hơi kéo lê trên đất cát dính tuyết do vết tích tự châm khóa huyệt Phong Thị từ đêm trước vẫn chưa tan hết hoàn toàn. Tay trái lão nắm hờ Cây chổi tre rách—cán chổi gỗ mục bị xích sắt cứa rách vài đường sâu hoắm, để lộ ra những thớ tre già bên trong ngấm đầy bột sắt rỉ màu đen kịt dính máu khô của kẽ móng tay lão.
Nhìn thấy hình dáng già nua, rách rưới và tàn phế của Mộ Dung Khô, khóe miệng Tào Phong khẽ giật nhẹ đầy khinh bỉ. Gã cười lạnh: "Một lão già cụt tay, chân đi khập khiễng, lại dùng một cây chổi tre mục để tiếp đón ta sao? Lũ lính tuần tra của Vương Mãnh thật là một lũ phế vật, lại có thể bị một kẻ thế này dọa cho mất mật."
Thế nhưng, dù ngoài miệng khinh miệt, Tào Phong không hề khinh suất. Gã là kẻ thực dụng, kiếm pháp của gã được tôi luyện từ hàng trăm trận chiến sinh tử nơi biên cương hoang dã. Gã khẽ nghiêng mình, bàn tay phải thô ráp nắm chặt lấy chuôi thanh kiếm mỏng bằng thép nguội cứng cáp.
"Kiếm của ta không có vỏ, vì một khi tuốt ra là phải uống máu."
Tào Phong vừa dứt lời, thân hình gã bỗng nhiên nhúc nhích.
"Vút! Vút! Vút! Vút!"
Một chuỗi âm thanh rít gió sắc lẹm bùng phát liên tiếp. Tào Phong thi triển bộ pháp đâm xuyên huyệt đạo nhanh như chớp, vung thanh kiếm mỏng đâm liên tiếp mười hai nhát cực kỳ hiểm hóc, nhắm thẳng vào các khớp xương vai, khuỷu tay và cổ tay trái của Mộ Dung Khô. Gã muốn phế bỏ hoàn toàn cánh tay lành lặn duy nhất của đối thủ ngay trong chiêu đầu tiên.
Những đường kiếm của Tào Phong nhanh đến mức mắt thường không thể nắm bắt, vẽ nên mười hai vệt sáng màu xanh lạnh buốt xuyên thấu qua màn sương muối dày đặc.
Mộ Dung Khô đứng yên giữa sân tuyết. Trong trạng thái mất xúc giác nóng lạnh ngày thứ hai, lão không cảm nhận được luồng kiếm khí buốt giá đang lao đến sát da thịt. Thế nhưng, thính giác siêu phàm và trực giác chiến đấu nhạy bén của một đại tông sư ẩn thế đã giúp lão nhận biết được hướng đi của từng mũi kiếm thông qua tiếng gió rít nhẹ xé không khí.
Lão khẽ dịch chuyển chân trái làm trụ, xoay nhẹ người khập khiễng theo bộ pháp quét lá rụng. Thân ảnh già nua, rách rưới của lão lắc lư nhẹ nhàng như một chiếc lá tre khô rơi rụng trước bão gió bấc.
"Xoạt... phập... phập..."
Mười hai nhát đâm nhanh như chớp của Tào Phong đều đâm sạt qua vạt áo vải thô xám tro của Mộ Dung Khô trong gang tấc, chỉ chém rách vài mảnh vải thô bay lả tả trong gió tuyết, hoàn toàn không chạm được vào da thịt lão.
Tào Phong kinh hãi trong lòng. Gã không ngờ một lão già khập khiễng lại có thể né tránh hoàn hảo mười hai sát chiêu nhanh nhất của mình bằng một bộ pháp thô sơ, chậm chạp đến thế. Sự kiêu ngạo của gã bị tổn thương sâu sắc. Gã thét lên một tiếng lạnh lùng, xoay chuyển kiếm lộ, vận chuyển chân khí cương mãnh của "Phá Binh Thiết Kiếm Quyết" chạy dọc theo thân kiếm mỏng.
"Chém!"
Tào Phong tung chiêu Phá Binh, vung kiếm chém ngang một đường cực mạnh, nhắm thẳng vào thân Cây chổi tre rách của Mộ Dung Khô. Gã muốn chém đứt lìa vũ khí duy nhất của lão, dùng lực phản chấn của thép nguội để làm chấn rách kinh mạch tay trái của phế nhân.
Mộ Dung Khô không lùi bước. Lão sử dụng chiêu thức Chổi tre cản đao, đưa thân chổi tre dẻo dai đón đỡ trực diện nhát chém của thanh kiếm mỏng. Thân chổi tre này đã được lão ngâm sâu dưới nước giếng quặng sắt lạnh buốt suốt mười đêm đông, dẻo dai và chịu lực cực tốt.
"Rắc... xoạt..."
Thanh kiếm mỏng sắc bén của Tào Phong chém sạt qua đầu chổi tre, cắt đứt rách gần một nửa cành tre dẻo dai bay tung tóe dưới đất cát. Thế nhưng, khi lưỡi kiếm chạm vào phần cán gỗ mục ngấm bột rỉ sắt đen kịt, một lực phản chấn cơ học khổng lồ, u uất dội ngược trở lại.
Mộ Dung Khô không cảm nhận được cơn chấn động nóng ran hay buốt giá truyền qua lòng bàn tay sừng hóa đen kịt của mình, nhưng xương khớp cánh tay trái của lão khẽ phát ra tiếng kêu răng rắc nhẹ do kinh mạch mỏng như chỉ tre mục bị kéo căng quá giới hạn. Lão khẽ nén một ngụm máu tươi đang chực dâng lên cổ họng, cố giữ vững thân chổi tre để khóa chặt lưỡi kiếm mỏng của Tào Phong trong các thớ tre bện.
"Hừ, công cụ rác rưởi của ông sắp gãy rồi!" Tào Phong gầm lên, gã vận nội lực định xoay kiếm để bẻ gãy hoàn toàn cán chổi tre.
Ngay trong khoảnh khắc cận chiến cực hẹp ấy, Mộ Dung Khô khẽ mở mắt. Đôi mắt vô thần của lão bỗng rực sáng kiếm quang vô hình tột độ dưới ánh trăng khuyết nhạt nhòa. Lão kích hoạt nhãn lực Mỏi Kim Loại Nhãn, tập trung ánh nhìn vào thân kiếm mỏng lấp lánh của Tào Phong.
Dưới nhãn lực tinh tường của lão, bề mặt thanh kiếm mỏng chế tạo bằng thép nguội bỗng hiện lên một vệt sáng màu đỏ rỉ rực rỡ sát chuôi kiếm. Đó là một vết nứt siêu vi (vết nứt ngầm kết cấu), sinh ra do Tào Phong thường xuyên dùng kiếm chém gãy binh khí của đối thủ, cộng thêm cái lạnh buốt giá của sương muối Tây Nhạc làm thép nguội trở nên giòn vật lý.
"Điểm mỏi của thanh kiếm này... nằm ngay sát chuôi cầm," Mộ Dung Khô thầm nhận biết.
Lão không hề do dự. Lòng bàn tay trái sừng hóa đen kịt của lão khẽ chấn động nhẹ, truyền một luồng chân khí vô hình cực nhỏ—chưa đầy ba mươi phần trăm nội lực—dọc theo cán chổi tre rách dính máu khô. Lão sử dụng kỹ năng Nhận biết điểm mỏi, gõ nhẹ đầu cán chổi tre gỗ mục vào đúng vết nứt siêu vi sát chuôi kiếm mỏng của Tào Phong.
"Coong..."
Một tiếng ngân thanh thoát, giòn giã đột ngột vang lên giữa nghĩa trang tĩnh mịch. Tiếng ngân ấy rung động liên tục, đúng vào tần số mỏi của thớ thép nguội.
Trong chớp mắt, nụ cười đắc thắng của Tào Phong đông cứng lại trên gương mặt gầy gò. Gã kinh hãi cảm nhận được một luồng chấn động vô hình cực kỳ thâm sâu truyền qua chuôi kiếm, làm tê dại hoàn toàn các ngón tay phải của gã.
"Rắc... rắc... xoảng!"
Thanh kiếm mỏng sắc bén chế tạo bằng thép nguội cứng cáp của Tào Phong bỗng nhiên nứt vỡ dọc theo vết nứt siêu vi, vỡ vụn thành hàng trăm mảnh sắt vụn lấp lánh rơi rào rào xuống nền tuyết trắng dính bùn đất cát. Trên tay phải của Tào Phong lúc này chỉ còn trơ trọi lại chiếc chuôi kiếm bằng đồng rỉ sét không còn lưỡi.
Cục diện trận chiến ngã ngũ chỉ trong vòng một nén hương ngắn ngủi.
Tào Phong đứng chết lặng giữa sân tuyết dính máu khô. Gã nhìn chăm chằm vào đống mảnh vụn kiếm sắt dưới chân, rồi ngước mắt nhìn lão già quét rác cụt tay vẫn đang đứng tĩnh lặng trước mặt, tay trái cầm nửa thân chổi tre rách nát sờn cũ.
Kiếm tâm của Tào Phong hoàn toàn nứt rách. Gã hiểu rằng, lão già quét rác cụt tay này không cần dùng đến một chiêu thức hoa mỹ nào, chỉ dùng một nhát gõ thô sơ nhắm thẳng vào điểm yếu cấu trúc của kim loại để phá hủy hoàn toàn vũ khí kiêu ngạo nhất của gã. Đây là cảnh giới võ học "vô chiêu thắng hữu chiêu" tối cao mà gã cả đời cũng không thể chạm tới.
"Ông... ông không phải là phế nhân... Ông là Kiếm Thánh Vô Danh..."
Giọng nói của Tào Phong run rẩy dữ dội vì sợ hãi. Gã lùi lại ba bước, chuôi kiếm gãy trên tay rơi rụng xuống đất cát không tiếng động. Gã biết rõ, nếu lão già này muốn lấy mạng gã, nhát gõ vừa rồi đã đâm xuyên qua huyệt đạo cổ họng gã từ lâu.
Mộ Dung Khô không đuổi theo, cũng không nói một lời. Lão chỉ lẳng lặng hạ cây chổi tre gãy nát xuống sát đất, khập khiễng quét nhẹ một đường dọn dẹp những mảnh vụn kiếm sắt lấp lánh trên tuyết như một lão tạp dịch bình thường làm việc hàng ngày.
Sự im lặng câm lặng của lão còn đáng sợ hơn cả vạn lời đe dọa sát ý. Tào Phong hoảng sợ tột độ, gã xoay người lướt khinh công tháo chạy thục mạng khỏi nghĩa trang Kiếm Trủng sương mù dày đặc, tiếng thét kinh hãi của gã vọng lại giữa đêm đông lạnh buốt: "Triệu Hoài Sơn! Ta thề từ nay về sau không bao giờ nhận một đồng tiền nào của quan phủ địa phương nữa! Ta không muốn chết dưới tay bóng ma Tây Nhạc!"
Ưng Nhãn nấp trên xà gồ gỗ mục nát chứng kiến toàn bộ cảnh tượng kinh hoàng vừa rồi. Đôi mắt ti hí của gã co rụt lại đầy chấn động. Gã khẽ siết chặt tay găng da, thầm nghĩ: "Lão già quét rác cụt tay này... chính là Mộ Dung Khô! Kiếm ý vô chiêu bẻ gãy thép nguội... đúng là truyền thừa tối cao của dòng họ Mộ Dung!"
Nhưng ngay khi Ưng Nhãn định lén lút rút lui để báo tin mật về kinh đô cho Lý Liên Anh, một tiếng ho khan trầm đục phát ra từ phía thềm đá thảo lư.
Mộ Dung Khô gập người ho xối xả, một ngụm máu tươi đen kịt phun ra nhuộm đỏ cả nền tuyết trắng dính bùn cát dưới chân. Kinh mạch tay trái của lão bị rách nứt sâu thêm dữ dội, bả vai phải hoại tử nhức nhối thắt chặt lồng ngực khiến lão ngã quỵ xuống bằng chân trái tê dại.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!