Nhạc nềnWuxia

Thức Tỉnh Cổ Kiếm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bão tuyết Tây Nhạc đêm nay gầm rú dữ dội hơn thường lệ, từng luồng gió buốt xé toạc màn sương mù đặc quánh, cuốn theo những bông tuyết mỏng đầu mùa giội xuống bãi mộ cổ hoang tàn. Giữa khoảng không lạnh lẽo của nghĩa trang Kiếm Trủng, bóng dáng già nua của Mộ Dung Khô lầm lũi bước đi, khập khiễng và đơn độc.


Cánh tay phải cụt ngủn của lão rụt sâu vào trong ống tay áo vải thô xám tro vá víu nhiều mảnh, thắt lưng quấn chặt dải băng gạc đen tẩm thuốc dính máu khô. Tay trái của lão nắm hờ cán cây chổi tre rách nát sờn cũ. Thế nhưng, lão già quét rác hoàn toàn không cảm nhận được cái lạnh cắt da cắt thịt của đêm bão tuyết. Cánh tay trái—bàn tay lành lặn duy nhất còn lại của lão—đang rơi vào trạng thái mất xúc giác nóng lạnh hoàn toàn. Đây là ngày thứ hai sau khi lão chịu đựng Liệu pháp châm cứu nối mạch bằng huyền thiết châm lạnh buốt của thần y ẩn dật Tống Từ Phong. Khi lão chạm ngón tay vào thân chổi tre bám đầy tuyết lạnh, hay khi những hạt sương muối buốt giá rơi lên da thịt, lão chỉ cảm thấy một khoảng không vô tri, không nóng, không lạnh, hoàn toàn trống rỗng.


Kinh mạch tay trái của lão lúc này mỏng manh và dễ vỡ như một sợi chỉ tre mục. Tống Từ Phong đã cảnh báo rất rõ: trong vòng ba ngày sau châm cứu, nếu lão cưỡng ép vận dụng quá năm mươi phần trăm chân khí, cánh tay này sẽ bị liệt hoàn toàn vĩnh viễn. Chỉ có vết rách kinh mạch sâu hoắm nơi bả vai phải cụt ngủn thỉnh thoảng lại nhói lên một cơn đau buốt thấu tim, nhắc nhở lão rằng cơ thể tàn phế này đang tiến sát giới hạn sinh học cuối cùng.


Giắt bên hông Mộ Dung Khô, thanh kiếm gãy Thất Sát rỉ sét loang lổ khẽ ngân rung những tiếng u uất. Sát khí từ trận chiến chặn kích đoàn xe tiêu của Tiêu cục Vạn An tại Dốc Gió Bấc chiều nay vẫn chưa tan hết. Triệu Mãnh đã vận chuyển thành công hai xe gạo muối tiếp tế lên núi, nhưng phòng tuyến bẫy đá tự nhiên ngoài kia đã bị kỵ binh của Tần Phong phá hủy phần lớn. Tần Phong bị đá đè nát giáp vai, chắc chắn sẽ điên cuồng ra lệnh cho công binh Thiết Huyết Quân mang mìn nổ công thành lên san phẳng sườn dốc. Nghĩa trang đang đứng trước nguy cơ bị tàn phá vật lý hoàn toàn.


“Để chống lại đại quân và máy móc bộc phá... ta buộc phải đánh thức kiếm ý của tiền nhân,” Mộ Dung Khô thầm nghĩ, đôi mắt vô thần nhìn sâu vào sương mù.


Lão khập khiễng bước qua những ngôi mộ cổ không tên, hướng về phía sau khu mộ của tổ sư Mộ Dung Vô Cực. Nơi đó, khuất sau một tấm bia đá rêu phong đổ nát, là lối vào ngầm dẫn xuống Hầm kiếm cổ—cấm địa bị niêm phong suốt mười năm qua của gia tộc Mộ Dung. Đây là nơi lưu giữ những thanh danh kiếm của các danh gia vọng tộc đã suy tàn, chứa đựng tàn kiếm ý tinh thuần và mạnh mẽ nhất của nghĩa trang.


Lách qua khe đá hẹp bám đầy rêu rỉ sắt dưới đáy thảo lư, Mộ Dung Khô trượt nhẹ người xuống lòng đất ẩm ướt. Càng đi sâu, không khí càng trở nên ngột ngạt, nồng nặc mùi ẩm mốc của đất đá và mùi hăng hắc của đồng nát rỉ sét tích tụ qua hàng trăm năm. Bóng tối đặc quánh bao phủ xung quanh, chỉ có tiếng nước ngầm chảy róc rách qua các kẽ đá vôi vọng lại rợn người. Chân trái của lão vẫn còn cảm giác tê dại nhẹ do vết tích tự châm khóa huyệt Phong Thị từ đêm trước, khiến mỗi bước đi trên nền đá ẩm ướt càng thêm chật vật.


Sau gần nửa canh giờ đi bộ dưới lòng đất, Mộ Dung Khô dừng bước trước một lối rẽ rộng. Hiện ra trước mắt lão là một cánh cửa sắt khổng lồ dầy nửa thước, chắn ngang lối vào hầm kiếm cổ. Cánh cửa sắt bị bao phủ bởi một lớp rỉ đồng cổ màu xanh lục và đỏ sẫm dày đặc, bám chặt vào các khớp nối cơ quan như một lớp vảy rồng kiên cố. Mười năm qua, không có một ai đặt chân đến nơi này, rỉ sét và thời gian đã biến cánh cửa thành một khối thép nguội bất khả xâm phạm.


Mộ Dung Khô tiến sát cánh cửa sắt. Lão đưa bàn tay trái sừng hóa đen kịt loang lổ vết bỏng rỉ sét chạm vào bề mặt kim loại lạnh ngắt. Lão không cảm nhận được độ lạnh của thép nguội, nhưng thông qua xúc giác cơ học của xương khớp, lão nhận biết được sự kiên cố đáng sợ của nó.


Lão đứng vững chân trái, vận lực tay trái phàm nhân đẩy mạnh vào cánh cửa sắt.


“Ầm...”


Một tiếng động trầm đục vang lên, nhưng cánh cửa sắt khổng lồ không hề lay chuyển dù chỉ một tấc. Khớp bả vai phải cụt ngủn của lão lập tức nhói lên một cơn đau buốt dữ dội, lồng ngực thắt lại khiến lão phải tựa người vào vách đá, ho khan lên vài tiếng trầm đục. Một vệt máu đen nhạt rỉ ra nơi khóe miệng, dính vào lớp tuyết mỏng bám trên vai áo vải thô.


“Lực vật lý thô sơ của một phế nhân không thể nào mở nổi cánh cửa này... Chốt khóa ngầm bên trong đã bị rỉ sét đóng chặt mười năm,” Mộ Dung Khô thầm nghĩ, lão gạt nhẹ vệt máu trên miệng. Lão hiểu rằng, nếu dùng sức mạnh phàm trần để cưỡng ép phá cửa, kinh mạch tay trái của lão sẽ vỡ nát hoàn toàn trước khi cửa mở.


Lão nhắm mắt lại, vận hành hơi thở tĩnh lặng của Khẩu quyết Khô Diệp Thiền Sư để bình ổn lại lồng ngực đang phập phồng đau đớn. Lão đưa ngón tay trái gõ nhẹ vào tâm cánh cửa sắt dày nửa thước, lắng nghe tiếng vọng kim loại để định vị cấu trúc khóa ngầm bên trong.


“Coong... coong... coong...”


Nhờ cảnh giới Tàn Ý Sơ Manh và kỹ năng Cảm nhận mỏi kim loại tích lũy qua mười năm lau chùi bảo quản kiếm gãy, đôi tai của Mộ Dung Khô khẽ động đậy. Tiếng ngân trầm đục rò rỉ qua thớ thép rỉ tiết lộ cho lão biết: chốt khóa ngầm bên trong được chế tạo bằng thép nguội cực kỳ tinh xảo của Mộ Dung gia, và nó đang bị kẹt ở điểm mỏi kết cấu do rỉ sét ăn mòn.


“Chỉ cần dùng kiếm ý vô chiêu rung chấn đúng nhịp âm luật... chốt khóa sẽ tự động tự vỡ giòn mà không cần chìa khóa,” Mộ Dung Khô thầm tính toán.


Lão tập trung tinh thần lực, đưa bàn tay trái áp chặt vào tâm khóa cửa sắt. Lão vận chuyển chưa đầy ba mươi phần trăm chân khí yếu ớt còn sót lại, khống chế dòng khí chạy dọc theo kinh mạch tay trái mỏng manh như chỉ tre mục. Lão không bộc phát ra ngoài một vệt chân khí phát quang nào, mà âm thầm truyền luồng kiếm ý vô hình xuyên sâu vào lòng cánh cửa sắt dày nửa thước, nhắm thẳng vào vết nứt siêu vi của chốt khóa ngầm bên trong theo phương pháp Thâm nhập kiếm ý.


“Rắc... rắc... rắc...”


Tiếng kim loại rỉ sét bị chấn động ngầm vang lên răng rắc bên trong cánh cửa. Luồng kiếm ý vô chiêu tĩnh lặng của lão rung chấn liên tục, đúng vào tần số mỏi của chốt thép nguội.


“Cạch!”


Một tiếng động giòn giã vang lên từ sâu trong cánh cửa. Chốt khóa ngầm khổng lồ bị chấn gãy đôi ngọt lịm. Cánh cửa sắt dầy nửa thước bắt đầu rít lên một tiếng nặng nề, từ từ hé mở.


Thế nhưng, ngay khi cánh cửa vừa dịch chuyển được một tấc, một tiếng động cơ học “lạch cạch” khô khốc đột ngột vang lên từ các vách đá vôi xung quanh hầm chứa. Mười năm không ai thâm nhập, cơ quan phòng thủ tự bảo vệ của hầm kiếm cổ đã bị kích hoạt.


“Vút! Vút! Vút! Vút!”


Hàng loạt tiếng xé gió rít lên chói tai trong bóng tối hầm ngầm. Từ những lỗ nhỏ ẩn giấu trên vách đá vôi, hàng trăm cây kim độc rỉ sét tẩm độc thủy ngân cực độc bắn ra ngang dọc như mưa sa, nhắm thẳng vào bóng dáng già nua của Mộ Dung Khô đang đứng trước cửa hầm.


Cục diện lập tức rơi vào thế ngàn cân treo sợi tóc. Với kinh mạch chân trái đang bị tê liệt tạm thời, Mộ Dung Khô không thể dùng bộ pháp khinh công đạp tuyết để né tránh trận mưa kim độc dày đặc này.


“Kiếm vực... tĩnh lặng!”


Mộ Dung Khô không hề hoảng sợ. Lão vung mạnh Cây chổi tre rách bằng tay trái lạnh ngắt không cảm giác, quét một đường vòng tròn tuyệt mỹ sát mặt đất đầy bụi cát rỉ sét. Lão cưỡng ép bộc phát bốn mươi chín phần trăm chân khí—giới hạn sinh học cuối cùng trước khi bị liệt—truyền dọc theo cán gỗ mục bị xích sắt cứa rách rỉ thớ tre ngấm bột rỉ sắt đen kịt.


Một vòng sương mù xám tro tĩnh lặng bán kính ba trượng đột ngột bùng phát, bao quanh cơ thể già nua của lão theo cảnh giới Tĩnh Lặng Kiếm Vực (Sơ Kỳ).


“Phập! Phập! Phập!”


Hàng trăm cây kim độc rỉ sét khi vừa bay vào phạm vi ba trượng của kiếm vực tĩnh lặng bỗng nhiên bị triệt tiêu hoàn toàn động năng vật lý. Chúng khựng lại lơ lửng giữa không trung trong vòng nửa tích tắc, rồi đồng loạt rơi rụng rào rào xuống đất cát ẩm ướt như những hạt mưa rào vô hại. Không có một cây kim nào có thể chạm vào vạt áo vải thô xám của lão già quét rác.


“Khục...”


Mộ Dung Khô thu hồi kiếm vực, lồng ngực lão thắt chặt đau đớn dữ dội. Lão gập người ho khan xối xả, phun ra một ngụm máu tươi đen kịt nhuộm đỏ cả những cọng tre khô của đầu chổi rách. Chân khí ít ỏi tích lũy trong ngày bị tiêu hao sạch sẽ, sắc mặt lão xám xịt như tro tàn, cơ thể run rẩy đứng không vững bám chặt vào cạnh cửa sắt dầy để không ngã quỵ. Cái giá phải trả cho việc cưỡng ép vận dụng kiếm vực khi kinh mạch đang suy kiệt là vô cùng tàn khốc.


Cánh cửa sắt khổng lồ rít lên một tiếng nặng nề rồi mở toang hoàn toàn, để lộ ra khoảng không gian rộng lớn, thiêng liêng bên trong Hầm kiếm cổ.


Không khí bên trong hầm kiếm cổ tĩnh mịch đến đáng sợ, bao phủ bởi một lớp bụi sắt màu đỏ rỉ dày đặc bám đầy trên các bệ đá cổ thờ tự. Giữa căn hầm đá nguyên khối, một chiếc rương đá lớn đơn sơ không chữ được đặt trang nghiêm trên bệ thờ đá cổ.


Mộ Dung Khô khập khiễng bước vào, tay trái chống cây chổi tre gãy nát làm gậy đỡ cơ thể rệu rã. Lão tiến sát chiếc rương đá, dùng tay trái chấn mở nắp rương dầy nứt nẻ.


Hiện ra bên trong rương đá là một thanh kiếm gãy bám đầy bụi sắt đỏ rực. Đó là thanh kiếm gãy Cửu Tiêu—di vật duy nhất còn sót lại của đại ca quá cố Mộ Dung Thăng, thiên tài kiếm thuật lỗi lạc của gia tộc mười năm trước. Thanh kiếm bị gãy mất một nửa lưỡi do va chạm trực diện với binh khí triều đình năm xưa, nhưng chuôi kiếm bằng đồng thau nạm bạc lôi lôi vẫn tỏa ra một luồng ánh sáng xanh lam nhạt mỏng manh, u uất giữa đêm tối lạnh buốt.


Nhìn thấy thanh kiếm gãy Cửu Tiêu, một nỗi đau thương tột cùng dâng trào trong lòng Mộ Dung Khô. Ký ức mười năm trước ùa về như một cơn bão thác lũ dữ dội. Lão nhớ lại hình ảnh đại ca Mộ Dung Thăng anh tuấn phi phàm, vận bạch y thêu chỉ bạc, tóc buộc cao bằng dải lụa xanh, tay cầm thanh Cửu Tiêu múa kiếm dưới trăng đầy kiêu ngạo. Đại ca từng là thiên tài kiệt xuất nhất, là niềm tự hào của dòng họ rèn kiếm, người mà Mộ Dung Khô luôn kính ngưỡng và cố gắng đuổi theo suốt thời niên thiếu.


Thế nhưng, tất cả vinh quang ấy đã bị dập tắt hoàn toàn dưới lưỡi đao tàn bạo của mật thám triều đình trong đêm diệt môn đẫm máu mười năm trước. Đại ca đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, tự tay chém gãy thanh Cửu Tiêu để không cho nó rơi vào tay kẻ thù trước khi ngã xuống dưới làn mưa tên độc.


“Đại ca... đệ tử tàn phế của Mộ Dung gia... đến đưa huynh trở lại chiến trường,” Mộ Dung Khô thầm thì câm lặng trong lòng, nước mắt nóng hổi rỉ ra từ đôi mắt đục ngầu, lăn dài trên gương mặt hằn sâu nếp nhăn sương gió.


Lão đưa bàn tay trái sừng hóa đen kịt loang lổ vết bỏng rỉ sét mất xúc giác nóng lạnh ngày thứ hai của mình ra, nắm chặt lấy chuôi kiếm gãy Cửu Tiêu.


Ngay khi các ngón tay trái lạnh ngắt của lão vừa chạm vào chuôi kiếm đồng thau nạm bạc, một dòng năng lượng kiếm ý lôi điện tinh thuần, mãnh liệt bỗng nhiên từ lưỡi kiếm gãy bùng phát, dội thẳng vào lòng bàn tay lão.


“Xèo... xèo...”


Luồng tàn kiếm ý lôi điện rực rỡ như những tia chớp xanh lam nhạt chạy dọc theo cánh tay trái của Mộ Dung Khô, xông thẳng vào các huyệt đạo đang bị tắc nghẽn hoàn toàn. Dược lực nóng bỏng của Thảo dược biên thùy tích tụ trong người lão lập tức bị kích hoạt, cộng hưởng mạnh mẽ với kiếm ý lôi điện tinh thuần của Cửu Tiêu.


Một cơn đau đớn dữ dội như ngàn vạn mũi kim châm nung đỏ rực đâm xuyên qua xương tủy cánh tay trái bùng nổ. Mộ Dung Khô cắn chặt răng đến mức bật máu tươi, toàn thân run rẩy dữ dội nhưng tuyệt đối không hề phát ra một tiếng rên rỉ nào. Luồng kiếm ý lôi điện tinh thuần đang cưỡng ép khâu nối, khơi thông tạm thời các nhánh kinh mạch bị rách nát và tắc nghẽn ở cánh tay trái của lão, khôi phục lại một phần sức mạnh cơ bắp vốn có của phế nhân.


“Ầm... rầm rầm rầm!”


Đột ngột, một tiếng sấm nổ rền vang, dữ dội phát ra từ sâu dưới lòng đất hang động Tây Nhạc, chấn động mạnh mẽ làm rung chuyển toàn bộ địa tầng đá vôi của nghĩa trang Kiếm Trủng.


Sự bùng phát kiếm ý lôi điện tinh thuần của thanh Cửu Tiêu đã kích hoạt phản ứng cộng hưởng tâm linh vĩ đại của toàn bộ thánh địa võ học.


“Oong... oong... oong... oong... oong...”


Hàng vạn tiếng ngân rít nhè nhẹ, u uất đồng loạt vang lên từ khắp các gò đất, bia mộ cổ hoang tàn của nghĩa trang Kiếm Trủng Tây Nhạc. Hàng vạn thanh kiếm gãy rỉ sét bám đầy bụi sắt đỏ đang chôn sâu dưới đất bỗng nhiên đồng loạt rung chấn dồn dập, tỏa ra những luồng kiếm quang vô hình rực sáng nhạt nhòa trong đêm tối lạnh buốt theo cảnh giới Vạn Kiếm Cộng Ngâm (Sơ Cấp).


Tiếng ngân cộng hưởng của vạn kiếm gãy vang vọng khắp thung lũng sương mù dày đặc, tạo thành một khúc ca bi tráng, tuyên chiến câm lặng gửi đến thế lực áp bức của hoàng quyền triều đình.


Thế nhưng, tiếng sấm nổ ngầm dữ dội và tiếng ngân vang đồng điệu của vạn kiếm gãy dưới lòng đất chắc chắn sẽ phá vỡ hoàn toàn sự tĩnh lặng của đêm đông Tây Nhạc.


Bên ngoài thảo lư dột nát nghĩa trang, khuất sau bóng tối của một bia mộ cổ hoang phế bám đầy tuyết mỏng, đôi mắt sắc lẹm như chim ưng của mật thám đại nội Ưng Nhãn chợt nheo lại đầy sát khí lạnh lùng. Gã đứng yên bế khí, lắng nghe tiếng sấm nổ ngầm kỳ lạ phát ra từ sâu dưới lòng đất thảo lư rách nát của lão già quét rác cụt tay...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!