Nhạc nềnWuxia

Tuyến Tiêu Vượt Hải

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió bấc gầm rú qua những khe đá dựng đứng của Tây Nhạc, mang theo cái lạnh buốt xương và những hạt tuyết mỏng chưa kịp tan bám đầy vào những thềm đá cổ. Trên con dốc Gió Bấc hiểm trở, nơi lối đi độc đạo chỉ đủ rộng cho một cỗ xe ngựa đi qua, tiếng bánh xe gỗ nghiến lên nền đá sỏi vụn vang lên rệu rã, nặng nề.


Lão tiêu đầu Triệu Mãnh vung mạnh chiếc roi da trong tay trái, quất một tiếng “vút” giòn giã vào không trung để thúc giục thớt ngựa già đang rướn mình kéo cỗ xe tiêu phủ bạt xanh. Gương mặt lão tiêu đầu vạm vỡ hằn sâu những vết sương gió biên thùy, chòm râu cằm xồm xoàm bám đầy bụi tuyết trắng xóa. Chiếc áo giáp da hổ của lão đã sờn rách nhiều chỗ, để lộ ra những vệt xước sâu hoắm do va chạm binh khí cũ.


“Nhanh lên! Tránh để tuyết dày lấp mất lối mòn! Chỉ cần vượt qua khúc ngoặt này là đến địa giới Kiếm Trủng!”


Triệu Mãnh hô lớn, giọng nói vang dội át cả tiếng gió rít qua khe núi. Phía sau lão, hai cỗ xe tiêu chất đầy những bao tải gạo thô và than củi đen bóng—nguồn nhu yếu phẩm sinh tồn duy nhất mà Tiêu Cục Vạn An liều mạng vận chuyển ngầm để tiếp tế cho những kiếm bộc già nua đang bị bỏ đói trên đỉnh núi Tây Nhạc.


Thế nhưng, chữ tín của tiêu cục và nghĩa khí giang hồ đối với gia tộc Mộ Dung năm xưa chưa bao giờ là một hành trình bằng phẳng.


“Vút! Vút! Vút!”


Tiếng móng ngựa dồn dập đột ngột xé toạc màn sương mù dày đặc phía trước mặt. Từ góc khuất của vách đá vôi dựng đứng, một toán kỵ binh nhẹ của quân tuần tra triều đình bất ngờ lao ra, chặn đứng lối đi độc đạo của đoàn xe tiêu. Dẫn đầu toán quân là Tần Phong, đội trưởng kỵ binh nhẹ dưới trướng Triệu Hoài Sơn.


Tần Phong cưỡi trên một con ngựa chiến đen khổng lồ, thân hình vạm vỡ khoác lớp giáp sắt nhẹ màu xám tro dính đầy bụi cát đường trường. Gương mặt gã lạnh lùng, đôi mắt ti hí sắc lẹm đầy sát khí nhìn chằm chằm vào đoàn xe tiêu. Trên tay phải của gã, thanh trường thương rèn bằng thép ròng đen nhám dài một trượng thẳng tắp chỉ thẳng vào ngực Triệu Mãnh, mũi thương dính đầy vệt rỉ đỏ nhạt phản chiếu ánh sáng lạnh buốt của tuyết đêm.


“Triệu tiêu đầu, lá gan của ngươi quả thực không nhỏ.” Tần Phong cười lạnh, giọng nói cương mãnh đầy răn đe. “Triệu tướng quân đã ban lệnh giới nghiêm nghiêm ngặt, cấm vận chuyển lương thực và sắt thép lên núi Tây Nhạc. Ngươi lén lút chở than đá và gạo thô này, chẳng lẽ muốn cùng lũ phản nghịch Kiếm Trủng chịu tội chém đầu?”


Triệu Mãnh ghìm chặt dây cương ngựa, cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp giáp da hổ gồng lên cứng ngắt. Lão biết rõ, nếu để quân tuần tra tịch thu ba xe hàng này, những kiếm bộc già và trẻ nhỏ mồ côi trên đỉnh Kiếm Trủng chắc chắn sẽ chết đói trong cơn bão tuyết sắp tới.


“Tần đội trưởng, Tiêu Cục Vạn An chúng ta chỉ vận chuyển nông cụ và gạo muối thông thường cho người dân nghèo biên thùy sưởi ấm. Mong tướng quân giơ cao đánh khẽ, cho anh em kiếm chút tiền đồng nuôi gia đình.” Triệu Mãnh nén giận, giọng nói trầm khàn cố giữ vẻ ôn hòa, tay lén đưa xuống chuôi thanh đại đao bản rộng nạm ngọc rỉ sét dắt ngang hông.


“Nông cụ? Sưởi ấm?” Tần Phong nheo mắt, ánh mắt dừng lại ở những thớ than đá đen bóng lộ ra dưới lớp bạt xanh bị gió thổi rách. “Than đá biên thùy có nhiệt lượng cực cao, chuyên dùng để nung rèn sắt lạnh. Ngươi tưởng bản tướng quân là kẻ mù sao? Toàn quân nghe lệnh! Tịch thu toàn bộ xe hàng, kẻ nào chống cự... giết không tha!”


“Sát!”


Hàng chục binh lính tuần tra mặc giáp da nhẹ vung giáo dài xông lên.


“Bảo vệ xe tiêu!”


Triệu Mãnh gầm lên một tiếng như hổ gầm sườn núi, vung mạnh đại đao bản rộng ra khỏi vỏ. Lão thi triển Hổ Khiếu Thiết Đao Quyết, một luồng cương khí cương mãnh bộc phát từ lưỡi đao chém ngang hông, chém văng mũi giáo của hai tên lính đi đầu. Thế nhưng, địa hình Dốc Gió Bấc quá chật hẹp, xe ngựa cồng kềnh cản trở hoàn toàn bộ pháp di chuyển của các tiêu sư trẻ tuổi, trong khi kỵ binh nhẹ của Tần Phong lại cực kỳ cơ động trên những thớt ngựa chiến quen đường núi.


“Vút!”


Tần Phong thúc ngựa chiến lao thẳng tới, thanh trường thương sắt quét ra một đường thẳng tắp theo Thiết Kỵ Truy Phong Thương Pháp. Mũi thương nhanh như chớp đâm xuyên qua chiếc thuẫn bảo vệ bằng gỗ bọc da trâu của một tiêu sư trẻ tuổi, đâm rách bả vai gã khiến máu tươi bắn tung tóe lên tuyết trắng.


“Triệu Mãnh! Nhận lấy một thương của ta!”


Tần Phong hét lớn, mũi thương sắt rít gió đâm thẳng vào yết hầu lão tiêu đầu. Triệu Mãnh vội vã vung đại đao đỡ trực diện.


“Keng!”


Tiếng va chạm kim khí chói tai vang vọng khắp khe núi. Lực đâm thương cực mạnh của ngựa chiến đang đà lao tới chấn mạnh vào cổ tay Triệu Mãnh, khiến lão tiêu đầu tê dại cánh tay, lồng ngực nghẹn ứ huyết khí buộc phải lùi bước sát sườn dốc hiểm trở. Lão cố vung đao chém sắt để phá vòng vây kỵ binh nhưng hoàn toàn bị thương thế và thế trận phối hợp của địch ép lùi bước, máu tươi rỉ ra từ kẽ móng tay dính đầy tuyết mỏng.


“Bắn tên lửa! Đốt cháy xe hàng cho ta!” Tần Phong lạnh lùng ra lệnh từ trên lưng ngựa chiến.


Phía sau gã, năm cung thủ tuần tra lập tức giương cung sắt nặng, lắp những mũi tên quấn giẻ tẩm dầu hỏa nung đỏ rực.


“Vút! Vút! Vút!”


Hàng loạt mũi tên lửa xé toạc sương mù, vẽ nên những vệt sáng đỏ rực trong đêm tối lạnh buốt, găm thẳng vào các kiện hàng bạt xanh của đoàn xe tiêu. Lửa hỏa công bùng phát dữ dội, thiêu rụi một xe tiêu chở than đá phía sau cùng. Khói đen bốc lên nồng nặc mùi lưu huỳnh và sắt rỉ, tiếng la hét đau đớn của các tiêu sư trẻ tuổi bị thương rách vai vang lên bi thảm.


Cục diện hoàn toàn rơi vào thế tuyệt lộ.


Trên đỉnh vách đá vôi dựng đứng cao vạn trượng nhìn xuống khúc ngoặt Dốc Gió Bấc, một bóng người già nua mặc áo vải thô xám tro vá víu nhiều mảnh đang đứng lặng lẽ giữa bão tuyết gầm rú.


Mộ Dung Khô đứng khập khiễng, tay trái lão nắm hờ lấy cán Cây chổi tre rách nát sờn cũ dính đầy bụi sắt đỏ. Gió bấc thổi giật mạnh qua vách đá, cuốn theo từng bông tuyết trắng xóa bám đầy trên vai áo xám rách rưới và mái tóc bạc xơ xác xõa ngang vai của lão.


Thế nhưng, lão già quét rác không hề cảm nhận được cái lạnh buốt xương của gió tuyết sườn núi. Cánh tay trái lành lặn duy nhất của lão đang hoàn toàn tê dại, mất đi xúc giác nóng lạnh ngày thứ hai sau khi chịu đựng Liệu pháp châm cứu nối mạch bằng huyền thiết châm lạnh buốt của Tống Từ Phong đêm qua. Đối với lão lúc này, cán chổi tre thô ráp hay luồng gió tuyết buốt giá chỉ là những khoảng không vô tri, không nóng, không lạnh, không một chút cảm giác vật lý bình thường.


Nhưng gân cốt bên trong cánh tay trái ấy lại đang rung lên nhè nhẹ theo từng nhịp thở điều hòa của Khẩu quyết Khô Diệp Thiền Sư. Kinh mạch tay trái của lão mỏng manh và dễ vỡ như một sợi chỉ tre mục, nếu cưỡng ép bộc phát quá năm mươi phần trăm chân khí, cánh tay này sẽ bị liệt hoàn toàn vĩnh viễn.


Mộ Dung Khô cúi đầu nhìn xuống trận chiến hỗn loạn dưới thung lũng sườn dốc. Lão nhìn thấy chiếc xe tiêu chở than đá đang bùng cháy dữ dội, nhìn thấy vết thương rách vai của hai tiêu sư trẻ tuổi đang chảy máu đỏ tươi trên tuyết, và bóng dáng kiên cường nhưng bất lực của Triệu Mãnh đang bị Tần Phong thương pháp dồn vào đường cùng sạt lở.


Nghĩa khí giang hồ của Tiêu Cục Vạn An và lời hứa thầm lặng bảo vệ Kiếm Trủng không cho phép lão đứng nhìn đồng minh bị tàn sát.


“Chân khí hao tổn... chỉ có thể mượn địa cơ tự nhiên.” Mộ Dung Khô thầm nghĩ trong lòng, ánh mắt đục ngầu chợt rực sáng kiếm quang vô hình tĩnh lặng.


Lão quan sát địa hình Dốc Gió Bấc. Nhờ cuốn nhật ký da dê cổ của sư tổ Mộ Dung Huyền ghi chép chi tiết về địa tầng Tây Nhạc, lão nhận diện được mảng vách đá vôi khổng lồ nhô ra ngay phía trên đầu đội hình kỵ binh tuần tra của Tần Phong chính là một “chốt chịu lực tự nhiên” cực kỳ hiểm trở. Mảng đá tảng khổng lồ nặng hàng vạn cân ấy đang chênh vênh sườn dốc, chỉ được giữ thăng bằng bởi một khe nứt chịu lực dốc đứng bị ngấm nước mưa bão ẩm ướt rã mục từ chiều qua.


Đó chính là điểm mỏi kết cấu của địa hình đá vôi.


Mộ Dung Khô bước chân khập khiễng nhẹ nhàng như bóng ma lướt đi trong sương mù tuyết trắng, áp sát vào khe nứt chịu lực đá vôi của vách đá. Lão nâng nhẹ Cây chổi tre rách bằng tay trái lạnh ngắt không cảm giác, vận chuyển chưa đầy ba mươi phần trăm chân khí yếu ớt còn sót lại truyền dọc theo cán gỗ mục dính đầy thớ tre ngấm bột sắt rỉ đen kịt.


Lão không tung ra kiếm khí phát quang, không để lộ một vệt nội lực Thanh Vân phái nào, mà chỉ dùng cán chổi tre thô sơ gõ mạnh một phát vào đúng khe nứt chịu lực đá vôi của vách đá dựng đứng theo chiêu thức Gõ đá sụt lở.


“Coong...”


Một tiếng ngân trầm đục, nhỏ bé như tiếng chuông đồng rỉ sét vang lên trong thớ đá vôi cổ xưa, truyền chấn động vật lý ngầm xuyên sâu vào lòng địa tầng đá vôi rã mục.


Lực gõ nhẹ nhàng nhưng nhắm trúng điểm mỏi chịu lực của mảng đá vôi bị ngấm nước bão trước đó lập tức kích hoạt phản ứng dây chuyền nứt gãy địa chất vật lý.


“Rắc... rắc... rầm rầm!”


Một tiếng động lớn dữ dội như sấm nổ ngầm đột ngột xé toạc sự tĩnh lặng của đêm bão tuyết. Cả mảng vách đá vôi khổng lồ phía trên đầu kỵ binh tuần tra bỗng nhiên nứt toác ra thành hàng trăm tảng đá lớn nhỏ, sụt lở rầm rầm đổ sập xuống lòng Dốc Gió Bấc chật hẹp.


“Có sạt lở đá! Rút lui mau!” Tần Phong hoảng hốt thét lớn, gương mặt gã biến sắc cắt không còn một giọt máu.


Thế nhưng, tốc độ sụt lở của đá tảng tự nhiên quá nhanh và dữ dội. Hàng loạt tảng đá lớn nặng hàng trăm cân đổ ập xuống đè bẹp móng ngựa chiến kỵ binh tuần tra. Những thớt ngựa chiến đen khổng lồ hoảng sợ lồng lộn lên, tiếng xương móng ngựa gãy giòn giã hòa cùng tiếng la hét thảm thiết của binh lính bị đá đè nát giáp chân phải.


“Rầm!”


Một tảng đá vôi lớn bằng nửa gian nhà đổ sập xuống, va chạm trực diện vào bả vai trái bọc giáp sắt của Tần Phong. Lực chấn động khổng lồ đè nát hoàn toàn lớp giáp thiết phiến dầy dặn, bẻ gãy xương bả vai trái của gã khiến gã hộc ra một ngụm máu tươi, ngã nhào khỏi lưng ngựa chiến đen rơi xuống tuyết lạnh.


Đội hình kỵ binh nhẹ cơ động và tường thuẫn tuần tra triều đình hoàn toàn bị vô hiệu hóa và đè bẹp bởi vụ sạt lở đá tảng sườn dốc hiểm trở hiểm nghèo.


Triệu Mãnh đứng dưới khe dốc, kinh ngạc nhìn cảnh tượng vách đá đổ sập kỳ diệu cứu nguy cho đoàn xe tiêu trong gang tấc. Lão tiêu đầu nhanh nhạy nhận ra đây không phải là thiên tai ngẫu nhiên, mà chắc chắn có sự chỉ điểm ngầm của vị cao nhân thủ hộ Kiếm Trủng vô danh.


“Tiêu sư nghe lệnh! Thúc ngựa kéo xe hàng vượt qua khe đá sạt lở mau! Lên núi!”


Triệu Mãnh hô hào tiêu sư thúc ngựa kéo hai cỗ xe tiêu còn lại, vượt qua đống đá tảng đổ nát loang lổ vết máu tuần tra, lướt nhanh ngược sườn dốc Gió Bấc hướng thẳng lên đỉnh nghĩa trang Kiếm Trủng Tây Nhạc hoang tàn khuất trong sương mù dày đặc.


Trên đỉnh vách đá cao, Mộ Dung Khô lẳng lặng thu hồi Cây chổi tre rách gãy nát vài nhánh tre mềm mại. Lồng ngực lão thắt lại đau nhói dữ dội, lão khẽ ho khan lên vài tiếng trầm đục, rỉ ra một vệt máu đen nhạt nơi khóe miệng dính bụi đá vôi xám xịt. Việc cưỡng ép vận khí chấn động địa cơ đá vôi dù dưới năm mươi phần trăm chân khí vẫn làm rách nứt sâu thêm một nhánh kinh mạch nhỏ ở cánh tay trái mất cảm giác của lão.


Lão cúi đầu nhìn xuống lòng dốc hoang tàn đầy khói lửa lửa hỏa công thiêu rụi một xe tiêu chở than đá đen bóng cháy xém dột nát, lòng trĩu nặng u buồn. Nghĩa trang đã cứu được nguồn lương thực tiếp tế sinh tồn, nhưng cái giá phải trả là phòng tuyến dốc núi tự nhiên Dốc Gió Bấc đã bị sạt lở nghiêm trọng phá hủy hoàn toàn bẫy đá chịu lực.


Phía dưới đống đá lở sườn dốc, Tần Phong chật vật bò ra khỏi tảng đá đè nát giáp vai trái. Gương mặt gã vấy máu đầy vết rỗ co giật dữ dội vì phẫn nộ và đau đớn buốt xương tủy, tay phải gã ôm chặt bả vai trái bị gãy nát rách rưới rỉ máu đỏ tươi.


Gã ngước mắt nhìn lên đỉnh vách đá vôi mờ ảo sương mù dày đặc, nơi vết nứt gãy đá vôi phẳng lỳ nhọn hoắt chỉ ra một lực gõ chấn động vô hình quá mức chuẩn xác vào điểm mỏi địa chất vật lý. Gã hiểu rõ, đây tuyệt đối không phải là thiên tai tự nhiên, mà là đòn đánh ngầm đầy mưu trí của kẻ ẩn thế thủ hộ vô danh.


“Đồ khốn kiếp ẩn thế quét rác... Ngươi dám phá hủy kỵ binh của ta!” Tần Phong gầm lên một tiếng xé lòng xé toạc màn bão tuyết lạnh buốt, khóe miệng gã giật giật đầy sát ý tàn độc.


Gã quay đầu nhìn về phía phó tá công binh tuần tra đang chật vật đỡ gã dậy, thét lớn ra lệnh bằng giọng nói khàn đặc đầy căm hờn:


“Mã Tiến! Lập tức báo cáo lên Triệu tướng quân! Truyền lệnh cho đội công binh Thiết Huyết Quân mang toàn bộ mìn nổ công thành hạng nặng lên đây! Ta phải nổ sập toàn bộ ngọn núi này! San phẳng Dốc Gió Bấc cho ta!”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!