Nhạc nềnWuxia

Hơi Thở Thủy Ngân

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương muối Tây Nhạc đổ xuống mỗi lúc một dày, quấn chặt lấy những nấm mộ đất vô danh và hàng vạn thanh kiếm gãy rỉ sét đang cắm ngược trên sườn đá dốc. Đêm muộn, bóng tối đặc quánh như mực phủ lên căn thảo lư rách nát của Mộ Dung Khô. Gió bấc rít qua những khe liếp nứt nẻ, mang theo cái lạnh buốt xương của mùa thu biên thùy, nhưng chiếc chuông đồng nhỏ hoen rỉ của vong nhi Mộ Dung Tần treo nơi đầu gió chỉ phát ra những tiếng ngân rệu rã, u uất.


Mộ Dung Khô đứng lặng bên thềm đá cổ trước cửa thảo lư, tay trái lão nắm chặt lấy túi vải thô chứa những đồng tiền đồng triều đình dính máu loang lổ—vật chứng đanh thép về sự phản bội của Triệu Chưởng Sự mà lão vừa thu giữ được hồi đầu đêm. Dù gió lạnh thổi giật từng cơn, cuốn theo những bông tuyết mỏng đầu mùa bám đầy trên các ngón tay trái sừng hóa đen kịt, lão vẫn không cảm nhận được chút buốt giá nào. Cánh tay trái ấy, sau khi chịu đựng Liệu pháp châm cứu nối mạch bằng huyền thiết châm lạnh buốt của Tống Từ Phong đêm qua, đã hoàn toàn rơi vào trạng thái mất xúc giác nóng lạnh ngày thứ hai. Lão chỉ cảm nhận được một sự trống rỗng câm lặng, xúc giác cơ thể tê dại như gỗ mục, nhưng gân cốt bên trong lại đang rung lên nhè nhẹ theo từng nhịp thở điều hòa của Khẩu quyết Khô Diệp Thiền Sư.


Phía bên kia bãi mộ cổ hoang tàn, cách thảo lư khoảng ba mươi trượng, một tiếng động kim khí rất khẽ vang lên đều đặn giữa màn sương muối:


"Coong... coong... coong..."


Đó là tiếng gõ của Lão mù Hoắc. Lão già mù hai mắt hốc sâu hoắm ấy đang ngồi co quắp dưới bóng một cây hòe già cỗi, mặc chiếc đạo bào xám cũ rách nát vai. Đôi tai to bất thường của lão khẽ động đậy theo từng nhịp gõ của thanh sắt nhỏ lên những chuôi kiếm gãy rỉ sét nhặt được trong ngày. Lão mù Hoắc sử dụng Thính Âm Biện Thiết Thuật, chỉ cần nghe tiếng ngân vang của kim loại mỏi là có thể phân loại chính xác đâu là huyền thiết cổ tinh thuần, đâu là sắt vụn phế liệu để chuẩn bị cho Thạch Đầu nung đúc trận nhãn dưới hầm ngầm. Đối với một kẻ mù lòa, bóng tối của đêm đen và sương mù dày đặc không phải là trở ngại, mà lại là tấm màng che chở tốt nhất.


Nhưng đêm nay, sương mù Tây Nhạc không chỉ mang theo vị tanh nồng của rỉ sắt cổ xưa.


Mộ Dung Khô bỗng nhiên nhăn mũi. Khứu giác siêu phàm của lão, vốn được rèn luyện qua mười năm lau chùi bảo quản binh khí rỉ sét, chợt nhận diện được một mùi hương kỳ lạ đang len lỏi trong gió bấc. Đó không phải là mùi than đá cháy dở từ lò rèn ngầm, cũng không phải mùi lá thông khô cháy xém.


Đó là một mùi hăng hắc, nặng nề, mang theo vị ngọt lịm nhưng lại nóng bỏng như lửa đốt nơi đầu mũi.


"Thủy ngân độc..."


Mộ Dung Khô thầm nghĩ trong lòng, đồng tử đục ngầu chợt co rút lại. Kỹ năng Cảm nhận độc rỉ lập tức cảnh báo cho lão biết có kẻ đang sử dụng Độc rỉ sắt hoại tử—chất độc quặng thủy ngân cực mạnh bám trên ám khí của sát thủ triều đình. Mùi độc khí ấy xuất phát từ phía cành hòe già cỗi ngay phía trên đầu Lão mù Hoắc.


Trên cành hòe già, một bóng người gầy nhỏ như bóng ma đang bám sát vào thân cây nứt nẻ. Y phục đen xám bó sát người của gã hòa làm một với vỏ cây cổ thụ khuất trong sương mù dày đặc. Đó chính là Ảnh Tử, sát thủ chuyên nghiệp của Huyền Y Vệ Tiền Trạm dưới trướng Lý Liên Anh. Đôi mắt lạnh lùng như đá cổ của gã khóa chặt vào gáy của Lão mù Hoắc. Từ trong ống tay áo ngầm, Ảnh Tử thầm lặng rút ra một chiếc ống sáo tre nhỏ rỗng ruột, bên trong chứa ba cây kim độc tẩm thủy ngân rỉ sét xanh lam phát ra mùi hăng hắc.


Ảnh Tử áp ống sáo tre lên môi, vận nhẹ chân khí Huyền Y Ám Ảnh Quyết, định thổi phi châm đoạt mạng lão bộc mù hòng triệt hạ tai mắt nhạy bén của Kiếm Trủng Tây Nhạc.


"Vút!"


Một tiếng rít cực kỳ mảnh, nhỏ hơn cả tiếng gió bấc thổi qua khe đá, xé toạc màn sương muối lao thẳng vào cổ họng Lão mù Hoắc.


Lão mù Hoắc nghe thấy tiếng gió rít bất thường, đôi tai to của lão giật mạnh. Lão định nghiêng người né tránh theo bản năng của một cựu kiếm bộc tam lưu, nhưng ngay khi lão vừa dồn lực xuống chân, khớp xương chân trái bỗng nhiên cứng đờ, tê liệt hoàn toàn do sương lạnh muối buốt giá xâm nhập vào kinh mạch phế nhân từ chiều qua. Lão mù Hoắc không thể di chuyển, chỉ biết bất lực trố mắt nhìn về phía luồng sát khí đang lao đến.


Ngay trong khoảnh khắc sinh tử ấy, một bóng xám tro khập khiễng đột ngột lướt đến từ trong sương mù như một chiếc lá tre rơi rụng.


Mộ Dung Khô vung mạnh tay trái đang cầm Cây chổi tre rách sát mặt đất nện. Lão không vận dụng chân khí phát quang, không để lộ một vệt nội lực Thanh Vân phái nào, mà chỉ cưỡng ép kích hoạt Tĩnh Lặng Kiếm Vực (Sơ Kỳ) trong phạm vi bán kính ba trượng quanh mình.


Trong chớp mắt, toàn bộ âm thanh của gió bấc gào rú, tiếng xào xạc của lá thông khô và tiếng réo rắt của chuông đồng hoàn toàn bị nuốt chửng bởi một sự câm lặng tuyệt đối. Một vòng sương mù xám tĩnh lặng bao quanh ba trượng, biến không gian thành một vùng chân không không tiếng động.


Ba cây kim độc tẩm thủy ngân cực độc vừa bay vào ranh giới ba trượng của kiếm vực bỗng nhiên bị triệt tiêu hoàn toàn động năng. Chúng khựng lại giữa không trung, run rẩy nhẹ rồi rơi rụng xuống đất bùn lầy đóng băng như những cọng cỏ khô không trọng lực.


Ảnh Tử nấp trên cành hòe già trợn tròn mắt kinh hãi. Gã chưa từng thấy loại võ học nào có thể triệt tiêu ám khí vô hình mà không cần phát ra chân khí hộ thể hay luồng kình phong cương mãnh. Nhận ra hành tung đã bị bại lộ bởi một lão già quét rác cụt tay rách rưới, Ảnh Tử không hề do dự, lập tức lướt xuống vách đá cổ thụ như một bóng ma, vung đoản kiếm mỏng dính đầy vết rỉ xanh lam nhanh như chớp đâm thẳng vào ngực Mộ Dung Khô.


Nhát kiếm của sát thủ Huyền Y Vệ cực kỳ nhanh, độc, nhắm thẳng vào các khớp xương tàn phế bả vai phải cụt ngủn của đối thủ.


Mộ Dung Khô không lùi bước. Dù cánh tay trái hoàn toàn mất xúc giác nóng lạnh ngày thứ hai, lão vẫn cảm nhận được áp suất không khí biến đổi khi mũi đoản kiếm đâm tới nhờ bộ pháp Phong thính né chiêu. Lão di chuyển chân trái khập khiễng làm trụ, xoay nhẹ người né tránh mũi kiếm trong gang tấc, đồng thời đưa cán gỗ mục của Cây chổi tre rách lên đón đỡ trực diện nhát chém.


"Keng!"


Tiếng va chạm kim khí trầm đục vang lên trong ranh giới kiếm vực tĩnh lặng. Cán chổi tre cứng như hắc thiết lạnh đón đỡ hoàn hảo lưỡi đoản kiếm của Ảnh Tử. Mộ Dung Khô vận dụng kỹ năng Nhận biết điểm mỏi, mượn lực phản chấn dội ngược từ nhát chém của sát thủ, xoay nhẹ cán chổi tre gõ mạnh vào khớp vai trái của Ảnh Tử.


"Rắc!"


Một tiếng xương gãy giòn giã vang lên. Lực phản chấn cực mạnh từ cán chổi tre ngấm đầy bột sắt rỉ chấn thẳng vào huyệt đạo, khiến bả vai trái của Ảnh Tử bị chấn rách hoàn toàn, máu tươi rỉ ra nhuộm đỏ lớp dạ hành y màu đen xám.


Ảnh Tử đau đớn hộc ra một ngụm máu nhạt, gã kinh hoàng nhận ra lão già quét rác cụt tay này sở hữu một luồng kiếm ý vô chiêu thâm sâu khôn lường, có thể mượn lực của chính gã để bẻ gãy gân cốt gã. Không dám nán lại thêm một khắc, Ảnh Tử dùng tay phải vung đoản kiếm quét một vòng sương độc thủy ngân để cản tầm nhìn, rồi mượn lực phản phản chấn lướt nhanh bám vách đá, tháo chạy thục mạng vào màn sương mù dày đặc dốc núi Tây Nhạc.


Khi bóng dáng sát thủ biến mất hoàn toàn, Tĩnh Lặng Kiếm Vực cũng tự động thu hồi. Gió bấc lại gào rú dữ dội gầm rít qua khe đá, chiếc chuông đồng rỉ sét lại leng keng réo rắt u uất.


Mộ Dung Khô đứng khập khiễng bên cạnh Lão mù Hoắc, sắc mặt lão xám xịt như tro tàn, lồng ngực phập phồng dữ dội rồi ho hắt lên vài tiếng khan, rỉ ra một vệt máu đen nhạt nơi khóe miệng dính đầy tuyết mỏng. Việc cưỡng ép vận dụng kiếm vực tĩnh lặng trong trạng thái kinh mạch tay trái mỏng manh như chỉ tre mục đã vắt kiệt phần lớn chân khí yếu ớt tích lũy trong ngày của lão.


Lão cúi xuống nhìn ba cây kim độc rỉ sét xanh lam đang nằm im lìm trên tuyết trắng, mùi hăng hắc của thủy ngân vẫn bốc lên nhè nhẹ. Lão biết rõ, Ảnh Tử đã tháo chạy nhưng kịp nhận diện được sự tồn tại của cao nhân quét rác sở hữu kiếm vực tĩnh lặng tại nghĩa trang này, và gã sát thủ tinh nhuệ ấy chắc chắn sẽ báo cáo chân tướng kinh hoàng này lên thống lĩnh mật vụ Ưng Nhãn ngay trong đêm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!