Định Vị Mật Đạo
Bóng tối đặc quánh của đêm muộn mùa thu bao phủ toàn bộ nghĩa trang Kiếm Trủng Tây Nhạc, mang theo cơn bão sương lạnh giá cắt da cắt thịt. Những dải sương muối xám xịt, tanh nồng mùi rỉ sắt cuộn xoáy qua các ngôi mộ cổ hoang tàn, rít lên khe khẽ khi luồn qua hàng vạn thanh kiếm gãy rỉ sét cắm san sát nhau trên sườn dốc. Dưới chân núi, ánh lửa của các trạm gác tuần tra triều đình chập chờn trong sương mù như những con mắt quỷ đói đang rình rập thánh địa võ học cuối cùng của Trung Nguyên.
Trong căn thảo lư rách nát dột nát nằm khuất sau những hàng mộ cổ, không gian chìm vào sự im lặng tuyệt đối. Mộ Dung Khô ngồi kiết già trên tấm phản gỗ mục nát, bả vai phải quấn chặt dải băng gạc đen dính máu khô. Kinh mạch bả vai phải cụt ngủn của lão thỉnh thoảng lại nhói lên từng cơn đau buốt thấu tim gan, hỏa độc tích tụ từ lò rèn ngầm đang âm thầm ăn mòn xương tủy. Cánh tay trái của lão—cánh tay lành lặn duy nhất còn lại—đang đặt hờ trên đầu gối.
Thế nhưng, Mộ Dung Khô hoàn toàn không có cảm giác gì ở cánh tay trái này. Sau Liệu pháp châm cứu nối mạch bằng huyền thiết châm lạnh buốt của Tống Từ Phong đêm qua, toàn bộ cánh tay trái của lão đã rơi vào trạng thái mất xúc giác nóng lạnh hoàn toàn trong vòng ba ngày tới. Đối với lão lúc này, làn sương muối lạnh giá bám đầy trên da thịt hay hơi ấm từ lò sưởi ngầm chỉ là những khoảng không vô tri. Lão nắm hờ bàn tay trái sừng hóa đen kịt loang lổ vết bỏng rỉ sét của mình, chỉ cảm nhận được một sự trống rỗng câm lặng. Kinh mạch tay trái của lão mỏng manh và dễ vỡ như một sợi chỉ tre mục, nếu cưỡng ép bộc phát quá năm mươi phần trăm chân khí, cánh tay này sẽ bị liệt hoàn toàn vĩnh viễn.
"Leng keng... leng keng..."
Tiếng chuông đồng nhỏ hoen rỉ của vong nhi Mộ Dung Tần treo ở cửa gió khẽ leng keng vang lên những tiếng ngân réo rắt, u uất dội vào lòng đêm lạnh. Tiếng chuông như một mỏ neo tinh thần kéo Mộ Dung Khô ra khỏi cơn đau nhức nhối của thể xác tàn phế. Lão khẽ điều hòa hơi thở theo Khẩu quyết Khô Diệp Thiền Sư, thu hồi toàn bộ nhịp tim và hơi ấm cơ thể, khiến bản thân hòa làm một với bóng tối của căn nhà tranh rách nát. Lão đang nín thở tịnh tâm tuyệt đối để lắng nghe thế giới bên ngoài bằng thính giác siêu phàm.
Từ phía con đường dốc đá dẫn lên nghĩa trang, một tiếng động cực kỳ khẽ khàng vang lên, nhỏ hơn cả tiếng một chiếc lá tre khô rơi rụng.
"Xào xạc..."
Một bóng đen gầy gò, mặc đạo bào Thanh Vân phái xám cũ xộc xệch đang lén lút tiến gần đến thảo lư. Đó chính là Triệu Chưởng Sự—gã chấp sự ngoại môn phản đồ dã tâm. Gương mặt gầy gò mang nét dơi tai chuột của gã lấm lem bùn đất sương muối, đôi mắt xảo trá không ngừng đảo liên hồi trong bóng tối. Triệu Chưởng Sự đang làm nội gián cho quan phủ. Gã đã nhận mật lệnh của Triệu Hoài Sơn và Vương Mãnh để thâm nhập thảo lư, hòng tìm kiếm Bản đồ ngầm dưới đe sắt và trận nhãn điều khiển kiếm trận ngầm để đổi lấy một túi tiền đồng triều đình dính máu giấu kỹ trong ống tay áo vá.
Triệu Chưởng Sự khẽ rón rén bước qua thềm cửa dột nát, hơi thở của gã dồn dập, bốc ra mùi rượu nhạt rẻ tiền pha lẫn mùi mồ hôi lạnh của kẻ đang run rẩy vì sợ hãi. Gã biết rõ nơi đây là nghĩa địa của vạn kiếm khách quá cố, nơi chứa đựng những oán khí và kiếm ý tàn khuyết có thể giết người vô hình. Nhưng lòng tham vinh hoa phú quý và sự thúc ép của Trần Hạo chấp pháp đã làm lu mờ nỗi sợ hãi trong lòng gã.
Gã tiến sát đến bên chiếc đe sắt khổng lồ nặng ngàn cân đặt ở góc thảo lư. Đôi bàn tay gầy gò của gã run rẩy vuốt dọc theo thớ thép rỉ sét của đe sắt, cố tìm kiếm một khe nứt hay chốt khóa ngầm dẫn xuống mật thất lòng đất. Dưới lòng đất ngay dưới chân gã, Thạch Đầu, Thím Ba và A Bảo đang nấp sâu trong bóng tối của lò rèn ngầm, hoàn toàn nín thở để tránh tiếng động.
Mộ Dung Khô nấp sau góc tối phản gỗ mục, đôi mắt đục ngầu vô thần bỗng rực sáng kiếm quang vô hình tĩnh lặng. Lão cảm nhận được từng nhịp thở, từng chuyển động run rẩy của Triệu Chưởng Sự qua chấn động nhẹ của mặt đất nện. Lão không muốn ra mặt trực tiếp, cũng không thể bộc lộ võ công hay chân khí Thanh Vân phái trước mặt gã nội gián này. Lão cần một thủ đoạn phòng thủ thụ động, một đòn cảnh cáo vô hình mang tính tâm linh để dọa gã tháo chạy mà không làm lộ bí mật dưới đe sắt.
Triệu Chưởng Sự tìm kiếm dưới đe sắt không có kết quả, liền quay sang phía cánh cửa liếp rách nát dẫn vào buồng ngủ của lão quét rác. Gã rút từ trong tay áo ra một thanh tre nhỏ ẩm ướt dính nước mưa, nhẹ nhàng luồn qua khe cửa liếp định cạy chốt cửa ngầm.
Chiếc chốt cửa thảo lư của Mộ Dung Khô không phải là một thanh gỗ thông thường, mà chính là Bao kiếm rỉ Lôi Đình—di vật bằng đồng thau nạm bột sắt lôi điện của sư đệ quá cố Mộ Dung Lôi. Bao kiếm cũ kỹ rỉ sét đỏ đậm ấy vẫn còn tích tụ một luồng tàn kiếm ý mang tính lôi điện nhẹ qua mười năm phong sương.
Mộ Dung Khô khẽ vận chuyển một dòng chân khí mỏng manh, yếu ớt như sợi tơ tằm truyền qua mặt đất nện sát phản gỗ, kích hoạt kỹ năng Kiếm ngân định vị nhắm thẳng vào chuôi bao kiếm rỉ Lôi Đình.
"Oong..."
Một tiếng ngân trầm đục, đanh thép bỗng nhiên vang lên từ chiếc chốt cửa bao kiếm rỉ. Tiếng ngân rung động không khí, tạo ra một vòng sóng sương mù nhạt lan tỏa trong căn phòng tối.
Ngay khi thanh tre nhỏ ẩm ướt của Triệu Chưởng Sự chạm vào chuôi bao kiếm rỉ Lôi Đình, luồng tàn kiếm ý lôi điện tích tụ bên trong lập tức bị kích hoạt. Một luồng điện nhẹ màu xanh lam nhạt, lạnh buốt chạy dọc theo thớ tre ẩm truyền thẳng vào lòng bàn tay của Triệu Chưởng Sự.
"Chát!"
Một tiếng nổ nhỏ xé toạc màn sương tối. Luồng điện nhẹ chấn động mạnh vào các huyệt đạo cổ tay của Triệu Chưởng Sự, khiến toàn bộ cánh tay phải của gã bị tê dại hoàn toàn, gân cốt co rút dữ dội.
"A!"
Triệu Chưởng Sự kinh hãi thét lên một tiếng nghẹn họng, thanh tre nhỏ ẩm ướt rơi rụng xuống đất nện. Gã lùi lại ba bước, gương mặt dơi tai chuột tái nhợt không còn một giọt máu dưới ánh trăng khuyết dột qua mái tranh. Cơn tê dại buốt giá chạy dọc từ đầu ngón tay lên tận bả vai khiến gã không thể nhấc nổi cánh tay phải, thanh kiếm Thanh Vân giắt ngang lưng cũng rung lên bần bật như muốn tự tuột khỏi vỏ.
Cùng lúc đó, trên cành hòe già cỗi ngoài sân thảo lư, con quạ đen lớn—Hắc Nha—bỗng nhiên động đậy đôi mắt đỏ nhạt. Nó cảm nhận được sát khí dồn nén và tiếng ngân của kiếm rỉ, liền vỗ cánh kêu vang ba tiếng lớn báo động:
"Quạ... quạ... quạ..."
Tiếng kêu đanh thép, lạnh lùng của loài linh điểu báo tử vang vọng khắp nghĩa trang sương mù, hòa cùng tiếng leng keng réo rắt của chiếc chuông đồng rỉ sét tạo nên một bầu không khí rùng rợn, ma quái tột độ.
Triệu Chưởng Sự hoảng sợ tột cùng, tinh thần hoàn toàn suy sụp. Gã tưởng rằng linh hồn của những kiếm khách quá cố tại Kiếm Trủng đã hiển linh để trừng phạt kẻ phản bội, hoặc kiếm trận ngầm tự bảo vệ của Mộ Dung gia đang kích hoạt để lấy mạng gã. Gã không dám nhìn lại đe sắt nặng ngàn cân nữa, lảo đảo bò dậy, ôm lấy cánh tay phải tê dại tháo chạy thục mạng ra ngoài cửa liếp rách nát.
Trong lúc hoảng loạn luống cuống va phải thềm đá thờ cổ trước cửa, Triệu Chưởng Sự bị vấp ngã nhào xuống đất bùn tuyết mỏng. Một túi vải thô dầy dặn giấu trong ống tay áo vá của gã bị tuột ra, rơi xuống ngay trước bệ thờ đá cổ của nghĩa trang mà gã không hề hay biết. Gã chấp sự hèn hạ chỉ biết ôm cánh tay tê liệt, cắm đầu chạy trốn vào màn sương mù dày đặc dốc núi Tây Nhạc.
Căn thảo lư trở lại sự tĩnh lặng trầm uất của đêm bão sương. Mộ Dung Khô khẽ thở dài một tiếng, lồng ngực ho húng hắng rỉ ra một vệt máu đen nhạt nơi khóe miệng do kinh mạch tay trái bị rách nhẹ sau cú truyền khí truyền âm. Lão khập khiễng bước ra khỏi góc tối phản gỗ, cúi xuống nhặt túi vải thô bị đánh rơi lên bằng bàn tay trái sừng hóa hoàn toàn tê dại không cảm giác.
Mở túi vải ra dưới ánh sáng nhạt nhòa của trăng khuyết, Mộ Dung Khô phát hiện bên trong chứa đầy những đồng tiền đồng triều đình rỉ sét dính bết những vệt máu khô loang lổ. Đó chính là tiền thưởng dính máu của Vương Mãnh trao cho gã nội gián để bán đứng nghĩa trang.
Ánh mắt đục ngầu của Mộ Dung Khô nhìn chằm chằm vào túi tiền đồng dính máu, sát ý vô hình lạnh buốt như tuyết mùa đông lại khẽ bùng lên sâu trong đồng tử. Lão biết rõ, sự cấu kết ngầm giữa Triệu Chưởng Sự và Vương Mãnh đã đạt đến mức không thể cứu vãn, và căn thảo lư rách nát này đã hoàn toàn bị đưa vào tầm ngắm tàn bạo của quan phủ triều đình.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!