Nhạc nềnWuxia

Thỏa Hiệp Thềm Đá

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương thu biên thùy tràn về từ phía bắc ngập tràn các thung lũng của núi Tây Nhạc, mang theo cái lạnh buốt thấu xương tủy và mùi vị tanh nồng của bụi sắt rỉ sét tích tụ từ nghĩa địa Kiếm Trủng. Trên thềm đá rêu phong trước cổng Tàng Thư Các của Thanh Vân Kiếm Phái, những làn sương mù xám xịt cuộn xoáy quanh các cột đá tảng cổ xưa, che khuất những nét chạm khắc đã mòn vẹt theo thời gian.


"Xoạt... xoạt... xoạt..."


Tiếng chổi tre quét lá khô đều đặn vang lên cô độc giữa không gian tĩnh mịch. Mộ Dung Khô cúi gập cái lưng còng, khập khiễng di chuyển từng bước chậm chạp trên thềm đá rêu phong. Chiếc áo vải thô xám tro vá nhiều mảnh của lão bay phần phật trong gió bấc, ống tay áo phải cụt ngủn cột chặt vào hông khẽ đung đưa theo nhịp quét.


Bàn tay trái của lão—bàn tay lành lặn duy nhất còn lại—đang nắm chặt lấy cán cây chổi tre sờn cũ. Cán chổi gỗ mục bị xích sắt của Trần Hạo cứa rách vài đường sâu hoắm trong trận chiến hôm trước, để lộ ra những thớ gỗ thấm đầy bột sắt rỉ màu đen kịt. Gió bấc thổi giật mạnh qua thềm đá, mang theo những bông tuyết mỏng đầu mùa bám đầy trên các ngón tay trái sừng hóa của lão.


Thế nhưng, Mộ Dung Khô không hề cảm nhận được cái lạnh cắt da cắt thịt ấy. Cánh tay trái của lão hoàn toàn tê dại, mất đi xúc giác nóng lạnh vĩnh viễn/tạm thời trong ba ngày sau khi chịu đựng Liệu pháp châm cứu nối mạch bằng huyền thiết châm lạnh buốt của Tống Từ Phong đêm qua. Đối với lão lúc này, cán chổi tre thô ráp hay luồng gió tuyết buốt giá chỉ là những khoảng không vô tri, không nóng, không lạnh, không một chút cảm giác. Chỉ có vết rách kinh mạch sâu hoắm nơi bả vai phải cụt ngủn thỉnh thoảng lại nhói lên một cơn đau buốt thấu tim, nhắc nhở lão rằng cơ thể tàn phế này đang đi dần đến giới hạn cuối cùng.


Từ phía con đường dốc đá dẫn lên Tàng Thư Các, tiếng móng ngựa chiến nặng nề nện xuống mặt đất đá phiến vang lên rầm rập, phá vỡ sự yên tĩnh trầm buồn của ngọn núi. Triệu Hoài Sơn, phó tướng tuần tra biên cương của triều đình, dẫn đầu một toán lính tuần kỵ binh nhẹ và thiết giáp binh đang thong thả tiến lên. Hắn mặc chiếc giáp sắt nặng màu đen xám dính đầy bùn đất biên thùy, thân hình mập lùn dầy dặn ngồi sừng sững trên lưng ngựa chiến đen khổng lồ, bên hông đeo thanh đại đao bản rộng Khai Sơn nặng bốn mươi cân phát ra những tiếng va chạm kim khí lạnh lùng.


Đi bên cạnh ngựa của Triệu Hoài Sơn là Lục Thanh Phong, chưởng môn nhân của Thanh Vân Kiếm Phái. Lão nhân ngoài ngũ tuần này có mái tóc và chòm râu bạc phơ được chải chuốt cực kỳ kỹ lưỡng, vận đạo bào Thanh Vân màu xanh ngọc thêu chỉ vàng lộng lẫy, tay cầm chiếc phất trần bằng lông tơ trắng muốt. Vẻ mặt của Lục Thanh Phong tỏ ra vô cùng thanh cao, phiêu dật, nhưng ánh mắt lão lại không ngừng đảo quanh, lộ rõ vẻ hèn nhát, sợ hãi trước sức mạnh sắt thép của phó tướng triều đình.


Sự phản bội của Thanh Vân Phái cuối cùng đã lộ diện hoàn toàn dưới ánh sáng nhạt nhòa của buổi sớm mùa thu. Lục Thanh Phong, kẻ ngụy quân tử đứng đầu danh môn chính phái Tây Nhạc, vì muốn giữ vững chiếc ghế chưởng môn và mạng sống hèn hạ của mình trước mật chỉ tịch thu binh khí của Lý Liên Anh, đã ngấm ngầm ký mật ước thỏa hiệp với Triệu Hoài Sơn. Bản mật ước đóng dấu đỏ chóp của chưởng môn đồng ý dâng nộp mười thanh danh kiếm cổ—những di vật thiêng liêng của các bậc trưởng lão trung liệt đã khuất đang được chôn cất tại Kiếm Trủng Tây Nhạc—để đổi lấy sự bảo hộ của triều đình.


"Triệu tướng quân, mười thanh danh kiếm cổ của Thanh Vân phái ta đã được tập hợp đầy đủ tại thềm đá này," Lục Thanh Phong khẽ vuốt chòm râu bạc, giọng nói nho nhã nhưng run rẩy nhẹ khi cúi đầu trước Triệu Hoài Sơn. "Đây đều là những thanh thần binh tích tụ kiếm ý qua hàng trăm năm, nay dâng nộp cho triều đình đúc súng rèn giáp, chính là vinh hạnh lớn nhất của bổn phái."


Triệu Hoài Sơn nheo đôi mắt ti hí đầy dã tâm nhìn Lục Thanh Phong, khóe miệng giật giật tạo thành một nụ cười khinh bỉ: "Lục chưởng môn quả là người biết thời thế. Triều đình đang cần lượng sắt thép khổng lồ để chuẩn bị cho chiến tranh biên cương, việc các ngươi tự nguyện dâng nộp binh khí lậu này sẽ được ta báo cáo lên Lý tổng quản để ghi công lớn."


Phía sau họ, Trần Hạo—đại đệ tử chấp pháp tàn nhẫn của Thanh Vân phái—vận đạo bào chấp pháp màu xám đậm, khuôn mặt dài như mặt ngựa đầy vẻ nịnh bợ. Hắn cùng hai đệ tử nội môn đang khiêng một chiếc rương gỗ lớn bọc sắt dầy nện, bên trong chứa mười thanh danh kiếm cổ bám đầy bụi rỉ đỏ. Tiếng kim loại va chạm trầm đục bên trong rương phát ra những tiếng ngân u uất, như tiếng khóc than câm lặng của vong linh các kiếm khách tiền nhân.


Từ góc khuất của thềm đá rêu phong, Lão Tôn bộc—kiếm bộc già nua gầy gò, đôi chân khập khiễng do bị lính tuần tra đánh gãy hôm trước—bỗng nhiên lao ra. Lão quỳ sụp xuống trước chân Lục Thanh Phong, đôi bàn tay gầy gò bám chặt lấy vạt đạo bào xanh ngọc thêu chỉ vàng, nước mắt giàn giụa trên gương mặt nhăn nheo đầy sương gió.


"Chưởng môn nhân! Cầu xin ngài... cầu xin ngài giữ lại kiếm của tổ sư!" Lão Tôn bộc nghẹn ngào khóc lóc, giọng nói khàn đặc đầy tuyệt vọng. "Mười thanh danh kiếm này là tôn nghiêm, là linh hồn của vạn kiếm khách Tây Nhạc! Nếu dâng nộp cho quan phủ nấu chảy đúc sắt vụn, Thanh Vân phái ta còn mặt mũi nào nhìn mặt tổ tiên dưới suối vàng?"


Sắc mặt Lục Thanh Phong lập tức biến đổi, từ thanh cao chuyển sang tái nhợt vì xấu hổ và tức giận trước mặt phó tướng triều đình. Lão vung tay áo hất mạnh, nhưng Lão Tôn bộc vẫn liều mạng ôm chặt lấy chân lão.


"Lũ hạ nhân rác rưởi! Dám cản trở đại sự của triều đình!" Trần Hạo thấy vậy liền biến mặt tàn độc. Hắn bước tới, vung cánh tay phải đang quấn băng vải thô, thẳng tay giáng một tát cực mạnh vào mặt Lão Tôn bộc.


"Chát!"


Cú tát tàn bạo khiến Lão Tôn bộc văng ra ngoài thềm đá, ngã nhào xuống đống lá tre khô đóng băng, khóe miệng rỉ máu tươi. Trần Hạo giận dữ giơ chiếc roi da trâu bịt đầu sắt rỉ lên, định quất thẳng xuống tấm lưng còng của lão bộc già.


Cách đó mười bước chân, cây chổi tre trong tay trái của Mộ Dung Khô bỗng nhiên khựng lại. Đôi mắt đục ngầu, vô thần của người quét rác già nua bỗng chốc co rụt lại, hai luồng kiếm quang vô hình lạnh buốt như băng tuyết lóe lên sâu trong đồng tử. Một luồng sát ý lạnh lùng, dồn nén suốt mười năm qua cuộn trào trong lồng ngực lão, mạnh mẽ đến mức suýt phá vỡ phép bế khí của Khô Diệp Thiền Sư.


Lão muốn ra tay. Lão muốn dùng cây chổi tre này đập nát sọ của tên phản đồ Trần Hạo ngay tại chỗ. Thế nhưng, lời cảnh báo của Tống Từ Phong đêm qua vang vọng bên tai: cánh tay trái mất xúc giác và kinh mạch mỏng manh như chỉ tre mục của lão sẽ vỡ nát hoàn toàn nếu cưỡng ép bộc phát quá năm mươi phần trăm chân khí. Hơn thế nữa, nếu lão bộc lộ võ công trực diện trước mặt Triệu Hoài Sơn và Lục Thanh Phong, toàn bộ bí mật về lò rèn ngầm và trận nhãn Kiếm Trủng dưới thảo lư sẽ sụp đổ hoàn toàn trong chớp mắt.


Ẩn nhẫn. Người thủ hộ cuối cùng phải ẩn nhẫn câm lặng.


Mộ Dung Khô khẽ nhắm mắt, vận hành hơi thở tĩnh lặng để đè nén luồng hỏa độc đang dâng lên phế quản. Khi mở mắt ra, lão lại trở về hình ảnh một lão tạp dịch câm điếc phế thải, lầm lũi quét rác.


Lão bắt đầu vận chuyển bộ pháp quét lá rụng. Chân trái khập khiễng của lão di chuyển nhẹ nhàng, bắt chước chuyển động xoay tròn tinh tế của những chiếc lá tre rơi trong gió bấc. Cây chổi tre sờn cũ quét sát đất nện, tạo ra một vòng xoáy lá tre khô khổng lồ bay cuộn lên không trung. Luồng bụi đất cát xám và lá khô đóng băng bay mù mịt quanh thềm đá Tàng Thư Các, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của Triệu Hoài Sơn và Trần Hạo trong chớp mắt.


Nương theo màn sương lá tre che mắt, Mộ Dung Khô khẽ gạt nhẹ đầu chổi tre sát mặt đất đá phiến rêu phong. Dù cánh tay trái hoàn toàn mất xúc giác nóng lạnh, lão vẫn điều khiển chân khí yếu ớt còn sót lại truyền âm qua thớ gỗ cán chổi. Một luồng tàn kiếm ý Tây Nhạc vô hình, tĩnh lặng như dòng nước chảy ngầm sâu dưới địa tầng đá vôi, nương theo nền đá phiến truyền thẳng đến chiếc rương gỗ bọc sắt dầy nện.


Mười thanh danh kiếm cổ bên trong rương, vốn là di vật của những nghĩa sĩ trung liệt, dường như cảm nhận được luồng kiếm ý quen thuộc của truyền nhân dòng họ Mộ Dung. Kim loại mỏi bên trong lõi thép của chúng bắt đồng loạt ngân vang đồng điệu.


"Coong... coong... coong..."


Tiếng ngân vang trầm đục, u uất bỗng dưng bùng phát dữ dội từ bên trong chiếc rương gỗ bọc sắt. Âm thanh ấy không phải là tiếng kim loại va chạm thông thường, mà là tiếng gầm rú đanh thép của vạn kiếm ý tàn khuyết đang phẫn nộ trước sự phản bội của sư môn.


"Cái gì thế này?" Trần Hạo đang khiêng rương bỗng kinh hãi thét lên.


Chiếc rương gỗ bọc sắt dầy nện bỗng nhiên rung chuyển kịch liệt trên tay hắn. Một luồng kiếm khí tàn dư mạnh mẽ dội ngược từ bên trong rương bộc phát ra ngoài.


"Rầm!"


Nắp rương gỗ bọc sắt tự động bật mở tung ra. Luồng kiếm khí xám tro rách nát phóng ra như một trận bão tuyết nhỏ, đập thẳng vào ngực Trần Hạo. Sức mạnh phản chấn dữ dội khiến đại đao của hai đệ tử đi kèm bị chấn gãy đôi phẳng lỳ, còn Trần Hạo thì hộc ra một ngụm máu nhạt, chấn động lùi liên tiếp năm bước về phía sau trước khi ngã quỵ xuống thềm đá.


Lục Thanh Phong hoảng hốt, mặt cắt không còn một giọt máu. Lão vội vàng vung chiếc phất trần trắng, vận chuyển Thanh Vân Huyền Khí Kinh, truyền một luồng thanh phong kiếm khí xuống mặt rương hòng trấn áp sự bạo động của kiếm cổ.


Thế nhưng, ngay khi chân khí của lão chạm vào miệng rương, tiếng ngân của mười thanh kiếm cổ bỗng đổi tông, rít lên chói tai như một lời sỉ nhục đanh thép nhắm vào kẻ ngụy quân tử bán nước cầu an. Sự cộng hưởng của kim loại mỏi chấn động trực tiếp vào kinh mạch của Lục Thanh Phong, làm nhiễu loạn tâm thần lão. Đầu óc Lục Thanh Phong bỗng quay cuồng, lão lảo đảo lùi lại hai bước, sắc mặt xám xịt, lồng ngực ho húng hắng đầy chật vật.


Triệu Hoài Sơn đứng bên cạnh ngựa chiến, chứng kiến cảnh tượng kỳ dị này liền nổi giận lôi đình. Hắn vung thanh đại đao Khai Sơn chém mạnh xuống không trung, luồng đao khí cương phong mãnh liệt xé toạc màn sương lá tre do Mộ Dung Khô tạo ra.


"Lục chưởng môn! Đây là ý gì?" Triệu Hoài Sơn gầm lên, đôi mắt ti hí híp lại đầy sát khí nhìn chằm chằm vào chiếc rương kiếm đang ngân vang dữ dội. "Các ngươi dám lén lút bày kiếm trận ngầm để phá hoại cuộc bàn giao của triều đình sao?"


Lục Thanh Phong vội vàng quỳ sụp xuống thềm đá, phất trần rơi rụng trên đất rêu phong, run rẩy thanh minh: "Triệu tướng quân bớt giận! Bổn phái tuyệt đối không dám phản nghịch! Đây... đây chắc chắn là do kiếm ý tàn dư của các trưởng lão quá cố tự động bộc phát tự vệ, tuyệt đối không có người điều khiển!"


Triệu Hoài Sơn không tin. Hắn nhảy xuống ngựa chiến, ủng sắt nện xuống đá phiến phát ra tiếng động rùng mình. Hắn cảm nhận được luồng kiếm khí phản chấn dưới lòng đất Tây Nhạc vẫn đang dao động nhẹ nhàng nhịp nhàng xung quanh thềm đá Tàng Thư Các.


Ánh mắt dã sâm của phó tướng tuần tra quét qua đống lá tre khô, rồi dừng lại trên bóng dáng già nua, khập khiễng của Mộ Dung Khô đang lầm lũi quét những chiếc lá tre cuối cùng ở góc thềm đá, như thể lão hoàn toàn câm điếc không hề biết đến trận chiến kinh hoàng vừa xảy ra.


Triệu Hoài Sơn nhíu mày nghi ngờ cao độ. Hắn xoay người nhìn Trần Hạo đang chật vật bò dậy, ra lệnh bằng giọng nói lạnh lùng buốt giá:


"Mã Tiến! Truyền lệnh của ta cho Triệu Chưởng Sự! Lập tức dẫn quân lùng sục toàn bộ khu vực nghĩa trang Kiếm Trủng, đặc biệt là căn thảo lư rách nát của lão quét rác cụt tay kia! Ta nghi ngờ trận nhãn điều khiển kiếm trận ngầm này đang được che giấu ngay dưới lòng đất của bọn kiếm bộc phế nhân!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!