Châm Nối Mạch Tàn
Sương muối Tây Nhạc đêm nay lạnh tựa lưỡi dao rỉ sét cắm sâu vào da thịt. Bên trong căn thảo lư rách nát, bóng tối đặc quánh trùm lên chiếc đe sắt khổng lồ nặng ngàn cân bám đầy bụi rỉ đỏ. Mùi than đá biên thùy cháy dở vẫn phảng phất bốc lên từ những khe đất nứt siêu vi dưới chân đe, mang theo luồng khí nóng hăng hắc vị lưu huỳnh rò rỉ nhè nhẹ từ hầm ngầm của lò rèn cũ dưới lòng đất.
Ưng Nhãn, mật thám đại nội tinh nhuệ dưới quyền thái giám tổng quản Lý Liên Anh, vẫn đang cúi người sát nền đất nện ẩm ướt. Chiếc mặt nạ sắt che nửa mặt của hắn phản chiếu ánh sáng nhạt nhòa của tuyết đêm hắt qua khe cửa liếp rách. Đôi mắt sắc lẹm như chim ưng nheo lại, khóa chặt vào chân đe sắt. Hắn ngửi thấy mùi than đá cháy dở, thứ nhiên liệu nhiệt lượng cao chỉ dùng cho việc đúc rèn binh khí nặng. Sát ý trong mắt hắn dâng lên, lạnh buốt.
Ngay phía ngoài vách đất dột nát, nấp sau tấm bia mộ cổ rêu phong đóng băng, Mộ Dung Khô đứng bất động như một tượng đá vô tri. Cánh tay phải cụt ngủn của ông nhói lên từng cơn hoại tử đau buốt, nhưng thứ khiến lồng ngực ông thắt lại là kinh mạch chân trái đang hoàn toàn tê liệt. Để giữ cho cơ thể không phát ra một tiếng động nhỏ nhất trước giác quan siêu phàm của mật thám đại nội, ông đã tự bấm mạnh vào tử huyệt Phong Thị bên đùi trái từ một khắc trước. Cơn tê liệt lạnh ngắt như băng tuyết đã khóa chặt chân ông, nhưng hỏa độc tích tụ trong lồng ngực do những lần cưỡng ép vận chuyển chân khí trước đó đang cuộn trào, chực chờ bùng phát.
Mộ Dung Khô biết rõ, nếu ông không hành động ngay lập tức, Ưng Nhãn chỉ cần dùng thanh kiếm mỏng gạt nhẹ lớp đất nện dưới chân đe sắt là sẽ phát hiện ra lối vào ngầm mật đạo. Dưới hầm ngầm lúc này, Thạch Đầu, Thím Ba và A Bảo đang nấp sâu trong bóng tối, hoàn toàn không có khả năng chống cự trước một cao thủ nhất lưu như mật thám đại nội.
Ông khẽ cử động ngón tay trái. Bàn tay trái lành lặn duy nhất của ông, vốn đã bị bỏng sừng hóa đen kịt và loang lổ những vết rỉ sét đỏ sẫm sau cú chạm vào quặng huyền thiết nung đỏ mười năm trước, giờ đây hoàn toàn mất đi xúc giác nóng lạnh. Ông nắm chặt lấy cán Cây chổi tre rách gác bên bia mộ. Cán chổi gỗ mục bị xích sắt của Trần Hạo cứa rách vài đường sâu hoắm, để lộ ra những thớ tre già bên trong ngấm đầy bột sắt rỉ đen kịt. Mộ Dung Khô không vận chân khí phát quang, ông chỉ khẽ gạt nhẹ đầu chổi tre sát mặt đất đầy lá thông khô đóng băng.
Một luồng kiếm ý vô hình, tĩnh lặng như nước chảy ngầm, nương theo thớ tre già truyền thẳng xuống nền đất đá vôi Tây Nhạc. Luồng kiếm ý ấy lướt đi âm thầm dưới lớp tuyết mỏng, tìm đến thanh kiếm gãy rỉ sét của một kiếm khách vô danh cắm ngược cách đó mười trượng.
"Coong..."
Tiếng ngân trầm đục, u uất của kim loại mỏi bỗng dưng vang lên giữa màn sương mù dày đặc phía Đông nghĩa trang. Âm thanh ấy mỏng manh nhưng đanh thép, rít lên theo luồng gió bấc vừa giật mạnh qua khe đá.
Ưng Nhãn lập tức đứng thẳng dậy. Đôi tai hắn động đậy dưới mũ trùm đầu dạ hành y. Hắn nhận diện được tiếng ngân độc nhất của một thanh kiếm cổ bị kích thích chân khí. Nghi ngờ có cao nhân ẩn thế đang phục kích ở hướng Đông để dụ mình vào bẫy, Ưng Nhãn không chút do dự. Hắn lướt người ra khỏi thảo lư, thân ảnh gầy gò linh hoạt như một bóng ma đen xám biến mất vào màn sương mù dày đặc hướng về phía tiếng ngân vang.
Ngay khi bóng dáng Ưng Nhãn vừa khuất sau những hàng mộ cổ, Mộ Dung Khô khẽ rên nhẹ một tiếng câm lặng trong cổ họng. Dưới chân thềm đá, ông lết cái chân trái tê liệt hoàn toàn, dùng nửa thân người dựa vào vách đất dột nát để kéo mình bước qua bậu cửa thảo lư.
Sự cưỡng ép vận chuyển tàn kiếm ý trong trạng thái tự khóa huyệt đạo đã phá vỡ hoàn toàn giới hạn sinh học mỏng manh của cơ thể tàn phế. Ngay khi bước vào trong phòng, Giới Hạn Kinh Mạch Tàn của ông bộc phát dữ dội. Cánh tay trái sừng hóa đen kịt bỗng run rẩy kịch liệt, rồi hoàn toàn mất đi lực lượng, buông thõng xuống như một khúc gỗ mục không còn tri giác. Một cơn đau buốt thấu xương tủy dâng lên từ bả vai phải cụt ngủn, xé rách lồng ngực khiến ông ngã quỵ xuống phản gỗ.
"Khục..."
Mộ Dung Khô ho khan dữ dội, lồng ngực phập phồng đau đớn. Ông nôn ra một ngụm máu đen đặc quánh dính đầy bột tuyết và bụi than rỉ sét ngay trên thềm gỗ mục. Dòng máu đen bốc mùi tanh nồng nặc của sắt rỉ và hỏa độc tích tụ lâu năm. Đôi mắt đục ngầu của người quét rác già nua mờ đi, sương muối lạnh buốt bắt đầu đóng băng trên đôi mi bạc xơ xác của ông. Căn thảo lư chìm vào sự im lặng chết chóc, chỉ còn tiếng gió bấc rít qua mảng mái tranh rách rưới.
Từ dưới nắp ngầm ngách đe sắt khổng lồ, một tiếng động nhẹ vang lên. Đe sắt nặng ngàn cân khẽ dịch chuyển, để lộ lối vào ngầm ẩm ướt. Lão thợ rèn Thạch Đầu và Thím Ba hốt hoảng trèo lên. Thấy Mộ Dung Khô nằm bất động trên phản gỗ, máu đen loang lổ trên thềm, Thím Ba run rẩy suýt khóc thành tiếng.
"Lão Khô! Huynh làm sao thế này?" Thạch Đầu đỡ lấy bả vai cụt ngủn của bạn chí cốt, bàn tay thô ráp sạm đen bụi than của lão run lên bần bật.
Thím Ba vội vàng lục tìm trong chiếc giỏ mây cũ của Lão Tôn bộc, lấy ra nắm Lá cây giảm đau đã được giã nát. Bà đắp vội nắm lá rừng xanh đen lên bả vai phải và cánh tay trái đang liệt hoàn toàn của Mộ Dung Khô, dùng dải vải thô xoa bóp liên tục với hy vọng giảm bớt cơn co rút kinh mạch. Thế nhưng, những chiếc lá rừng giảm đau thông thường kia vừa chạm vào da thịt nóng bỏng của ông đã lập tức khô héo, chuyển sang màu vàng úa rồi bốc lên một làn hơi nóng hăng hắc.
"Không hiệu quả... Hỏa độc rỉ sét đã ăn sâu vào tận tủy xương rồi!" Thạch Đầu nghiến răng, đôi mắt trái bị hỏng của lão trợn trừng đầy bất lực. "Lá cây giảm đau của Lão Tôn chỉ trị được phong thấp thông thường, không thể chặn đứng cơn hoại tử kinh mạch này!"
Giữa lúc ba con người nghèo khổ đang chìm vào tuyệt vọng tột cùng, cánh cửa liếp rách nát của thảo lư bỗng nhiên khẽ động đậy. Một mùi hương thuốc nam cực kỳ nồng đậm, hòa lẫn vị đắng ngắt của thảo dược biên thùy và mùi hăng hắc của rượu nhạt rẻ tiền bỗng nhiên tràn vào phòng, lấn át cả mùi rỉ sét tanh nồng.
Một bóng người mặc đạo bào đỏ loang lổ vết bẩn, đầu tóc buộc lộn xộn như tổ quạ, vai đeo chiếc hồ lô lớn bằng gỗ nung, lẳng lặng bước qua bậu cửa. Bước đi của ông ta kỳ dị, không hề phát ra một tiếng động nào trên nền đất nện ẩm ướt, dường như sương muối ngoài kia cũng phải né tránh vạt áo đỏ phong sương của ông ta.
Tống Từ Phong - vị thần y ẩn dật quái dị của vùng biên thùy Tây Nhạc đã xuất hiện.
"Lũ ngu xuẩn các ngươi định dùng mấy cọng cỏ dại kia để cứu mạng một kẻ sắp hóa thành sắt vụn sao?" Giọng nói của Tống Từ Phong kiêu ngạo, khàn đặc đầy châm biếm. Ông ta liếc nhìn ngụm máu đen trên thềm gỗ, rồi bước thẳng đến bên phản gỗ của Mộ Dung Khô.
"Tống thần y!" Thạch Đầu như người chết đuối vớ được cọc, vội vàng quỳ sụp xuống. "Cầu xin ngài ra tay cứu mạng Lão Khô! Ngài muốn bao nhiêu huyền thiết vụn, lão phu cũng sẽ rèn đúc cho ngài!"
"Tránh ra!" Tống Từ Phong hất tay áo đỏ, gạt Thạch Đầu sang một bên. Ông ta cúi xuống, ngón tay gầy gò dính đầy mủ thuốc màu xanh đen đặt lên cổ tay trái đang lạnh ngắt, liệt hoàn toàn của Mộ Dung Khô.
Khóe mắt Tống Từ Phong khẽ giật giật khi cảm nhận được dòng mạch tượng bên trong cơ thể phế nhân. Kinh mạch tay trái của Mộ Dung Khô lúc này giống như một sợi dây thừng mục nát bị kéo căng quá mức, các nhánh mạch nhỏ đã rách nứt loang lổ, máu huyết ứ đọng đen kịt không thể lưu thông. Hỏa độc rỉ sắt từ lò rèn ngầm đang nương theo những vết rách này, cuồn cuộn chảy ngược về phía tim.
"Cưỡng ép vận chuyển kiếm ý vô chiêu bẻ gãy binh khí thép ròng của quân tuần tra... Ngươi chán sống rồi sao, Mộ Dung Khô?" Tống Từ Phong lầm bầm, sắc mặt kiêu ngạo thường ngày bỗng trở nên nghiêm trọng. "Giới Hạn Kinh Mạch Tàn của ngươi đã bị phá vỡ hoàn toàn. Nếu ta đến muộn nửa canh giờ nữa, hỏa độc sẽ thiêu rụi tâm mạch, ngươi sẽ chết trong tư thế một khối sắt đông cứng."
Tống Từ Phong vỗ mạnh vào chiếc hồ lô gỗ đeo bên hông. Nắp hồ lô bật mở, tỏa ra một làn khói trắng lạnh buốt. Ông ta rút ra một chiếc hộp gỗ long não nhỏ, mở nắp để lộ bộ kim châm gồm mười hai cây kim bằng huyền thiết lạnh dài hai tấc, thân kim mảnh như sợi tóc nhưng tỏa ra hàn khí xanh lam nhạt cực kỳ buốt giá.
Đây là bộ kim châm đặc chế từ huyền thiết lạnh sâu dưới lòng hang ngầm Tây Nhạc, có khả năng đâm xuyên qua xương cốt mà không gây đau đớn vật lý, chuyên dùng cho Liệu pháp châm cứu nối mạch để khơi thông các mạch máu bị hoại tử.
"Thạch Đầu, Thím Ba, hai người ra cửa canh gác! Nếu có bất kỳ tiếng động nào của mật thám hay quân tuần tra Mã Tiến, lập tức báo động!" Tống Từ Phong ra lệnh, giọng nói không chút đùa cợt.
Thạch Đầu và Thím Ba vội vã gật đầu, lẳng lặng bước ra ngoài cửa liếp, canh giữ hai bên thềm đá cổ đầy sương muối.
Trong căn phòng tối, Tống Từ Phong kẹp ba cây huyền thiết châm giữa các ngón tay gầy gò. Ông ta khẽ vận chuyển Huyền Môn Thông Mạch Thuật, truyền một luồng hàn khí ôn hòa vào thân kim.
"Phập! Phập! Phập!"
Ba cây kim châm đầu tiên được cắm sâu vào các tử huyệt quanh bả vai phải cụt ngủn của Mộ Dung Khô. Thân kim ngập sâu hai tấc vào da thịt hoại tử xám xịt. Hàn khí từ huyền thiết lạnh lập tức lan tỏa, đóng băng các dòng hỏa độc đang chảy ngược về phía tim, tạo thành một lá chắn lạnh buốt chặn đứng cơn nguy kịch.
Mộ Dung Khô khẽ rùng mình, đôi mắt đục ngầu từ từ mở ra. Dù đau đớn tột cùng, ông vẫn không hề phát ra một tiếng rên rỉ nào. Bàn tay trái sừng hóa đen kịt của ông bấu chặt vào mép phản gỗ mục nát, các ngón tay găm sâu vào thớ gỗ đến mức bật máu tươi.
"Khá lắm! Đúng là ý chí của người đúc kiếm dòng họ Mộ Dung," Tống Từ Phong khẽ khen thầm, nhưng tay ông ta không hề dừng lại. Ông ta tiếp tục rút thêm năm cây kim châm, đâm thẳng vào các huyệt đạo bị tắc nghẽn dọc theo cánh tay trái đang liệt hoàn toàn của ông.
Ngay khi kim châm cắm vào, dòng máu ứ đen kịt bộc phát từ đầu kim, rỉ ra ngoài loang lổ trên da thịt xám xịt. Mùi tanh nồng nặc của sắt rỉ và độc tính thủy ngân bốc lên, khiến không khí trong thảo lư trở nên ngột ngạt, khó thở.
Tống Từ Phong dùng ngón tay búng nhẹ vào đuôi các cây kim châm. Mười hai cây huyền thiết châm đồng loạt rung động nhịp nhàng, phát ra những tiếng ngân "u u..." cực nhỏ, truyền luồng nội lực chấn động lạnh buốt vào sâu trong kinh mạch của Mộ Dung Khô. Luồng chấn động này giống như những chiếc kìm nhỏ, tỉ mỉ khâu nối lại các nhánh kinh mạch bị rách nứt dọc theo cánh tay trái.
Cơn đau từ Liệu pháp châm cứu nối mạch bùng phát dữ dội. Đó không phải là cơn đau da thịt thông thường, mà là cơn đau buốt thấu xương tủy, giống như có hàng vạn con kiến bằng sắt đang bò dọc theo huyết quản, gặm nhấm từng thớ thịt, từng khúc xương của ông. Mồ hôi lạnh hòa lẫn sương muối tuôn ra như tắm trên gương mặt già nua, nhăn nheo của Mộ Dung Khô, chảy dài xuống chòm râu bạc xơ xác.
Thế nhưng, người quét rác già nua ấy vẫn im lặng tuyệt đối. Đôi môi ông mím chặt đến mức rách rưới, máu tươi dính máu đen nhạt rỉ ra nơi khóe miệng. Ông vận hành hơi thở tĩnh lặng của Khẩu quyết Khô Diệp Thiền Sư, phối hợp nhịp nhàng với từng nhịp rung động của kim châm để điều hòa luồng dược lực lạnh buốt đang khơi thông mạch máu.
Tống Từ Phong nhìn chằm chằm vào gương mặt tĩnh lặng như đá cổ của Mộ Dung Khô dưới ánh sáng nhạt nhòa của tuyết đêm, trong mắt hiện lên một sự kính trọng pha lẫn kinh ngạc sâu sắc. Ông ta đã từng chữa trị cho hàng trăm tông sư giang hồ, nhưng chưa từng thấy ai có thể chịu đựng cơn đau rách mạch khâu nối này mà không hề biến đổi sắc mặt hay phát ra một tiếng động nhỏ nào.
Sau một nén hương quyết liệt, dòng máu rỉ ra từ đầu kim châm dần chuyển từ màu đen kịt tanh nồng sang màu đỏ tươi ấm áp. Sắc mặt xám xịt như tro tàn của Mộ Dung Khô bắt đầu hồng hào trở lại nhè nhẹ, hơi thở đứt quãng dần trở nên đều đặn, tĩnh lặng như tiếng gió thổi qua kẽ lá tre.
Tống Từ Phong thở phào một tiếng, nhanh tay rút toàn bộ mười hai cây huyền thiết châm ra khỏi cơ thể ông, cất kỹ vào hộp gỗ long não. Ông ta lấy vạt áo lau đi vệt máu đen dính trên ngón tay.
"Kinh mạch tay trái của ngươi đã được khâu nối tạm thời, dòng máu ứ đọng cũng đã khơi thông," Tống Từ Phong nói, giọng nói mệt mỏi rõ rệt. "Ngươi có thể cử động lại tay trái, nhưng ta cảnh báo trước: trong vòng ba ngày tới, cánh tay này của ngươi hoàn toàn mất đi xúc giác nóng lạnh vĩnh viễn, và kinh mạch vẫn cực kỳ mỏng manh như sợi chỉ tre mục. Nếu ngươi tiếp tục cưỡng ép vận chuyển kiếm ý bẻ gãy binh khí địch một lần nữa, cánh tay này sẽ rụng rời hoàn toàn, không thuốc nào cứu nổi."
Mộ Dung Khô khẽ cử động các ngón tay trái sừng hóa đen kịt. Chúng đã có thể co duỗi nhẹ nhàng, hơi ấm yếu ớt bắt đầu quay trở lại, dù bả vai phải vẫn nhức nhối nhè nhẹ. Ông nhìn Tống Từ Phong, khẽ gật đầu thay cho lời cảm tạ câm lặng.
Tống Từ Phong bước đến bên bệ thờ đá cổ, nhìn bức huyết thư dính máu khô của Giang Nguyệt Sương giấu trong ống tre rỗng dưới bệ thờ mà ông ta vô tình nhìn thấy. Ông ta khẽ thở dài, quay đầu lại nhìn thẳng vào mắt Mộ Dung Khô, giọng nói trầm xuống đầy nghiêm trọng:
"Mộ Dung Khô, liệu pháp châm cứu của ta chỉ là biện pháp trì hoãn lâm thời để giữ mạng sống cho ngươi. Hỏa độc rỉ sét tích tụ mười năm qua trong lò rèn ngầm đã ăn sâu vào tận xương tủy của ngươi rồi. Mỗi lần ngươi vận khí quét đất truyền ý, hỏa độc sẽ lại bùng phát dữ dội hơn."
Thần y ẩn dật dừng lại một chút, hướng đôi mắt sắc sảo nhìn ra ngoài cửa liếp, nơi vách đá Tây Nhạc dựng đứng vạn trượng đang chìm trong bão tuyết trắng xóa. Ông ta nói tiếp, từng chữ nặng nề như đá tảng:
"Trên đời này, chỉ có một thứ duy nhất có thể kìm hãm hoàn toàn hỏa độc rỉ sét trong người ngươi, giúp ngươi giữ vững kinh mạch để tiếp tục thủ hộ Kiếm Trủng này."
Mộ Dung Khô khẽ nhíu mày, ánh mắt vô thần bỗng rực sáng kiếm quang tĩnh lặng, chăm chú lắng nghe.
"Đó là Thảo dược biên thùy—loại cỏ dại cực kỳ quý hiếm chỉ mọc trên những kẽ đá dựng đứng, hứng trọn sương muối lạnh giá nhất trên đỉnh Vách đá Tây Nhạc," Tống Từ Phong nói, giọng nói mang theo một sự cảnh báo lạnh buốt. "Thế nhưng, vách đá ấy cao vạn trượng, gió bấc giật mạnh quanh năm trơn trượt. Hơn thế nữa, quân tuần tra triều đình của Triệu Hoài Sơn đã bắt đầu lập các trạm gác nghiêm ngặt ngay dưới chân vách đá. Tay thiện xạ Lý Quảng Đạt của Huyền Y Vệ đang núp trên các vách đá cao, vai đeo cung sắt nặng rèn tinh xảo, sẵn sàng bắn hạ bất kỳ kẻ nào dám bén mảng đến gần khu vực hái thuốc."
Tiếng gió bấc ngoài kia bỗng nhiên gầm rú dữ dội hơn, thổi giật mạnh qua mảng mái tranh rách rưới của thảo lư, khiến chiếc chuông đồng nhỏ rỉ sét của vong nhi Mộ Dung Tần treo ở cửa gió khẽ leng keng vang lên những tiếng ngân réo rắt, u uất giữa đêm đông lạnh giá.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!