Nhạc nềnWuxia

Bóng Tối Ưng Nhãn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương muối Tây Nhạc đêm nay lạnh tựa lưỡi dao rỉ sét cắm sâu vào da thịt. Bóng tối đặc quánh trùm lên nghĩa trang Kiếm Trủng hoang tàn, nơi hàng vạn thanh kiếm gãy cắm ngược dưới đất như những tấm bia mộ bằng sắt thép đang lặng lẽ rên rỉ dưới sức ép của cơn bão tuyết vừa dứt. Gió bấc rít qua các khe đá vôi dựng đứng, tạo nên những tiếng hú dài thê thiết vọng về từ vực thẳm dốc Gió Bấc.


Mộ Dung Khô đứng khập khiễng bên thềm thảo lư dột nát, tay trái cầm cây chổi tre sờn cũ, đôi mắt đục ngầu sương gió nhìn xuống con đường dốc đá dẫn lên núi. Sau cuộc giải cứu A Bảo tại trạm gác biên cương cách đây một canh giờ, ông đã cố gắng dùng chổi tre quét sạch những vệt tuyết xáo trộn. Thế nhưng, vệt dầu rỉ sét loang lổ mỡ sói tanh nồng bám vào bánh xe gỗ của Lão hắc ngưu đã ngấm sâu vào lớp băng tuyết đóng cứng, tạo thành một vệt mòn đen đúa kéo dài thẳng tắp dẫn lên tận nghĩa trang. Dưới cái lạnh cắt da này, dầu mỡ đông cứng lại, tỏa ra mùi hương hăng hắc đặc trưng mà bất kỳ thợ săn hay mật thám nào cũng có thể nhận biết từ khoảng cách một dặm.


Trong lòng thảo lư, Thạch Đầu và Thím Ba đang nấp sâu dưới hầm ngầm của lò rèn cũ rỉ sét, nín thở chờ đợi. A Bảo đã được đưa xuống đó dưỡng thương sau trận tra tấn roi sắt của Mã Tiến. Mộ Dung Khô biết rõ, Mã Tiến đang ráo riết tập hợp quân tuần tra dưới chân núi và sẽ kéo lên đây vào sáng sớm ngày mai. Nhưng điều khiến ông lo ngại nhất không phải là đám kỵ binh nhẹ hay những cây roi sắt thô bạo của quan phủ địa phương.


Sát khí thực sự đã đến trước. Nó không ồn ào như tiếng móng ngựa chiến, không rực lửa như những ngọn đuốc tuần tra, mà thầm lặng và lạnh buốt như một bóng ma lướt đi trong sương mù.


"Xào xạc..."


Một tiếng động cực kỳ khẽ khàng, nhỏ hơn cả tiếng một chiếc lá tre khô rơi rụng, vang lên từ phía hàng rào đá hoang phế ngoài cổng nghĩa trang. Thính giác siêu phàm của Mộ Dung Khô khẽ động đậy. Ông cảm nhận được một luồng áp suất không khí nén nhẹ từ hướng Đông Bắc, mang theo mùi tanh nhạt của thủy ngân bám trên y phục dạ hành y đen xám.


Đó là Ưng Nhãn, mật thám đại nội tinh nhuệ dưới quyền thái giám tổng quản Lý Liên Anh. Hắn đã bám theo vết chém chổi tre trên xác Vương Mãnh từ dốc Gió Bấc, âm thầm vượt qua mạng lưới tuần tra của Mã Tiến để thâm nhập vào Kiếm Trủng Tây Nhạc. Ưng Nhãn mang mặt nạ sắt che nửa mặt, đôi mắt sắc lẹm như chim ưng nhìn xuyên qua làn sương mù dày đặc, khóa chặt vào căn thảo lư dột nát.


Hắn dừng lại sát hàng rào tre gai, chiếc kính viễn vọng đồng nhỏ giắt bên hông khẽ va chạm nhẹ vào bao kiếm mỏng phát ra tiếng "cạch" mơ hồ. Ưng Nhãn cúi xuống, ngón tay bọc da thú gạt nhẹ lớp tuyết mỏng, chạm vào vệt dầu rỉ sét loang lổ mỡ sói dưới đất. Khóe môi hắn dưới lớp mặt nạ sắt khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng. Vết tích này, mùi hương này, chính là thứ dầu bảo dưỡng đặc chế chỉ có ở những lò rèn huyền thiết cổ xưa.


"Tàn dư Mộ Dung gia... quả nhiên các ngươi vẫn chưa chết hết," Ưng Nhãn thầm nghĩ, sát ý trong mắt dâng lên lạnh buốt.


Để dò xét xem có cao nhân ẩn thế nào đang phục kích trong bóng tối hay không, Ưng Nhãn không tiến thẳng vào thảo lư. Hắn khẽ vận chuyển Huyền Thần Ám Sát Quyết, tay phải lướt nhanh vào ống tay áo ngầm, rút ra ba cây phi châm tẩm độc thủy ngân màu xanh lục nhạt. Hắn vung tay, ba luồng gió rít cực khẽ xé toạc sương mù, bắn thẳng vào ba bụi tre gai rậm rạp xung quanh thảo lư hòng kích thích sát khí tự vệ của kẻ ẩn nấp.


"Hưu! Hưu! Hưu!"


Mộ Dung Khô lúc này đang đứng bất động trong bóng tối của một bia mộ cổ rêu phong sát vách thảo lư. Nhìn thấy ba cây phi châm tẩm độc lao tới vách tre sát bên người, ông không hề né tránh hay vận chân khí đón đỡ. Ông biết rõ, đại nội mật thám có khả năng cảm ứng chân khí cực kỳ nhạy bén; chỉ cần ông phát ra một vệt chân khí nhỏ để gạt phi châm, Ưng Nhãn sẽ ngay lập tức phát hiện ra vị trí và thực lực của ông.


Mộ Dung Khô lập tức vận hành Khẩu quyết Khô Diệp Thiền Sư kết hợp với Nín thở tịnh tâm. Ông thu hồi hoàn toàn hơi thở, khóa chặt nhịp tim, ép dòng máu trong huyết quản chảy chậm lại tối đa. Cơ thể già nua tàn phế của ông trong chớp mắt trở nên lạnh ngắt, không còn hơi ấm, không còn nhịp đập, hoàn toàn hòa làm một với tấm bia mộ đá xám xịt đóng băng bên cạnh. Ba cây phi châm độc găm phập vào thân tre dẻo dai sát bên tai ông, tỏa ra mùi thủy ngân hăng hắc, nhưng Mộ Dung Khô vẫn đứng yên như một bức tượng đá vô tri.


Ngay lúc đó, trên cành cây hòe già cổ thụ sát bệ thờ đá, con quạ đen Hắc Nha bỗng động đậy cánh. Ngửi thấy mùi thủy ngân độc và sắt rỉ từ phi châm, Hắc Nha tinh ranh bỗng rướn cổ, định phát ra tiếng kêu đanh thép để báo động cho chủ nhân theo bản năng.


Nếu Hắc Nha kêu lên lúc này, Ưng Nhãn chắc chắn sẽ hướng mắt về phía bia mộ cổ. Mộ Dung Khô không thể lên tiếng cản lại, cũng không thể dùng chân khí truyền âm. Trong trạng thái bế khí tuyệt đối, ông khẽ cử động ngón tay trái sừng hóa đen kịt mất xúc giác, nhặt một hạt sỏi nhỏ dính tuyết dưới chân thềm đá. Ông búng nhẹ ngón tay, hạt sỏi lướt đi trong tiếng gió bấc rít mạnh, bắn trúng vào chân trái của Hắc Nha trên cành cao.


Cú bắn không mang lực sát thương, nhưng đủ để làm Hắc Nha đau nhói khẽ rụt cổ lại, nuốt ngược tiếng kêu vào trong cuống họng. Con quạ thông minh hiểu ý, lập tức cụp cánh, đứng im thin thít trong hốc cây tối tăm, giả chết che giấu vị trí.


Ưng Nhãn đứng ngoài hàng rào chờ đợi trong nửa nén hương. Không có tiếng động, không có sát khí phản xạ, ba cây phi châm độc như chìm vào khoảng không vô tận. Hắn khẽ nhíu mày, nghi ngờ bản thân đã quá cảnh giác. Hắn từ từ tuốt thanh kiếm mỏng chế tạo bằng thép nguội ra khỏi vỏ sắt, bước những bước chân không tiếng động trên nền tuyết lạnh tiến sát vào thềm đá thảo lư.


Hắn dùng mũi kiếm mỏng gạt nhẹ lớp lá thông khô và bụi tuyết đóng băng trên thềm đá, tỉ mỉ tìm kiếm vệt dấu chân. Nhãn lực của mật thám đại nội vô cùng tinh tường, hắn muốn xác định xem bộ pháp của kẻ giải cứu A Bảo có trùng khớp với bộ pháp khinh công tàn khuyết của dòng họ Mộ Dung năm xưa hay không.


Dưới vách đá ẩm ướt, cái lạnh buốt xương của đêm bão sương bắt đầu ăn mòn cơ thể tàn phế của Mộ Dung Khô. Việc nín thở bế khí quá lâu dưới trời sương muối khiến cánh chân trái khập khiễng của ông bắt đầu bị chuột rút dữ dội, các khớp xương run rẩy co rút lại do thiếu máu lưu thông. Cơn run rẩy từ chân trái truyền lên bả vai phải cụt ngủn hoại tử nhức nhối, đe dọa phá vỡ tư thế bất động hoàn mỹ của ông. Chỉ cần một thớ cơ trên người ông khẽ rung nhẹ làm rơi một bông tuyết trên vai, Ưng Nhãn sẽ phát hiện ra ngay lập tức.


Trong bóng tối nghẹt thở, Mộ Dung Khô cắn chặt môi đến rỉ máu đen nhạt. Ông dùng ngón tay trái khẽ bấm mạnh vào tử huyệt Phong Thị bên đùi trái, cưỡng ép khóa chặt kinh mạch chân để kìm hãm cơn run rẩy do lạnh. Cơn đau buốt thấu xương tủy bùng phát từ điểm bấm huyệt, khiến kinh mạch chân trái của ông bị tê liệt tạm thời vĩnh viễn trong đêm nay, nhưng đổi lại, toàn thân ông lại bất động hoàn toàn như một khối đá băng không tỳ vết.


Ưng Nhãn không tìm thấy dấu chân rõ ràng trên thềm đá do vệt tuyết đã bị chổi tre quét xáo trộn từ trước. Hắn hừ lạnh một tiếng, đẩy nhẹ cánh cửa liếp rách nát bước vào bên trong thảo lư dột nát.


Căn phòng trống rỗng, chỉ có một tấm phản gỗ mục nát dính đầy sương muối và chiếc chuông đồng nhỏ rỉ sét của vong nhi Mộ Dung Tần đang khẽ leng keng réo rắt bên cửa sổ gió lộng. Ưng Nhãn quét ánh mắt lạnh lùng quanh căn phòng nghèo nàn, dừng lại ở góc tối, nơi đặt chiếc đe sắt khổng lồ nặng ngàn cân bám đầy bụi rỉ đỏ.


Hắn bước đến trước đe sắt, vung thanh kiếm mỏng gõ nhẹ ba phát nhịp nhàng vào thân đe, lắng nghe tiếng vọng địa cơ để tìm kiếm khoang rỗng bên dưới lòng đất.


"Coong... coong... coong..."


Tiếng ngân trầm đục vang lên dồn dập trong thảo lư hoang vắng, truyền thẳng xuống hầm ngầm của lò rèn cũ rỉ sét phía dưới. Thạch Đầu dưới hầm ngầm phải dùng cả hai tay bị thương siết chặt lấy chốt xích sắt nung để giữ cho đe sắt không phát ra tiếng vang rỗng chí mạng. Mộ Dung Khô đứng bên ngoài vách đất, nghe tiếng ngân đe sắt rung động mà tim thắt lại.


Ưng Nhãn thu kiếm mỏng, ánh mắt nghi ngờ dừng lại ngay trước đe sắt nặng ngàn cân dưới thảo lư. Hắn từ từ cúi xuống sát nền đất nện ẩm ướt, mũi hắn khẽ nhăn lại khi ngửi thấy mùi than đá biên thùy cháy dở bốc lên nhè nhẹ qua những khe đất nứt siêu vi dưới chân đe.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!