Nhạc nềnWuxia

Mạch Muối Tuyết Đêm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió bấc rít lên từng hồi thê thiết qua những khe đá nhọn hoắt của đỉnh Tây Nhạc, mang theo cái lạnh buốt xương của trận bão tuyết vừa dứt. Tuyết đọng thành từng lớp dày trên những nấm mộ vô danh của nghĩa trang Kiếm Trủng, phủ trắng xóa lên hàng vạn chuôi kiếm rỉ sét đang cắm ngược xuống đất. Trong căn thảo lư dột nát ở góc nghĩa trang, tiếng leng keng của chiếc chuông đồng nhỏ treo ở cửa gió vang lên réo rắt, đều đặn như nhịp thở đứt quãng của người quét rác già.


Mộ Dung Khô ngồi xếp bằng trên tấm phản gỗ mục, bả vai phải cụt ngủn của ông nhói lên từng cơn đau buốt. Độc tính rỉ sét tích tụ mười năm qua đang thừa cơ tàn phá khớp xương khi thời tiết chuyển lạnh, khiến da thịt quanh bả vai xám xịt lại. Ở cánh tay trái lành lặn duy nhất, các nhánh kinh mạch bị rách sâu sau trận chiến với Vương Mãnh đêm qua vẫn chưa thể khép miệng. Mỗi nhịp thở thở ra đều mang theo vị tanh nồng của máu ngấm vào cổ họng, khiến ông phải liên tục vận hành hơi thở tĩnh lặng của Khô Diệp Thiền Sư để kìm hãm luồng khí lạnh đang dội ngược vào phế quản.


"Lão Khô... gạo trong hũ chỉ còn đủ nấu một nồi cháo loãng đêm nay nữa thôi."


Thím Ba bước vào, tay bưng một bát nước giếng quặng sắt lạnh buốt. Gương mặt người phụ nữ góa bụa hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu, gấu áo vải thô màu nâu sẫm dính đầy tuyết mỏng chưa kịp tan.


Mộ Dung Khô không mở mắt, chỉ khẽ gật đầu. Ông biết rõ tình cảnh hiện tại của nghĩa trang còn khắc nghiệt hơn cả cơn bão tuyết ngoài kia. Sau cái chết của Vương Mãnh, Triệu Hoài Sơn đã điên cuồng ra lệnh phong tỏa toàn diện ngọn núi. Thiết Huyết Tiền Phong Quân đã dựng rào chắn xích sắt gai khắp các lối mòn, cắt đứt hoàn toàn nguồn giao thương thô sơ với chợ huyện dưới chân núi. Không có gạo thô, không có muối hạt, hàng chục kiếm bộc già nua tàn phế và những đứa trẻ mồ côi tại nghĩa trang chỉ có thể chờ chết đói trong cái lạnh cắt da cắt thịt.


Ở góc thảo lư, Quách Què đang ngồi khập khiễng bên đống lửa nhỏ không khói. Lão bộc cụt chân dùng ngón tay thô ráp quệt một chút chất lỏng đen kịt, nồng nặc mùi hăng hắc từ hũ gốm đất nung để lau chùi một chuôi kiếm gãy.


"Không chỉ có gạo thô..." Quách Què thều thào, giọng khàn đặc như hai mảnh đá vôi cọ xát. "Dầu rỉ sét của chúng ta cũng cạn rồi. Gió sương muối đêm nay lạnh lắm, nếu không có dầu bảo dưỡng quét lên lưỡi kiếm, tàn kiếm ý bám trên vạn thanh kiếm cổ ngoài kia sẽ bị sương lạnh ăn mòn sạch sẽ. Kiếm Trủng... sẽ thực sự trở thành một bãi sắt vụn không linh hồn."


Mộ Dung Khô khẽ thở dài. Ông mở đôi mắt đục ngầu sương gió, nhìn ra ngoài cửa liếp rách nát. Sương mù dày đặc đang cuồn cuộn chuyển dịch bất thường từ phía chân núi.


Đã ba canh giờ trôi qua kể từ khi A Bảo—cậu thiếu niên liên lạc nhanh nhẹn của nghĩa trang—lén xuống trấn biên thùy để mua muối và dầu thắp đèn. Theo giao ước, A Bảo phải trở về trước khi trăng lên đỉnh đầu. Nhưng giờ đây, bão tuyết đã ngớt mà bóng dáng cậu vẫn bặt vô âm tín. Thính giác siêu phàm của Mộ Dung Khô động đậy nhẹ, ông nghe thấy tiếng xích sắt rầm rập và tiếng ủng da nện xuống lớp băng tuyết từ hướng Trạm gác biên cương vọng lại.


Có chuyện chẳng lành.


Mộ Dung Khô lẳng lặng đứng dậy. Ông dùng tay trái cầm lấy cây chổi tre rách gác bên bệ thờ đá cổ. Cán chổi gỗ mục bị xích sắt cứa rách vài đường sâu hoắm lộ ra những thớ tre ngấm bột rỉ sắt đen kịt dính máu khô của đêm qua. Ông quấn chặt dải băng gạc đen tẩm thuốc xung quanh bả vai phải cụt ngủn để cố định khớp xương hoại tử, rồi khập khiễng bước ra khỏi thảo lư, biến mất vào màn sương muối trắng xóa của đêm Tây Nhạc.


***


Dưới chân núi Tây Nhạc, Trạm gác biên cương sừng sững hiện ra dưới ánh đuốc chập chờn. Quân tuần tra triều đình đã dựng rào chắn bằng những khúc gỗ thông lớn bọc xích sắt gai, bịt kín lối đi duy nhất dẫn lên nghĩa trang. Tuyết rơi dày phủ một lớp mỏng lên những cọc gỗ nhọn hoắt.


Ngay giữa trạm gác, A Bảo đang bị trói chặt vào một cột gỗ nứt nẻ. Chiếc giỏ tre hai đáy của cậu bị đạp nát dưới đất, để lộ ra những hạt gạo thô biên trấn lẫn đầy sạn cát và hai hũ gốm đen chứa dầu rỉ sét bị vỡ đôi, chất lỏng đen kịt, tanh nồng mùi mỡ sói loang lổ trên tuyết trắng.


"Nói! Lũ phế nhân trên núi chứa chấp kẻ nào? Ai đã bẻ gãy song đao của Vương thống lĩnh đêm qua?"


Mã Tiến—chỉ huy trạm gác biên cương—gầm lên. Gã vạm vỡ mặc giáp sắt xám tro dính đầy tuyết sém, tay cầm chiếc roi sắt nặng nề quất mạnh xuống đất nện bên chân A Bảo, tạo ra một tiếng "chát" chói tai xé toạc đêm tĩnh lặng. Ánh mắt gã tàn độc, nheo lại dưới chiếc mũ giáp sắt rỉ sét nhẹ ở vành.


A Bảo mím chặt môi, đôi môi thiếu niên đã tím ngắt vì lạnh và đau đớn. Cậu mặc chiếc áo cộc tay xanh nhạt sờn rách, đôi chân đi giày cỏ bện chặt đã đông cứng lại vì tuyết lạnh. Dù bị roi sắt đe dọa, cậu vẫn trừng mắt nhìn Mã Tiến, quyết không hé môi nửa lời.


"Chỉ là... gạo thô và dầu thắp đèn cho các ông già quét rác..." A Bảo thều thào, giọng run rẩy nhưng kiên định.


"Rầm!"


Mã Tiến tức giận đạp mạnh vào chiếc giỏ tre nát. "Gạo thô? Dầu thắp đèn? Ngươi nghĩ ta là đứa trẻ ba tuổi sao? Thứ dầu mỡ mỡ này tanh nồng mùi kim khí hoang dã, rõ ràng là dùng để bảo dưỡng binh khí! Lũ kiếm bộc các ngươi lén lút tàng trữ sắt thép lậu, lại còn có cao nhân ẩn thế ngầm trợ giúp. Đêm nay nếu ngươi không khai ra kẻ đó, ta sẽ treo cổ ngươi ngay tại cổng trạm gác này!"


Nấp sau một bụi tre gai phủ đầy tuyết sát hàng rào trạm gác, Mộ Dung Khô nín thở ẩn mình dưới lớp tuyết mỏng. Ông vận dụng hơi thở tĩnh lặng của Khô Diệp Thiền Sư, thu hồi hoàn toàn nhịp tim và hơi ấm cơ thể, khiến bản thân hòa làm một với vách đá xám lạnh buốt. Đôi mắt đục ngầu của ông nhìn xuyên qua kẽ lá tre, khóa chặt vào Mã Tiến và mười tên lính tuần tra đang giương cung sắt gác quanh trạm.


Mộ Dung Khô quan sát hướng gió bấc thổi. Gió đang thổi mạnh từ hướng Đông Bắc sang Tây Nam, rít lên từng hồi qua những khe đá vách núi. Đây là cơ hội duy nhất của ông.


Cánh tay trái của ông đau nhức nhối, các nhánh kinh mạch bị rách đêm qua như đang bị hàng vạn mũi kim châm vào. Nếu cưỡng ép vận chân khí trực diện để chiến đấu với mười tên lính canh trang bị giáp sắt nặng, kinh mạch của ông chắc chắn sẽ vỡ nát hoàn toàn, và thân phận người quét rác già nua sẽ bị phơi bày trước triều đình. Ông buộc phải dùng một phương pháp tĩnh lặng hơn, mượn ngoại vật để phá vỡ cục diện.


Mộ Dung Khô khẽ di chuyển khập khiễng theo bộ pháp Thính Phong Bộ. Ông bước đi không tiếng động, mỗi bước chân chỉ đặt xuống khi cơn gió bấc rít lên dữ dội để tiếng gió át đi tiếng tuyết lún dưới giày cỏ. Ông tiếp cận sát hàng rào gỗ bên phía Tây trạm gác, nơi có một thanh kiếm gãy rỉ sét không tên đang cắm sâu dưới lớp tuyết từ một trận chiến cũ mười năm trước.


Ông cúi người, tay trái cầm cây chổi tre rách quét nhẹ một đường sát đất phủ đầy tuyết mỏng. Chân khí tàn khuyết yếu ớt truyền qua cán chổi gỗ mục cứa rách, dội thẳng xuống lòng đất đá nện.


"Quét đất truyền ý."


Luồng chân khí vô hình lan truyền ngầm dưới lớp tuyết dày, chính xác chạm vào phần chuôi của thanh kiếm gãy rỉ sét cách đó mười trượng. Mộ Dung Khô sử dụng thính giác siêu phàm cảm nhận điểm mỏi kết cấu kim loại của thanh kiếm cổ, truyền một rung chấn nhẹ đúng vào vết nứt lõi thép.


"Oong... oong... oong..."


Tiếng ngân vang u uất, đanh thép của kim loại mỏi bỗng nhiên rít lên dữ dội từ phía bụi tre phía Tây trạm gác. Tiếng ngân rung động sương mù, vang vọng khắp vách đá như tiếng một thanh bảo kiếm đang tuốt vỏ xuất thế trong đêm lạnh.


"Có kẻ đột kích từ phía Tây! Kiếm khí xuất thế!" Một tên lính tuần tra hoảng hốt thét lên.


Mã Tiến khựng lại, gã lập tức quay ngoắt đầu về phía bụi tre phía Tây. Tiếng ngân vang dồn dập của thanh kiếm gãy đánh lạc hướng hoàn toàn sự chú ý của gã và toán lính tuần tra.


"Bao vây phía Tây! Bắn tên vào bụi tre cho ta!" Mã Tiến vung roi sắt gầm lên, dẫn theo tám tên lính canh lao nhanh về phía phát ra tiếng ngân kim khí.


Chỉ còn lại hai tên lính canh đứng giữ cổng trạm gác. Mộ Dung Khô không bỏ lỡ một chớp mắt thời cơ. Ông lướt đi khập khiễng theo bộ pháp Thính Phong Bộ, nhanh như một bóng ma xám tro băng qua rào chắn gỗ trong sương mù dày đặc.


Khi tiếp cận hai tên lính canh từ phía sau, ông vung nhẹ cán cây chổi tre rách. Đường chổi thô kệch gạt nhẹ vào cổ chân của tên lính thứ nhất, mượn lực phản chấn của giáp sắt gạt ngã hắn xuống tuyết trắng không tiếng động. Tên lính thứ hai chưa kịp quay đầu, Mộ Dung Khô đã dùng đầu chổi tre gõ mạnh vào huyệt đạo bả vai của hắn, khiến hắn tê dại toàn thân, ngã quỵ xuống bên cạnh cột gỗ.


"Lão... Lão Khô?" A Bảo trợn tròn mắt kinh ngạc khi nhìn thấy bóng dáng già nua mặc áo vải thô xám tro xuất hiện trước mặt.


Không một lời đáp lại, Mộ Dung Khô dùng tay trái rút thanh kiếm gãy Thất Sát dính máu khô của Tiểu Đậu Tử giắt ở thắt lưng. Lưỡi kiếm rỉ sét lướt nhẹ, cắt đứt sợi dây thừng thô trói chặt A Bảo một cách dễ dàng. Ông đỡ lấy cơ thể đông cứng của cậu thiếu niên, khẽ huýt sáo một tiếng trầm ấm.


Từ trong màn sương mù dày đặc bên ngoài trạm gác, Lão hắc ngưu—con trâu già chăn thả của nghĩa trang—lầm lũi bước ra kéo theo chiếc xe gỗ thô rách nát bọc da trâu sờn cũ. A Bảo nhanh nhẹn lách người leo lên xe, ôm chặt lấy những bao Gạo thô biên trấn còn sót lại.


Mộ Dung Khô dắt Lão hắc ngưu quay đầu xe, khập khiễng bước đi trong sương mù bão tuyết hướng ngược lên nghĩa trang.


Tuy nhiên, trong lúc vội vã giải cứu, một hũ gốm đen chứa Dầu rỉ sét bị vỡ trước đó đã rò rỉ chất lỏng đen kịt, tanh nồng bám vào bánh xe gỗ của Lão hắc ngưu. Bánh xe lăn đi, để lại một vệt dầu rỉ sét màu đen loang lổ, bốc mùi hăng hắc nổi bật trên nền tuyết trắng xóa dẫn ngược lên phía nghĩa trang Kiếm Trủng.


Phía Tây trạm gác, Mã Tiến dẫn quân tuần tra lục soát bụi tre nhưng chỉ tìm thấy một thanh kiếm gãy rỉ sét đang cắm sâu dưới tuyết, lưỡi kiếm vẫn còn rung lên nhè nhẹ sau cú chấn động điểm mỏi. Gã lập tức nhận ra mình đã trúng kế nghi binh.


"Khốn khiếp! Chúng ta bị lừa rồi! Quay lại trạm gác mau!" Mã Tiến điên cuồng gào lên, dẫn quân chạy ngược trở lại.


Khi trở về cổng trạm gác, gã nhìn thấy hai tên lính canh đang nằm bất động trên tuyết, dây thừng trói tù nhân bị chém đứt ngọt lịm bởi một lưỡi kiếm sắc bén. Mã Tiến nổi giận lôi đình, vung roi sắt đập nát một khúc gỗ rào chắn.


"Đội trưởng... hãy nhìn dưới đất!"


Một tên lính tuần tra run rẩy chỉ tay xuống nền tuyết trắng.


Dưới ánh đuốc chập sờn, vệt dầu rỉ sét màu đen kịt loang lổ hiện lên rõ mồn một. Mùi mỡ sói hoang dã hăng hắc vị kim khí bốc lên nồng nặc trong gió lạnh, vẽ nên một đường mòn đen đúa kéo dài thẳng tắp qua dốc đá, dẫn ngược lên phía nghĩa trang Kiếm Trủng Tây Nhạc hoang tàn.


Mã Tiến nheo đôi mắt tàn độc nhìn theo vệt dầu rỉ sét trên tuyết, khóe miệng gã giật giật tạo thành một nụ cười lạnh lùng, ghê rợn:


"Vệt dầu rỉ sét này... chính là bằng chứng đanh thép nhất! Truyền lệnh của ta, tập hợp toàn bộ quân tuần tra ngay lập tức! Sáng sớm ngày mai, chúng ta sẽ lần theo vệt dầu này để san phẳng nghĩa trang Kiếm Trủng, bắt sống lão già quét rác và lũ phản đồ!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!