Nhạc nềnWuxia

Chổi Tre Đoạt Mạng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió bấc rít gào qua những khe đá nhọn hoắt của dốc núi Tây Nhạc, mang theo cái lạnh buốt xương của trận bão tuyết đầu mùa dồn dập đổ xuống. Giữa màn đêm trắng xóa mịt mù, một bóng người già nua lầm lũi bước đi, dáng vẻ khập khiễng nhưng vô cùng kiên định. Mộ Dung Khô siết chặt bàn tay trái lành lặn duy nhất vào cán cây chổi tre rách cán gỗ mục. Cánh tay phải cụt ngủn của ông được cột chặt vào hông bằng dải băng gạc đen, thỉnh thoảng lại nhói lên những cơn đau buốt thấu xương tủy do hỏa độc lò rèn bùng phát.


Bên cạnh gốc thông cổ thụ cháy xém nửa thân, tuyết trắng đã bắt đầu phủ một lớp mỏng lên thân thể gầy gò, lạnh ngắt của Tiểu Đậu Tử. Đôi mắt cậu bé đã nhắm nghiền, gương mặt ngây thơ giờ đây chỉ còn lại vẻ thanh thản lạnh lẽo. Máu tươi từ lồng ngực cậu đã đông cứng lại thành những vệt đỏ sẫm, bám chặt vào lưỡi thanh kiếm gãy Thất Sát đang nằm im lìm dưới đất.


Mộ Dung Khô cúi xuống, nhặt thanh kiếm gãy Thất Sát lên. Máu của đứa trẻ mồ côi dính bết vào lòng bàn tay sừng hóa đen kịt của ông. Tiếng ngân rít nhè nhẹ, u uất từ lưỡi kiếm rỉ sét truyền qua kẽ tay, dội thẳng vào lồng ngực đang phập phồng đau đớn của phế nhân. Ông lẳng lặng giắt thanh kiếm gãy vào thắt lưng, rồi quay đầu nhìn về phía lối mòn dốc đá tối tăm sườn núi Tây Nhạc.


Phía dưới dốc Gió Bấc hiểm trở, Vương Mãnh cùng toán lính tuần tra đang vội vã rút lui. Gã đại hán mặt sẹo vừa đi vừa chửi rủa bão tuyết, tay vẫn cầm cặp song đao bén ngót dính máu khô. Gã tin rằng việc tra sát đứa trẻ ranh đã đủ để cảnh cáo kẻ ẩn thế vô danh kia, và địa hình hiểm trở đầy sương muối này sẽ bảo vệ gã rút lui an toàn về doanh trại của Triệu Hoài Sơn.


Nhưng gã đã nhầm.


"Xoạt... xoạt... xoạt..."


Tiếng chổi tre quét lá khô đều đặn bỗng vang lên giữa tiếng gió bão gầm rú. Âm thanh ấy không nhanh không chậm, nhưng lại rõ mồn một như gõ trực tiếp vào màng nhĩ của từng tên lính tuần tra. Vương Mãnh khựng lại, giơ tay ra hiệu cho toán lính dừng bước. Gã nheo đôi mắt tàn độc nhìn xuyên qua màn sương mù dày đặc và bụi tuyết trắng xóa.


Ngay tại khúc ngoặt hẹp nhất của Dốc Gió Bấc, nơi vách đá vôi dựng đứng chỉ đủ cho một người qua, bóng dáng già nua mặc áo vải thô xám tro vá víu đang lẳng lặng đứng đó. Lão tạp dịch quét rác cụt tay phải, tay trái cầm cây chổi tre rách nát, đầu chổi quét nhẹ vào lớp tuyết mỏng sát mặt đất nện. Đôi mắt vô thần, đục ngầu sương gió của lão bỗng rực sáng hai luồng kiếm quang vô hình tột độ, khóa chặt vào cổ họng Vương Mãnh.


"Lão già quét rác cụt tay? Ngươi... ngươi dám chặn đường ta?" Vương Mãnh gầm lên, nhưng trong lòng gã bỗng dâng lên một luồng ớn lạnh kỳ lạ khi nhìn thấy luồng kiếm quang vô hình trong mắt đối thủ.


Không một lời đáp lại. Mộ Dung Khô khẽ nhắm mắt nghe tiếng gió bấc rít qua cán chổi tre rách dính máu. Khi ông mở mắt ra, sát ý lạnh buốt đã bao phủ toàn bộ dốc núi.


"Bắn! Bắn chết lão già phế vật này cho ta!" Vương Mãnh thét lớn, vung đao ra lệnh.


Ba tên lính tuần tra giương cung sắt nặng nhắm thẳng vào ngực Mộ Dung Khô bắn ra ba mũi tên sắt xuyên thấu gió tuyết. Nhưng Mộ Dung Khô không hề né tránh bằng khinh công hoa mỹ. Ông lướt đi khập khiễng theo bộ pháp quét lá rụng, thân hình lắc lư nhẹ nhàng như chiếc lá tre khô rơi rụng trước gió bấc. Ba mũi tên sắt sạt qua vạt áo vải thô xám của ông, cắm phập vào vách đá vôi phía sau tạo ra những tia lửa nhỏ.


"Lũ ăn hại! Để ta tự tay băm vằm ngươi!"


Vương Mãnh nổi giận lôi đình. Gã vung cặp song đao bén ngót, vận chuyển Cuồng Phong Sát Đao Thuật lao thẳng về phía Mộ Dung Khô. Luồng đao khí cương mãnh chém xối xả tạo thành một mạng lưới ánh sáng lạnh buốt, cuốn phăng cả tuyết trắng và đá vụn xung quanh.


Mộ Dung Khô đứng yên giữa sương mù và bụi tuyết, hai mắt nhắm nghiền. Thính giác siêu phàm của ông hoạt động cực hạn, cảm nhận áp suất không khí và luồng gió rít sinh ra từ đao thế của đối thủ để nghiêng người né tránh trong gang tấc. Cặp song đao của Vương Mãnh chém sạt qua vai áo, cắt đứt vài sợi tóc bạc xơ xác của ông, nhưng tuyệt đối không thể chạm vào da thịt.


"Quét đất truyền ý!"


Mộ Dung Khô mở mắt, tay trái quét mạnh cây chổi tre rách sát mặt đất phủ đầy tuyết trắng. Chân khí tàn khuyết yếu ớt từ cánh tay trái truyền qua cán chổi gỗ mục cứa rách, dội thẳng xuống lòng đất đá Tây Nhạc.


Lực chấn động ngầm lập tức kích hoạt "Tàn kiếm ý Tây Nhạc" ẩn sâu dưới lớp tuyết dày. Hàng vạn thanh kiếm gãy rỉ sét của tiền nhân chôn cất quanh dốc núi đồng loạt ngân vang dồn dập. Tiếng ngân rít của kim loại mỏi vang lên đanh thép như tiếng gào khóc báo thù của vong linh Tiểu Đậu Tử.


"Vạn Kiếm Cộng Ngâm!"


Mười thanh kiếm gãy rỉ sét gần nhất bỗng nhiên phá vỡ lớp băng tuyết dày, tự động bay lên cắm ngược xuống đất xung quanh Mộ Dung Khô, tạo thành một hàng rào kiếm khí bảo vệ bán kính ba thước.


Vương Mãnh kinh hãi tột độ, gã cố phóng phi châm tẩm độc giấu trong ống tay áo nhắm vào mặt main. Nhưng khi phi châm vừa bay vào phạm vi ba thước của hàng rào kiếm khí, luồng không khí tĩnh lặng của Tĩnh Lặng Kiếm Vực lập tức triệt tiêu hoàn toàn động năng của ám khí, khiến phi châm rơi rụng vô hại xuống nền tuyết.


"Mỏi Kim Loại Nhãn!"


Mộ Dung Khô tập trung nhãn lực đục ngầu nhìn thẳng vào cặp song đao đang chém tới của Vương Mãnh. Dưới ánh lửa hỏa công nhạt nhòa phản chiếu từ thung lũng, ông nhìn thấu những vết nứt siêu vi và điểm yếu kết cấu nằm sát chuôi cầm của cặp song đao thép nguội do mài mòn vật lý.


Ông vung nửa thân chổi tre rách còn lại, đâm thẳng một đường thô kệch, chậm chạp nhưng chuẩn xác tột độ nhắm thẳng vào điểm mỏi của song đao.


"Coong!"


Một tiếng ngân giòn giã vang lên xé toạc đêm đông. Cặp song đao bén ngót của Vương Mãnh vỡ vụn thành trăm mảnh sắt vụn rỉ sét rơi lả tả xuống đất bùn. Đường chổi tre của Mộ Dung Khô không dừng lại, cán gỗ mục đâm mạnh vào huyệt đạo bả vai phải của Vương Mãnh.


"Rắc!"


Tiếng xương vai gãy vụn vang lên ghê rợn. Chân khí vô hình truyền qua thớ tre phá vỡ hoàn toàn các nhánh kinh mạch tay phải của Vương Mãnh, phế bỏ vĩnh viễn võ công của gã đại hán tàn bạo. Vương Mãnh rú lên một tiếng đau đớn xé lòng, ngã quỵ xuống tuyết trắng, máu tươi từ bả vai rách nát tuôn ra xối xả nhuộm đỏ cả khoảng tuyết hoang dã.


"Phụt!"


Mộ Dung Khô lùi lại một bước, lồng ngực thắt chặt đau đớn. Ông gập người ho khan dữ dội, một ngụm máu đen nhạt rỉ ra từ khóe miệng, nhuộm đỏ cả vạt áo xám tro. Kinh mạch cánh tay trái của ông bị rách nứt sâu hoắm, đau nhức buốt xương tủy do cưỡng ép bộc phát chân khí quá giới hạn cho phép của cơ thể phế nhân.


Ông không nhìn Vương Mãnh đang quằn quại trong đau đớn dưới đất. Mộ Dung Khô khập khiễng bước đến gốc thông cổ, nhẹ nhàng cõng xác Tiểu Đậu Tử lên tấm lưng còng rách rưới. Ông nhặt thanh kiếm gãy Thất Sát dính máu của cậu bé giắt chặt vào thắt lưng, rồi lầm lũi đi ngược sườn dốc Gió Bấc, biến mất vào màn sương mù dày đặc và bão tuyết trắng xóa của nghĩa trang Kiếm Trủng Tây Nhạc.


Sáng hôm sau, khi cơn bão tuyết vừa dứt, Triệu Hoài Sơn dẫn theo kỵ binh nhẹ tuần tra xuống chân núi Tây Nhạc. Ngay tại khúc ngoặt hẹp dốc Gió Bấc, hắn phát hiện xác Vương Mãnh đã đông cứng lạnh ngắt từ lâu. Cạnh đó là những mảnh vỡ vụn của cặp song đao thép nguội bị bẻ gãy ngọt lịm một cách kỳ lạ sát chuôi cầm.


Triệu Hoài Sơn đứng lặng giữa trời tuyết, bàn tay siết chặt chuôi đao Khai Sơn đến mức khớp xương trắng bệch, gầm lên một tiếng xé toạc màn đêm lạnh buốt:


"Lập tức ban lệnh phong tỏa toàn diện núi Tây Nhạc! Dựng rào chắn xích sắt gai, cắt đứt hoàn toàn lương thực! Ta phải lùng sục bằng được lão già quét rác và kẻ ẩn thế vô danh kia!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!