Nhạc nềnWuxia

Bụi Sắt Tây Nhạc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù trên đỉnh Tây Nhạc không bao giờ tan. Nó không phải thứ sương sớm thanh khiết của chốn bồng lai, mà là một thứ khói xám đặc quánh, nồng nặc vị tanh nồng của sắt rỉ và đồng mục. Nơi đây là Kiếm Trủng Tây Nhạc—nghĩa địa khổng lồ của vạn thanh kiếm gãy, nơi chôn cất tôn nghiêm cuối cùng của những kiếm khách bại trận suốt ba trăm năm qua.


Dưới chân một bia mộ đá vô danh đã nứt nẻ, Mộ Dung Khô lầm lũi quét lá. Thân hình lão gầy gò như một gốc thông khô héo bên bờ vực. Lão vận chiếc áo vải thô màu xám tro vá víu nhiều mảnh, mái tóc bạc xơ xác xõa ngang vai bám đầy bụi sắt màu đỏ rỉ. Ống tay áo bên phải cụt ngủn, được cột chặt vào thắt lưng bằng một sợi dây thừng thô sơ. Lão chỉ còn lại cánh tay trái, bàn tay sần sùi đầy vết chai sạn đang nắm chặt lấy cán của cây chổi tre rách nát. Mỗi bước đi của lão đều khập khiễng, kéo lê chân phải bị tật trên nền đất đá lởm chởm.


“Xoàn xoạt... xoàn xoạt...”


Tiếng chổi tre kéo lê trên lớp lá thông khô rụng đầy mặt đất vang lên đều đặn, cô độc giữa không gian tĩnh mịch. Đối với những đệ tử kiêu ngạo của Thanh Vân Kiếm Phái—danh môn chính phái đang cai quản ngọn núi này, lão già quét rác cụt tay kia chỉ là một thứ phế thải vô dụng, một bóng ma dơ bẩn không đáng bận tâm.


“Tránh ra! Đồ phế nhân rách rưới, đừng làm bẩn giày của ta!”


Một tiếng quát kiêu ngạo vang lên từ phía lối đi lát đá rêu phong. Hai đệ tử nội môn của Thanh Vân phái, vận trường bào xanh thẫm thêu chỉ bạc, eo đeo trường kiếm nạm ngọc lấp lánh, thong thả đi qua. Kẻ vừa lên tiếng là một thanh niên trẻ tuổi, ánh mắt đầy khinh khỉnh khi nhìn thấy vạt áo rách rưới của Mộ Dung Khô dính đầy bụi đất.


Mộ Dung Khô không ngẩng đầu, cũng không hé răng nửa lời. Lão cúi gập cái lưng còng, khập khiễng lùi sát vào bên cạnh một tấm bia mộ đổ nát, ôm chặt cây chổi tre vào lòng như thể đó là bảo vật duy nhất của cuộc đời mình. Lão nhẫn nhục chịu đựng sự sỉ nhục của kẻ qua đường, câm lặng tuyệt đối trước những lời mắng nhiếc. Đối với lão, tôn nghiêm phàm trần đã chết từ mười năm trước, vào cái đêm gia tộc Mộ Dung bị tàn sát không còn một mống.


“Hừ, đúng là một kẻ câm điếc phế thải.” Tên đệ tử trẻ tuổi khinh bỉ nhổ một bãi nước bọt xuống đống lá tre khô bên chân Mộ Dung Khô, rồi cùng đồng bọn thong thả bước đi.


Mộ Dung Khô vẫn đứng yên trong sương mù. Đôi mắt lão, vốn đục ngầu và vô thần dưới hàng lông mi bám bụi rỉ sét, khẽ lay động khi nhìn theo bóng lưng hai tên đệ tử. Lão biết, Thanh Vân Kiếm Phái giờ đây chỉ còn là một cái vỏ bọc hoa mỹ nhưng đã mục nát từ bên trong. Chưởng môn Lục Thanh Phong vì sợ hãi triều đình, vì muốn giữ vững chiếc ghế chưởng môn danh giá, đã ngấm ngầm thỏa hiệp, chuẩn bị dâng nộp vạn thanh kiếm cổ tại Kiếm Trủng này cho quan phủ mang đi nung chảy đúc binh khí.


Lão khẽ thở dài, một tiếng thở dài câm lặng tan biến vào tiếng gió rít qua khe đá. Lão cúi xuống, tiếp tục đưa nhịp chổi quét đi lớp bụi sắt màu đỏ rỉ bám trên một chuôi kiếm gãy nhô lên từ lòng đất. Đó là thanh kiếm của một kiếm khách vô danh, lưỡi kiếm đã gãy đôi, chỉ còn lại phần chuôi rỉ sét loang lổ. Nhưng dưới nhãn quan của Mộ Dung Khô, lão vẫn nghe thấy tiếng ngân rung nhè nhẹ, u uất của tàn kiếm ý ẩn sâu trong thớ thép mỏi. Mỗi thanh kiếm ở đây đều có một linh hồn, và lão là người thủ hộ duy nhất giữ gìn chút tôn nghiêm cuối cùng của chúng.


“Cộc... Cộc... Cộc...”


Đột nhiên, mặt đất dưới chân Mộ Dung Khô khẽ rung chuyển. Tiếng móng ngựa dậm dồn dập, nặng nề phá vỡ sự tĩnh lặng của khu nghĩa trang. Tiếng kim loại va chạm khô khốc của áo giáp sắt vang lên từ phía dốc núi phía dưới sương mù.


Mộ Dung Khô khựng lại. Tai lão khẽ động đậy. Thính giác siêu phàm của lão—thứ năng lực duy nhất còn sót lại sau khi kinh mạch bị phế—đã nhận diện được tiếng bước chân nặng nề của kỵ binh giáp nặng triều đình. Đi đầu là Triệu Hoài Sơn, phó tướng tuần tra biên cương khét tiếng tham lam và tàn bạo.


“Nhanh lên! Gom hết tất cả đống sắt vụn này lại! Triều đình có lệnh tịch thu toàn bộ kim loại phi pháp để đúc vũ khí phòng biên!”


Tiếng quát thô lỗ của một tên lính tuần tra vang lên, kèm theo tiếng xích sắt lách cách kéo lê trên đá. Một toán lính tuần tra khoảng mười tên, mặc giáp sắt nhẹ màu đen xám, tay cầm trường đao sắc bén, bắt đầu tràn vào nghĩa trang Kiếm Trủng. Chúng thô bạo dùng búa sắt đập nát những bia mộ cổ, nhổ bật những thanh kiếm gãy cắm trên mộ phần ném vào chiếc xe kéo bằng gỗ bọc sắt phía sau.


“Dừng tay... xin các quan binh dừng tay! Đây là mộ phần của các bậc tiền nhân võ lâm, không thể mạo phạm...”


Một giọng nói già nua, run rẩy vang lên từ phía sườn dốc phía Tây nghĩa trang. Đó là Lão Tôn bộc, một kiếm bộc già ngoài lục tuần gầy gò, lưng còng sát đất, mặc áo vải thô xám tro rách nát vai. Lão Tôn bộc đang cố dùng đôi bàn tay gầy trơ xương, bám đầy vệt dầu đen để ôm chặt lấy một thanh kiếm gãy rỉ sét cắm trên ngôi mộ vô danh của một đồng môn quá cố.


“Cút ra! Đồ già lẩm cẩm!” Một tên lính tuần tra cao lớn bước tới, gầm lên một tiếng đầy giận dữ. Hắn vung chiếc roi da trâu bịt xích sắt nặng nề lên, định quất thẳng vào đầu Lão Tôn bộc.


Lão Tôn bộc run rẩy, cố giơ đôi cánh tay gầy guộc, kinh mạch đã bị phế hoàn toàn lên để cản đòn. Nhưng sức phàm nhân làm sao chống lại được lực đánh tàn bạo của quân lính? Chiếc roi da quất mạnh xuống, phát ra một tiếng “chát” xé lòng. Lão Tôn bộc bị đánh ngã văng ra xa, vạt áo vải thô rách vai bị xé toạc, để lộ vết roi hằn sâu rỉ máu đen kịt. Thanh kiếm gãy rỉ sét tuột khỏi tay lão, rơi keng xuống nền đất đá.


“Đồ cứng đầu! Hôm nay ta sẽ đánh gãy chân ngươi, xem ngươi còn dám ngăn cản triều đình thi hành công vụ hay không!” Tên lính tuần tra tàn nhẫn bước tới, giơ cao chiếc ủng sắt nặng nề, định đạp thẳng xuống khớp gối chân trái của Lão Tôn bộc.


Mộ Dung Khô đứng cách đó mười trượng, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Ánh mắt lão bỗng chốc co rút lại. Trong tâm trí lão, hình ảnh thê tử Liễu Tố Y và đứa con trai nhỏ Mộ Dung Tần bị mật thám triều đình tàn sát mười năm trước đột ngột hiện về, máu đỏ loang lổ cả bầu trời ký ức. Lòng trắc ẩn và sát ý lạnh lùng dâng trào trong lồng ngực lão già quét rác.


Lão không thể đứng nhìn thêm nữa. Nhưng lão đang mang Phàm Nhân Kiếm Thể, kinh mạch tàn phế, tay phải cụt ngủn, nếu lộ diện chân khí Thanh Vân phái hay võ công gia tộc, không chỉ lão chết mà toàn bộ nghĩa trang này sẽ bị san phẳng vĩnh viễn.


Lão phải dùng đến đấu pháp ngầm.


Mộ Dung Khô bước khập khiễng bước tới gần khu vực xung đột. Đầu lão cúi thấp, tay trái cầm cây chổi tre quét dồn dập những chiếc lá thông khô rụng đầy đất, tạo ra những vệt gió nhẹ nhạt nhòa trong sương mù. Lão di chuyển khập khiễng theo bộ pháp quét lá rụng dốc núi, thoạt nhìn như một kẻ hoảng loạn đang cố dọn dẹp để tránh tai vạ, nhưng thực chất mỗi bước chân của lão đều dẫm chính xác vào các huyệt đạo chịu lực của địa hình đá vôi bên dưới lớp lá mục.


“Xoàn xoạt... xoàn xoạt...”


Tên lính tuần tra đang chuẩn bị đạp xuống chân Lão Tôn bộc bỗng cảm thấy một luồng gió lạnh buốt thổi sượt qua mắt cá chân. Hắn không hề chú ý đến lão già quét rác cụt tay đang khập khiễng quét lá cách đó ba bước.


Mộ Dung Khô vận chuyển một tia chân khí yếu ớt còn sót lại trong cơ thể tàn phế, truyền âm thầm qua cánh tay trái sần sùi vào thân cán chổi tre sờn cũ. Chân khí vô hình chạy dọc qua các cọng tre mềm mại, truyền thẳng xuống mặt đất phủ đầy bụi sắt rỉ đỏ.


“Coong...”


Một tiếng ngân siêu vi cực nhỏ, chỉ có thính giác của đại tông sư mới có thể nghe thấy, vang lên dưới lòng đất Tây Nhạc. Chân khí của Mộ Dung Khô đã kích hoạt tàn kiếm ý rỉ sét của hàng trăm mảnh kiếm gãy đang chôn sâu dưới lớp lá mục bên dưới chân tên lính. Luồng tàn ý này không phát ra ánh sáng, không có kiếm quang rực rỡ, nhưng nó làm thay đổi áp suất không khí và độ bám của mặt đất đá vôi trong tích tắc.


Tên lính tuần tra vừa dậm chân ủng sắt xuống đất bỗng cảm thấy mặt đất dưới chân mềm nhũn và trơn trượt một cách bất thường, như thể có hàng vạn lưỡi kiếm nhỏ đang xoay tròn dưới lớp lá thông khô để triệt tiêu lực bám của hắn. Cơ thể to lớn của hắn mất thăng bằng hoàn toàn. Lực đạp tàn bạo bị trượt chệch hướng, gót ủng sắt đập mạnh vào một tảng đá vôi nhô lên bên cạnh.


“Rắc!”


Một tiếng xương gãy giòn giã vang lên, kèm theo tiếng thét đau đớn tột cùng của tên lính tuần tra. Hắn ngã nhào ra đất, ôm chặt lấy cổ chân phải đã bị chấn gãy xương do va chạm mạnh với đá vôi chịu lực.


Chưa dừng lại ở đó, thanh trường đao dắt bên hông hắn, do chịu ảnh hưởng từ luồng rung chấn tàn kiếm ý truyền từ dưới đất lên, bỗng phát ra tiếng ngân “oong” dữ dội. Thép ròng triều đình đúc ra vốn có điểm mỏi kết cấu ở phần chuôi. Dưới tác động của tần số rung chấn đồng điệu từ vạn kiếm gãy, thanh đao tự động tuột khỏi bao, một vết nứt dài xuất hiện dọc theo lưỡi đao rồi vỡ đôi làm hai đoạn trước sự kinh ngạc của những tên lính xung quanh.


“A! Chân của ta! Đao của ta... chuyện gì thế này?!” Tên lính gào thét thảm thiết trên vũng máu.


“Có chuyện gì?!”


Phó tướng Triệu Hoài Sơn đang cưỡi trên lưng con ngựa chiến khổng lồ bọc giáp sắt phía sau bỗng giật phắt dây cương. Hắn vung thanh đại đao bản rộng “Khai Sơn” nặng bốn mươi cân chế tạo bằng thép ròng rực sáng, ánh mắt ti hí đầy dã tâm quét bắn khắp nghĩa trang sương mù dày đặc.


Những tên lính tuần tra còn lại hoảng hốt chạy lại đỡ đồng bọn, ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ nhìn quanh bãi mộ cổ hoang tàn. Không một ai nhìn thấy vệt chân khí nào phát ra. Lão già quét rác cụt tay vẫn đang khập khiễng đứng cách đó vài bước, đầu cúi gục xuống đất, tay trái run rẩy ôm chặt lấy cây chổi tre rách nát, toàn thân run cầm cập như thể đang vô cùng sợ hãi trước cảnh tượng bạo lực trước mắt.


“Tướng quân... mặt đất này... mặt đất này có tà ma!” Tên lính bị gãy chân run rẩy chỉ tay xuống lớp lá thông khô dính máu.


Mộ Dung Khô đứng yên, đầu cúi gục che giấu gương mặt tĩnh lặng như đá cổ. Nhưng trong lồng ngực lão, một cơn đau nhói dữ dội bùng phát. Việc cưỡng ép vận chân khí truyền qua chổi tre vừa rồi đã làm rách thêm một nhánh kinh mạch nhỏ ở cánh tay trái của lão. Lão khẽ ho húng hắng, cố gắng nuốt ngụm máu tanh nồng nặc đang dâng lên cổ họng vào trong lòng, giữ cho hơi thở hoàn toàn bình ổn.


Triệu Hoài Sơn nhíu mày. Hắn là một nhất lưu cao thủ của quân đội, tu luyện Thiết Huyết Khai Sơn Quyết, giác quan nhạy bén hơn người thường rất nhiều. Hắn nhảy xuống ngựa, bước đi rầm rập trên nền đất đá lởm chởm, áo giáp sắt nặng nề phát ra tiếng kêu khô khốc. Hắn bước tới sát chỗ tên lính bị ngã, cúi người xuống, áp bàn tay hộ giáp sắt xuống mặt đất đầy lá thông khô rỉ sét.


Hắn nhắm mắt lại, tập trung cảm nhận.


Dưới thớ đất đá vôi lạnh buốt kia, hắn cảm nhận được một luồng kiếm khí phản chấn kỳ lạ, lạnh buốt và sắc bén như hàng vạn cây kim châm cứu đang rung động nhè nhẹ. Luồng khí lực này vô cùng tĩnh lặng, ẩn tàng sâu bên trong rỉ sắt của nghĩa trang, như một con mãnh thú đang ngủ say dưới lòng đất Tây Nhạc.


Triệu Hoài Sơn đột ngột mở mắt ra, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng quét thẳng về phía Mộ Dung Khô đang đứng khom lưng quét rác cách đó không xa.


“Lão già kia!” Triệu Hoài Sơn quát lớn, giọng nói chứa nội lực cương mãnh làm rung động cả sương mù sườn núi.


Mộ Dung Khô giật mình thon thót, giả vờ hoảng sợ đánh rơi cây chổi tre rách xuống đất, khập khiễng quỳ sụp xuống nền đất đá rỉ sét, đầu dập sát đất run rẩy liên tục.


“Quan... quan lớn tha mạng... tiểu nhân chỉ là kẻ quét rác câm lặng... không biết gì cả... xin quan lớn tha mạng...” Lão ú ớ phát ra những âm thanh không rõ chữ của kẻ câm điếc giả dạng.


Triệu Hoài Sơn bước tới giẫm chiếc ủng sắt nặng nề lên thân cây chổi tre rách của Mộ Dung Khô, cúi đầu nhìn kỹ lão già cụt tay rách rưới bẩn thỉu. Trên người lão già này hoàn toàn không phát ra một vệt chân khí nào, cơ thể rệu rã phế nhân, kinh mạch tàn phá nặng nề đúng nghĩa một phàm nhân kiếm thể thấp hèn nhất.


Hắn hừ lạnh một tiếng, nhấc chân khỏi cây chổi tre rách. Hắn không tin một kẻ phế nhân tàn tật thế này lại có thể điều khiển được luồng kiếm ý phản chấn đáng sợ dưới đất kia. Nhưng sự nghi ngờ trong lòng hắn không hề giảm bớt.


“Rút lui trước! Mang tên phế vật này về trị thương!” Triệu Hoài Sơn vung đại đao Khai Sơn ra lệnh cho toán lính tuần tra rút lui.


Hắn quay lại nhìn sâu vào sương mù dày đặc của Kiếm Trủng Tây Nhạc, ánh mắt dã tâm nheo lại đầy nghi kỵ. Hắn cảm nhận được nghĩa trang này đang che giấu một bí mật khổng lồ, một cao nhân ẩn thế đang âm thầm điều khiển vạn kiếm ý từ bên trong để chống lại triều đình.


“Mã Tiến! Thiết lập trạm gác nghiêm ngặt hơn ngay lối vào nghĩa trang này cho ta! Không cho phép bất kỳ ai lén lút mang sắt thép ra vào ngọn núi này!” Triệu Hoài Sơn hạ lệnh trầm giọng trước khi lên ngựa rút đi.


Khi tiếng móng ngựa tuần tra khuất hẳn sau rặng tre sườn núi, Mộ Dung Khô mới thầm lặng đứng dậy. Lão khập khiễng bước tới đỡ Lão Tôn bộc dậy, nhặt lại thanh kiếm gãy rỉ sét trao lại cho người bạn già. Trên nền tuyết mỏng dính bụi sắt đỏ, bóng dáng già nua của lão nhân quét rác cô độc đứng yên trong bão sương, tay trái nắm chặt cây chổi tre rách nát sờn cũ, ánh mắt nhìn thẳng về phía rào chắn xích sắt gai triều đình vừa dựng lên ở cổng nghĩa trang Tây Nhạc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!