Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Lôi Đình Nhai Phạt, Thối Thể Nguyên Sơ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn đau dồn dập như ngàn vạn thanh tàn kiếm đang điên cuồng băm vằm đan điền phế thải. Khương Chỉ Ngôn quỳ rạp dưới chân tàn kiếm khổng lồ, hai tay bấu chặt vào lớp đất đá lạnh buốt của kiếm mộ sâu thẳm. Máu tươi từ khóe môi hắn không ngừng rỉ ra, nhưng đáng sợ hơn cả là luồng oán khí xám ngoét đang cuồn cuộn phun trào từ lỗ chân lông, bốc lên nghi ngút như một làn khói độc. Ma hồn của Khô Lâu Lão Nhân sau khi bị tịnh hóa đã để lại một lượng oán niệm Nguyên Anh quá tải. Luồng năng lượng tà dị này đang điên cuồng chảy ngược vào Ký Sinh Chủng trong thức hải, khiến hạt giống lục bảo co thắt dữ dội, kéo theo đan điền phế thải của hắn phình to lên như một quả bóng sắp nổ tung.


"Chỉ Ngôn! Mau trấn tĩnh linh đài!" Giọng nói của Cổ Nhạc Sư vang lên đầy gấp gáp trong thức hải hắn. "Oán khí của lão ma này quá nặng, Ký Sinh Chủng của ngươi ở cấp độ sơ kỳ không thể tiêu hóa nổi! Nếu để nó tràn ra ngoài kinh mạch phế thải, nhục thân phàm nhân của ngươi sẽ lập tức bị ma tính đồng hóa thành một bộ cương thi không có trí tuệ!"


Chỉ Ngôn cắn chặt răng đến mức răng rắc muốn vỡ vụn. Hắn biết rõ tình trạng của mình tệ đến mức nào. Hắn không thể vận dụng luồng linh lực chính đạo mỏng manh thu hoạch được từ Lâm Từ Hành để áp chế ma độc này, bởi vì linh lực chính đạo quá yếu ớt, khi chạm vào oán niệm Nguyên Anh sẽ chỉ giống như dầu đổ vào lửa, làm chất dinh dưỡng cho ma độc bùng phát nhanh hơn.


"Ta... không thể chết ở đây..." Chỉ Ngôn khàn giọng lẩm bẩm, đôi mắt sâu thẳm hằn lên những tia máu đỏ rực dữ tợn.


Hắn gượng dậy, dùng chút lý trí lạnh lùng cuối cùng để tính toán đường sống. Quấn chặt lại lớp băng gạc đen trên tay phải để che giấu vết nứt lục bảo đang rỉ máu tà dị, Chỉ Ngôn lén lút lách ra khỏi trận nhãn kiếm mộ. Bên ngoài thung lũng, Ninh Vũ vẫn đang kiên nhẫn đứng canh gác, hoàn toàn không hay biết cuộc chiến sinh tử tinh thần vừa diễn ra bên trong. Chỉ Ngôn vận hành một tia kiếm khí tàn tuyết mỏng manh—thứ kiếm ý băng giá của chính Ninh Vũ mà hắn đã âm thầm đồng hóa từ trước—để bao bọc xung quanh cơ thể. Luồng kiếm ý lạnh buốt này hoàn toàn hòa lẫn vào gió tuyết của kiếm mộ, giúp hắn lướt qua trạm gác của nàng và tầm quét thần thức của Độc Cô Nhất Đao một cách hoàn hảo không tiếng động.


Khi đã thoát khỏi phạm vi kiếm mộ, Chỉ Ngôn không chạy về phế điện Ngô Đồng. Hắn biết với tình trạng bạo thể cận kề này, phế điện không có đủ tài nguyên để giúp hắn tịnh hóa ma độc. Hắn ngước mắt nhìn về phía đỉnh núi hẻo lánh phía Tây, nơi những tia sét màu tím thỉnh thoảng rạch rách bầu trời đêm u ám.


Đó là Lôi Đình Nhai—nơi thi hành lôi hình phạt trần của ngoại môn Thần Hoa Tiên Tông.


"Lôi điện tự nhiên chí dương chí cương, chính là khắc tinh lớn nhất của mọi tà ma oán niệm." Chỉ Ngôn thầm nghĩ, bước chân lảo đảo nhưng cực kỳ dứt khoát lao về phía vách đá dựng đứng. "Ta sẽ dùng thiên lôi của tông môn để thiêu rụi luồng oán khí tà ác này. Chỉ có hủy diệt mới có thể tái sinh!"


Đêm muộn, Lôi Đình Nhai vắng lặng không một bóng người. Những sợi xích sắt khổng lồ đen kịt, thô bằng cả bắp đùi người trưởng thành, căng ngang qua vách đá lộng gió, xích sắt rỉ sét kêu lên những tiếng lách cách rợn người dưới sức gió bão. Không khí nơi đây đậm đặc mùi lưu huỳnh và điện tích tích tụ, khiến da thịt Chỉ Ngôn cảm thấy tê dại ngay khi vừa bước chân tới.


Hắn quỳ sụp xuống bên dưới một cột xích sắt lớn, nhục thân phàm nhân đã đi đến giới hạn chịu đựng. Luồng hắc khí lục bảo cuồng bạo bắt đầu rỉ ra từ da thịt, ăn mòn lớp áo xám rách rưới của hắn thành những mảng cháy đen. Chỉ Ngôn cố gắng câu thông với Ký Sinh Ngọc Giản, định dùng Hư Vô Ấn để ẩn giấu linh hồn vào hư không nhằm trốn tránh bớt sát thương vật lý của lôi điện. Thế nhưng, ngay khi hắn vừa niệm quyết, một luồng áp lực vô hình từ bầu trời giáng xuống khóa chặt lấy nhục thân hắn.


"Không được! Lôi phạt của thiên đạo khóa chặt nhân quả nhục thân, Hư Vô Ấn hoàn toàn vô dụng trong tình huống này!" Cổ Nhạc Sư cảnh báo đầy nghiêm trọng. "Ngươi bắt buộc phải dùng nhục thân phàm nhân này để gánh chịu trực diện!"


"Vậy thì gánh!" Chỉ Ngôn gầm lên đầy quyết tuyệt.


"Ầm!"


Như để đáp lại lời thách thức của hắn, một tia lôi điện màu tím khổng lồ từ tầng mây đen kịt đột ngột giáng xuống, chém thẳng vào bả vai Chỉ Ngôn.


Cơn đau đớn kịch liệt tột cùng bùng phát, vượt xa mọi sự chịu đựng của phàm nhân. Lớp da thịt ngoài màu xám tro của hắn lập tức bị đốt cháy xém, mùi khét lẹt bốc lên nồng nặc. Tia sét tím cuồng bạo chạy dọc theo kinh mạch phế thải, tàn phá mọi ngõ ngách cơ thể hắn. Thế nhưng, đúng như Chỉ Ngôn tính toán, thiên lôi chí dương đi qua đến đâu, luồng ma độc oán khí xám ngoét đang càn quét trong người hắn lập tức bị thiêu rụi đến đó, phát ra những tiếng xèo xèo thảm khốc.


"Vận hành Phàm Nhân Huyết Mạch Pháp! Mau!" Chỉ Ngôn tự ra lệnh cho bản thân trong tâm trí.


Hắn cắn răng chịu đựng nỗi đau nhục thân rách nứt, điên cuồng kích hoạt bí pháp huyết mạch phàm nhân nguyên thủy ẩn giấu trong tổ ấn gia tộc. Ngay lập tức, luồng huyết khí màu đỏ rực từ tim hắn bùng phát, lưu chuyển khắp cơ thể. Huyết mạch phàm nhân nguyên thủy có khả năng dung hợp vạn đạo vô song bắt đầu phát huy tác dụng thần kỳ. Nó đóng vai trò như một chiếc cầu nối, cưỡng ép dung hợp luồng lôi lực cuồng bạo của thiên lôi và phần ma khí tinh khiết còn sót lại sau khi đã bị tịnh hóa.


"Ầm! Ầm!"


Tia lôi điện thứ hai rồi thứ ba liên tiếp giáng xuống thẳng vào đan điền phế thải của hắn. Nhục thân Chỉ Ngôn rách nứt loang lổ, máu tươi phun ra hóa thành sương mù đỏ rực bao quanh cơ thể. Thế nhưng dưới sự dẫn dắt của Phàm Nhân Huyết Mạch Pháp, luồng linh lực hỗn loạn khổng lồ trong người hắn không còn bạo liệt nữa mà bắt đầu hóa lỏng hoàn toàn.


Một vòng xoáy chân nguyên màu lục bảo u tối xen lẫn tia sét tím cuồng bạo hình thành trong đan điền phế thải, xoay tròn với tốc độ kinh hoàng. Toàn bộ 108 đại huyệt của hắn được khai thông suốt hoàn toàn. Chân nguyên ngưng tụ hóa lỏng thành công!


Hắn đã đột phá Trúc Cơ Sơ Kỳ thành công, đạt tới cảnh giới Chân nguyên ngưng tụ, thọ nguyên tăng lên hai trăm năm! Toàn bộ ma độc oán khí của Khô Lâu Lão Nhân đã bị thiên lôi tống khứ sạch sẽ, không để lại một chút dấu vết tà đạo nào trên nhục thân lột xác hoàn mỹ của hắn.


Khi tia sét tím khổng lồ cuối cùng đánh xuống, nhục thân Chỉ Ngôn rách nứt phát ra ánh sáng lục bảo rực rỡ, huyết mạch nguyên thủy chính thức thức tỉnh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!