Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Ma Hồn Trỗi Dậy, Cổ Cầm Phá Thiên

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cái bóng mờ ảo của Khô Lâu Lão Nhân vươn móng vuốt ma khí về phía trán Chỉ Ngôn, mang theo một luồng hàn ý thấu xương kịch liệt bùng phát.


Trong không gian chật hẹp của hốc đá sâu dưới đáy kiếm mộ, luồng tử khí xám xịt cuồn cuộn tuôn ra như một cơn thủy triều hắc ám, đóng băng toàn bộ hơi ẩm trên vách đá thành những lớp băng mỏng màu đen loang lổ. Khô Lâu Lão Nhân gầm lên một tiếng u uất, âm thanh không truyền qua không khí mà chấn động thẳng vào màng tai linh hồn của Chỉ Ngôn. Đôi mắt rỗng tuếch của bộ xương khô bùng cháy hai ngọn lửa ma màu lục bảo tà dị, tỏa ra thứ ánh sáng u tối nhưng lại mang theo sức mạnh khóa chặt không gian xung quanh.


Chỉ Ngôn cảm thấy nhục thân phàm nhân của mình cứng đờ. Từng sợi kiếm khí tàn tuyết mỏng manh của Ninh Vũ còn vương lại trên áo xám của hắn lập tức bị luồng tử khí xám xịt kia ăn mòn sạch sẽ. Áp lực của một tàn hồn Nguyên Anh Cảnh, dù đã suy kiệt ngàn năm và bị thương nặng, vẫn không phải là thứ mà một tu sĩ Luyện Khí Cảnh tầng một có thể dễ dàng chống đỡ.


"Kẻ phàm trần ngu xuẩn! Dám nhòm ngó Đạo Tâm Linh Tủy của lão phu? Nhục thân này tuy gãy nứt kinh mạch, nhưng huyết mạch phàm nhân nguyên thủy lại vô cùng tinh khiết... Hãy hiến tế linh hồn ngươi để lão phu tái sinh!"


Khô Lâu Lão Nhân điên cuồng cười lớn, móng vuốt ma khí hóa thành năm luồng khói đen bén nhọn như trảo thép, xé rách màn sương lạnh, lao thẳng vào linh đài của Chỉ Ngôn.


Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, phản xạ bản năng của Chỉ Ngôn bùng phát. Cánh tay trái của hắn khẽ động, ba mũi Tru Ma Châm giấu trong kẽ ngón tay lập tức bắn ra, mang theo chút lôi mang mỏng manh xé gió lao đi. Hắn muốn dùng ám khí phá hủy đan điền ảo của bộ xương khô để làm gián đoạn đòn công kích thần thức.


Thế nhưng, ngay khi ba mũi kim sắt vừa chạm vào phạm vi ba thước xung quanh Khô Lâu Lão Nhân, ngọn lửa ma màu lục bảo bùng lên dữ dội. "Xèo xèo" vài tiếng, bộ kim bay bằng huyền thiết phế thải chưa kịp chạm vào tàn hồn đã bị ngọn lửa tà dị kia thiêu rụi hoàn toàn thành tro bụi đen kịt rơi lả tả xuống đất.


"Vật lý ám khí hoàn toàn vô dụng trước Nguyên Anh tàn hồn!" Giọng nói lạnh lẽo, nghiêm túc của Cổ Nhạc Sư đột ngột vang lên trong thức hải Chỉ Ngôn. "Ngươi đang đối đầu với một thực thể linh hồn thuần túy. Muốn diệt hắn, chỉ có thể dùng lực lượng của linh hồn! Mau triệu hồi Phá Thiên!"


Chỉ Ngôn cắn chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe môi. Hắn không chút do dự, lập tức câu thông với Ký Sinh Ngọc Giản ẩn sâu trong thức hải. Một luồng thần thức phân liệt mạnh mẽ tuôn ra, xuyên qua khe nứt không gian của ngọc cổ.


"Hưu!"


Một luồng hắc mang u tối từ trán Chỉ Ngôn vọt ra, ngưng tụ ngay trước ngực hắn thành một cây cổ cầm gãy góc hoang tàn—Tàn Cầm Phá Thiên. Thân cầm chế tạo từ gỗ ngô đồng cổ thụ đã mục nát một nửa, loang lổ những vết cháy xém của lôi kiếp cổ xưa, hoàn toàn không có một sợi dây đàn nào.


"Dây cầm ở đâu?" Chỉ Ngôn trầm giọng hỏi trong thức hải.


"Dùng thần thức của chính ngươi làm dây! Rút thần hồn hóa tơ, gảy đàn diệt thần!" Cổ Nhạc Sư gầm lên đầy tàn nhẫn.


Nỗi đau đớn kịch liệt tựa như có ngàn mũi kim châm đâm thẳng vào não bộ bùng phát. Chỉ Ngôn gầm nhẹ một tiếng, hắn cưỡng ép xé rách một phần thần hồn của bản thân, hóa thành năm sợi tơ linh hồn màu lục bảo phát sáng mỏng manh, căng ngang qua thân cầm gỗ mục. Mỗi một sợi tơ thần thức được căng lên là một lần nhục thân hắn co giật dữ dội, tim ngừng đập tạm thời trong một hơi thở, mồ hôi lạnh trộn lẫn máu tươi rỉ ra từ lỗ chân lông trên trán.


Khô Lâu Lão Nhân nhìn thấy cây cổ cầm gãy dây, ngọn lửa ma trong mắt gã khẽ co rụt, dường như nhận ra thứ bảo vật khắc tinh này. Gã gầm lên điên cuồng, không còn thong dong nữa mà lao vọt tới, giải phóng toàn bộ Tử Khí Khống Chế hóa thành một cái đầu lâu quỷ khổng lồ màu xám đen, há miệng ngoác rộng muốn nuốt chửng cả Chỉ Ngôn và cây cổ cầm.


"Gảy!" Chỉ Ngôn ánh mắt đỏ rực, ngón tay phải quấn gạc đen rách nát khẽ gảy mạnh vào sợi tơ thần thức thứ nhất trên thân cầm.


"Boong!"


Một tiếng đàn trầm đục, cổ quái đột ngột vang dội khắp hốc đá sâu thẳm. Luồng âm thanh vô hình nhưng mang theo sức mạnh chấn động thần thức cực hạn bùng phát, hóa thành một làn sóng âm màu lục bảo u tối lan tỏa ra xung quanh.


Sóng âm đi qua, không gian rung chuyển kịch liệt. Đầu lâu quỷ màu xám đen do tử khí ngưng tụ chạm vào làn sóng âm lục bảo liền phát ra tiếng gào thét thảm khốc, luồng khói đen bị đánh tan rã một nửa ngay lập tức. Khô Lâu Lão Nhân bị chấn động mạnh, thân hình ảo ảnh lùi lại ba bước đầy loạng choạng, ngọn lửa ma trong mắt khẽ mờ nhạt đi.


"Đáng chết! Đây là tàn cầm của Cổ Nhạc Tông! Ngươi là truyền nhân của đám dư nghiệt kia!" Khô Lâu Lão Nhân gầm lên đầy sợ hãi và tức giận. Gã điên cuồng vung chiếc gậy xương đầu lâu trên tay, kích hoạt toàn bộ oán khí tích tụ ngàn năm của kiếm mộ, hóa thành hàng vạn mũi kiếm khí xám xịt rậm rạp như mưa rào, bao vây và ăn mòn vách ngăn thức hải của Chỉ Ngôn.


Chỉ Ngôn cảm thấy linh đài lung lay sắp sụp đổ. Những mũi kiếm khí xám xịt liên tục đâm vào màng bảo hộ linh hồn của hắn, mang theo oán niệm của hàng vạn tu sĩ tử trận, khiến thần trí hắn xuất hiện những ảo ảnh điên loạn về những xác chết gào thét đòi mạng. Nhịp tim hắn ngừng đập hoàn toàn trong ba hơi thở, nhục thân run rẩy kịch liệt, da thịt trên cánh tay phải xuất hiện thêm nhiều vết nứt màu lục bảo phát sáng tà dị.


"Đừng để oán niệm của hắn làm dao động đạo tâm!" Cổ Nhạc Sư quát lớn. "Vận hành Linh Tủy Thực Đạo!"


Chỉ Ngôn cắn đầu lưỡi để tìm lại một tia lý trí lạnh lùng cuối cùng. Hắn nhìn chằm chằm vào vũng Đạo Tâm Linh Tủy màu xanh biếc tinh khiết cách đó ba thước. Hắn khẽ vận hành khẩu quyết Linh Tủy Thực Đạo, một luồng lực hút vô hình từ trán hắn phóng ra, cuốn lấy một giọt linh tủy tinh khiết nhất bay thẳng vào giữa hai chân mày hắn.


Luồng năng lượng thanh khiết, không chứa bất kỳ tạp chất ma đạo nào của linh tủy tràn vào thức hải, lập tức làm dịu đi cơn đau đớn xé rách của thần hồn bị phân liệt. Vách ngăn thức hải của hắn được gia cố bằng một lớp ánh sáng xanh biếc dẻo dai, ngăn chặn hoàn toàn sự ăn mòn của tử khí xám xịt.


"Đến lượt ta!" Chỉ Ngôn lạnh lùng nói.


Hắn đặt cả bàn tay phải quấn gạc đen lên năm sợi tơ thần thức, dồn toàn bộ oán hận tột cùng của kẻ bị đoạt đạo tâm, oán hận của gia tộc bị đồ sát vào nốt nhạc cuối cùng này.


"Uỳnh!"


Hắn gảy mạnh cả năm sợi tơ cùng lúc.


Một tiếng nổ thần thức kinh thiên động địa vang lên như tiếng sấm rền giữa đêm giông bão. Luồng Thần Thức Sóng Âm khổng lồ màu lục bảo rực rỡ, mang theo kiếm ý sắc bén của linh tủy vừa hấp thu, hóa thành một thanh thần kiếm âm thanh vô hình khổng lồ chém đôi không gian hốc đá.


"Không! Lão phu không cam lòng!"


Khô Lâu Lão Nhân hét lên một tiếng thảm khốc tột cùng. Thanh thần kiếm âm thanh chém thẳng qua thân hình ảo ảnh của gã. Ngọn lửa ma màu lục bảo trong mắt gã tắt lịm, chiếc gậy xương đầu lâu vỡ vụn thành trăm mảnh. Thân hình ma hồn khổng lồ của gã bắt đầu rạn nứt loang lổ, rồi hoàn toàn tiêu biến thành những đốm tro xám tàn lụi rơi rụng xuống đất.


Trận chiến kết thúc, không gian hốc đá trở lại sự im lặng chết chóc. Chỉ Ngôn gục xuống bên vũng linh tủy, lồng ngực phập phồng thở dốc, máu tươi nhuộm đỏ cả lớp băng gạc đen trên tay phải.


Thế nhưng, hắn chưa kịp vui mừng vì chiến thắng, tai biến kịch liệt đã ập đến.


Ngay khi ma hồn của Khô Lâu Lão Nhân tiêu biến hoàn toàn, toàn bộ luồng oán khí và tử khí khổng lồ tích tụ ngàn năm của gã không chịu tan đi, mà bị lực hút của cấm thuật ký sinh cưỡng ép kéo về. Luồng khói đen kịt cuồn cuộn như bão tố, điên cuồng chảy ngược vào bên trong Ký Sinh Chủng ẩn sâu trong thức hải của Chỉ Ngôn.


Hạt giống ký sinh màu lục bảo hấp thụ quá nhiều oán niệm tà tà ác đột ngột phình to gấp đôi, biến dị co thắt dữ dội. Một luồng năng lượng ma đạo hỗn loạn, bạo liệt nương theo đường truyền thần thức, điên cuồng càn quét thẳng xuống đan điền phế thải của Chỉ Ngôn.


Kinh mạch toàn thân hắn căng phồng lên như những con giun đất màu lục bảo phát sáng dưới da, da thịt nứt nẻ rỉ máu tươi loang lổ. Chỉ Ngôn ôm chặt lấy ngực, quỳ rạp xuống đất trong cơn đau đớn tột cùng, đan điền phế thải sắp sửa bị luồng oán khí quá tải kia nổ tung bạo thể vĩnh viễn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!