Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Kiếm Mộ Sâu Thẳm, Đoạt Lấy Linh Tủy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cộc... Cộc...


Mỗi một nhịp gõ của chiếc gậy đồng rỉ sét trên nền gạch mục nát như một nhịp búa nện thẳng vào lồng ngực trống rỗng của Khương Chỉ Ngôn.


Dưới hầm ngầm tối tăm và ngột ngạt, hắn nằm áp sát người vào lớp đất ẩm mốc, nín thở đến mức lồng ngực run rẩy nhẹ. Phía trên đầu hắn, chỉ cách một lớp gỗ mục phủ đầy cát bụi và một viên gạch lát mỏng manh, là gót giày vải xám bẩn thỉu của Vương Chấp Sự. Mùi mồ hôi hôi hám trộn lẫn với mùi đồng rỉ từ chiếc gậy tuần tra nương theo các khe hở nhỏ hẹp xộc thẳng xuống mũi hắn.


"Cộc..."


Đúng lúc đầu gậy đồng sắp chạm vào viên gạch lỏng lẻo ngay trên nắp hầm ngầm, vòng xoáy linh lực màu lục bảo bên trong Huyễn Linh Trận Bàn đặt giữa mật thất chợt lóe lên một tia sáng dịu nhẹ. Luồng linh lực vô hình, mỏng manh ấy khẽ bẻ cong sóng âm và thần thức phản hồi trong một phạm vi cực nhỏ.


"Bộp."


Tiếng gõ của gậy đồng nện xuống viên gạch lỏng lẻo, nhưng thay vì phát ra tiếng vang rỗng tuếch của một khoang trống dưới lòng đất, âm thanh truyền lại tai Vương Chấp Sự lại là một tiếng trầm đục, đặc khít như thể bên dưới chỉ toàn đất đá đặc ruột.


Vương Chấp Sự khẽ nhíu mày, gã dừng lại, cúi người xuống định dùng tay gạt lớp cát bụi trên viên gạch để kiểm tra kỹ hơn.


Chỉ Ngôn nằm dưới hầm ngầm, tay phải quấn gạc đen khẽ siết chặt. Vết nứt ma đạo màu lục bảo dài ba tấc dưới lớp băng gạc bắt đầu nhói lên đau đớn, rỉ ra một chút huyết dịch ấm nóng mang theo sắc xanh u tối. Trong bóng tối, đôi mắt hắn chợt hiện lên những tia máu đỏ rực, sát ý lạnh lùng khóa chặt lấy vị trí gót chân của Vương Chấp Sự. Hắn đã lén rút ra ba mũi Tru Ma Châm mảnh như tơ giấu trong kẽ ngón tay trái. Nếu tên chó săn này dám cạy viên gạch lên, hắn sẽ không ngần ngại bắn châm xuyên qua khe hở để hủy diệt đan điền của gã trong tích tắc, bất chấp việc đại trận tông môn sẽ bị kích động.


"Vương Chấp Sự! Ngươi còn lề mề cái gì đó?"


Tiếng mắng mỏ đầy nôn nóng và tức giận của Mộ Dung Hải từ ngoài sân truyền vào, đánh vỡ bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở. "Thần thức của ta đã quét qua phế điện này ba lần, ngay cả một con chuột cũng không có! Tên phế nhân quét rác kia chắc chắn đã biết trước có đợt thanh trừng nên đã sớm bỏ trốn ra ngoài biên cảnh phàm nhân rồi! Đừng lãng phí thời gian của ta ở cái xó xỉnh rách nát này nữa, Linh Dược Viên ngoại môn đang cần thêm phân bón sống, mau dẫn người sang khu tạp dịch phía Tây bắt vài tên phế thải khác cho ta!"


Vương Chấp Sự giật nảy mình, vội vàng rụt tay lại, đứng thẳng người dậy. Gã cung kính hướng ra ngoài sân dạ ran: "Mộ Dung chấp sự bớt giận, tiểu nhân chỉ là muốn kiểm tra kỹ một chút phòng hờ tà tu ẩn nấp. Nếu ngài đã quét thần thức, vậy tên câm điếc kia chắc chắn đã chạy trốn. Tiểu nhân lập tức dẫn người đi thu gom phế thải ở khu phía Tây!"


Vương Chấp Sự hậm hực đá mạnh vào chiếc chổi tre gãy làm đôi của Chỉ Ngôn nằm trên đất, rồi quay người dẫn theo mấy tên đệ tử tuần tra rầm rộ rút lui khỏi phế điện Ngô Đồng.


Tiếng bước chân xa dần, rồi hoàn toàn biến mất sau cổng phế điện.


Dưới hầm ngầm, Chỉ Ngôn vẫn duy trì trạng thái Huyết Khí Ngụy Trang thêm mười hơi thở nữa để đảm bảo thần thức của Mộ Dung Hải đã hoàn toàn rút đi. Hắn khẽ ho khan một tiếng nhỏ, khóe môi rỉ ra một vệt máu đen nhạt do thần thức bị chấn động nhẹ khi phải duy trì Huyễn Linh Trận Bàn hoạt động cực hạn.


"Hừ, tên béo mập Mộ Dung Hải kia quả thực tàn độc, coi mạng người như cỏ rác." Giọng nói lạnh lẽo, thâm trầm của Cổ Nhạc Sư vang lên trong thức hải của Chỉ Ngôn. "Nhưng hắn nói đúng một điều. Phế điện Ngô Đồng này không còn an toàn nữa. Ba viên linh thạch hạ phẩm cuối cùng của ngươi đã tiêu hao sạch sẽ để duy trì trận bàn đêm nay. Nếu ngày mai hắn quay lại, ngươi lấy cái gì để che mắt thần thức của hắn?"


Chỉ Ngôn chậm rãi bò dậy, đẩy nắp hầm gỗ mục bước lên nền đất phế điện hoang tàn. Hắn lau sạch vệt máu trên khóe môi, ánh mắt u tối nhìn chằm chằm vào đống đổ nát xung quanh.


"Con biết." Chỉ Ngôn khàn giọng truyền âm. "Ký Sinh Chủng trong thức hải của Lâm Từ Hành đang dao động bất ổn do hắn cố tình dùng đan dược kích thích để dung hợp đạo tâm cướp đoạt của con. Linh lực phản hồi truyền về đan điền của con đang yếu dần. Con cần phải mạnh lên, và con cần phải tiến hóa Ký Sinh Chủng lên cấp trung cấp để khống chế hắn chặt chẽ hơn."


"Muốn tiến hóa Ký Sinh Chủng sơ cấp, ngươi cần một nguồn năng lượng thuần khiết và không chứa tạp chất ma đạo để nuôi dưỡng." Cổ Nhạc Sư hờ hững nói. "Sâu trong Kiếm mộ ngoại môn sâu thẳm có ẩn chứa một trận nhãn linh mạch cổ xưa tích tụ ngàn năm, nơi đó có Đạo Tâm Linh Tủy sơ cấp. Nếu ngươi đoạt được nó, dùng Linh Tủy Thực Đạo để hấp thu, thức hải của ngươi sẽ mở rộng gấp đôi, Ký Sinh Chủng cũng sẽ tiến hóa thành công."


"Kiếm mộ ngoại môn sâu thẳm..." Chỉ Ngôn khẽ lẩm bẩm. Đó là vùng cấm địa hiểm trở của ngoại môn, nơi chôn cất hàng vạn tàn kiếm của các đệ tử tử trận, kiếm khí hỗn loạn và đầy rẫy oán hồn. Nhưng đối với hắn lúc này, đó là con đường sống duy nhất.


Hắn quấn lại lớp băng gạc đen trên tay phải thật chặt để che đi vết nứt lục bảo đang nhói đau, khoác lên mình bộ y phục tạp dịch xám cũ rách, rồi lặng lẽ lướt vào đêm tối mịt mù, hướng thẳng về phía thung lũng kiếm mộ phía sau Thần Hoa Sơn.


***


Đêm lạnh buốt giá, tuyết bắt đầu rơi lác đác trên những đỉnh núi nhọn hoắt của Thần Hoa Tiên Tông.


Kiếm mộ ngoại môn sâu thẳm hiện ra trước mắt Chỉ Ngôn như một cái miệng khổng lồ của ác thú hoang cổ, nuốt chửng mọi ánh sáng ban đêm. Gió rít gào qua những khe đá hẹp, phát ra tiếng hú u uất như tiếng khóc oán hận của hàng vạn kiếm tu đã khuất. Dưới ánh trăng mờ ảo, hàng ngàn, hàng vạn thanh kiếm gãy rỉ sét cắm chằng chịt trên vách đá và mặt đất hoang tàn, tỏa ra những luồng kiếm khí hỗn loạn, bén nhọn như muốn xé rách bất kỳ sinh linh nào dám bước vào.


Chỉ Ngôn đứng bên rìa thung lũng, vận hành Hư không độ ảnh thân pháp. Thân hình hắn hóa thành một làn khói xám nhạt, nhẹ nhàng lướt đi giữa những kẽ hở của các luồng kiếm khí hỗn loạn. Mỗi bước chân của hắn đều cực kỳ cẩn trọng, tính toán chuẩn xác nhịp điệu co giãn của các bẫy kiếm khí cổ xưa phong tỏa lối vào.


Bỗng nhiên, tai hắn khẽ động. Tiếng chổi tre quét trên nền đá vụn xen lẫn tiếng tuyết rơi truyền lại từ phía trước.


Chỉ Ngôn khẽ lách người nấp sau một tấm bia đá lớn rêu phong, ghé mắt quan sát.


Dưới màn tuyết rơi lả tả, một thiếu nữ thanh tú mặc kiếm bào xám đơn giản đang lầm lũi quét dọn những thanh tàn kiếm gãy rỉ sét. Nàng có dáng người mảnh khảnh nhưng lưng thẳng như một ngọn kiếm kiêu hãnh, tóc buộc cao kiểu đuôi ngựa khẽ bay trong gió lạnh. Xung quanh cơ thể nàng ẩn hiện một luồng kiếm khí màu xanh lam nhạt, lạnh buốt tựa băng tuyết—đó là Hàn Băng Kiếm Quyết của Kiếm Phong.


"Ninh Vũ..." Chỉ Ngôn lập tức nhận ra nàng qua tin tức thu thập được từ chợ đen.


Nữ kiếm tu ngoại môn Luyện Khí tầng bảy này vốn là một thiên tài kiêu hãnh, nhưng vì đắc tội với một chân truyền đệ tử nội môn nên bị phạt xuống quét dọn kiếm mộ hoang phế này suốt ba năm qua. Sự cô độc và căm ghét cường quyền của nàng khiến nàng có một sự đồng cảm thầm lặng với những kẻ yếu thế bị tiên môn chà đạp.


Đột nhiên, một luồng áp lực tinh thần khủng khiếp, bén nhọn đến mức khiến da thịt Chỉ Ngôn cảm thấy đau nhức như bị kim châm, bất ngờ từ đỉnh thung lũng quét xuống.


Đó là kiếm ý dò quét của Độc Cô Nhất Đao—lão nhân cụt tay canh giữ kiếm mộ. Tu vi Trúc Cơ Viên Mãn của lão tuy đã bị thương nặng nhưng kiếm ý vẫn thâm sâu vô cùng, cực kỳ nhạy cảm với bất kỳ dao động ma khí hay linh lực lạ nào xâm nhập cấm địa.


"Không ổn! Kiếm ý của lão già chột mắt kia đang quét tới!" Cổ Nhạc Sư cảnh báo gấp gáp trong thức hải Chỉ Ngôn. "Nếu ngươi vận hành linh lực để trốn tránh, dao động của Huyễn Linh Trận Bàn hay ma khí ký sinh sẽ lập tức kích động kiếm ý của lão chém ngươi thành muôn mảnh!"


Khoảng không gian xung quanh bắt đầu rung động dữ dội dưới áp lực kiếm ý vô hình đang tiến sát. Chỉ Ngôn đứng sau bia đá, mồ hôi lạnh rỉ ra trên trán. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, đôi mắt hắn lướt qua bóng lưng của Ninh Vũ đang quét dọn cách đó mười trượng.


Hắn nhận thấy luồng kiếm ý của Độc Cô Nhất Đao cực kỳ nhạy cảm với ngoại lực nhưng lại hoàn toàn bỏ qua và đồng điệu với luồng kiếm khí tàn tuyết băng giá tự nhiên phát ra từ cơ thể Ninh Vũ.


"Mượn kiếm ý đồng hóa!"


Chỉ Ngôn đưa ra quyết định táo bạo trong chớp mắt. Hắn vận hành Hư không độ ảnh ở mức tối thiểu không tiếng động, lướt nhanh như một bóng ma áp sát vào ngay sau lưng Ninh Vũ, ẩn mình hoàn toàn vào trong phạm vi tỏa ra của luồng kiếm khí màu xanh lam nhạt của nàng.


Hắn vận hành huyết mạch phàm nhân nguyên thủy trong người, cưỡng ép thu nén toàn bộ hơi thở ma đạo vào tủy xương, đồng thời để cho luồng kiếm khí tàn tuyết lạnh buốt của Ninh Vũ tự do bao bọc, đồng hóa hoàn toàn khí tức sinh mệnh của mình.


Ninh Vũ đang quét dọn chợt khựng lại, đôi mắt lạnh lùng của nàng khẽ chớp nhẹ. Nàng dường như cảm nhận được một luồng hơi ấm phàm nhân mỏng manh vừa xuất hiện sau lưng mình dưới trời tuyết lạnh, nhưng chưa kịp quay đầu lại thì kiếm ý khổng lồ của Độc Cô Nhất Đao đã quét qua.


"Vù..."


Luồng kiếm ý Trúc Cơ Viên Mãn sắc bén quét qua người Ninh Vũ và Chỉ Ngôn. Dưới sự đồng hóa hoàn hảo của kiếm khí tàn tuyết, thần thức của lão giả cụt tay chỉ nhận diện được một nữ đệ tử bị phạt đang quét rác quen thuộc, hoàn toàn bỏ qua sự tồn tại của Chỉ Ngôn ẩn nấp trong bóng tối của nàng.


Kiếm ý khổng lồ xa dần, rồi thu hồi về đỉnh núi.


Chỉ Ngôn khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhịp tim dần ổn định trở lại. Ninh Vũ chậm rãi quay đầu lại, nhìn thấy thiếu niên tạp dịch gầy gò mặc y phục xám rách rưới đang đứng sau lưng mình, đôi mắt sâu thẳm ẩn hiện vẻ mệt mỏi và nhẫn nhục chịu đựng.


"Ngươi là... tạp dịch phế nhân quét rác ở phế điện Ngô Đồng?" Ninh Vũ khẽ nhíu mày, giọng nói lạnh lùng nhưng không mang sát ý. "Nơi này là cấm địa kiếm mộ sâu thẳm, kiếm khí hỗn loạn có thể chém đứt kinh mạch của một phế nhân như ngươi trong nháy mắt. Ngươi mò tới đây làm gì?"


Chỉ Ngôn làm ra vẻ sợ hãi, run rẩy chỉ tay vào chiếc giỏ tre trống rỗng đeo sau lưng, rồi khua tay múa chân ú ớ—giả vờ làm một tên câm điếc đang đi nhặt tàn kiếm phế thiết để đổi lấy linh thạch vụn sinh tồn.


Nhìn thấy bộ dạng gầy gò, tội nghiệp và cánh tay phải quấn băng gạc đen rách nát của Chỉ Ngôn, trong lòng Ninh Vũ chợt dâng lên một luồng đồng cảm sâu sắc. Nàng cũng là kẻ bị tiên môn chà đạp, bị ném vào nơi hoang phế này để tự sinh tự diệt giống như hắn.


Nàng khẽ thở dài, thu hồi kiếm khí băng tuyết xung quanh người, lạnh lùng nói: "Nhặt sắt vụn thì nhặt ở rìa ngoài thôi. Sâu trong thung lũng có đại trận kiếm khí thực thể cực kỳ nguy hiểm, ngay cả ta cũng không dám thâm nhập. Mau nhặt vài mảnh tàn kiếm rồi rời đi trước khi lão già chột mắt kia quay lại tuần tra."


Nói rồi, nàng quay lưng tiếp tục lầm lũi quét dọn đống tuyết phủ trên những thanh tàn kiếm gãy rỉ sét, cố tình đứng ở vị trí khuất gió để che chắn tầm nhìn của Độc Cô Nhất Đao cho Chỉ Ngôn.


Chỉ Ngôn nhìn bóng lưng của nàng, trong lòng khẽ dâng lên một luồng cảm kích mỏng manh. Nhưng lý trí lạnh lùng của hắn lập tức dập tắt nó. Hắn lợi dụng sự che chắn của Ninh Vũ, khom lưng giả vờ nhặt những mảnh sắt vụn rỉ sét, nhưng thực chất bước chân đang âm thầm lách sâu vào con đường mòn dẫn xuống khu vực kiếm mộ sâu thẳm nhất.


***


Càng đi sâu xuống đáy thung lũng, nhiệt độ càng giảm mạnh, sương muối phủ đầy trên những vách đá đen kịt. Kiếm khí ở đây không còn là những luồng gió vô hình nữa, mà đã ngưng tụ thành những vệt sáng thực thể màu xám bạc, bay lượn lờ lững như những con cá khát máu trong bóng tối.


"Phía trước chính là cấm chế lôi đình hộ mộ bảo vệ trận nhãn linh mạch." Giọng Cổ Nhạc Sư vang lên đầy nghiêm trọng.


Trước mắt Chỉ Ngôn hiện ra một khoảng sân rộng đổ nát, trung tâm là một thanh tàn kiếm khổng lồ cao mười trượng cắm sâu vào lòng đất đen. Xung quanh thanh kiếm khổng lồ là một màng kết giới phát ra những tia sét màu tím nhạt đan xen chằng chịt—đó chính là cấm chế lôi đình hộ mộ.


Chỉ Ngôn bước tới sát rìa kết giới, cảm nhận áp lực lôi điện cuồng bạo đang ép tới đan điền ảo của mình.


"Phá cấm chế này thế nào?" Chỉ Ngôn trầm giọng hỏi.


"Dùng lôi mang trong Lôi Đình Kiếm Nhọn của ngươi để kích thích một điểm mỏng manh nhất của kết giới, cưỡng ép mở ra một khe hở trong ba hơi thở." Cổ Nhạc Sư chỉ điểm.


Chỉ Ngôn gật đầu, hắn thò tay vào Thúy Ngọc Trạc lấy ra thanh Lôi Đình Kiếm Nhọn rỉ sét. Vận hành một luồng linh lực chính đạo mỏng manh truyền vào thân kiếm, kích hoạt các viên lôi thạch gia cố khiến thân kiếm phát ra những tia lôi mang màu tím nhạt sáng lấp lánh.


Hắn hít một hơi thật sâu, vung kiếm đâm mạnh vào một điểm tụ tụ lôi điện mỏng manh nhất trên màng kết giới.


"Oành!"


Một tiếng nổ lách tách vang lên dữ dội.


Sự xung đột giữa hai luồng lôi lực cuồng bạo bùng phát ngay lập tức. Màng kết giới lôi đình hộ mộ không những không bị mở ra, mà ngược lại bộc phát một luồng lôi phạt phản phệ cực mạnh nương theo thân kiếm rỉ sét đánh thẳng vào tay phải của Chỉ Ngôn.


"Hự!"


Chỉ Ngôn hộc ra một ngụm máu tươi, thân hình bị đánh lui liên tiếp năm bước mới đứng vững.


Thanh Lôi Đình Kiếm Nhọn rỉ sét trên tay hắn xuất hiện thêm nhiều vết nứt sâu, suýt chút nữa đã gãy vụn. Nỗi đau đớn kịch liệt truyền lại từ cánh tay phải—kinh mạch tay phải dưới lớp băng gạc đen bị lôi điện phản phệ chém xước rách nứt nghiêm trọng, rỉ ra những giọt máu màu lục bảo ấm nóng mang theo sát khí ma đạo u tối.


"Đáng chết! Kết giới này đã bị Mạc Phù Trần lén gia cố thêm đan hỏa cấm chế từ trước!" Cổ Nhạc Sư giận dữ mắng. "Ngươi dùng lôi lực thô bạo tấn công chỉ khiến đan hỏa cấm chế bùng phát thiêu rụi kinh mạch của ngươi mà thôi!"


Chỉ Ngôn cắn chặt răng, chịu đựng cơn đau thấu xương tủy đang gặm nhấm cánh tay phải. Hắn nhìn chằm chằm vào vết máu lục bảo đang rỉ ra trên băng gạc đen, đôi mắt hiện lên vẻ kiên định dứt khoát tột cùng.


"Dùng brute lực không được, con sẽ dùng Linh Tủy Thực Đạo để đồng hóa cấm chế này!"


Hắn quỳ sụp xuống sát rìa kết giới, không thèm dùng kiếm nữa, mà chậm rãi đưa bàn tay phải đang rỉ máu lục bảo áp sát vào màng lôi điện cuồng bạo.


Hắn vận hành huyết mạch phàm nhân nguyên thủy trong người kết hợp với khẩu quyết Linh Tủy Thực Đạo ghi trên Ký Sinh Ngọc Giản.


"Vù..."


Một luồng sinh mệnh lực nguyên thủy, thanh khiết từ cơ thể hắn tuôn ra, bao bọc lấy vết máu lục bảo đang rỉ trên băng gạc. Luồng máu mang theo huyết mạch nguyên thủy tiếp xúc với màng kết giới, lập tức tạo ra một sự cộng hưởng kỳ dị. Đan hỏa cấm chế của Mạc Phù Trần và lôi đình hộ mộ bắt đầu bị luồng huyết mạch nguyên thủy đồng hóa, nhận diện Chỉ Ngôn như một phần tự nhiên của trận nhãn linh mạch.


Màng kết giới lôi đình hộ mộ dần dần dịu lại, lộ ra một khe hở nhỏ hẹp vừa đủ một người chui qua dưới chân thanh tàn kiếm khổng lồ.


Chỉ Ngôn chịu đựng nỗi đau gân mạch rách nứt, nhanh chóng lách người chui qua khe hở kết giới thâm nhập vào bên trong trận nhãn.


Ngay dưới chân thanh tàn kiếm khổng lồ cao mười trượng, một hốc đá tự nhiên hiện ra trước mắt hắn.


Bên trong hốc đá, một vũng chất lỏng thần thánh màu xanh biếc tinh khiết, tỏa ra ánh hào quang lục bảo dịu nhẹ, thanh cao đang lơ lửng xoay tròn—đó chính là Đạo Tâm Linh Tủy sơ cấp tích tụ ngàn năm của kiếm mộ hoang phế.


Nhìn thấy bảo vật vô giá trước mắt, hơi thở của Chỉ Ngôn chợt dồn dập. Hắn bước tới sát vũng linh tủy, chuẩn bị vận hành Linh Tủy Thực Đạo để hấp thu gia cố thức hải và tiến hóa Ký Sinh Chủng.


"U u u..."


Đột nhiên, một tiếng gầm u uất, lạnh lẽo đầy tử khí và sát khí ma đạo cuồng bạo đột ngột vang dội từ sâu dưới lòng đất đen của kiếm mộ, làm rung chuyển toàn bộ không gian hốc đá.


Một cái bóng mờ ảo khổng lồ màu xám tro, mang hình hài một bộ xương khô gầy trơ xương với đôi mắt bùng cháy lửa ma màu lục bảo, chậm rãi trồi lên từ dưới vũng linh tủy, khóa chặt lấy nhục thân của Chỉ Ngôn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!