Dược Viên Sát Cơ, Trận Hộ Phế Điện
Sương mù xám xịt của buổi sớm mai lượn lờ quanh những vách tường đổ nát của phế điện Ngô Đồng, mang theo cái lạnh thấu xương của núi rừng Thần Hoa Sơn. Trên mặt đất, những lá ngô đồng khô héo rụng đầy, phủ lên một lớp bụi mờ của năm tháng hoang phế.
Dưới mật thất ngầm chật hẹp và ẩm ướt dưới nền gạch, Khương Chỉ Ngôn ngồi xếp bằng, hai mắt nhắm nghiền. Gương mặt hắn tái nhợt không một giọt máu, khóe môi vẫn còn vương vệt máu khô của đêm qua—hậu quả của việc thần thức bị quá tải khi điều khiển Lâm Từ Hành từ xa tự bạo đan điền ảo để đánh lừa Lý Vô Song.
Linh lực phản hồi từ khôi lỗi Lâm Từ Hành đã giảm đi hơn một nửa do hắn bị trọng thương tẩu hỏa nhập ma, khiến vòng xoáy lục bảo trong đan điền phế thải của Chỉ Ngôn xoay chuyển vô cùng chậm chạp. Hắn khẽ thở ra một hơi dài, cảm nhận gân mạch Luyện Khí tầng một của mình tuy đã nối liền nhưng vô cùng mỏng manh, tựa như những sợi tơ nhện có thể đứt bất cứ lúc nào dưới áp lực ngoại lực.
"Chỉ Ngôn, có kẻ đang đến gần. Khí tức rất mạnh, ít nhất là Trúc Cơ Sơ Kỳ, đi kèm là một tên Luyện Khí tầng bảy."
Giọng nói lạnh lẽo, trầm khàn của Cổ Nhạc Sư đột ngột vang lên trong thức hải, đánh vỡ sự yên lặng của mật thất.
Chỉ Ngôn lập tức mở mắt. Đồng tử đen sâu thẳm của hắn khẽ co rụt, một tia sáng lục bảo u tối lướt qua rồi biến mất dưới hàng mi rậm. Hắn không hề hoảng loạn, mà chậm rãi vận hành Ngụy Trang Khí Tức Quyết, đem toàn bộ dao động linh lực mỏng manh trong đan điền nén chặt vào tận sâu trong tủy xương, biến bản thân trở lại thành một tên phế nhân câm điếc quét rác yếu ớt không một chút gợn sóng sinh mệnh.
"Là Mộ Dung Hải." Chỉ Ngôn thầm nghĩ, trong lòng dâng lên một luồng sát ý lạnh lùng.
Hắn khẽ nhích người, ghé mắt nhìn qua khe nứt hẹp của nắp hầm bằng gỗ mục phủ đầy đất cát, hướng tầm nhìn ra khoảng sân hoang phế bên ngoài.
Quả nhiên, tiếng bước chân nặng nề nện lên nền đá vụn vang lên từ cổng phế điện.
Mộ Dung Hải—chấp sự trưởng ngoại môn—dẫn đầu bước vào. Lão giả béo phì này mặc một bộ đạo bào màu xanh sẫm thêu hoa văn mây trắng rộng thùng thình, gương mặt bóng dầu đầy thịt giật nảy liên tục, đôi mắt ti hí lộ ra vẻ tàn nhẫn và nôn nóng cực hạn. Theo sát sau lưng lão là Vương Chấp Sự, một tên tay sai gầy gò như khỉ, tay cầm chiếc gậy đồng tuần tra rỉ sét, ánh mắt lấm lét đảo quanh.
"Mộ Dung chấp sự, ngài nhìn xem!" Vương Chấp Sự đột ngột kêu lên, chỉ tay về phía mảng cỏ cháy đen bên cạnh chiếc giếng cạn giữa sân.
Mộ Dung Hải híp mắt bước tới, cúi người nhìn xuống.
Dưới mảng cỏ bị độc tố ăn mòn cháy xém, nửa chiếc roi da cụt của Tào Man nằm chơ vơ, rỉ ra những giọt nước độc màu tím sẫm bốc mùi khét lẹt. Đây chính là vết tích để lại từ cuộc xung đột giữa Mộc Thanh và Tào Man hai ngày trước.
"U Minh Độc Hạt chi độc..." Mộ Dung Hải nhặt nửa khúc roi lên, ngón tay mập mạp khẽ miết nhẹ nước độc, sắc mặt lập tức âm trầm như nước. "Đây là roi của Tào Man. Tên súc sinh này hai ngày nay không thấy tăm hơi, hóa ra đã tới phế điện Ngô Đồng hành sự, còn để lại cả binh khí bị chém đứt thế này."
Vương Chấp Sự hùa theo, giọng nịnh bợ nhưng đầy sát cơ: "Mộ Dung chấp sự, Tào Man là người của ngài, lại có tu vi Luyện Khí tầng sáu. Kẻ có thể chém đứt roi độc của hắn chỉ có thể là tên kiếm tu ngoại môn Mộc Thanh kia! Nhưng tiểu tử Mộc Thanh đó tuyệt đối không có gan giết người diệt khẩu ngay trong tông môn. Chắc chắn... phế điện này có ẩn tình khác!"
Mộ Dung Hải hừ lạnh một tiếng, ném khúc roi cụt xuống đất, ánh mắt tàn độc nhìn chằm chằm vào điện thờ đổ nát của phế điện: "Bất kể có ẩn tình gì, kỳ hạn nộp phế nhân làm phân bón sống cho Linh Dược Viên ngoại môn đã đến. Ta vốn định để tên phế nhân quét rác Khương Chỉ Ngôn kia sống thêm vài ngày, nhưng hôm nay phế điện này dính líu đến sự mất tích của Tào Man, thà giết nhầm còn hơn bỏ sót! Vương Chấp Sự, dẫn người lục soát toàn bộ phế điện cho ta! Bắt bằng được tên câm điếc kia ra đây, lột da rút gân hắn để tra khảo!"
"Tuân mệnh!" Vương Chấp Sự cười sằng sặc, vung gậy đồng lên, ra lệnh cho mấy tên đệ tử tuần tra phía sau xông vào.
Dưới hầm ngầm, Chỉ Ngôn nghe thấy từng lời lạnh lùng của Mạc Dung Hải, hô hấp vẫn duy trì nhịp điệu đều đặn của một phàm nhân câm lặng. Hắn biết rõ, với tu vi Trúc Cơ Sơ Kỳ của Mộ Dung Hải, chỉ cần lão quét thần thức qua một lượt, nắp hầm gỗ mục này sẽ lập tức bị phát hiện. Hắn hiện tại linh lực chính đạo đã cạn kiệt, nhục thân thối thể chưa hoàn thiện, nếu đối đầu trực diện với một tu sĩ Trúc Cơ cùng bầy chó săn Luyện Khí, cơ hội sống sót là vô cùng mong manh.
"Sư phụ, giúp con kích hoạt Huyễn Linh Trận Bàn!" Chỉ Ngôn truyền âm vào thức hải.
"Hừ, ba viên linh thạch hạ phẩm con tích lũy được từ việc bán thảo dược ngụy trang lần này coi như tiêu hao sạch sẽ rồi." Giọng Cổ Nhạc Sư vang lên đầy xót xa, nhưng hành động lại cực kỳ nhanh chóng.
Tàn hồn của ông khẽ dao động bên trong Ký Sinh Ngọc Giản.
Chỉ Ngôn lập tức lấy từ trong Thúy Ngọc Trạc ra ba viên linh thạch hạ phẩm xỉn màu, đặt chuẩn xác vào ba mắt trận hạch tâm của trận bàn cổ xưa đặt giữa mật thất.
"Vù..."
Một luồng linh lực mỏng manh, vô hình bùng phát từ trận bàn, nương theo các khe gạch lỏng lẻo lan tỏa ra khắp phế điện Ngô Đồng. Huyễn Linh Trận Bàn cổ xưa do Chân Nhân Từ Bi để lại lập tức kích hoạt, bẻ cong hoàn toàn ánh sáng và thần thức quét qua khu vực mật thất ngầm, biến nơi này trong mắt người ngoài thành một khối đất đá đặc khít, không hề có khoang rỗng.
Ngay khi trận pháp vừa thành, một luồng thần thức thô bạo, mạnh mẽ của Mộ Dung Hải như một cơn bão quét thẳng vào phế điện. Luồng thần thức ấy lướt qua nắp hầm ngầm, nhưng dưới sự ngụy trang của Huyễn Linh Trận Bàn, nó bị bẻ cong đi hướng khác, không hề phát hiện ra sự tồn tại của Chỉ Ngôn.
"Chấp sự trưởng, không có ai ở chính điện!"
"Hậu viện cũng trống không! Tên câm điếc quét rác kia dường như không có ở đây!"
Tiếng lục soát, đập phá đồ đạc vang lên rầm rầm phía trên đỉnh đầu Chỉ Ngôn. Bụi đất, mạng nhện nương theo các khe nứt gạch rơi xuống khuôn mặt nhợt nhạt của hắn. Chỉ Ngôn không hề chớp mắt, nín thở tuyệt đối, nhịp tim dưới tác động của Huyết Khí Ngụy Trang đã giảm xuống chỉ còn một nhịp sau mỗi mười hơi thở, hoàn toàn đồng điệu với hơi thở của đất đá vô tri.
"Rầm!"
Cánh cửa gỗ mục nát của mật thất bên trên bị đạp bay.
Tiếng bước chân nặng nề của Vương Chấp Sự bước vào. Qua khe nứt gạch lỏng lẻo, Chỉ Ngôn có thể nhìn thấy rõ ràng gót giày vải xám bẩn thỉu của gã chỉ cách mắt hắn chưa đầy nửa thước. Mùi hôi hám từ cơ thể gã nương theo bụi đất xộc thẳng xuống hầm ngầm ngột ngạt.
"Lạ thật..." Vương Chấp Sự lẩm bẩm, giọng nghi ngờ. "Rõ ràng đêm qua có người nhìn thấy tên câm điếc kia trở về phế điện quét rác, sao giờ lại biến mất không dấu vết? Chẳng lẽ hắn đã trốn thoát khỏi ngoại môn?"
"Hừ, một tên phế nhân gãy nứt gân mạch thì trốn đi đâu được?" Giọng Mộ Dung Hải vang lên từ ngoài sân, đầy vẻ sốt ruột và tức giận. "Hắn chắc chắn còn trốn quanh đây! Vương Chấp Sự, kiểm tra kỹ nền gạch cho ta! Những phế điện cổ xưa này thường có hầm ngầm bí mật để chứa đồ phế thải!"
Nghe thấy lời của Mộ Dung Hải, Chỉ Ngôn siết chặt nắm tay phải dưới lớp băng gạc đen, vết nứt ma đạo màu lục bảo bắt đầu nhói đau âm ỉ. Nếu Vương Chấp Sự phát hiện ra hầm ngầm, hắn buộc phải dùng Tru Ma Châm để ám sát gã ngay lập tức, nhưng điều đó sẽ kích hoạt đại trận báo động của tông môn và vạch trần thân phận ma tu của hắn trước Mộ Dung Hải.
"Cộc... Cộc..."
Tiếng gậy đồng tuần tra của Vương Chấp Sự gõ mạnh xuống nền gạch vang lên khô khốc, đều đặn.
Gã đang di chuyển từng bước, gõ từng viên gạch để tìm kiếm âm thanh rỗng dưới lòng đất.
"Cộc... Cộc..."
Âm thanh tử thần ngày càng tiến sát về phía viên gạch lỏng lẻo che giấu nắp hầm mật thất ngầm, nơi Khương Chỉ Ngôn đang nín thở trong bóng tối vô tận.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!