Nghi Vân Khởi Động, Thần Sáo Chấn Hồn
Sương mù buổi sớm ở ngoại môn Thần Hoa Tiên Tông chưa kịp tan, gió lạnh từ thung lũng thổi qua phế điện Ngô Đồng hoang tàn, rít lên những tiếng u uất. Trên mảng cỏ cháy sém đầy nước độc tím sẫm rỉ ra từ nửa chiếc roi da cụt của Tào Man, Khương Chỉ Ngôn lặng lẽ cúi xuống, nhặt nửa cán chổi tre bị giẫm gãy làm đôi. Gương mặt hắn vẫn là vẻ ngơ ngác, câm lặng của một tên tạp dịch phế nhân quét rác, nhưng đôi mắt sâu thẳm ẩn dưới mái tóc rối bù đã hoàn toàn thu liễm sát cơ, trở lại vẻ đục ngầu vô hại.
Bên cạnh hắn, Mộc Thanh đang quỳ một gối dưới đất, thanh Hắc Thiết Trọng Kiếm cắm sâu vào nền đá nứt nẻ để nâng đỡ thân hình cao gầy. Cánh tay trái của Mộc Thanh đã hoàn toàn tím sẫm, độc tính từ roi da của Tào Man như những con rết đen kịt đang điên cuồng bò dọc theo gân mạch, xông thẳng về phía bả vai. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán gã kiếm tu bộc trực, gã thở dốc, hàm răng cắn chặt đến mức rỉ máu.
"Chỉ Ngôn... đệ... đệ không sao chứ?" Mộc Thanh khàn khọng hỏi, dù bản thân đang chịu đựng nỗi đau xé thịt vẫn cố gắng mở lời quan tâm.
Chỉ Ngôn khẽ gật đầu, làm ra vẻ luống cuống. Hắn quỳ sụp xuống cạnh Mộc Thanh, tay trái run rẩy nâng cánh tay bị thương của bằng hữu lên. Thần thức của Chỉ Ngôn khẽ quét qua, dựa theo truyền thừa Khương Thị Y Điển ghi nhớ từ thuở nhỏ, hắn lập tức nhận ra đây là độc tố của U Minh Độc Hạt—một loại yêu thú biến dị chuyên được Chấp Pháp Điện nuôi dưỡng để tẩm vào vũ khí hình phạt. Loại độc này cực kỳ âm hiểm, nếu dùng linh lực chính đạo để cưỡng ép tống ra ngoài, độc tính sẽ mượn linh lực làm chất dinh dưỡng để bùng phát nhanh hơn, phế bỏ hoàn toàn kinh mạch cánh tay trong vòng nửa canh giờ.
Chỉ Ngôn thầm nghĩ: "Mộc Thanh chỉ luyện Thiết Kiếm Quyết chính trực, nếu gã tự vận công giải độc, cánh tay này coi như bỏ. Ta nợ gã ân tình đứng ra cản đòn, không thể thấy chết không cứu. Nhưng ta tuyệt đối không thể để lộ tu vi Luyện Khí tầng 1 vừa khôi phục."
Hắn khẽ buông tay Mộc Thanh, quay người chạy vào sâu trong phế điện hoang tàn. Mộc Thanh mơ màng nhìn theo bóng lưng gầy gò của Chỉ Ngôn, trong lòng chỉ nghĩ tên đệ đệ câm điếc này đang hoảng sợ chạy trốn. Gã khẽ cười khổ, cố gắng điều động chút linh lực chính đạo mỏng manh còn sót lại trong đan điền để phong tỏa kinh mạch bả vai.
Nhưng ngay khi linh lực của Mộc Thanh vừa chạm vào vết thương, chất độc màu tím sẫm lập tức bùng lên dữ dội, gã hộc ra một ngụm máu đen, thần trí bắt đầu mờ mịt.
Đúng lúc gã sắp ngất đi, Chỉ Ngôn đã quay trở lại. Trên tay hắn cầm một nắm lá cây màu đỏ sẫm ẩm ướt—đó là lá của cây ngô đồng cổ thụ ngàn năm trong phế điện, chứa hỏa tính ôn hòa tự nhiên. Hắn còn lén kẹp giữa các kẽ ngón tay ba cây kim châm cứu bằng huyền thiết phế thải (Hóa Ứ Thần Châm) thu thập từ trước.
Chỉ Ngôn làm ra vẻ hoảng hốt, thô bạo nhét nắm lá ngô đồng vò nát vào vết thương của Mộc Thanh. Đồng thời, lợi dụng lúc Mộc Thanh đang đau đớn nhắm nghiền mắt, ngón tay Chỉ Ngôn di chuyển cực nhanh, chuẩn xác đâm ba cây Hóa Ứ Thần Châm vào ba đại huyệt Khúc Trì, Thủ Tam Lý và Hợp Cốc trên cánh tay trái của gã.
Hắn vận hành một tia linh lực chính đạo mỏng manh ngụy trang dưới dạng kiếm ý tàn lưu của phế điện, thông qua kim châm cứu kích thích các huyệt đạo ẩn. Dưới sự dẫn lưu tinh tế của Khương Thị Y Điển, chất độc màu tím sẫm của U Minh Độc Hạt lập tức bị dồn ngược trở lại vết thương, nương theo dòng máu đen xộc ra ngoài, nhỏ xuống mảng cỏ dại làm bốc lên những làn khói khét lẹt.
"Hự..." Mộc Thanh rên rỉ một tiếng dài, cảm giác tê liệt tàn khốc trên cánh tay đột ngột tiêu tán, thay vào đó là một luồng khí ấm áp ôn hòa từ lá ngô đồng thấm vào da thịt. Gã từ từ mở mắt, phát hiện Chỉ Ngôn đang ngồi bệt dưới đất, gương mặt đầy vẻ sợ hãi, hai bàn tay lấm lem bùn đất và nước độc tím sẫm.
"Chỉ Ngôn... đệ đã cứu ta?" Mộc Thanh bàng hoàng nhìn cánh tay trái đã khôi phục huyết sắc, ba cây kim châm cứu huyền thiết đã được Chỉ Ngôn lén thu hồi từ lúc nào. Gã nhìn quanh phế điện tĩnh mịch, cảm giác kiếm ý thanh cao mỏng manh còn vương lại trong không khí, trong lòng càng thêm kiên định với giả thuyết của mình.
"Quả nhiên... truyền thuyết không sai. Phế điện Ngô Đồng này thực sự có một vị tiền bối kiếm tu ẩn dật bế quan! Vừa rồi chính vị tiền bối đó đã mượn tay Chỉ Ngôn để ban tặng thảo dược và ngầm dùng kiếm ý tịnh hóa độc tố cho ta!" Mộc Thanh thầm nghĩ, trong lòng tràn ngập sự kính sợ đối với "vị cao nhân" không lộ mặt.
Gã gượng dậy, cúi đầu thật sâu về phía điện thờ đổ nát sâu trong Ngô Đồng điện: "Vãn bối Mộc Thanh, đa tạ tiền bối đã ra tay cứu mạng! Ân tình này, vãn bối thề sẽ bảo vệ Chỉ Ngôn chu toàn, không để kẻ nào ở ngoại môn làm hại đến đệ ấy!"
Chỉ Ngôn cúi đầu quét dọn đống đổ nát, khóe môi khẽ cong lên một độ cong lạnh lùng vô hình. Sự hiểu lầm của Mộc Thanh chính là tấm bia đỡ đạn hoàn hảo nhất cho hắn lúc này.
Nhưng niềm vui chưa kéo dài được bao lâu, một cơn đau nhói đột ngột bùng phát từ sâu trong thức hải của Chỉ Ngôn. Vết nứt ma đạo màu lục bảo trên tay phải của hắn đột nhiên nhấp nháy liên tục với tần số điên cuồng, tỏa ra luồng ánh sáng lục bảo u tối dưới lớp băng gạc đen.
"A..." Chỉ Ngôn khẽ rên rỉ trong lòng, thần sắc biến đổi dữ dội.
Sợi tơ nhân quả liên kết giữa hắn và Ký Sinh Chủng trong thức hải của Lâm Từ Hành đang run rẩy dữ dội. Một tín hiệu cảnh báo bạo thể nguy kịch truyền ngược về linh hồn hắn: Có kẻ đang dùng thần thức cực mạnh để xâm nhập vào thức hải của Lâm Từ Hành, cố gắng dò xét tận sâu trong nguồn gốc đạo tâm của hắn ta!
"Chỉ Ngôn! Có biến!" Giọng nói thâm trầm của Cổ Nhạc Sư vang lên đầy nghiêm trọng trong thức hải hắn. "Kẻ ra tay là một tu sĩ có thần thức cực kỳ nhạy bén, đã chạm đến lớp màng bảo vệ của Ký Sinh Chủng. Nếu để gã phá vỡ lớp màng đó, mối liên kết ký sinh giữa con và Lâm Từ Hành sẽ bị phơi bày hoàn toàn!"
Chỉ Ngôn lập tức đứng dậy, không thèm để ý đến Mộc Thanh đang ngơ ngác nhìn theo, hắn nhanh chóng bước vào mật thất ngầm dưới nền gạch lỏng lẻo của phế điện Ngô Đồng.
Thông qua mối liên kết tâm linh của Ký Sinh Chủng, ngũ quan của Chỉ Ngôn lập tức đồng bộ với Lâm Từ Hành ở Đan Phong nội môn. Trước mắt hắn hiện ra một khung cảnh hoa lệ nhưng đầy áp lực của một gian phòng bế quan phủ đầy linh thạch đỏ rực.
Lâm Từ Hành đang ngồi xếp bằng trên bục đá, gương mặt tuấn tú vặn vẹo vì đau đớn, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Đứng trước mặt hắn là Lý Vô Song—thiên tài đan đạo đệ nhất của Đan Phong. Lý Vô Song mặc một bộ đan bào màu đỏ rực thêu hoa văn lửa lấp lánh, tay cầm chiếc quạt xếp khẽ lay động, thần thái kiêu ngạo nhưng đôi mắt sắc sảo lại đầy vẻ nghi ngờ.
Lý Vô Song đang đặt hai ngón tay thon dài lên cổ tay của Lâm Từ Hành, vận hành Thần Thức Bắt Mạch. Một luồng linh lực hệ hỏa thuần khiết từ Vạn Hỏa Đan Kinh của gã hóa thành những sợi tơ lửa vô hình, điên cuồng đi sâu vào kinh mạch và thức hải của Lâm Từ Hành, quét qua từng ngóc ngách để tìm kiếm nguyên nhân tu vi của hắn thăng tiến bất thường.
"Lâm sư đệ, tu vi của ngươi đột phá Trúc Cơ Sơ Kỳ quá nhanh, nhưng đan điền lại trống rỗng, kinh mạch rách nứt loang lổ. Đây tuyệt đối không phải là biểu hiện của việc dung hợp Đạo Tâm Chí Tôn thành công." Lý Vô Song lạnh lùng nói, thần thức của gã đã tiếp cận đến vùng sâu nhất trong thức hải của Lâm Từ Hành, nơi hạt giống ký sinh màu lục bảo đang ẩn mình dưới lớp sương mù vàng kim của đạo tâm cướp đoạt.
"Lạ thật... trong thức hải của ngươi dường như có một luồng khí tức tà dị đang âm thầm cắn nuốt thọ nguyên của ngươi... Để ta dùng linh hỏa tịnh hóa xem sao!" Lý Vô Song híp mắt, sợi tơ lửa vô hình bắt đầu ngưng tụ thành một ngọn lửa nhỏ màu đỏ rực, chuẩn bị đâm thủng lớp màng bảo vệ của Ký Sinh Chủng.
Tại mật thất phế điện Ngô Đồng, Chỉ Ngôn ngồi xếp bằng trên nền đất lạnh, sắc mặt tái nhợt tột độ. Hắn biết rõ, khoảng cách từ ngoại môn đến nội môn Đan Phong quá xa, hắn không thể trực tiếp dùng võ lực để ngăn cản Lý Vô Song. Cách tốt nhất để giấu một bí mật, chính là tạo ra một vụ tai nạn tu luyện lớn hơn để đánh lạc hướng hoàn toàn sự chú ý của gã đan sư kiêu ngạo kia.
"Muốn dò xét vật chủ của ta sao? Vậy thì hãy nếm thử tư vị của tâm ma đi!" Chỉ Ngôn lạnh lùng thầm nghĩ.
Hắn vung tay phải, từ trong Thúy Ngọc Trạc lấy ra Cổ Nhạc Sáo—cây sáo trúc đơn giản nhưng được khắc chằng chịt các trận pháp khuếch đại thần thức âm bão. Chỉ Ngôn đặt sáo lên môi, vận hành Thần Thức Phân Liệt Pháp, dồn toàn bộ lượng thần thức tinh lực ít ỏi vừa khôi phục vào các lỗ sáo trúc.
"U u u..."
Tiếng sáo vang lên, nhưng không hề có âm thanh vật lý nào lọt ra ngoài không gian mật thất. Đó là một khúc nhạc sáo vô âm, một loại sóng âm thần thức tần số cao, nương theo sợi tơ nhân quả vô hình truyền thẳng vào thức hải của Lâm Từ Hành cách đó hàng vạn trượng.
Ngay khi tiếng sáo vô âm chạm đến Ký Sinh Chủng, hạt giống màu lục bảo lập tức bộc phát dữ dội. Chỉ Ngôn kích hoạt kỹ năng Ký sinh tâm ma từ xa.
Trong thức hải của Lâm Từ Hành, sương mù màu vàng kim của đạo tâm đột ngột chuyển sang màu đen sẫm đầy oán khí. Tiếng sáo vô âm hóa thành những tiếng gào thét đòi mạng thảm khốc của hàng vạn tộc nhân Khương gia bị đồ sát năm xưa.
"Lâm Từ Hành... trả mạng cho ta... trả đạo tâm lại cho ta!"
Hình ảnh Khương Chỉ Ngôn với gương mặt đẫm máu, lồng ngực trống rỗng rách nứt, hai tay biến thành những vuốt quỷ màu lục bảo điên cuồng lao ra từ bóng tối thức hải, bóp chặt lấy linh hồn của Lâm Từ Hành.
"A! Không! Cút đi! Ngươi đã chết rồi! Khương Chỉ Ngôn, ngươi đã chết dưới đáy kiếm mộ rồi!" Lâm Từ Hành đột ngột mở trừng mắt, đồng tử của hắn co rụt lại tột độ, bên trong ẩn hiện năm vòng tròn lục bảo nhỏ xoay quanh đồng tử đỏ rực đầy điên loạn.
Hắn gào thét thảm khốc, mất đi hoàn toàn lý trí dưới tác động của ảo ảnh tâm ma cực hạn. Sự kiêu ngạo, tự phụ thường ngày bị nỗi sợ hãi tột cùng bóp nát trong tích tắc. Để thoát khỏi ma đầu đòi mạng trong ảo giác, Lâm Từ Hành điên cuồng vận hành Huyền Thiên Quyết, chân nguyên Trúc Cơ Sơ Kỳ trong đan điền bộc phát cuồng bạo, mất kiểm soát chảy ngược vào kinh mạch.
"Bùm!"
Một luồng linh lực hỗn loạn bùng nổ dữ dội từ cơ thể Lâm Từ Hành, tạo ra một cơn lốc hỏa lực hất văng hai ngón tay đang bắt mạch của Lý Vô Song ra ngoài. Chiếc quạt xếp trên tay Lý Vô Song bị chấn động rách nứt một góc, gã đan sư kiêu ngạo bị lực lượng phản phệ đẩy lui liên tiếp ba bước, sắc mặt khẽ biến.
"Lâm sư đệ! Ngươi điên rồi sao? Thu hồi chân nguyên lại mau!" Lý Vô Song quát lớn, nhưng vô dụng.
Lâm Từ Hành lúc này đã hoàn toàn bị tâm ma khống chế thần trí. Hắn đứng bật dậy từ bục thiền, gầm rú như một con dã thú bị dồn vào đường cùng. Hắn điên cuồng vung tay, phóng ra những luồng kiếm khí hỗn loạn chém nát các linh thạch đỏ xung quanh gian phòng, đập phá mọi thứ trong cơn điên loạn tột độ.
"Ngươi muốn giết ta sao? Ta sẽ tự hủy đạo cơ chứ quyết không để ngươi đoạt xá!" Lâm Từ Hành thét lên một tiếng điên cuồng.
Trước sự chứng kiến kinh hoàng của Lý Vô Song, Lâm Từ Hành lao thẳng về phía trước, dùng toàn lực tông mạnh đầu vào chiếc cột đá hộ pháp khổng lồ giữa phòng bế quan.
"Binh!"
Một tiếng động lớn vang lên làm rung chuyển cả gian phòng. Cột đá hộ pháp nứt nẻ, Lâm Từ Hành ngã quỵ xuống đất, trán rách nứt máu chảy đầm đìa. Hắn run rẩy co quắp, đan điền ảo co rút dữ dội, kinh mạch toàn thân bị tổn thương nghiêm trọng do chân nguyên chạy loạn.
"Phốc!"
Lâm Từ Hành phun ra một ngụm máu đen ngòm, bên trong đầy những dược tính hỗn loạn của Thọ Nguyên Đan và linh lực bạo tẩu. Thần trí của hắn lập tức rơi vào hôn mê sâu, ngã gục xuống vũng máu đen.
Lý Vô Song đứng lặng tại chỗ, gương mặt nho nhã đầy vẻ kinh hoàng và bàng hoàng. Gã vội vàng tiến lại gần, dùng thần thức quét qua nhục thân của Lâm Từ Hành. Lần này, gã không còn tìm thấy bất kỳ dấu vết tà dị nào nữa—toàn bộ thức hải của Lâm Từ Hành đã bị tàn phá nặng nề bởi vụ nổ chân nguyên tự hủy, Ký Sinh Chủng đã khôn ngoan lặn sâu vào tận tủy xương, ngụy trang hoàn mỹ dưới đống đổ nát của kinh mạch bị tàn phá.
"Tẩu hỏa nhập ma... Do nôn nóng dung hợp đạo tâm chí tôn mà cưỡng ép đột phá, dẫn đến tâm ma bộc phát tự hủy đạo cơ..." Lý Vô Song thở dài một tiếng, thu hồi quạt xếp, gương mặt tràn ngập vẻ thất vọng và khinh bỉ. "Đúng là đồ ngu xuẩn. Đoạt được đạo tâm của người khác mà không biết lượng sức mình, rốt cuộc tự gieo gió gặt bão."
Gã hoàn toàn từ bỏ nghi vấn về ký sinh trùng hay ma công đứng sau, tin tưởng tuyệt đối vào chẩn đoán tẩu hỏa nhập ma tự nhiên của mình.
Tại mật thất phế điện Ngô Đồng, Khương Chỉ Ngôn từ từ đặt cây Cổ Nhạc Sáo xuống. Hắn gục đầu vào vách đá lạnh lẽo, thở dốc liên tục, mồ hôi lạnh thấm đẫm chiếc áo xám rách rưới. Khóe mắt và mũi của hắn rỉ ra vài giọt máu tươi li ti do thần thức bị quá tải và phản phệ nhẹ từ khoảng cách xa.
Nhưng đôi mắt hắn lại phát ra những tia sáng lục bảo đầy thỏa mãn và lạnh lùng.
"Lý Vô Song... ngươi tự phụ về y thuật, nhưng chung quy cũng chỉ là một con ếch ngồi đáy giếng dưới sự che mắt của Ký Sinh Kinh." Chỉ Ngôn khẽ ho khan, lau đi vệt máu trên khóe môi.
Hắn biết rõ, Lâm Từ Hành bị thương nặng lần này sẽ khiến tu vi của hắn bị đình trệ, linh lực phản hồi cho Chỉ Ngôn cũng sẽ giảm đi phần lớn trong vài ngày tới. Nhưng đổi lại, bí mật của hắn đã được bảo vệ an toàn tuyệt đối, và Đan Phong chủ Mạc Phù Trần sẽ quyết định tự tay can thiệp để kiểm tra đồ đệ sau khi hắn hồi phục.
Sóng gió tạm thời qua đi, nhưng áp lực mới đã bắt đầu đè nặng lên vai thiếu niên đi trong bóng tối. Hắn phải nhanh chóng tìm cách thâm nhập sâu hơn vào tông môn trước khi Mạc Phù Trần phát hiện ra sự thật.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!