Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Ẩn Thân Quét Rác, Kiếm Chỉ Ác Bá

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm ở ngoại môn Thần Hoa Tiên Tông dày đặc như một lớp lụa xám ẩm ướt, quấn quýt lấy những mái ngói rêu phong đổ nát của phế điện Ngô Đồng. Nơi này nằm ở góc khuất hẻo lánh nhất của tông môn, linh khí cằn cỗi đến mức gần như vô hình, chỉ có mùi lá rụng mục nát và chướng khí ma đạo cổ xưa tích tụ dưới những khe gạch lỏng lẻo. Tiếng chổi tre quét lá khô sàn sạt vang lên đều đặn, chậm rãi, như thể thời gian ở nơi hoang phế này đã ngừng trôi từ vạn năm trước.


Khương Chỉ Ngôn mặc một bộ y phục tạp dịch màu xám rách rưới, vạt áo sờn rách được vá víu vụng về bằng những mảnh vải thô. Gương mặt hắn tái nhợt, gầy gò, đôi mắt sâu thẳm hơi cụp xuống, che giấu hoàn toàn những tia tơ máu đỏ nhạt và sắc xanh lục bảo tà dị vừa mới ngưng tụ sau đêm hành động điên cuồng tại U Minh Động.


Dưới lớp băng gạc đen quấn chặt nơi tay phải, vết nứt ma đạo màu lục bảo dài ba tấc vốn rỉ máu đêm qua giờ đã được thu liễm hoàn toàn, chỉ còn lại một cảm giác ngứa ngáy âm ỉ chạy dọc theo gân mạch. Nhờ vào luồng linh lực phản hồi tinh khiết từ khôi lỗi Lâm Từ Hành, kinh mạch vốn bị bóc tách vỡ nát của hắn đã được liên kết lại bằng những sợi tơ lục bảo dẻo dai. Hắn đã chính thức khôi phục tu vi, đột phá đến cảnh giới Phàm Nhân Thoát Thai (Luyện Khí Cảnh tầng 1).


"Vạn Đạo Ký Sinh Kinh quả thực tàn khốc, nhưng lại là con đường sống duy nhất của ta lúc này." Chỉ Ngôn thầm nghĩ, bàn tay siết chặt cán chổi tre thô ráp.


Hắn khẽ vận hành Ngụy Trang Khí Tức Quyết. Ngay lập tức, vòng xoáy linh lực màu lục bảo vừa mới hình thành trong đan điền phế thải lập tức bị cưỡng ép nén chặt, thu nhỏ lại rồi lặn sâu vào tận tủy xương. Khí tức xung quanh cơ thể hắn tiêu tán sạch sẽ, không còn để lại một chút gợn sóng linh lực nào, biến hắn trở lại thành một tên phế nhân câm điếc quét rác yếu ớt, hơi thở mỏng manh như ngọn đèn dầu trước gió.


Hắn biết rõ, Lâm Từ Hành ở nội môn lúc này chắc chắn đang rơi vào trạng thái điên loạn do phản phệ đạo tâm ảo giác. Sự thăng tiến tu vi bất thường và dị trạng của hắn ta sớm muộn gì cũng thu hút sự chú ý của các trưởng lão nội môn, đặc biệt là Đan phong chi chủ Mạc Phù Trần. Chỉ Ngôn phải ẩn mình thật kỹ, không được phép để lộ bất kỳ sơ hở nào tại ngoại môn này.


"Sàn sạt... sàn sạt..."


Tiếng chổi tre vẫn đều đặn vang lên. Đúng lúc này, một bóng người cao gầy, lưng đeo một thanh sắt đen lớn không vỏ, sải bước đi vào sân phế điện. Đó là Mộc Thanh, kiếm tu ngoại môn duy nhất còn giữ được chút lương tri và lòng chính trực giữa cái thế giới tiên môn thối nát này. Hắn mặc một bộ chiến bào xám vá víu, lông mày rậm rạp, ánh mắt sáng như sao nhưng gương mặt đầy vẻ mệt mỏi.


"Chỉ Ngôn! Đệ vẫn quét rác ở đây sao?" Mộc Thanh bước tới, giọng nói bộc trực nhưng tràn đầy sự quan tâm. Hắn nhìn dải băng gạc đen quấn trên tay phải Chỉ Ngôn, thở dài một tiếng: "Tay đệ lại bị thương rồi à? Ta đã bảo đệ rồi, đợt thanh trừng phế nhân của Chấp Pháp Điện dạo này gắt gao lắm. Nếu không chịu nổi, cứ lén trốn sau lưng ta, ta sẽ che chở cho đệ."


Chỉ Ngôn không ngẩng đầu lên, chỉ khẽ gật đầu, làm ra vẻ mặt ngơ ngác của một kẻ câm điếc không nghe thấy gì, tiếp tục cúi người quét đống lá ngô đồng ẩm ướt dưới chân. Hắn trân trọng tấm lòng của Mộc Thanh, nhưng sự chính trực của người bằng hữu này lại là một mối đe dọa lớn đối với bí mật ma công ký sinh của hắn. Đi trong bóng tối, hắn không thể kéo theo bất kỳ ai bước vào vũng bùn này.


"Rầm!"


Cánh cổng gỗ mục nát của phế điện Ngô Đồng đột ngột bị một lực lượng cuồng bạo đạp bay, vỡ vụn thành những mảnh gỗ nhỏ bắn tung tóe dưới đất.


"Ha ha ha! Tên phế vật câm điếc kia, cống điểm tháng này của ngươi đâu? Đừng tưởng trốn ở cái xó xỉnh rách nát này thì Chấp Pháp Điện bọn ta không tìm ra ngươi!"


Một giọng nói hống hách, tàn bạo vang lên phá vỡ sự yên tĩnh của buổi sớm.


Tào Man bước vào sân phế điện với dáng vẻ nghênh ngang. Hắn là một ác bá chấp pháp ngoại môn có tiếng tàn ác, sở hữu tu vi Luyện Khí Cảnh tầng 6. Gương mặt đầy sẹo rỗ của hắn giật giật đầy dữ tợn, bộ y phục chấp pháp điện màu đen sẫm thắt đai lưng da gai rướm máu càng làm tăng thêm vẻ hung tợn. Trên tay phải của hắn, một chiếc roi da tẩm độc linh thú đen nhánh, thỉnh thoảng rỉ ra những giọt nước độc màu tím sẫm, ăn mòn lớp đất đá dưới chân phát ra tiếng xèo xèo ghê rợn.


Đi theo sau Tào Man là hai tên đệ tử chấp pháp cấp thấp, ánh mắt lấm lét nhưng đầy vẻ cợt nhả, tay cầm xích sắt khống chế phế nhân quét rác.


Tào Man bước tới trước mặt Chỉ Ngôn, không nói không rằng, giơ chiếc ủng bẩn thỉu giẫm mạnh lên chiếc chổi tre của hắn. Tiếng "rắc" vang lên khô khốc, cán chổi tre thô ráp bị lực lượng của tu sĩ Luyện Khí tầng 6 giẫm gãy làm đôi, những sợi tre quét rác nát bét dưới gót giày của hắn.


"Phế vật! Điếc thật hay giả vờ điếc đó?" Tào Man cúi đầu nhìn Chỉ Ngôn, nhổ một bãi nước bọt xuống đống lá rụng. "Chấp sự trưởng Mộ Dung Hải đã ra lệnh, phế nhân quét rác không nộp đủ linh thạch vụn hoặc cống điểm tháng này đều phải bị gom lại đưa vào Linh Dược Viên làm phân bón sống. Ngươi muốn tự mình đi theo bọn ta, hay để ta dùng roi da này kéo xác ngươi đi?"


Chỉ Ngôn cúi đầu nhìn chiếc chổi gãy, đôi mắt sâu thẳm khẽ híp lại. Sát ý lạnh buốt như băng tuyết U Minh bùng lên trong lòng hắn, nhưng nhục thân vẫn bất động, đôi vai gầy gò khẽ run rẩy làm ra vẻ sợ hãi tột độ của một phàm nhân phế thải trước cường quyền.


Bàn tay phải giấu dưới lớp băng gạc đen khẽ nhúc nhích, tơ máu đỏ trong mắt hắn bắt đầu xoay tròn. Hắn đang tính toán. Khoảng cách giữa hắn và Tào Man là ba bước. Với tu vi Luyện Khí tầng 1 mới khôi phục, cộng thêm sức mạnh thối thể thô sơ, hắn có thể dùng Tru Ma Châm đâm thủng cổ họng tên ác bá này trong vòng một hơi thở. Nhưng nếu làm vậy, Mộc Thanh đứng ngay cạnh sẽ chứng kiến toàn bộ, và Chấp Pháp Điện ngoại môn sẽ lập tức điên cuồng truy quét phế điện Ngô Đồng.


"Tào Man! Ngươi dừng tay lại cho ta!"


Mộc Thanh không thể nhịn được nữa. Hắn tiến lên một bước lớn, chắn ngang trước mặt Chỉ Ngôn, tay phải đặt lên chuôi thanh sắt đen lớn đeo sau lưng.


"Chấp Pháp Điện các ngươi từ khi nào có quyền tự ý bắt người làm phân bón sống? Tông môn quy củ rõ ràng, tạp dịch đệ tử quét rác phế điện chỉ cần hoàn thành chỉ tiêu dọn dẹp là được miễn nộp cống điểm bằng linh thạch! Ngươi dám làm trái luật lệ tông môn sao?" Mộc Thanh quát lớn, lông mày dựng ngược đầy chính khí.


Tào Man liếc nhìn Mộc Thanh, khẽ khịt mũi khinh bỉ. Hắn vung nhẹ chiếc roi da tẩm độc, tiếng roi xé gió rít lên đầy sắc bén.


"Mộc Thanh? Ngươi chỉ là một tên kiếm tu ngoại môn nghèo kiết xác, tu luyện cái thứ Thiết Kiếm Quyết rác rưởi mà cũng dám đứng ra quản chuyện của Chấp Pháp Điện bọn ta?" Tào Man bước tới sát Mộc Thanh, trợn mắt đe dọa: "Quy củ tông môn? Ở cái ngoại môn này, lời của chấp sự trưởng Mộ Dung Hải chính là quy củ! Tên câm điếc này hôm nay không nộp đủ năm mươi viên linh thạch hạ phẩm, ta nhất định phải mang hắn đi! Ngươi dám cản ta, ta liền phế luôn tu vi của ngươi!"


"Ngươi dám!"


Mộc Thanh gầm lên một tiếng, thanh Hắc Thiết Trọng Kiếm đeo sau lưng rít lên đầy phẫn nộ khi được rút ra khỏi lưng. Lực lượng Luyện Khí Cảnh tầng 8 bộc phát dữ dội, một luồng kiếm ý chính trực, cuồng bạo mang tên Hám Thiên Kiếm Ý (sơ cấp) từ thân kiếm sắt đen tỏa ra, ép lui hai tên đệ tử chấp pháp đi sau Tào Man hai bước.


"Kiếm ý?" Tào Man khẽ biến sắc mặt, nhưng ngay sau đó gương mặt hắn lại tràn ngập sự tàn bạo, xảo quyệt. "Tốt lắm! Hôm nay ta sẽ cho ngươi thấy thế nào là sức mạnh thực sự của Chấp Pháp Điện!"


Tào Man vận hành Huyết Sa Thần Công, chân nguyên màu đỏ máu bộc phát quanh thân, chiếc roi da độc lập tức phát ra những tia sáng màu tím sẫm dị dị. Hắn vung roi, thi triển Cuồng Phong Roi Pháp. Chiếc roi độc hóa thành hàng vạn bóng roi đỏ máu xé rách sương mù buổi sớm, mang theo mùi tanh hôi của độc linh thú, cuồng bạo quất thẳng vào ngực Mộc Thanh.


"Keng! Keng! Keng!"


Mộc Thanh vung hắc thiết kiếm, sử dụng Thiết Kiếm Quyết chống đỡ. Những tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên liên tục giữa phế điện hoang tàn, kiếm khí và roi mang va chạm tạo ra những luồng gió lốc thổi bay lá khô xung quanh sân điện.


Tuy nhiên, Mộc Thanh tuy có tu vi Luyện Khí tầng 8 cao hơn Tào Man, nhưng hắn lại chiến đấu trong sự rụt rè. Hắn không dám hạ sát thủ vì luật lệ tông môn nghiêm cấm đệ tử tàn sát lẫn nhau, nhất là đệ tử Chấp Pháp Điện. Ngược lại, Tào Man ra tay cực kỳ tàn nhẫn, hiểm độc, hoàn toàn muốn dồn Mộc Thanh vào chỗ chết.


Chiếc roi da tẩm độc của Tào Man cực kỳ linh hoạt, tựa như một con rắn độc trườn lách qua các khe hở của kiếm màng. Độc khí màu tím sẫm phát tán ra ngoài bắt đầu ăn mòn nhẹ thanh sắt đen của Mộc Thanh, khiến linh lực chính đạo trên kiếm quang bị mài mòn nhanh chóng.


"Hự!"


Mộc Thanh rên lên một tiếng đau đớn. Roi độc sượt qua cánh tay trái của hắn, để lại một vết thương đen sẫm rỉ máu tẩm độc. Chất độc linh thú thâm nhập vào da thịt khiến cánh tay trái của hắn lập tức tê dại, kiếm chiêu phòng ngự bắt đầu xuất hiện những sơ hở chí mạng.


"Ha ha ha! Kiếm tu ngoại môn đệ nhất sao? Chỉ có bấy nhiêu bản lĩnh thôi à?" Tào Man cười điên cuồng, vận hành toàn bộ chân nguyên vào roi da độc, chuẩn bị tung đòn Cuồng Phong Roi Pháp quyết định để phế bỏ đan điền của Mộc Thanh.


Chỉ Ngôn đứng nép mình sâu trong góc khuất của một cột đá phế điện đổ nát. Ánh mắt hắn lạnh lùng quan sát toàn bộ cục diện chiến đấu.


Hắn thấy rõ cánh tay trái của Mộc Thanh đang run rẩy dữ dội, chất độc tím sẫm đang lan nhanh lên bả vai. Nếu để Tào Man tung đòn roi tiếp theo, Mộc Thanh chắc chắn sẽ bị phế bỏ đạo cơ, sống dật dờ như một phế nhân điên loạn giống Khương Đình Phong năm xưa.


"Mộc Thanh đã vì bảo vệ ta mà gánh chịu đòn đánh. Ta không thể đứng nhìn hắn bị phế." Chỉ Ngôn thầm nghĩ, lý trí lạnh lùng nhanh chóng đưa ra quyết định.


Hắn vận hành Ngụy Trang Khí Tức Quyết ở mức cực hạn, đảm bảo không có một chút dao động ma khí nào lọt ra ngoài nhục thân. Đồng thời, hắn hướng đôi mắt sâu thẳm nhìn thấu đạo tâm của Tào Man.


Dưới nhãn lực tà dị mới thức tỉnh, Chỉ Ngôn nhìn thấy rõ ràng dòng chảy linh lực của Tào Man đang tập trung toàn bộ vào tay phải để duy trì roi da độc, để lộ ra một vết nứt đạo tâm cực lớn ở vùng đan điền do lòng tham và sự kiêu ngạo tột cùng làm lu mờ phòng ngự.


Chỉ Ngôn khẽ nâng ngón trỏ tay phải quấn gạc đen lên, hướng về phía Tào Man từ khoảng cách năm trượng trong góc tối.


Hắn không sử dụng ma khí bòn rút được từ Lâm Từ Hành, vì ma khí rất dễ bị phát hiện. Thay vào đó, hắn huy động luồng linh lực chính đạo mỏng manh, thanh cao tích lũy từ tàn tích kiếm ý của phế điện Ngô Đồng cổ xưa chảy vào ngón tay.


"Cổ Nhạc Kiếm Chỉ!"


Chỉ Ngôn khẽ quát trong lòng.


Một luồng kiếm khí vô hình, thanh khiết và bén nhọn đến mức cực hạn bùng phát từ đầu ngón tay hắn. Luồng kiếm khí này không mang sắc thái ma đạo, hoàn toàn đồng điệu với kiếm ý tàn lưu ngàn năm của phế điện Ngô Đồng hoang phế xung quanh, giống như thể một tàn trận phòng ngự tự động kích hoạt bảo vệ vùng đất tổ tiên.


Kiếm khí vô hình lướt đi trong sương mù lạnh giá, tốc độ nhanh đến mức không thể dùng mắt thường hay thần thức Luyện Khí Cảnh nhận biết.


"Vút!"


Ngay trong khoảnh khắc chiếc roi da tẩm độc của Tào Man chỉ còn cách đan điền của Mộc Thanh nửa thước, luồng kiếm khí vô hình của Chỉ Ngôn đã chuẩn xác chém trúng thân roi.


"Phập!"


Chiếc roi da tẩm độc linh thú cực kỳ dẻo dai, được rèn đúc bằng linh thiết cấp thấp, đột ngột bị chém đứt làm đôi ngay giữa không trung như một sợi chỉ mỏng gặp lưỡi kéo bén nhọn. Nửa thân roi tẩm độc rớt xuống đất, giãy giụa như một con rắn độc bị chặt đầu, nước độc tím sẫm phun trào làm cháy đen một mảng cỏ dại.


Nhưng kiếm khí vô hình không dừng lại ở đó.


Nó tiếp tục lướt đi vô ảnh, mang theo một luồng gió lạnh buốt sượt qua ngực Tào Man.


Xoẹt!


Một tiếng rách vải sắc lẹm vang lên rõ ràng giữa phế điện tĩnh mịch.


Vạt áo trước ngực của bộ y phục chấp pháp điện màu đen sẫm của Tào Man bị chém đứt một đường dài một thước, để lộ ra lớp da thịt ngăm đen bên trong. Đường cắt cực kỳ gọn gàng, phẳng phiu, chỉ cách da thịt của hắn đúng một sợi tóc, để lại một vệt đỏ nhạt rỉ ra vài giọt máu tươi li ti nhưng không hề làm tổn hại đến nhục thân.


Sát cơ lạnh buốt từ đường kiếm khí vô hình thâm nhập vào lồng ngực Tào Man, khiến nhịp tim của hắn lập tức đình trệ, toàn thân run rẩy dữ dội vì cái lạnh tột cùng của cái chết cận kề.


"Cái... cái gì?"


Tào Man đứng chết trân tại chỗ, bàn tay phải vẫn giữ tư thế vung roi nhưng chỉ còn lại chiếc cán roi cụt ngủn rỉ độc. Hắn cúi đầu nhìn vạt áo bị chém rách hoàn hảo trước ngực, mồ hôi lạnh từ trên trán rỉ ra ròng ròng, chảy dài xuống vết sẹo rỗ trên mặt.


Hắn hoàn toàn không cảm nhận được bất kỳ dao động linh lực nào của đối thủ trước mặt. Mộc Thanh đang trọng thương quỳ một gối dưới đất, thanh hắc thiết kiếm cắm xuống đất nâng đỡ cơ thể, hoàn toàn không có khả năng chém ra một đường kiếm khí vô hình tinh tế và khủng khiếp đến mức này.


"Ai? Cao nhân phương nào ẩn dật nơi này?" Tào Man hoảng hốt gào lên, giọng nói kiêu ngạo lúc nãy giờ đã run rẩy dữ dội. Hắn điên cuồng đảo mắt nhìn quanh phế điện Ngô Đồng hoang tàn, đầy sương mù xám xịt.


Hai tên đệ tử chấp pháp đi theo sau cũng sợ hãi đến mức mặt cắt không còn một giọt máu, vội vàng rút xích sắt lại, đứng áp sát vào lưng Tào Man phòng thủ.


"Có... có ẩn trận cổ bảo vệ phế điện! Hoặc là có kiếm tu cao nhân bế quan ẩn dật ở đây!" Một tên đệ tử run rẩy thì thầm.


Tào Man nhìn chằm chằm vào đống đổ nát của phế điện Ngô Đồng. Hắn biết rõ lịch sử nơi này từng là tổ địa của Cổ Nhạc Tông cổ xưa trước khi bị Thần Hoa Tiên Tông đồ sát diệt môn. Những truyền thuyết về các tàn trận bảo hộ ẩn dật hoặc tàn hồn kiếm tu Nguyên Anh bảo vệ phế điện luôn là nỗi e sợ thầm kín của ngoại môn Chấp Pháp Điện.


Đường cắt trên vạt áo của hắn chính là một lời cảnh cáo đanh thép: Nếu hắn dám tiến thêm một bước, đường chém tiếp theo sẽ chém đứt cổ họng của hắn chứ không chỉ là vạt áo.


"Mộc Thanh... ngươi... ngươi được lắm!" Tào Man cắn răng, cố gắng che giấu sự sợ hãi tột cùng trong lòng. Hắn ném chiếc cán roi cụt xuống đất, lùi lại ba bước lớn, ánh mắt độc ác quét qua Chỉ Ngôn đang run rẩy co rúm trong góc đá: "Tên phế vật câm điếc kia, mạng ngươi hôm nay lớn lắm! Chúng ta đi!"


"Rút! Mau rút lui!" Tào Man hét lớn, dẫn đầu hai tên thuộc hạ hoảng sợ bỏ chạy ra khỏi phế điện Ngô Đồng, bóng dáng chúng nhanh chóng biến mất vào lớp sương mù xám xịt ngoài ngoại môn.


Sân phế điện trở lại sự yên tĩnh lạnh lẽo.


Mộc Thanh phun ra một ngụm máu đen đầy độc tính, sắc mặt tái nhợt ngã quỵ xuống đất. Thanh Hắc Thiết Trọng Kiếm của hắn kêu lên những tiếng u uất khi bị độc khí ăn mòn loang lổ.


Khương Chỉ Ngôn lặng lẽ từ trong góc tối bước ra. Gương mặt hắn lại trở về vẻ nhu nhược, câm lặng của một tên tạp dịch phế nhân quét rác. Hắn chậm rãi đi tới nhặt chiếc chổi tre bị giẫm gãy làm đôi dưới đất lên, ánh mắt sâu thẳm nhìn theo hướng chạy trốn của Tào Man, sát ý trong lòng vẫn chưa hề tiêu biến.


Hắn biết rõ, Tào Man sau khi trở về chắc chắn sẽ báo cáo sự việc bất thường tại phế điện Ngô Đồng cho Chấp sự trưởng Mộ Dung Hải. Sóng gió thực sự của ngoại môn sắp sửa ập đến nơi hoang phế này.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!