Chủng Tử Gieo Hồn, Nghịch Chuyển Tiên Cơ
Sát ý và áp lực đè nặng lên lồng ngực trống rỗng của Chỉ Ngôn.
Bên trong U Minh Động, cái lạnh không đơn thuần là sự đóng băng của sương tuyết phàm trần, mà là một loại hàn khí thấu xương thâm nhập thẳng vào hồn phách. Những cột nhũ đá băng rủ xuống từ trần hang lấp lánh thứ ánh sáng lam nhạt u uất, phản chiếu bóng dáng gầy gò của Khương Chỉ Ngôn đang nép chặt sau một cột băng khổng lồ.
Hơi thở của hắn cực kỳ mỏng manh, gần như hòa làm một với không khí lạnh giá xung quanh nhờ vào bí thuật Huyết Khí Ngụy Trang. Tuy nhiên, lồng ngực trống rỗng — nơi từng ngự trị Đạo Tâm Chí Tôn tôn quý — đang co thắt từng cơn đau đớn dữ dội. Cơn đau đầu búa bổ từ dư chấn của việc va chạm kết giới trước đó vẫn chưa dứt, từng dòng máu ấm, sẫm tối khẽ rỉ ra từ khóe mũi, nhanh chóng đông cứng lại thành những vệt đỏ thẫm trên đôi môi nhợt nhạt của hắn.
Dưới lớp băng gạc đen quấn chặt nơi tay phải, vết nứt ma đạo màu lục bảo dài ba tấc đang nhấp nháy liên tục với tần số điên cuồng. Mỗi nhịp đập của vết nứt như một tiếng gào thét đòi nợ máu, cộng hưởng mãnh liệt với luồng hào quang vàng kim rực rỡ đang tỏa ra từ bục đá băng cách đó mười trượng.
Nơi đó, Lâm Từ Hành đang ngồi xếp bằng bế quan. Kẻ thù đoạt đạo tâm của hắn lúc này trông thật thảm hại. Đạo Tâm Chí Tôn vốn dĩ là thần vật thanh cao chí thuần, khi bị cưỡng ép dung hợp vào một nhục thân phàm tục, đầy tạp chất của Lâm Từ Hành đã bộc phát sự bài xích kinh hoàng. Luồng sáng vàng kim tôn quý liên tục xung đột với luồng hắc khí ma đạo rách nứt bao quanh cơ thể hắn ta. Da mặt Lâm Từ Hành giật nảy liên tục, mồ hôi lạnh vừa thoát ra đã lập tức ngưng tụ thành những hạt băng vụn bám đầy trên đôi lông mày đang nhíu chặt.
"Chỉ Ngôn, thời cơ đã đến."
Giọng nói thâm trầm, lạnh lẽo của Cổ Nhạc Sư đột ngột vang lên bên trong thức hải của Chỉ Ngôn, kéo hắn ra khỏi cơn đau đớn thể xác. Hình bóng tàn hồn ảo ảnh của vị cổ tông chủ trong Ký Sinh Ngọc Giản khẽ lay động, tỏa ra một luồng ý chí báo thù vạn cổ.
"Lâm Từ Hành đang ở thời khắc suy yếu nhất của việc dung hợp. Đạo tâm của ngươi đang phản phệ nhục thân hắn, khiến thần trí phòng ngự của hắn xuất hiện những vết nứt chí mạng. Nhưng ngươi phải nhớ kỹ, ngươi chỉ có một cơ hội duy nhất. Nếu Ký Sinh Chủng Sơ Cấp không thể cắm rễ vào thức hải của hắn trước khi hắn hoàn thành việc điều hòa khí tức, cấm thuật sẽ phản phệ ngược lại, và đan điền vỡ nát của ngươi sẽ lập tức nổ tung."
Chỉ Ngôn không đáp, đôi mắt sâu thẳm của hắn khẽ híp lại, ẩn hiện những tơ máu đỏ rực rỡ pha lẫn sắc xanh lục bảo tà dị. Hắn biết rõ cái giá phải trả. Thọ nguyên của hắn chỉ còn lại một ngày tạm thời nhờ vào cấm thuật đóng băng thương thế. Thất bại nghĩa là tan biến vĩnh viễn vào hư vô.
"Sư phụ, ta hiểu." Chỉ Ngôn thầm truyền âm, giọng nói lạnh lùng không chút dao động. "Ta sẽ dùng Thần Thức Phân Liệt Pháp."
"Ngươi điên rồi sao?" Cổ Nhạc Sư khẽ biến sắc, giọng nói ảo ảnh trở nên nghiêm trọng. "Thần Thức Phân Liệt Pháp yêu cầu ngươi tự xé rách một phần linh hồn bản thể khi nhục thân đang cực kỳ suy kiệt. Nỗi đau đớn đó tựa như hàng vạn lưỡi dao rỉ sét cưa dọc qua thức hải của ngươi. Nếu ý chí của ngươi không đủ kiên định, ngươi sẽ phát điên trước khi kịp phóng ra chủng tử!"
"Nếu không dùng phân liệt pháp, làm sao có thể lách qua luồng hào quang bảo hộ chí thuần của Đạo Tâm Chí Tôn?" Chỉ Ngôn khẽ nở một nụ cười lạnh buốt, bàn tay trái quấn gạc đen khẽ siết chặt. "Ta phải dùng chính tàn hồn mang theo oán hận xương tủy của mình để làm vỏ bọc cho Ký Sinh Chủng. Chỉ có như vậy, đạo tâm cũ mới không bài xích nó."
Cổ Nhạc Sư im lặng trong giây lát, rồi khẽ thở dài một tiếng đầy tán thưởng tàn nhẫn: "Tốt! Quả không hổ danh là huyết mạch phàm nhân nguyên thủy. Hãy chuẩn bị vận hành khẩu quyết."
Chỉ Ngôn khép hờ đôi mắt, bắt đầu vận hành cấm thuật tối cao ghi chép trên Ký Sinh Ngọc Giản.
Trong khoảnh khắc đó, thế giới xung quanh hắn như hoàn toàn biến mất. Chỉ còn lại bóng tối vô tận bên trong thức hải đang rạn nứt. Chỉ Ngôn tập trung toàn bộ tinh thần lực còn sót lại, hướng về phía hạch tâm linh hồn của chính mình.
Hắn bắt đầu xé rách.
Một cơn đau đớn tột cùng, vượt xa mọi giới hạn chịu đựng của nhục thân, đột ngột bùng phát. Nó không phải là nỗi đau của da thịt bị rách nứt, mà là linh hồn bị cưỡng ép chia cắt làm đôi. Chỉ Ngôn cảm thấy như đầu óc mình đang bị một ngọn lửa hắc hỏa thiêu đốt, từng thớ thịt gân cốt run rẩy dữ dội. Máu tươi từ khóe mắt, khóe tai và khóe miệng hắn bắt đầu chảy ra ròng ròng, nhuộm đỏ cả dải băng gạc đen trên tay phải.
Nhưng hắn không hề phát ra một tiếng động nào.
Hắn cắn chặt răng đến mức nứt nẻ, đôi bàn tay găm sâu vào lớp băng lạnh dưới đất để giữ cho bản thân không ngã quỵ. Ý chí sắt đá được rèn luyện từ những ngày tháng quét rác nhục nhã ở phế điện Ngô Đồng đã giúp hắn đứng vững trước cơn bão linh hồn tàn khốc này.
Từ vết rách của linh hồn, một luồng sương mù màu lục bảo u tối bắt đầu thoát ra, ngưng tụ lại trên đầu ngón tay phải của hắn. Luồng sương mù đó quấn quýt lấy một hạt giống nhỏ như hạt cát, tỏa ra ánh sáng lục bảo mờ ảo — Ký Sinh Chủng Sơ Cấp đã được bao bọc bởi tàn hồn oán hận của Chỉ Ngôn.
"Đi!"
Chỉ Ngôn khẽ quát một tiếng trong lòng, lách người ra khỏi cột băng bảo vệ. Bước chân hắn lướt đi vô thanh vô ảnh trên mặt đất đóng băng, tiếp cận bục đá băng của Lâm Từ Hành.
Hắn dừng lại ở khoảng cách ba trượng, ranh giới nhiệt độ cực hạn của kết giới tuyết băng hộ động. Chỉ Ngôn nín thở, tay phải quấn gạc đen vung lên, phóng hạt giống lục bảo bay thẳng về phía trán của Lâm Từ Hành.
Hạt giống lướt đi trong không khí lạnh giá, mang theo luồng sương mù oán khí nhạt nhòa.
Ngay khi hạt giống vừa chạm vào rìa luồng hào quang vàng kim của Đạo Tâm Chí Tôn bao quanh Lâm Từ Hành, một biến cố kinh hoàng đột ngột xảy ra.
U u!
Đạo Tâm Chí Tôn dù đã bị cướp đoạt và bài xích nhục thân mới, nhưng bản năng chí thuần chí cao của nó vẫn lập tức nhận diện ra luồng ma khí tà dị ẩn giấu bên trong hạt giống ký sinh. Luồng hào quang vàng kim đột ngột bùng phát rực rỡ, hóa thành một bức tường lửa thái dương thiêu đốt cuồng bạo, cố gắng incinerate hạt giống màu lục bảo.
"Hự!"
Chỉ Ngôn đứng ngoài kết giới khẽ run lên, thức hải của hắn chấn động dữ dội. Ký Sinh Chủng liên kết trực tiếp với tàn hồn của hắn, khi hạt giống bị lửa thái dương thiêu đốt, linh hồn hắn cũng phải gánh chịu nỗi đau tương tự. Tầm nhìn của hắn bắt đầu mờ mịt, đan điền phế thải có dấu hiệu rạn nứt dữ dội do linh lực rò rỉ quá tải.
Hạt giống ký sinh bị đẩy lùi liên tục, lớp sương mù bảo vệ bên ngoài bắt đầu tan rã dưới sức nóng của lửa chí dương.
"Không ổn! Thần thức của ngươi quá yếu ớt, không thể đối kháng trực diện với bản năng bảo hộ của Đạo Tâm Chí Tôn!" Giọng nói của Cổ Nhạc Sư vang lên đầy gấp gáp.
Chỉ Ngôn cắn môi đến bật máu, vị mặn chát của huyết dịch kích thích lý trí lạnh lùng của hắn. Trong khoảnh khắc sinh tử, hắn chợt nhận ra một điểm yếu chí mạng của Lâm Từ Hành.
Lâm Từ Hành cướp đạo tâm của hắn để làm gì? Để trở thành thiên kiêu, để bước vào nội môn Đan Phong dưới sự bảo hộ của Mạc Phù Trần. Hắn ta tự phụ, kiêu ngạo, nhưng sâu thẳm bên trong lại cực kỳ nhát gan. Hắn sợ hãi thất bại, sợ hãi việc bị vạch trần vụ đồ sát Khương gia, và sợ hãi nhất là việc dung hợp thất bại dẫn đến phế nhân.
Nỗi sợ hãi đó chính là mảnh đất màu mỡ nhất để gieo trồng chủng tử ma đạo.
"Sư phụ, giúp ta! Thiên Ma Phạn Âm!" Chỉ Ngôn truyền âm gầm lên.
"Được!"
Tàn hồn Cổ Nhạc Sư trong thức hải Chỉ Ngôn lập tức lay động dữ dội. Một luồng sóng âm thần thức vô hình, mang theo những tiếng thì thầm ma mị, cổ xưa đột ngột bùng phát từ Ký Sinh Ngọc Giản, xuyên qua kết giới tuyết băng, dội thẳng vào màng tai và thức hải của Lâm Từ Hành.
*"Lâm Từ Hành... ngươi là kẻ cướp đoạt..."
"Ngươi sợ hãi Mạc Phù Trần phát hiện ra sự bất lực của ngươi..."
"Ngươi sợ hãi Khương Chỉ Ngôn trở về từ cõi chết..."
"Ngươi sẽ thất bại... ngươi sẽ trở thành một phế nhân quét rác..."*
Những tiếng thì thầm ma mị của Thiên Ma Phạn Âm như những con rết độc bò lách vào sâu trong tâm trí đang hỗn loạn của Lâm Từ Hành. Lòng tham và nỗi sợ hãi thầm kín nhất của hắn ta lập tức bị kích thích đến mức cực hạn.
Sự dao động tinh thần cực mạnh của vật chủ đã phá vỡ thế cân bằng mỏng manh của quá trình dung hợp. Luồng hắc khí ma đạo bài xích trên người Lâm Từ Hành bùng phát dữ dội, lấn át hoàn toàn luồng hào quang vàng kim của đạo tâm. Bức tường lửa thái dương bảo hộ lập tức xuất hiện một vết nứt lớn.
"Chính là lúc này!"
Chỉ Ngôn mắt lóe lên sát cơ lạnh lùng. Hắn dồn toàn bộ oán hận xương tủy của mình vào thần thức điều khiển, cưỡng ép hạt giống ký sinh lục bảo hóa thành một tia sáng vô hình, xuyên thẳng qua vết nứt của bức tường lửa, găm chặt vào giữa trán của Lâm Từ Hành.
Phập!
Hạt giống ký sinh không tiếng động xuyên qua da thịt, thâm nhập sâu vào bên trong thức hải hỗn loạn của Lâm Từ Hành.
Ngay khi vừa vào được bên trong, Ký Sinh Chủng Sơ Cấp lập tức bung ra hàng vạn sợi rễ nhỏ màu lục bảo u tối, bám chặt lấy linh đài và các tơ nhân quả của Lâm Từ Hành. Nó bắt đầu điên cuồng hút lấy nỗi sợ hãi, lòng tham và thù hận đang sôi trào của hắn ta làm chất dinh dưỡng để sinh trưởng.
Liên kết ký sinh chính thức được thiết lập.
Oanh!
Một luồng linh lực phản hồi khổng lồ, tinh khiết đến mức kinh ngạc, đột ngột nương theo sợi liên kết vô hình chảy ngược về phía nhục thân của Chỉ Ngôn.
Luồng linh lực này vốn là sức mạnh của Đạo Tâm Chí Tôn cũ của hắn, sau khi bị Lâm Từ Hành thô bạo luyện hóa một phần nay lại chảy ngược về với chủ nhân thực sự của nó. Nhưng nó không còn mang thuộc tính chí dương chí thuần ban đầu, mà đã được thối luyện qua cấm thuật ma đạo, mang theo sắc xanh lục bảo mát lạnh và đầy tà dị.
Dòng linh lực phản hồi ùa vào đan điền phế thải của Chỉ Ngôn giống như một cơn mưa rào tưới mát cho mảnh đất sa mạc khô cằn đã bị nứt nẻ ngàn năm.
"A..."
Chỉ Ngôn khẽ rên lên một tiếng dứt khoát. Đó không phải là tiếng rên đau đớn, mà là sự sảng khoái tột cùng khi nhục thân được tái sinh.
Dòng nước mát màu lục bảo lưu chuyển khắp cơ thể hắn, đi đến đâu, những đường kinh mạch đứt gãy, xơ cứng lập tức được gắn kết lại bằng những sợi tơ lục bảo dẻo dai, bền bỉ hơn gấp mười lần trước đây. Đan điền phế thải vốn trống rỗng của hắn bắt đầu hình thành một vòng xoáy ma khí nhỏ màu đen sẫm phát ra ánh sáng dịu nhẹ.
Kinh mạch thông suốt. Linh lực hội tụ.
Khương Chỉ Ngôn chính thức khôi phục tu vi, đột phá cảnh giới Phàm nhân thoát thai (Luyện Khí Cảnh tầng 1).
Hắn cảm nhận được một nguồn sức mạnh mới mẻ, dẻo dai đang cuộn chảy trong từng thớ thịt gân cốt. Da thịt tái nhợt của hắn bắt đầu hồng hào trở lại, hơi thở yếu ớt đứt quãng nay đã trở nên trầm ổn, sâu thẳm tựa vực sâu.
Tuy nhiên, ngay khi Chỉ Ngôn đang chìm đắm trong cảm giác hồi sinh của nhục thân, một biến cố đột ngột bùng phát trên bục đá băng.
Lâm Từ Hành bị ký sinh chủng bám rễ thần trí, cộng thêm sự kích thích của Thiên Ma Phạn Âm, đã rơi vào trạng thái điên loạn cực hạn. Nhục thân hắn ta giật nảy liên tục, những tiếng gào thét khàn đặc vang lên trong cổ họng.
"Không... ta không phải kẻ cướp... ta là thiên kiêu! Ta là chân truyền đệ tử! Khương Chỉ Ngôn... ngươi đã chết rồi! Chết rồi!"
Đột ngột, Lâm Từ Hành mở bừng mắt trong cơn mê sảng.
Đôi mắt vốn dĩ tuấn tú của hắn ta lúc này rách nứt đầy tơ máu đỏ rực, nhưng kinh hoàng nhất là sâu trong đồng tử của hắn, những vết nứt màu lục bảo u tối đang bắt đầu lan rộng ra như mạng nhện, phát ra ánh sáng tà dị cực hạn.
Hắn nhìn thẳng về phía cột băng nơi Chỉ Ngôn đang đứng, bàn tay vung lên điên cuồng phóng ra những luồng kiếm khí lộn xộn chém nát các cột nhũ đá xung quanh.
Sát ý và sự hỗn loạn bùng nổ, đe dọa kích động cấm chế báo động của U Minh Động.
Lâm Từ Hành đột ngột mở mắt trong cơn mê sảng, tơ máu màu lục bảo trong đồng tử hắn bắt đầu lan rộng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!