Sóng Gió Ngoại Môn, Thâm Kế Ly Gián
Bóng đêm như mực dày đặc bao phủ lấy sườn núi phía Tây của Thần Hoa Tiên Tông. Gió lạnh rít qua những khe đá, mang theo mùi ẩm mốc của lá thông mục và chướng khí nồng nặc từ phía vực sâu.
Khương Chỉ Ngôn lặng lẽ lướt đi dưới những tán thông già cổ thụ. Bộ trường bào tạp dịch màu xám tro rách rưới của hắn như hòa làm một với màn đêm tịch mịch. Sau khi vượt qua cuộc đại thẩm vấn căng thẳng tột độ tại quảng trường Chấp Pháp Điện, hắn không lập tức trở về phế điện Ngô Đồng mà đi vòng qua những lối mòn hẻo lánh nhất, vận hành *Ngụy Trang Khí Tức Quyết* đến mức cực hạn để thu nén toàn bộ chân nguyên Trúc Cơ Sơ Kỳ mới ngưng tụ vào sâu trong tủy xương.
Lúc này, nhịp tim của hắn chậm đến mức khó tin, huyết khí phàm nhân yếu ớt lưu chuyển đều đặn, hoàn hảo đóng vai một tên phế nhân câm điếc quét rác vô hại. Khóe mắt trái của hắn vẫn còn lưu lại một vệt đỏ nhạt nhòa đã khô—vết tích của phản phệ lôi mang nhãn thuật từ trận chiến ngoài biên cảnh. Tay phải hắn quấn chặt lớp băng gạc đen dày để che giấu vết nứt ma đạo màu lục bảo đang âm thầm nhói lên từng cơn đau buốt.
"Lý Pháp tuy đã bị đánh lừa bởi Khí Vận Đan Sơ Cấp, nhưng Chấp Pháp Điện và Lâm gia tuyệt đối sẽ không bỏ qua chuyện này." Giọng nói khàn khàn, thâm trầm của tàn hồn Cổ Nhạc Sư đột ngột vang lên trong thức hải của Chỉ Ngôn. "Lâm Hùng đang điên cuồng gây áp lực lên ngoại môn. Mộ Dung Hải đang cần một cái đầu thế mạng để xoa dịu cơn giận của Lâm gia. Ngươi không có nhiều thời gian đâu."
Chỉ Ngôn khẽ mím chặt môi, ánh mắt u tối phản chiếu ánh sáng mờ nhạt của những đốm lôi điện tàn lưu trên bầu trời. Hắn lách người qua kẽ hở kết giới cổ xưa tại khu vực kiếm mộ, bước nhanh vào mật thất ngầm bên dưới phế điện Ngô Đồng.
Căn hầm tối tăm ẩm ướt rỉ nước ngầm, nhưng dưới sự bảo vệ của *Huyễn Linh Trận Bàn* đang tiêu hao những viên linh thạch hạ phẩm cuối cùng, nơi đây là chốn an toàn duy nhất của hắn. Chỉ Ngôn đặt chiếc chổi tre gãy sang một bên, ngồi xếp bằng trên nền gạch lỏng lẻo. Hắn lật tay phải, khẽ chạm vào chiếc *Thúy Ngọc Trạc* đang ẩn giấu dưới lớp băng gạc đen.
Một luồng thần thức khẽ động, trong lòng bàn tay Chỉ Ngôn lập tức xuất hiện một mảnh xương tủy dài nửa gang tay, tỏa ra luồng ma khí tinh khiết nhưng vô cùng lạnh lẽo.
Đó chính là *Ma Tủy Tiêu*—chiến lợi phẩm hắn đoạt được từ thi thể của Hắc Sát, phó minh chủ Vạn Sát Quỷ Vực Tán Tu Minh. Mảnh xương tủy cổ ma này đen sẫm như hắc thiết, bên trên chằng chịt những đường vân tà dị phát ra ánh sáng lục bảo u tối dưới bóng tối mật thất.
"Dùng Ma Tủy Tiêu làm chất xúc tác, ngưng tụ Ma Đan Vô Song song song với đan điền phế thải của ngươi." Cổ Nhạc Sư hiện hình ảo ảnh mờ nhạt bên cạnh cây cổ cầm gãy dây, ánh mắt chứa đựng sự thâm trầm vạn cổ. "Nhục thân phàm nhân nguyên thủy của ngươi đã thức tỉnh sau đợt lôi phạt tại Lôi Đình Nhai, đủ sức chịu đựng sự xung đột giữa tiên lực và ma khí. Nhưng quá trình ngưng tụ ma đan này sẽ đau đớn như bị vạn kiến gặm xương, ngươi phải giữ vững thần trí, nếu không sẽ bị ma tính đồng hóa thành cương thi vô tri."
Chỉ Ngôn khẽ gật đầu, gương mặt tái nhợt không chút dao động sợ hãi. Hắn hít một hơi thật sâu, vận hành *Nghịch Luyện Ma Đan Pháp*.
"Oanh!"
Ngay khi hắn bắt đầu vận công, mảnh xương tủy *Ma Tủy Tiêu* trong tay lập tức tan chảy thành một luồng chất lỏng màu đen sẫm tà dị, nương theo lòng bàn tay phải rách nứt, điên cuồng tràn vào kinh mạch của hắn. Luồng ma khí cổ xưa tinh khiết như nước lũ vỡ đê, càn quét qua từng đường kinh mạch vừa được khôi phục.
Cơn đau thấu xương tủy lập tức bùng phát. Toàn thân Chỉ Ngôn run rẩy dữ dội, các lỗ chân lông rỉ ra những giọt mồ hôi lạnh lẫn máu tươi màu lục bảo u tối. Vết nứt ma đạo trên tay phải hắn nhấp nháy liên tục với tần số điên cuồng, tỏa ra luồng hào quang xanh biếc tà mị.
Hắn cắn chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe môi, quyết không phát ra một tiếng rên rỉ. Hắn vận hành *Phàm Nhân Huyết Mạch Pháp*, điều động luồng huyết khí màu đỏ rực rỡ từ tim lưu chuyển khắp cơ thể để bao bọc, dung hợp luồng ma khí cuồng bạo kia.
Dưới sự dẫn dắt của cấm thuật, luồng ma khí tà dị không tràn vào đan điền phế thải chính đạo cũ, mà tụ tụ tại một khoảng trống không gian song song bên cạnh đan điền. Một vòng xoáy hắc khí màu lục bảo bắt đầu xoay tròn với tốc độ cực nhanh, điên cuồng áp súc luồng năng lượng khổng lồ từ *Ma Tủy Tiêu*.
Thời gian trôi qua từng chút một trong sự tĩnh lặng nghẹt thở của mật thất ngầm. Sau ba canh giờ chịu đựng nỗi đau xé rách nhục thân, vòng xoáy hắc khí đột ngột ngưng tụ lại, hóa thành một viên đan hư ảo màu đen sẫm tỏa ra ánh sáng lục bảo u tối tuyệt mỹ.
Ma Đan Vô Song sơ cấp đã ngưng tụ thành công!
Chỉ Ngôn chậm rãi mở mắt, đôi đồng tử sâu thẳm hằn lên những tơ máu đỏ rực rỡ phát ra luồng sáng lục bảo sắc bén rồi nhanh chóng thu liễm. Hắn khẽ thở ra một hơi đục ngầu mang theo mùi lưu huỳnh nhạt. Tu vi ma đạo của hắn đã chính thức bước một chân vào ngưỡng Trúc Cơ Sơ Kỳ ổn định, song song tồn tại với đan điền phế thải ngụy trang bên ngoài.
"Tốt lắm." Cổ Nhạc Sư khẽ gật đầu đầy tán thưởng. "Ma Đan đã thành, giờ là lúc ngươi phải giải quyết rắc rối bên ngoài. Lâm Hùng đã đến ngoại môn, sát khí của lão đang bao trùm cả Chấp Pháp Điện."
Chỉ Ngôn lặng lẽ đứng dậy, thu hồi toàn bộ khí tức ma đạo bằng *Ngụy Trang Khí Tức Quyết*. Hắn quấn lại lớp băng gạc đen trên tay phải, lau sạch vệt máu trên khóe môi, khoác lên mình chiếc áo choàng tạp dịch xám cũ kỹ, cầm lấy chiếc chổi tre gãy bước ra ngoài.
...
Sáng hôm sau, bầu không khí tại khu vực ngoại môn Thần Hoa Tiên Tông ngột ngạt đến mức đóng băng.
Tại trung tâm *Linh Dược Viên ngoại môn*—nơi gieo trồng những loại linh thảo cấp thấp bằng phân bón xác phế nhân tàn độc—Triệu Chấp Sự đang run rẩy quỳ rạp trên nền đất loang lổ oán khí đen sẫm.
Đứng trước mặt lão là Mộ Dung Hải—chấp sự trưởng ngoại môn béo phì mang khuôn mặt bóng dầu đầy gian xảo. Bên cạnh Mộ Dung Hải là Lâm Hùng—gia chủ Lâm gia, một tu sĩ Trúc Cơ Sơ Kỳ oai phong lẫm liệt, tay phải đang siết chặt cán thanh đại đao bằng linh thiết nặng trăm cân, sát khí cuồng bạo tỏa ra xung quanh làm héo úa cả một mảng linh thảo xanh nhạt.
- Triệu Chấp Sự! Ngươi quản lý Linh Dược Viên kiểu gì thế hả? - Mộ Dung Hải gầm lên, giọng nói béo múp đầy phẫn nộ. - Tào Man mất tích, Lâm Ảnh ảnh vệ của Lâm gia cũng mất tích ngay tại khu vực sườn núi phía Tây này! Hôm nay nếu ngươi không đưa ra được một lời giải thích thỏa đáng, ta sẽ ném thẳng ngươi vào lò luyện huyết khí của Đan Phong!
Triệu Chấp Sự dập đầu liên tục xuống đất cát ẩm ướt, cơ thể run rẩy bần bật như một chiếc lá rách trước gió bão. Thế nhưng, dưới lớp tóc xõa bù xù che khuất khuôn mặt, đôi mắt của lão lại hoàn toàn đờ đẫn, trống rỗng, ẩn hiện năm vòng tròn lục bảo nhỏ xoay quanh đồng tử đỏ rực.
Lão đã bị Chỉ Ngôn khống chế hoàn toàn bằng *Sinh Tử Phù Sơ Cấp* từ trước. Mọi hành động, lời nói và biểu cảm sợ hãi của lão lúc này thực chất đều tuân theo sự điều khiển thần thức vô hình của Chỉ Ngôn từ khoảng cách xa.
Chỉ Ngôn lúc này đang khúm núm đứng quét dọn rác rưởi ở góc khuất của dược vườn, cách đó khoảng ba mươi trượng. Hắn cầm chiếc chổi tre gãy, đầu cúi thật thấp, giả vờ như một tên phế nhân câm điếc đang run rẩy sợ hãi trước uy áp của các đại nhân vật. Thế nhưng, thần thức của hắn đã lặng lẽ kết nối với thức hải của Triệu Chấp Sự, bao quát toàn bộ cục diện đối chất.
- Chấp... Chấp sự trưởng bớt giận! Gia chủ Lâm gia bớt giận! - Triệu Chấp Sự khàn giọng van xin, tiếng nói run rẩy đầy sợ hãi dập đầu xuống đất. - Tiểu nhân thực sự không biết chuyện gì đã xảy ra với Tào chấp sự và Lâm Ảnh đại nhân... Nhưng... nhưng đêm hôm kia, khi tiểu nhân đang tuần tra dược vườn phía Tây, có phát hiện ra một dấu vết đấu pháp cực kỳ tàn bạo ở bìa rừng hoang vắng...
- Dấu vết đấu pháp? - Lâm Hùng bước lên một bước, thanh đại đao trong tay nện mạnh xuống đất làm nứt toác một đường gạch đá, đôi mắt sắc bén như hổ đói khóa chặt lấy Triệu Chấp Sự. - Nói mau! Ngươi tìm thấy cái gì?
Triệu Chấp Sự giả vờ run rẩy đưa tay vào trong ngực áo, run lẩy bẩy dâng lên một mảnh ngọc bội vỡ nát bằng linh thiết cấp trung. Mảnh ngọc bội này loang lổ vết chém sắc bén, bên trên có khắc một chữ "Vương" màu vàng kim lộng lẫy bị sứt mẻ một nửa.
Đó chính là mảnh ngọc bội linh thiết cướp được từ thi thể của một ảnh vệ Lâm gia bị tiêu diệt trước đó. Chỉ Ngôn đã dùng *Ma Hỏa Tôi Thiết Pháp* để lén nung chảy và khắc lại ấn ký của Vương gia—gia tộc của Vương Đằng, thiên kiêu ngoại môn kiêu ngạo đệ nhất vốn có mâu thuẫn sâu sắc như nước với lửa với Lâm gia.
- Tiểu nhân... tiểu nhân nhặt được mảnh ngọc bội này dưới đống lá mục cạnh mương nước độc. - Triệu Chấp Sự run rẩy nói. - Bên trên mảnh ngọc này... dường như còn vương lại một chút khí tức lôi mang cuồng bạo và... và cả một tia ma khí tà dị ẩn giấu nữa...
Mộ Dung Hải khẽ nhíu mày, vung tay hút mảnh ngọc bội vỡ về phía lòng bàn tay béo múp của mình. Lão vận hành chân nguyên Trúc Cơ Sơ Kỳ, phóng ra một luồng linh lực màu đỏ rực rỡ để nghiệm chứng khí tức tàn lưu trên ngọc bội.
Đúng lúc này, Chỉ Ngôn đứng ở góc khuất dược vườn khẽ nhúc nhích ngón tay phải đang quấn gạc đen. Hắn vận hành một tia ma khí từ Ma Đan mới ngưng tụ, truyền dẫn vô hình qua mặt đất, thẩm thấu vào mảnh ngọc bội trong tay Mộ Dung Hải, làm nhiễu loạn nhẹ dao động năng lượng để tạo ra cảm giác ma khí tà tà tàn lưu chân thật.
"Vù..."
Mảnh ngọc bội vỡ đột ngột phát ra một luồng sáng vàng kim nhạt—đặc trưng của Kim Long Quyết chính đạo mà Vương Đằng tu luyện—nhưng ngay lập tức, luồng sáng vàng kim ấy bị một tia hắc khí ma đạo lục bảo u tối quấn chặt lấy, phát ra tiếng nổ lách tách cực nhỏ.
Mộ Dung Hải trợn tròn mắt, sắc mặt lão lập tức thay đổi dữ dội:
- Đây đúng là khí tức lôi mang của Kim Long Quyết! Là hơi thở của đệ tử Vương gia ngoại môn!
Lâm Hùng nghe vậy, gương mặt oai phong lẫm liệt lập tức hằn lên những đường gân xanh dữ tợn. Lão gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ, sát khí cuồng bạo chấn vỡ hàng loạt bình gốm chứa dược liệu xung quanh:
- Vương Đằng! Tên tạp chủng kiêu ngạo đó dám ra tay sát hại ảnh vệ của Lâm gia ta? Hắn muốn tìm cái chết!
- Gia chủ Lâm gia bớt giận, chuyện này còn nhiều điểm nghi vấn. - Mộ Dung Hải tuy tham lam nhưng vẫn giữ chút cẩn trọng của một chấp sự trưởng. Lão quay sang Trương Hổ—linh khuyển sư đang dắt xích sắt xích ba con chó săn đen lớn phát ra ánh mắt đỏ ngầu đứng bên cạnh dược vườn. - Trương Hổ! Cho linh khuyển đánh hơi mảnh ngọc này mau! Xem mùi vị dẫn đến đâu!
Trương Hổ bước lên, dắt bầy chó săn biến dị tiến sát đến mảnh ngọc bội vỡ.
Chỉ Ngôn đứng ở góc khuất, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng vô hình dưới mái tóc bùn đất. Ba con linh khuyển kia từ lâu đã bị hắn và Bạch Linh khống chế hoàn toàn bằng *Linh Thú Khống Thần Hoàn* rỉ sét chứa ký sinh trùng ma đạo bám chặt trong não bộ.
Ngay khi Trương Hổ thả xích sắt, ba con chó săn đen lớn vốn cực kỳ nhạy bén với mùi máu tươi đột ngột gầm gừ u uất. Chúng hoàn toàn lờ đi hướng phế điện Ngô Đồng hoang tàn hẻo lánh phía sau sườn núi, mà đồng loạt quay đầu, sủa điên cuồng về phía sườn núi phía Đông—nơi tọa lạc của phủ đệ lộng lẫy của Vương Đằng.
- Sủa về hướng phía Đông? - Trương Hổ bàng hoàng nhìn bầy thú cưng mất khống chế hành vi. - Chấp sự trưởng... bầy linh khuyển kiên quyết chỉ về hướng phủ đệ của Vương Đằng! Mùi máu tàn lưu của Lâm Ảnh đại nhân dường như dẫn thẳng đến đó!
Sự trùng khớp hoàn hảo giữa mảnh ngọc bội vỡ khắc chữ "Vương" và biểu hiện của bầy linh khuyển tuần tra đã triệt tiêu hoàn toàn chút nghi ngờ cuối cùng trong lòng Mộ Dung Hải.
- Vương Đằng! Tên súc sinh kiêu ngạo này cậy thế gia tộc, liên tục tranh đoạt thọ nguyên đan ngoại môn với Lâm Từ Hành. - Mộ Dung Hải nghiến răng nghiến lợi, gương mặt béo phì đầy sát cơ lạnh lùng. - Hóa ra hắn đã lén lút tu luyện ma công tà dị để ám hại vây cánh của Lâm gia hòng đoạt chức thủ khoa đại hội tiến cử nội môn sắp tới! Hắn dám gieo họa ngay dưới chân núi Thần Hoa Sơn ta!
Lâm Hùng vung đại đao lên, đao mang xám tro cuồng bạo chém đứt đôi một cây cổ thụ bên cạnh dược vườn, gầm lên điên cuồng:
- Mộ Dung Hải! Lâm Ảnh là ảnh vệ mạnh nhất của ta, Lâm Ngạo cũng chết thảm khốc tại mỏ quặng! Hôm nay nếu ngươi không giúp ta tiêu diệt Vương Đằng và gia tộc của hắn ở ngoại môn, Lâm gia ta sẽ lập tức cắt đứt toàn bộ nguồn cung cấp dược liệu sống cho Đan Phong chủ Mạc Phù Trần bế quan!
Nghe đến tên của Đan Phong chủ Mạc Phù Trần, Mộ Dung Hải lập tức rùng mình một cái, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Lão biết rõ Mạc Phù Trần tàn bạo vô độ đến mức nào, nếu nguồn cung cấp phân bón sống bị gián đoạn, lão sẽ là kẻ đầu tiên bị ném vào lò luyện huyết khí để đền mạng.
- Lâm gia chủ yên tâm! - Mộ Dung Hải siết chặt nắm đấm béo múp, ánh mắt lóe lên tia sát khí quyết tuyệt. - Vương Đằng dù là ngoại môn đệ nhất thiên kiêu cũng chỉ là một tên Luyện Khí tầng chín súc sinh! Hắn dám cấu kết ma tu ám hại ảnh vệ, tội lỗi tày trời! Ta sẽ lập tức bí mật triệu tập toàn bộ đệ tử Chấp Pháp Điện ngoại môn, chuẩn bị đột kích vây sát phủ đệ của Vương Đằng ngay trong đêm nay, ngay trước thềm đại hội nội môn khai mạc!
Lâm Hùng cười độc ác, thanh đại đao trong tay rít lên tiếng gió cuồng bạo:
- Tốt lắm! Ta sẽ đích thân dẫn theo ảnh vệ Lâm gia phối hợp với Chấp Pháp Điện của ngươi! Đêm nay, ta muốn máu của toàn bộ Vương gia ngoại môn phải nhuộm đỏ sườn núi phía Đông!
Chỉ Ngôn lặng lẽ quét dọn đống lá mục cạnh lối đi, đôi mắt sâu thẳm phản chiếu bóng dáng của Mộ Dung Hải và Lâm Hùng đang đằng đằng sát khí rời khỏi Linh Dược Viên.
Kế ly gián đã thành công hoàn mỹ.
Vương Đằng hoàn toàn vô tội trong vụ này, nhưng tính cách kiêu ngạo, tự phụ tột cùng của hắn sẽ khiến hắn không bao giờ chịu cúi đầu giải thích khi bị Chấp Pháp Điện đột kích nghi ngờ. Cuộc chiến sinh tử giữa Chấp Pháp Điện ngoại môn và thế lực của Vương gia đêm nay sẽ bùng nổ thành một cuộc bạo động đẫm máu quy mô lớn, thu hút toàn bộ sự chú ý của Lý Pháp hình đường trưởng lão và cao tầng tông môn.
Đó chính là tấm màn che hoàn hảo nhất giúp Chỉ Ngôn rảnh tay tiến hành bước tiếp theo: lợi dụng sự điên loạn của con rối Lâm Từ Hành để thâm nhập sâu vào nội môn Đan Phong, giải cứu muội muội Chỉ Dao đang bị giam cầm sâu trong mật thất.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!