Hình Đường Thẩm Vấn, Khí Vận Nghịch Thiên
Luồng sáng vàng kim chói mắt của Chấn Thiên Kính rọi thẳng vào người Chỉ Ngôn, hắn khẽ nín thở, ngón tay trong tay áo khẽ bóp nát viên Khí Vận Đan Sơ Cấp.
Một tiếng "rắc" cực kỳ nhỏ vang lên bên trong chiếc ống tay áo rộng thùng thình của bộ trường bào xám tro. Viên đan dược ngưng tụ từ mười phần mười khí vận cướp đoạt của Lâm Từ Hành lập tức tan rã, hóa thành một làn sương mù vô hình không sắc không hương, lặng lẽ thẩm thấu qua làn da, bao bọc lấy toàn bộ linh hồn hắn. Cùng lúc đó, trong đan điền phế thải của hắn, vòng xoáy chân nguyên Trúc Cơ Sơ Kỳ màu lục bảo u tối bắt đầu bị cưỡng ép áp chế.
Chỉ Ngôn vận hành Huyết Khí Ngụy Trang đến mức cực hạn. Hắn điều động luồng chân nguyên cuồn cuộn vốn dĩ có thể chấn vỡ đá tảng kia, từng chút một, nén chặt vào tận sâu trong tủy xương, giấu kín dưới lớp màng huyết mạch phàm nhân nguyên thủy. Da thịt hắn khẽ run rẩy, một cảm giác đau đớn như có hàng vạn chiếc kim châm đâm vào tủy xương truyền đến, khiến gương mặt hắn càng thêm tái nhợt, không một chút huyết sắc.
Hắn cúi đầu thật thấp, hai vai khúm núm co rụt lại, hai bàn tay gầy gò bám chặt lấy cán chiếc chổi tre mòn vẹt đã bị giẫm gãy một nửa. Giọt máu tươi đã khô mỏng manh nơi khóe mắt trái—vết tích còn sót lại do phản phệ lôi mang nhãn thuật từ trận chiến ngoài biên cảnh—bị hắn khéo léo dùng vạt áo xám lau đi từ trước, giờ chỉ còn lại một vệt đỏ nhạt nhòa lẫn trong bụi đất bám đầy trên mặt. Hắn đứng đó, bất động và câm lặng, hoàn hảo như một gốc cây khô héo giữa quảng trường đá đen lạnh lẽo của ngoại môn Chấp Pháp Điện.
"Vù..."
Ánh sáng vàng kim của Chấn Thiên Kính không hề dừng lại, nó bao phủ hoàn toàn thân hình gầy gò của hắn. Áp lực từ một pháp bảo cấp Trúc Cơ Trung Kỳ do trưởng lão hình đường Lý Pháp đích thân chủ trì nặng nề như một tòa núi nhỏ nện xuống đầu hắn. Linh đài của Chỉ Ngôn chấn động dữ dội, thần thức vốn dĩ đang mệt mỏi nhẹ sau trận huyết chiến với Tào Man và Hắc Sát lại một lần nữa bị kéo căng như dây đàn.
Lý Pháp ngồi trên bục cao bằng đá đen, gương mặt lão nghiêm nghị, lạnh lùng tựa như một bức tượng sắt. Đôi lông mày dựng ngược như kiếm khẽ nhíu lại, đôi mắt sắc bén như dao cạo khóa chặt vào luồng phản hồi ánh sáng từ Chấn Thiên Kính trên người Chỉ Ngôn. Lão đang tìm kiếm dù chỉ là một tia dao động ma khí nhỏ nhất, một vết tích nhỏ nhất của kẻ đã dám cả gan tàn sát chấp sự Chấp Pháp Điện ngoài biên cảnh.
Xung quanh quảng trường, bầu không khí trang nghiêm và lạnh lẽo đến mức nghẹt thở. Hàng vạn tạp dịch đệ tử quỳ rạp dưới đất, cơ thể run rẩy bần bật trước uy áp của hình đường. Cách đó không xa, một tên tạp dịch có chút ma khí giả ẩn giấu trong túi áo vừa bị Chấn Thiên Kính phát hiện, lập tức bị hai tên đệ tử chấp pháp lôi ra ngoài, lôi hình lôi điện cuồng bạo giáng xuống xé rách da thịt hắn ta, tiếng la hét thảm khốc vang dội khắp không gian, gieo rắc nỗi sợ hãi tột cùng vào lòng những kẻ còn lại.
Đến lượt Chỉ Ngôn.
Chấn Thiên Kính bắt đầu rung động dữ dội. Luồng ánh sáng vàng kim chiếu rọi vào da thịt hắn, xuyên qua lớp trường bào xám tro, thâm nhập vào đan điền phế thải trống rỗng. Pháp bảo này đang cố gắng khơi gợi bất kỳ luồng sức mạnh ma đạo nào ẩn giấu bên trong nhục thân hắn.
Trong thức hải của Chỉ Ngôn, tàn hồn của Cổ Nhạc Sư khẽ nín thở, toàn bộ tàn linh lực lượng của ông thu liễm đến mức tối đa bên trong Ký Sinh Ngọc Giản, không dám để lộ một chút gợn sóng. Vết nứt ma đạo màu lục bảo dưới lớp băng gạc đen quấn chặt trên cổ tay phải của Chỉ Ngôn chợt nhói lên đau đớn, như thể muốn bùng phát để chống cự lại sự xâm nhập của ánh sáng rà soát.
"Giữ vững đạo tâm! Không được để chân nguyên rò rỉ!" Giọng nói trầm khàn của Cổ Nhạc Sư vang lên cảnh báo.
Chỉ Ngôn cắn chặt răng, ý chí phàm nhân nguyên thủy sắt đá của hắn bùng phát. Hắn không dùng chân nguyên đối kháng, mà để mặc cho luồng áp lực vàng kim kia càn quét khắp cơ thể. Đúng lúc này, dược lực của Khí Vận Đan Sơ Cấp hoàn toàn bộc phát.
Khí vận chi lực—thứ sức mạnh vô hình huyền bí nhất của thiên địa—bắt đầu bẻ cong hướng quét của Chấn Thiên Kính. Thay vì phản hồi lại luồng chân nguyên ma đạo màu lục bảo đang bị nén chặt trong tủy xương, Chấn Thiên Kính lại chạm vào một thứ khác nằm sâu trong linh hồn Chỉ Ngôn.
Đó là tàn tích của Đạo Tâm Chí Tôn.
Đạo tâm chí tôn vốn dĩ là thần vật thanh cao chí thuần của thiên địa, dù năm xưa đã bị Lâm Từ Hành bóc tách đoạt đi, nhưng nó đã từng dung hợp với linh hồn Chỉ Ngôn suốt mười sáu năm, để lại một dấu ấn nhân quả vô cùng sâu đậm. Dưới tác động nghịch thiên của Khí Vận Đan, dấu ấn tàn tích ấy đột ngột bị phóng đại lên gấp trăm lần.
"Oanh!"
Chấn Thiên Kính đột ngột phát ra một tiếng ngân vang thanh thuần, thanh âm trong trẻo tựa như tiếng chuông khánh cổ xưa. Luồng ánh sáng rọi trên người Chỉ Ngôn không hề chuyển sang màu đen sẫm của ma tu, cũng không giữ nguyên màu vàng kim rà soát thông thường, mà đột ngột bùng phát ra một luồng hào quang màu xanh chính đạo thanh cao hoàn mỹ, thuần khiết đến mức không một chút tạp chất.
Lý Pháp kinh ngạc đứng bật dậy từ trên bục cao. Đôi mắt sắt của lão trợn tròn, nhìn chằm chằm vào luồng hào quang xanh thanh khiết đang bao bọc lấy phế nhân gầy gò phía dưới. Lão chưa từng thấy một tên tạp dịch đệ tử nào lại có thể phản chiếu ra luồng ánh sáng chính đạo thuần túy đến mức này dưới Chấn Thiên Kính.
"Hào quang chính đạo thuần khiết? Làm sao có thể..." Lý Pháp lẩm bẩm, bàn tay lão khẽ run lên.
Lão lập tức điều động thần thức Trúc Cơ Trung Kỳ khổng lồ của mình, quét thẳng về phía Chỉ Ngôn hòng tự tay kiểm tra đan điền của hắn. Chỉ Ngôn đứng im, huyết khí phàm nhân yếu ớt lưu chuyển đều đặn, đan điền hoàn toàn trống rỗng, kinh mạch phế thải loang lổ vết nứt rách rưới. Thần thức của Lý Pháp quét qua quét lại ba lần, nhưng chỉ thấy một cơ thể phế nhân tàn tạ, không có một chút linh lực, không có một chút ma khí, chỉ có tàn tích của một đạo tâm đã bị hủy hoại đang rên rỉ u uất.
Lý Pháp thở dài một tiếng, thần sắc nghiêm nghị trên gương mặt lão dần chuyển sang sự khinh bỉ và tiếc nuối tột cùng. Lão đã nhận ra lai lịch của tên phế nhân quét rác này.
"Hóa ra là phế nhân của Khương gia... Kẻ bị đoạt đi đạo tâm chí tôn năm xưa." Lý Pháp lạnh lùng nói, giọng nói lão vang dội khắp quảng trường. "Đạo tâm tuy đã mất, nhưng tàn tích linh hồn vẫn còn vương lại chút khí tức thanh thuần của thần vật thiên địa, hèn chi Chấn Thiên Kính lại phản hồi dị trạng như vậy. Thật là một kẻ đáng thương, nhưng chung quy... cũng chỉ là một phế vật quét rác không hơn không kém."
Lý Pháp xua tay, ánh mắt lão dời đi, không thèm liếc nhìn Chỉ Ngôn thêm một lần nào nữa:
- Cho qua! Tên tiếp theo bước lên!
Chỉ Ngôn khẽ cúi đầu sâu hơn, làm ra vẻ sợ hãi đến mức run rẩy gối quỳ, ú ớ vài tiếng vô nghĩa trong cổ họng rồi khúm núm ôm lấy chiếc chổi tre gãy, chậm rãi lùi lại phía sau góc tối của quảng trường.
Hắn đã vượt qua cuộc đại thẩm vấn an toàn.
Trong bóng tối của rặng thông già ngoại môn, Chỉ Ngôn chậm rãi thở ra một hơi dài. Làn sương mù khí vận vô hình xung quanh hắn dần tan biến, vết thương bỏng rát trong tủy xương do cưỡng ép nén chân nguyên cũng bắt đầu dịu lại dưới sức sống dồi dào của huyết mạch phàm nhân nguyên thủy đã thức tỉnh. Hắn khẽ lật tay phải, vết nứt ma đạo màu lục bảo dưới lớp gạc đen đã hoàn toàn bình ổn, không còn nhấp nháy tà dị nữa.
Chiếc bẫy rà soát linh hồn của Chấp Pháp Điện tưởng chừng như không lối thoát, cuối cùng lại trở thành tấm bia đỡ đạn hoàn hảo nhất giúp hắn xóa bỏ hoàn toàn mọi diện nghi vấn tà tu ngoại môn. Từ nay về sau, trong mắt hình đường và toàn bộ tông môn, hắn chỉ là một tên phế nhân quét rác câm điếc đáng thương, mang theo tàn tích đạo tâm đã chết, hoàn toàn vô hại.
Tuy nhiên, cuộc đại thẩm vấn này cũng là một lời cảnh tỉnh đanh thép cho Chỉ Ngôn. Bản chất của Thần Hoa Tiên Tông vô cùng tàn bạo, hệ thống chấp pháp của chúng sẵn sàng tàn sát hàng vạn tạp dịch đệ tử vô tội chỉ để tìm kiếm một manh mối nhỏ. Nơi đây thực chất chỉ là một "vườn ươm" khổng lồ, phàm nhân và tu sĩ cấp thấp chỉ là cỏ rác nuôi dưỡng thọ nguyên cho cao tầng thượng giới. Hắn muốn sinh tồn, muốn bảo vệ đệ đệ Hạo Nhiên và muội muội Chỉ Dao, buộc phải nhanh chóng thăng tiến tu vi, ngưng tụ Ma Đan Vô Song từ đống Ma Tủy Tiêu vừa cướp được.
Chỉ Ngôn ôm chổi tre, lặng lẽ bước đi dọc theo con đường mòn dẫn về phía lối vào nội môn Đan Phong.
Đúng lúc này, một toán đệ tử nội môn sang trọng mặc trường bào gấm vóc đi ngang qua khu vực quảng trường. Đi đầu nhóm người là Lâm Từ Hành—thiên kiêu đoạt đạo tâm năm xưa, nay đang mặc chiếc trường bào màu xanh lục bảo thêu hoa văn chỉ vàng lộng lẫy.
Thần thái của Lâm Từ Hành lúc này trông vô cùng kiêu ngạo, nhưng đôi mắt hắn thỉnh thoảng lại lộ ra vẻ đờ đẫn, trống rỗng thiếu hồn. Ký Sinh Chủng Sơ Cấp cấy sâu trong thức hải của hắn đang liên tục bòn rút thọ nguyên và linh lực phản hồi về cho Chỉ Ngôn bấy lâu nay, khiến thần trí hắn ta luôn ở trong trạng thái mệt mỏi mỏi mệt cực hạn.
Ngay khi Chỉ Ngôn ôm chổi tre quét rác bước qua sát cạnh xe ngựa của Lâm Từ Hành, ký sinh chủng trong thức hải hắn đột ngột cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ từ tàn tích đạo tâm chí tôn mà Chỉ Ngôn vừa kích hoạt dưới Chấn Thiên Kính.
"Ầm!"
Lâm Từ Hành đột ngột khựng bước chân lại. Cơ thể hắn run bắn lên dữ dội, hai nhãn cầu lồi ra ngoài, tơ máu màu lục bảo u tối trong đồng tử hắn đột ngột lan rộng ra xung quanh. Hắn ôm chặt lấy đầu, thần trí rơi vào trạng thái điên loạn, ảo giác tâm ma tột độ bùng phát khiến hắn nhìn thấy bóng dáng của Chỉ Ngôn phế nhân đang đứng cười độc ác giữa ngọn lửa ma hỏa màu lục bảo.
- Á rrr! Đầu ta... đầu ta đau quá!
Lâm Từ Hành thét lên một tiếng hét thảm khốc, ngã quỵ xuống đất, tay cào cấu điên cuồng vào da trán rỉ máu tươi. Sự biến đổi đột ngột của thiên kiêu nội môn khiến bầy đệ tử đi kèm hoảng loạn vô cùng, vội vàng lao vào nâng đỡ hắn ta dậy.
Chỉ Ngôn khẽ liếc mắt nhìn qua khóe mi, gương mặt hắn vẫn hoàn toàn vô cảm, bước chân không hề dừng lại, tiếp tục quét rác tiến bước về phía bóng tối hẻo lánh dưới chân núi.
Mục tiêu tiếp theo của hắn đã rõ ràng.
Mạc Phù Trần chuẩn bị thu hoạch đợt thọ nguyên tiếp theo, muội muội Khương Chỉ Dao đang bị giam cầm sâu trong mật thất Đan Phong đe dọa trực tiếp tính mạng. Hắn phải dùng chính con rối Lâm Từ Hành này làm chìa khóa để thâm nhập sâu vào nội môn Đan Phong cứu viện muội muội, chuẩn bị cho một cuộc nghịch chuyển vĩ đại lật đổ toàn bộ trật tự tàn bạo của tiên môn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!