Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

U Minh Động Khấu, Săn Lùng Thiên Kiêu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Khương Chỉ Ngôn lặng lẽ kéo xuống ống tay áo vải thô xám rách nát, che đi vết nứt ma đạo màu lục bảo dài ba tấc đang nhấp nháy đầy tà dị trên cánh tay phải. Cơn đau buốt từ xương tủy truyền đến khiến cơ mặt hắn khẽ giật nảy, nhưng đôi mắt sâu thẳm vẫn tĩnh lặng như mặt hồ không một gợn sóng.


Trong phế điện Ngô Đồng hoang tàn, tiếng mưa rào ngoài kia đã ngớt, chỉ còn tiếng nước dột từ mái ngói mục nát gõ bộp bộp xuống nền đất ẩm mốc. Lão tạp dịch Diệp Phàm run rẩy thu dọn mảnh vỡ của chiếc chậu đất nung, ánh mắt đục ngầu thỉnh thoảng lại lén nhìn Chỉ Ngôn đầy lo sợ và nghi hoặc. Lão không hiểu vì sao đứa trẻ mà lão nhặt về từ cõi chết hai ngày trước, giờ đây lại mang một khí tức lạnh lẽo, thâm trầm đến đáng sợ như vậy.


"Chỉ Ngôn..." Diệp Phàm khàn khàn cất tiếng, giọng lão run lên vì lạnh và vì sợ hãi. "Con nghe ta nói, đợt thanh trừng của Chấp Pháp Điện không phải chuyện đùa. Mộ Dung Hải là kẻ tàn nhẫn vô độ, mỗi lần hắn tiến hành 'thanh lý phế thải', ngoại môn này lại có hàng trăm tạp dịch câm điếc biến mất không dấu vết. Thực chất... chúng đều bị ném vào Linh Dược Viên làm phân bón sống. Chúng ta chỉ còn chưa đầy hai ngày. Con phải trốn đi thôi."


Chỉ Ngôn khẽ lắc đầu, giọng nói khàn đặc nhưng vô cùng kiên định: "Trốn? Diệp thúc, Thần Hoa Tiên Tông phong tỏa toàn bộ linh mạch và giới môn của Thần Hoa Châu, một phế nhân gãy nứt gân mạch như con thì có thể trốn đi đâu? Ra ngoài biên cảnh phàm trần để làm mồi cho dã thú, hay bị sát thủ của Lâm gia săn lùng giết hại?"


Hắn đứng dậy, bước chân tuy còn hơi lảo đảo nhưng lưng thẳng như một ngọn thương. Hắn biết rõ giới hạn của mình. Khế ước tàn khốc của Vạn Đạo Ký Sinh Kinh đã tạm thời đóng băng kinh mạch vỡ nát của hắn, nhưng cái giá phải trả là mười năm tuổi thọ bản thể và sự gặm nhấm liên tục của ma tính tà dị. Nếu trong vòng hai ngày tới hắn không gieo thành công Ký Sinh Chủng Sơ Cấp đầu tiên vào một vật chủ có tu vi để dẫn linh lực phản hồi, hắn sẽ hoàn toàn bạo thể tử vong do cấm thuật phản phệ.


Mục tiêu duy nhất, con đường sống duy nhất của hắn, chính là Lâm Từ Hành.


"Lâm Từ Hành hiện đang ở đâu?" Chỉ Ngôn quay sang hỏi Diệp Phàm, đôi mắt hắn chợt lóe lên một tia sáng xanh lục u tối trong bóng tối của phế điện.


Diệp Phàm rùng mình, lắp bắp đáp: "Ta... ta lén nghe mấy đệ tử đan phòng nói chuyện khi dọn rác. Lâm Từ Hành sau khi đoạt được Đạo Tâm Chí Tôn của con, nhục thân bị phản phệ dữ dội do không tương thích hoàn toàn. Hắn đang được Đan Phong chủ Mạc Phù Trần hộ pháp, bế quan bách nhật tại U Minh Động ở nội môn để cưỡng ép tiêu hóa đạo tâm. Nơi đó là cấm địa băng giá, được bảo vệ bởi kết giới tuyết băng vô cùng nghiêm ngặt, đệ tử nội môn cũng không thể tiếp cận, con hỏi làm gì?"


"U Minh Động..." Chỉ Ngôn lầm bầm, khóe môi khẽ cong lên một đường cong lạnh buốt. Lâm Từ Hành đang ở trạng thái yếu ớt nhất do bị phản phệ đạo tâm, đây chính là cơ hội vàng mà trời đất ban tặng cho hắn.


Hắn không đáp lời Diệp Phàm, lặng lẽ đi tới góc điện cổ, lấy ra một chiếc bình gốm nhỏ rỉ sét mà hắn nhặt được từ đống rác của dược phòng ngoại môn. Bên trong chứa một loại bột màu xám tro, tỏa ra mùi vị cay nồng cực kỳ hăng hắc. Đây là bột tẩy mùi vạn năng do Lão Đầu Tỏi — một lão già lập dị chuyên ủ rượu tỏi ở ngoại môn chế tạo. Đối với các tu sĩ cao cấp, loại bột phàm trần này không đáng một xu, nhưng đối với kẻ đang cần ẩn giấu khí tức ma đạo như Chỉ Ngôn, nó là bảo vật cứu mạng.


Chỉ Ngôn rắc nhẹ bột tẩy mùi lên vết nứt màu lục bảo trên tay phải, rồi quấn chặt bằng một dải băng gạc đen cũ kỹ. Mùi hăng nồng của tỏi và thảo dược phàm trần lập tức lấp liếm đi mùi máu ma đạo tà dị phát ra từ vết thương. Hắn vận hành Ngụy Trang Khí Tức Quyết, nén chặt toàn bộ luồng ma khí mỏng manh vào sâu trong xương tủy, biến bản thân thành một phế nhân quét rác câm điếc hoàn toàn không có chút dao động linh lực nào.


"Diệp thúc, tối nay con phải ra ngoài một chuyến. Nếu có người của Chấp Pháp Điện đến kiểm tra, thúc cứ bảo con đã chết gục ở kiếm mộ ngoại môn." Chỉ Ngôn nhàn nhạt nói, rồi không đợi lão già ngăn cản, hắn đã lách người bước ra ngoài màn sương đêm lạnh giá.


Đêm ngoại môn Thần Hoa Tiên Tông chìm trong sương mù dày đặc và chướng khí âm u. Ngoại môn Tạp dịch khu là một bãi bùn lầy lội, nơi hàng vạn tạp dịch đệ tử chen chúc trong những gian nhà lá rách nát, dịch bệnh và tiếng rên rỉ vang lên khắp nơi. Chỉ Ngôn cúi thấp người, tay cầm chiếc chổi tre cũ kỹ, giả vờ quét dọn những chiếc lá rụng trên con đường đá dẫn lên núi nội môn để ngụy trang hành tung.


Bỗng nhiên, từ phía xa trong màn sương mù, một luồng ánh sáng đỏ rực rỡ đột ngột quét qua. Tiếng xích sắt lách cách gầm rú vang lên cùng với tiếng sủa dữ tợn của linh thú.


"Đội tuần tra của Trương Hổ!" Chỉ Ngôn thầm kinh ngạc, lập tức nép mình vào bóng tối dưới chân một bức tường đá đổ nát.


Trương Hổ — lính gác của Chấp Pháp Điện ngoại môn — đang dắt theo ba con linh khuyển biến dị đen lớn bước đi nghênh ngang. Những con chó săn này có đôi mắt đỏ ngầu, mũi liên tục khịt khịt dưới đất để đánh hơi ma khí và huyết dịch của tà tu.


"Khịt... khịt..."


Một con linh khuyển đột ngột dừng lại trước bức tường đá nơi Chỉ Ngôn đang ẩn nấp. Nó nhe nanh nhọn hoắt, gầm gừ một tiếng nhỏ, hướng cái mũi ướt át về phía ngực áo hắn.


Chỉ Ngôn nín thở, tim đập chậm lại đến mức gần như dừng hẳn nhờ Huyết Khí Ngụy Trang. Hắn khẽ búng ngón tay, một làn bột tẩy mùi của Lão Đầu Tỏi bay ra không tiếng động trong gió, phủ lên mũi con linh khuyển.


"Hắt xì! Khịt khịt..."


Con linh khuyển biến dị đột nhiên hắt hơi liên tục, lắc đầu điên cuồng để tống khứ mùi tỏi cay nồng ra khỏi mũi. Khứu giác nhạy cảm với ma khí của nó hoàn toàn bị tê liệt bởi mùi thảo dược phàm trần thô thiển. Trương Hổ tức giận giật mạnh xích sắt, mắng mỏ: "Lũ súc sinh vô dụng này, lại bị mùi rác rưởi của bọn tạp dịch làm nghẹt mũi rồi! Đi mau, Mộ Dung chấp sự đang đợi chúng ta ở dược vườn!"


Đội tuần tra lướt qua. Chỉ Ngôn thở phào nhẹ nhõm, nhưng thần thức của hắn lập tức truyền đến một cơn đau nhói dữ dội. Việc liên tục vận hành Ngụy Trang Khí Tức Quyết để đè nén ma khí khi nhục thân đang suy kiệt đã bào mòn một lượng lớn tinh lực của hắn. Hắn cắn chặt môi để giữ tỉnh táo, tiếp tục di chuyển nhanh chóng hướng về phía bìa rừng ngăn cách ngoại môn và nội môn.


Tại bìa rừng rậm rạp sương mù, một bóng dáng nhỏ nhắn, mặc y phục tỳ nữ màu xanh nhạt đang đứng nép mình sau thân cây cổ thụ, lo lắng nhìn dáo dác xung quanh. Đó chính là Tiêu Tiêu — nha hoàn thân cận của Lâm Từ Hành.


"Ngươi đến muộn." Tiêu Tiêu khẽ thì thầm khi nhìn thấy Chỉ Ngôn bước ra từ sương mù, khuôn mặt xinh xắn của nàng tràn ngập vẻ lo sợ nhưng ánh mắt lại bùng cháy một ngọn lửa oán hận tột cùng.


Tiêu Tiêu chưa bị Chỉ Ngôn ký sinh. Nàng giúp hắn hoàn toàn vì oán hận Lâm Từ Hành. Kẻ được gọi là thiên kiêu nội môn kia, thực chất là một tên ác ma tàn bạo, thường xuyên dùng roi linh lực hành hạ nàng dã man trong khuê phòng để giải tỏa áp lực phản phệ đạo tâm. Nàng muốn hắn phải thân bại danh liệt, phải chết không toàn thây.


"Lâm Từ Hành thế nào rồi?" Chỉ Ngôn lạnh lùng hỏi.


Tiêu Tiêu run rẩy lấy ra từ trong ngực áo một mảnh da thú cũ kỹ, đưa cho Chỉ Ngôn: "Hắn đang ở thời khắc mấu chốt nhất của việc dung hợp Đạo Tâm Chí Tôn của ngươi. Mạc Phù Trần đã thiết lập đại trận kết giới tuyết băng bao quanh U Minh Động. Đây là bản đồ phân bố kết giới mà ta lén sao chép từ thư phòng của hắn. Mỗi đêm vào canh ba, khi linh khí của đại trận luân chuyển để thay đổi linh thạch hộ trận, kết giới phía đông nam sẽ xuất hiện một hơi thở ngưng trệ mỏng manh. Đó là cơ hội duy nhất của ngươi."


Chỉ Ngôn nhận lấy mảnh da thú, thần thức khẽ quét qua để ghi nhớ toàn bộ sơ đồ trận pháp. Hắn nhìn Tiêu Tiêu, nhàn nhạt nói: "Lòng hận thù của ngươi sẽ được đền đáp. Lâm Từ Hành sẽ phải trả giá gấp trăm lần."


"Ngươi... ngươi thực sự có thể phế hắn sao? Ngươi chỉ là một phế nhân quét rác..." Tiêu Tiêu nghi ngờ nhìn hắn.


"Chờ xem." Chỉ Ngôn lạnh lùng để lại một câu, rồi hóa thành một bóng xám nhạt lướt nhanh vào sâu trong rừng rậm nội môn, hướng thẳng về phía U Minh Động.


Càng tiến gần đến U Minh Động, nhiệt độ xung quanh càng giảm mạnh. Sương mù chuyển sang màu trắng xóa của tuyết băng, từng bông tuyết li ti bắt đầu rơi xuống, bám vào vai áo rách nát của Chỉ Ngôn. Hắn cảm nhận được một luồng áp lực vô hình, lạnh buốt đang bao phủ khắp không gian — đó là uy áp của kết giới tuyết băng nội môn.


Chỉ Ngôn nấp sau một tảng đá lớn phủ đầy tuyết, nhìn về phía cửa hang U Minh Động cách đó trăm trượng. Cửa hang tỏa ra luồng hào quang màu xanh lam nhạt, những đường vân trận pháp uốn lượn như những con rồng băng đang uốn mình bảo vệ cấm địa.


Hắn muốn thử nghiệm sức mạnh của kết giới. Chỉ Ngôn khẽ vung tay, ngưng tụ một luồng linh lực ma đạo mỏng manh phóng về phía kết giới hòng tìm điểm yếu.


Oanh!


Ngay khi luồng ma khí vừa chạm vào rìa kết giới, những đường vân trận pháp màu xanh lam đột ngột sáng rực rỡ, phát ra tiếng rền rĩ sắc bén như tiếng kiếm reo. Một luồng lực phản phệ cực mạnh từ kết giới bộc phát, đánh thẳng vào thức hải của Chỉ Ngôn.


"Hự!"


Chỉ Ngôn thét lên một tiếng nghẹn ngào, lùi lại ba bước, lưng đập mạnh vào tảng đá. Thần thức của hắn đau nhói như bị hàng vạn cây kim châm đâm vào, máu tươi màu đỏ sẫm rỉ ra từ khóe mũi. Hắn vội vàng thu hồi toàn bộ linh lực, nén chặt hơi thở để tránh kích động đại trận báo động toàn tông môn.


Cơn đau đầu dữ dội khiến hắn suýt ngã quỵ. Cái giá của việc cố tình dùng linh lực vượt kết giới khi chưa khôi phục kinh mạch là vô cùng tàn khốc.


"Đáng chết... không thể dùng linh lực cưỡng ép phá trận." Chỉ Ngôn cắn chặt răng, lau đi vệt máu trên mũi. Hắn nhận ra nhục thân phàm nhân nguyên thủy của mình tuy có thể chứa đựng vạn đạo nhưng hiện tại quá yếu ớt, bất kỳ hành vi dùng bạo lực thô bạo nào cũng sẽ dẫn đến tự bạo đan điền.


Hắn lật mở mảnh da thú của Tiêu Tiêu, tập trung tinh thần để tính toán kẽ hở kết giới phía đông nam. Thời gian đang trôi dần về canh ba.


Bỗng nhiên, luồng hào quang màu xanh lam bao quanh cửa hang U Minh Động khẽ gợn sóng, những đường vân trận pháp bắt đầu xoay tròn chậm lại, để lộ ra một khoảng trống mỏng manh vô hình rộng khoảng nửa trượng ở góc đông nam. Đúng là hơi thở ngưng trệ khi trận pháp thay đổi linh thạch.


Chỉ Ngôn ánh mắt sắc lẹm, vận hành Hư không độ ảnh thân pháp đến cực hạn, không để lại tiếng động hay tàn ảnh khí tức nào, hắn lướt nhanh qua khoảng trống kết giới ngay trong chớp mắt.


U Minh Động bên trong lạnh buốt thấu xương tủy. Những cột nhũ đá băng rủ xuống từ trần hang phát ra ánh sáng lam nhạt tà dị. Chỉ Ngôn lặng lẽ đi sâu vào lòng hang, bước chân nhẹ nhàng như một bóng ma.


Càng đi sâu, hắn càng ngửi thấy một mùi dược hương quen thuộc nhưng vô cùng nồng nặc — đó là mùi vị của Đạo Tâm Chí Tôn của chính hắn đang bị thiêu đốt và dung hợp.


Tại trung tâm hang động, trên một bục đá băng khổng lồ, Lâm Từ Hành đang ngồi xếp bằng bế quan. Xung quanh hắn, luồng hào quang màu vàng kim rực rỡ của Đạo Tâm Chí Tôn đang tỏa ra cuồng bạo, nhưng xen lẫn trong đó là những luồng hắc khí ma đạo rách nứt do sự bài xích nhục thân dữ dội. Gương mặt tuấn tú của Lâm Từ Hành lúc này vặn vẹo đầy đau đớn, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng hóa thành băng vụn trên má.


Chỉ Ngôn dừng lại cách bục đá mười trượng, ẩn mình sau một cột băng lớn. Tay phải hắn khẽ run lên, vết nứt ma đạo màu lục bảo dưới băng gạc đen bỗng nhiên nhấp nháy phát sáng rực rỡ, như đang cộng hưởng với lòng hận thù tột cùng trước kẻ thù giết cha đoạt đạo tâm.


Hắn đưa tay vào ngực áo, chạm vào Ký Sinh Ngọc Giản lơ lửng trong thức hải, ngưng tụ ra một hạt giống linh hồn màu lục bảo nhỏ như hạt cát — Ký Sinh Chủng Sơ Cấp.


Tuy nhiên, đúng lúc Chỉ Ngôn chuẩn bị tiếp cận để gieo chủng tử, Lâm Từ Hành đang nhắm mắt bỗng nhiên rên rỉ một tiếng đau đớn tột cùng. Luồng hào quang vàng kim của Đạo Tâm Chí Tôn xung quanh hắn đột ngột co rút lại vào lồng ngực, rồi bùng phát ra một luồng khí tức cuồng bạo mạnh mẽ gấp đôi.


Lâm Từ Hành chuẩn bị hoàn thành việc dung hợp đạo tâm sớm hơn dự kiến. Nếu hắn hoàn toàn hấp thu được Đạo Tâm Chí Tôn, tu vi của hắn sẽ thăng tiến vượt bậc lên Trúc Cơ Trung Kỳ, và lúc đó, thần thức phòng ngự của hắn sẽ trở nên vô cùng kiên cố, Chỉ Ngôn sẽ không còn cơ hội gieo chủng tử ký sinh nữa.


Thời gian bế quan của Lâm Từ Hành sắp kết thúc. Sát ý và áp lực đè nặng lên lồng ngực trống rỗng của Chỉ Ngôn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!