Quỷ Vực Phản Sát, Trảm Thảo Trừ Căn
Đao mang đỏ rực mang theo tử khí ngập trời giáng xuống đỉnh đầu, Chỉ Ngôn không lùi mà tiến, ngón tay trỏ khẽ búng nhẹ một cái.
Trong khoảnh khắc sinh tử ngàn cân treo sợi tóc ấy, sương độc màu lục nhạt của Vạn Sát Quỷ Vực bỗng nhiên cuộn trào dữ dội như bị một bàn tay vô hình khuấy động. Giọt máu tươi rỉ ra từ khóe mắt trái của Chỉ Ngôn do phản phệ lôi mang nhãn thuật chưa kịp rơi xuống đất đã bị luồng kình khí cuồng bạo bốc hơi hóa thành một làn sương đỏ mỏng manh. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, dưới lớp tóc bùn đất bù xù, không hề có lấy một tia hoảng loạn, mà chỉ có một sự trầm tĩnh đến lạnh người.
"Hư không độ ảnh!"
Chỉ Ngôn khẽ niệm thầm trong thức hải. Ngay lập tức, thân hình gầy gò khoác chiếc trường bào xám rách nát của hắn đột ngột trở nên hư ảo, hóa thành một làn khói xám nhạt lướt đi nhẹ nhàng tựa như bóng ma ẩn nấp trong bóng tối vật lý. Đao mang huyết sắc khổng lồ của Hắc Sát chém sạt qua tàn ảnh của hắn, mang theo lực lượng nặng nề nện thẳng xuống nền đất bùn nhầy nhụa oán khí.
"Rầm!"
Một tiếng nổ vang dội chấn động sườn núi hoang vắng. Đất đá đen sẫm bắn tung tóe khắp nơi, mương nước độc bên cạnh bị chém nứt toác, bọt khí hôi thối phun trào dữ dội. Thế nhưng, cảm giác chém trúng nhục thân mà Hắc Sát mong đợi đã không xuất hiện. Gã ma tu biên cảnh Luyện Khí tầng chín đỉnh phong trợn tròn đôi mắt đỏ ngầu đầy kinh ngạc:
- Huyễn ảnh? Làm sao có thể!
Chưa dừng lại ở đó, ngay khi Hắc Sát chưa kịp thu hồi đao thế, Chỉ Ngôn đã liên tục thi triển *Huyễn Ảnh Trận Bộ*. Từ trong làn khói xám nhạt, ba bóng người gầy gò có ngoại hình giống hệt hắn đột ngột tách ra, di chuyển biến ảo theo ba hướng khác nhau trong ảo cảnh sương mù dày đặc.
Tào Man ở phía sau chặn đường lui, thấy dị trạng liền gầm lên đầy phẫn nộ. Gã vung chiếc roi da độc quất mạnh ra, tạo thành một màng lưới độc khí màu tím sẫm bao phủ lấy bóng người phía bên trái:
- Tên tạp chủng câm điếc! Ngươi giấu tu vi! Chết đi cho ta!
Roi da độc mang theo tiếng gió rít chói tai chém đứt đôi bóng người xám kia, nhưng vạt áo xám vừa rách ra đã lập tức tan biến thành một làn sương khói vô hại. Đó vẫn chỉ là huyễn ảnh ảo cảnh đánh lừa thị giác.
Bản thể thực sự của Chỉ Ngôn lúc này đã lặng lẽ xuất hiện đằng sau một hốc đá khổng lồ loang lổ vết chém cổ xưa, cách vị trí của Hắc Sát chưa đầy năm thước. Khoảng cách này đối với một tu sĩ Trúc Cơ Sơ Kỳ là quá đủ để kết liễu một kẻ thù Luyện Khí Cảnh.
"Các ngươi đã tự tìm đến cái chết ngoài biên cảnh này, thì đừng trách ta tàn nhẫn."
Chỉ Ngôn thầm nghĩ. Hắn chậm rãi buông lỏng sự áp chế đan điền bấy lâu nay. Vòng xoáy chân nguyên màu lục bảo u tối ẩn sâu trong tủy xương đột ngột bùng phát dữ dội. Luồng khí tức Trúc Cơ Sơ Kỳ (Chân nguyên ngưng tụ) khổng lồ, lạnh lẽo tựa như vạn năm băng phong từ dưới lòng đất phun trào, hoàn toàn cô lập khoảng không gian mười trượng xung quanh khỏi sự dò xét thần thức của bên ngoài.
Dưới lớp gạc đen quấn chặt trên cổ tay phải, vết nứt ma đạo màu lục bảo dài ba tấc đột ngột phát sáng rực rỡ, tỏa ra luồng hào quang tà dị phản chiếu lên gương mặt tái nhợt, vô cảm của Chỉ Ngôn.
Hắc Sát là kẻ đầu tiên cảm nhận được luồng áp lực thần thức kinh hoàng này. Toàn thân gã run rẩy dữ dội, huyết dịch ma đạo trong cơ thể như bị đông cứng lại dưới cái lạnh thấu xương của chân nguyên Trúc Cơ. Gã quay phắt đầu lại, nhìn thấy Chỉ Ngôn đang đứng thong dong trong bóng tối, xung quanh ẩn hiện ảo ảnh của vạn linh cổ xưa rên rỉ u uất:
- Trúc... Trúc Cơ Cảnh? Ngươi là Trúc Cơ đại năng! Làm sao một tên phế nhân bị đoạt đạo tâm lại có thể...
Sự sợ hãi tột cùng bóp nghẹt lấy cổ họng Hắc Sát. Gã nhận ra mình đã phạm phải một sai lầm chí mạng khi nhận nhiệm vụ diệt khẩu này từ Lâm gia. Kẻ trước mặt gã không phải là một con cừu non đợi giết, mà là một con quỷ dữ ẩn mình trong bóng tối tông môn.
Trong cơn tuyệt vọng, bản năng sinh tồn của một ma tu khát máu thúc đẩy Hắc Sát hành động điên cuồng. Gã cắn đầu lưỡi, phun ra một ngụm máu đầu tim lên thanh đại đao khổng lồ, kích hoạt cấm thuật tự bạo huyết đao (*huyết đao tự bạo*). Thanh đao ngưng tụ từ máu linh thú bắt đầu phồng rộp lên, tỏa ra luồng ánh sáng đỏ rực cuồng bạo chứa đầy tử khí diệt thế, chuẩn bị nổ tung để kéo Chỉ Ngôn chết chung:
- Muốn ta chết? Vậy thì cùng chôn thây dưới đáy quỷ vực này đi!
Chỉ Ngôn ánh mắt lạnh lùng nhìn luồng sáng đỏ đang trương phình lên kia. Hắn không hề lùi bước, mà khẽ lật tay phải, kích hoạt bảo mệnh hạch tâm ẩn giấu sâu trong Ký Sinh Ngọc Giản:
- Hư Vô Ấn!
Ngay trong khoảnh khắc thanh huyết đao bùng nổ ra luồng năng lượng hủy diệt xé rách không khí, linh hồn của Chỉ Ngôn đã tạm thời ẩn giấu hoàn toàn vào khe nứt thời không của ngọc giản cổ trong vòng ba hơi thở.
"Ầm!!!"
Một tiếng nổ kinh thiên động địa bùng phát. Luồng sóng xung kích màu đỏ máu quét sạch toàn bộ cây cối cổ thụ, vách đá hoang tàn trong phạm vi mười trượng xung quanh thành tro bụi. Sương độc màu lục nhạt bị thổi bay sạch sẽ, để lộ ra một khoảng đất trống cháy đen loang lổ oán khí cực hạn. Bộ giáp khôi lỗi tàn giáp phòng thủ mà Chỉ Ngôn giấu trong Thúy Ngọc Trạc từ trước bị dư chấn vụ nổ quét qua, vỡ vụn hoàn toàn thành những mảnh sắt rỉ sét vô dụng.
Ba hơi thở trôi qua, không gian khẽ lay động, Chỉ Ngôn bước ra từ hư không một cách thong dong, trường bào xám tro của hắn thậm chí không vương một hạt bụi đất.
Hắc Sát lúc này đã mất đi toàn bộ tu vi do tự bạo huyết đao, nhục thân bị tàn phá nặng nề, nằm thoi thóp giữa đống tro tàn, hai mắt trợn trừng nhìn Chỉ Ngôn xuất hiện như một bóng ma vô hại:
- Ngươi... ngươi không phải là người...
Chỉ Ngôn không thèm liếc nhìn gã ma tu sắp chết, bước chân chậm rãi hướng thẳng về phía Tào Man đang nằm co quắp ở rìa hố nổ. Tào Man bị dư chấn vụ nổ huyết đao đánh bay gãy mất hai chân, chiếc roi da độc gãy làm đôi nằm rải rác bên cạnh. Gã Chấp Pháp Điện ác bá hung hãn ngày nào giờ đây mặt mũi đầy máu, run rẩy bò lê lết trên vũng bùn đen, miệng không ngừng van xin trong sự hoảng loạn tột độ:
- Chỉ Ngôn... Chỉ Ngôn ca! Ta sai rồi! Là Lâm gia... là Lâm Hùng ép ta làm như vậy! Ta là chấp sự Chấp Pháp Điện ngoại môn, nếu ngươi giết ta, Hình Đường Trưởng Lão Lý Pháp sẽ không tha cho ngươi... tha cho ta một con đường sống...
Chỉ Ngôn dừng lại trước mặt Tào Man. Hắn khẽ cúi người xuống, gương mặt nhợt nhạt của hắn dưới ánh sáng lục bảo mờ ảo trông lạnh lùng đến đáng sợ. Hắn không nói một câu nào, bởi vì đối với một kẻ câm điếc quét rác, im lặng chính là câu trả lời tàn nhẫn nhất.
Hắn lướt tay qua gác đen quấn cổ tay phải, rút ra chiếc sáo trúc đơn giản—*Cổ Nhạc Sáo*. Đây chính là nhạc cụ ám sát được khắc trận pháp khuếch đại thần thức âm bão mà hắn tự tay chế tạo.
Chỉ Ngôn đặt sáo lên môi, truyền một luồng thần thức âm bão vô thanh vào các lỗ sáo trúc.
"Ký Sinh Chủng Bạo Phát!"
Ngay khi tiếng sáo vô âm vừa bốc lên, hạt giống linh hồn màu lục bảo u tối cấy sâu trong thức hải của Tào Man từ đợt kiểm tra Linh Dược Viên trước đó đột ngột thức tỉnh. Chủng tử điên cuồng cắm rễ, hút sạch thọ nguyên và linh lực còn sót lại trong đan điền gã để trương phình lên.
- Á rrr!!!
Tào Man ôm chặt lấy đầu, gào thét lên một tiếng hét thảm khốc xé rách màn đêm lạnh buốt. Tiếng hét của gã đầy rẫy sự đau đớn nhục thân cực hạn và hoảng loạn tinh thần tột độ. Da trán gã bắt đầu nứt nẻ, xuất hiện những đường gân máu phát ra ánh sáng màu lục bảo tà dị. Hai nhãn cầu của gã lồi ra ngoài, rỉ ra những dòng máu màu lục đen hôi thối do bị ma độc ăn mòn đan điền từ bên trong.
Chỉ Ngôn đứng yên lặng trong bóng tối, đôi mắt sâu thẳm ẩn hiện tơ máu đỏ vô cảm chứng kiến cảnh tượng tàn bạo ấy. Gương mặt hắn không hề có lấy một chút thương hại hay do dự. Đối với hắn, kẻ thù đã chạm vào vảy ngược của Khương gia đều chỉ là phân bón sống không hơn không kém.
"Bùm!"
Một tiếng trầm đục vang lên, linh đài của Tào Man hoàn toàn nổ tung từ bên trong thức hải, bóp nát linh hồn gã thành những mảnh vụn vô tri. Tào Man ngã gục xuống vũng bùn đen, hai mắt trợn trừng không cam lòng chết đi, kết thúc cuộc đời của một tên chấp sự ác bá hoành hành ngoại môn.
Chỉ Ngôn quay người bước về phía Hắc Sát đang thoi thóp thở. Hắn vung tay phải, vận hành *Ma Khí Trọc Hóa*. Luồng hắc hỏa màu lục bảo u tà dị bùng phát từ lòng bàn tay hắn, bao bọc lấy nhục thân của gã ma tu biên cảnh.
Hắn luồn tay vào sâu trong xương tủy của Hắc Sát, dứt khoát trích xuất ra một mảnh xương tủy màu xám đen phát ra ma khí tinh khiết—*Ma Tủy Tiêu*. Đây chính là chất xúc tác ma đạo vô giá giúp hắn đẩy nhanh tiến độ luyện ma đan song song đan điền phế thải.
Khi mảnh xương tủy vừa lọt vào tay Chỉ Ngôn, ngọn lửa hắc hỏa màu lục bảo lập tức thiêu rụi hoàn toàn thần hồn và xác thịt của Hắc Sát thành một đống tro tàn đen sẫm vĩnh viễn, không để lại một chút dấu vết ma khí vật lý nào tại hiện trường.
Chỉ Ngôn cất giấu kỹ mảnh Ma Tủy Tiêu và chiếc túi trữ vật của Hắc Sát vào sâu trong *Thúy Ngọc Trạc* đeo ẩn giấu trên cổ tay phải. Hắn khẽ lau vệt máu mỏng rỉ ra từ khóe mắt trái do phản phệ lôi mang nhãn thuật lúc nãy, rồi bắt đầu tỉ mỉ dọn dẹp bãi chiến trường.
Hắn sử dụng móng vuốt của một con yêu thú biến dị nhặt được trong quỷ vực để cào xé thi thể của Tào Man và các đệ tử tuần tra đi kèm, đổ thêm vài giọt ma dược ăn mòn da thịt để ngụy tạo hiện trường giả hoàn hảo như một vụ thú triều tàn sát ngoài biên cảnh hoang dã. Mọi dấu vết đấu pháp ma đạo hay Trúc Cơ chân nguyên đều bị tịnh hóa sạch sẽ dưới lớp chướng khí độc hại của Vạn Sát Quỷ Vực.
Làm xong tất cả, Chỉ Ngôn khoác lại chiếc áo choàng xám cũ nát, khẽ vận hành *Ngụy Trang Khí Tức Quyết*, nén toàn bộ chân nguyên Trúc Cơ vào sâu trong xương tủy, biến bản thân trở lại thành một tên phế nhân câm điếc quét rác yếu ớt, lén lách qua kẽ hở trận pháp kiếm mộ ngoại môn để trở về tông môn ban đêm.
Thế nhưng, vừa bước chân đến ranh giới khu tạp dịch ngoại môn, bước chân Chỉ Ngôn bỗng khựng lại.
Bầu không khí xung quanh Chấp Pháp Điện ngoại môn lúc này vô cùng căng thẳng và ngột ngạt. Tiếng chuông cảnh báo lớn của Hình Đường vang dội khắp sườn núi hoang vắng, xé rách màn đêm lạnh buốt. Hàng vạn tạp dịch đệ tử gầy gò, rách rưới đang bị cưỡng ép áp giải xếp hàng dài dằng dặc trên quảng trường đá đen lạnh lẽo.
Đứng trên bục cao chính điện, Hình Đường Trưởng Lão Lý Pháp mặt sắt đen kịt, lông mày dựng ngược như kiếm đang nghiêm nghị giám sát. Trên tay lão đang cầm chiếc gương chiếu yêu khổng lồ—*Chấn Thiên Kính*—phát ra luồng ánh sáng vàng kim rực rỡ quét qua từng hàng người để rà soát ma khí tà tu ẩn nấp sau vụ mất tích bất thường của các chấp sự.
Chỉ Ngôn khẽ siết chặt chiếc chổi tre mòn vẹt trong tay, cúi đầu khúm núm bước vào hàng ngũ tạp dịch quét rác ở góc khuất quảng trường để tạo alibi ngoại phạm hoàn hảo, trong lòng âm thầm vận hành Huyết Khí Ngụy Trang chuẩn bị đối mặt với cuộc đại thẩm vấn sinh tử.
Luồng sáng vàng kim của Chấn Thiên Kính rà soát linh hồn rực rỡ lướt qua đỉnh đầu đám tạp dịch, mang theo áp lực nghẹt thở của một Nguyên Anh đại năng, đang chậm rãi quét thẳng về phía bóng dáng gầy gò của Chỉ Ngôn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!