Biên Cảnh Truy Kích, Sát Ám Hắc Sát
Sát khí trong gian phòng bằng gỗ đen của Triệu Chấp Sự đông cứng lại như băng mỏng.
Tào Man vung chiếc roi da mới tẩm độc bảo, bước chân nặng nề nện xuống nền đất, gằn từng giọng đầy hung hãn:
- Triệu Chấp Sự! Có mật báo phát hiện biến động ma khí bất thường tại khu vực Linh Dược Viên! Ngài hẳn là biết rõ luật cấm của tông môn chứ?
Ánh mắt ti hí đầy tàn độc của gã lướt qua Khương Chỉ Ngôn đang đứng khúm núm ở góc phòng, tay vẫn run rẩy ôm chặt chiếc chổi tre gãy cán. Khí tức của Chỉ Ngôn lúc này suy kiệt đến cực điểm, hoàn toàn là bộ dạng của một phế nhân câm điếc quét rác ngoại môn, không hề có nửa điểm gợn sóng linh lực.
Tào Man hừ lạnh một tiếng, giơ roi da định gí sát vào ngực Chỉ Ngôn để cưỡng ép khám xét:
- Tên phế vật này, cút ra đây cho ta! Hôm nay nếu không lục soát rõ ràng phủ đệ này, Chấp Pháp Điện chúng ta thề không bãi binh!
Chỉ Ngôn cụp mắt, tơ máu đỏ nhạt trong đồng tử sâu thẳm khẽ nhấp nháy dưới hàng mi dài. Dưới lớp gạc đen quấn chặt trên cổ tay phải, vết nứt ma đạo màu lục bảo khẽ nhói lên một cơn đau âm ỉ. Hắn đang tập trung thần thức cực hạn để điều khiển Sinh Tử Phù Sơ Cấp cấy sâu sau gáy Triệu Chấp Sự.
Ngay khi mũi roi độc của Tào Man chỉ còn cách ngực Chỉ Ngôn nửa tấc, Triệu Chấp Sự vốn đang đứng im lặng trong bóng tối của chiếc bình phong đột ngột bước tới.
"Chát!"
Một tiếng tát nảy lửa vang lên chói tai giữa gian phòng tĩnh mịch. Lực đạo cực mạnh của một tu sĩ Luyện Khí Cảnh tầng tám bộc phát, khiến Tào Man không kịp đề phòng liền bị đánh văng lùi lại ba bước, khóe môi lập tức rỉ ra một vệt máu tươi.
- Tào Man! Ngươi to gan!
Triệu Chấp Sự gầm lên, giọng nói khàn đặc đầy uy quyền bộc phát, vang dội khắp gian phòng gỗ đen. Hai hốc mắt của lão tuy hơi đờ đẫn, nhưng vệt máu màu lục bảo u tối đã khô hoàn toàn dưới lớp tóc xõa, che giấu đi sự thật rằng thần trí lão đã bị ký sinh trùng ăn mòn sạch sẽ.
- Ngươi chỉ là một tên chấp sự tuần tra Luyện Khí tầng sáu, lấy quyền gì dám mang binh khí xông vào phủ đệ của ta? Linh Dược Viên ngoại môn này từ khi nào chịu sự quản lý của Chấp Pháp Điện các ngươi? Ngươi dám nghi ngờ ta tàng trữ tà tu?
Tào Man ôm lấy một bên mặt sưng đỏ, trong lòng vừa kinh hãi vừa phẫn nộ. Gã nhìn thẳng vào Triệu Chấp Sự, cố gắng tìm kiếm sơ hở:
- Triệu Chấp Sự, ngài bớt giận! Nhưng rõ ràng Chấn Thiên Kính của chúng ta vừa phát hiện dao động ma khí mỏng manh bùng phát từ hướng này... Còn tên tạp dịch câm điếc kia...
- Câm miệng!
Triệu Chấp Sự bước lên một bước, linh lực Luyện Khí tầng tám cuồn cuộn ép tới khiến Tào Man khó thở:
- Tên phế nhân quét rác đó là do ta tự tay tuyển mộ để dọn dẹp xác thối và phân bón sống trong Linh Dược Viên. Ngươi muốn khám xét hắn, tức là muốn đối đầu với Đan Phong của Mạc Trưởng Lão? Cút ngay lập tức cho ta! Nếu không, ta sẽ báo cáo lên hình đường về hành vi lạm quyền của ngươi!
Áp lực từ danh tiếng của Đan Phong chủ Mạc Phù Trần quá lớn. Tào Man grít chặt răng, lồng ngực phập phồng vì nhục nhã. Gã trừng mắt nhìn Chỉ Ngôn một cái đầy oán độc, rồi hậm hực thu hồi roi da, chắp tay hành lễ lấy lệ:
- Triệu Chấp Sự bớt giận, là tiểu nhân mạo phạm. Chúng ta đi!
Dứt lời, Tào Man dẫn đầu đội tuần tra Chấp Pháp Điện hậm hực đập cửa bước ra ngoài, sương mù lục nhạt nhanh chóng nuốt chửng bóng dáng của chúng.
Trong căn phòng gỗ đen, Chỉ Ngôn chậm rãi ngẩng đầu lên. Gương mặt tái nhợt của hắn không có nửa điểm gợn sóng cảm xúc. Hắn khẽ thu hồi thần thức, Triệu Chấp Sự lập tức đứng im như một bức tượng gỗ vô hồn, đôi mắt đờ đẫn rủ xuống.
"Tào Man đã nảy sinh sát ý tột cùng với ta."
Chỉ Ngôn thầm nghĩ, giọng nói thâm trầm của hắn vang lên trong thức hải.
"Hừ, một tên rác rưởi Luyện Khí tầng sáu mà thôi."
Giọng nói khàn khàn, lạnh lẽo của tàn hồn Cổ Nhạc Sư vang lên từ Ký Sinh Ngọc Giản:
- Nhưng gã đã cấu kết với Lâm gia. Lâm Hùng đang điên cuồng tìm kiếm tung tích của Lâm Ảnh. Nếu ngươi không nhanh chóng giải quyết tên Tào Man này, lớp ngụy trang phế nhân quét rác của ngươi tại ngoại môn sớm muộn cũng bị lột trần.
Chỉ Ngôn khẽ vuốt bả vai trái, nơi vết rách da do dư chấn đao mang của Lâm Ngạo tại hầm mỏ số 9 đã lành lặn hoàn toàn nhờ huyết mạch phàm nhân nguyên thủy thức tỉnh.
- Ta biết. Nhưng giết gã trong tông môn sẽ kích hoạt đại trận hình đường. Ta cần một cơ hội ngoài biên cảnh.
- Cơ hội của ngươi đến rồi đó.
Cổ Nhạc Sư cười lạnh:
- Ta cảm nhận được Tào Man đang chuẩn bị một kế hoạch điều động tuần tra ngoại vi. Gã muốn mượn tay ma tu biên cảnh để diệt khẩu ngươi một cách hợp pháp.
Quả đúng như dự đoán của Chỉ Ngôn, sáng sớm ngày thứ năm sau khi bị đoạt đạo tâm, sương muối ngoại môn còn chưa kịp tan, Lục Vân Chi đã hớt hải chạy vào phế điện Ngô Đồng hoang tàn.
- Chỉ Ngôn ca! Nguy rồi!
Lục Vân Chi thở không ra hơi, khuôn mặt gầy gò đầy vết bầm tím lộ rõ vẻ hoảng hốt:
- Tào Man vừa mới nộp danh sách điều động lên Chấp Pháp Điện. Huynh... huynh đã bị điền tên vào đội tuần tra ngoại vi tại Vạn Sát Quỷ Vực vào ngày mai!
Chỉ Ngôn đang lặng lẽ quét đống lá thông khô héo trước sân điện, nghe vậy liền dừng chổi, giả vờ ú ớ khua tay múa chân tỏ vẻ sợ hãi của một phế nhân câm điếc.
Lục Vân Chi ghé sát tai hắn, thì thầm đầy lo lắng:
- Huynh đừng giả vờ trước mặt đệ nữa. Vạn Sát Quỷ Vực là vùng rừng rậm sương độc phía sau Thần Hoa Sơn, đầy yêu thú biến dị và chướng khí độc hại. Phu dịch bình thường vào đó còn mười chết chín sống, huống chi huynh đang mang danh phế nhân. Đệ nghe lén được bọn lính gác nói, Tào Man đã liên lạc với ma tu ngoài biên cảnh để phục kích huynh trong sương độc! Huynh phải trốn đi thôi!
Chỉ Ngôn vỗ nhẹ vào vai Lục Vân Chi, khẽ lắc đầu, ra hiệu cho đệ đệ yên tâm. Ánh mắt hắn nhìn về phía đỉnh núi sương mù bao phủ, sát ý lạnh lùng ngưng tụ thành một điểm băng giá.
"Vạn Sát Quỷ Vực... Hắc Sát..."
Trong thức hải, Cổ Nhạc Sư cười khẩy:
- Hắc Sát là phó minh chủ của Vạn Sát Quỷ Vực Tán Tu Minh, tu vi Luyện Khí tầng chín đỉnh phong, cực kỳ khát máu. Nhưng quan trọng nhất, trong tay hắn có Ma Tủy Tiêu—vật liệu chứa ma khí cổ xưa tinh khiết nhất biên cảnh. Nếu ngươi muốn nghịch luyện Ma Đan Vô Song song song đan điền phế thải, đây chính là chất xúc tác hoàn hảo nhất.
- Vậy thì chuyến đi này, ta không thể không đi.
Chỉ Ngôn thầm nghĩ, khóe môi khẽ cong lên một độ cong lạnh buốt. Hắn giấu kỹ cuốn sổ tay mật đạo Đan Phong dưới nền gạch mật thất phế điện, quấn chặt lại lớp gạc đen trên tay phải, chuẩn bị xuất phát.
Sáng hôm sau, tại cổng sau ngoại môn Thần Hoa Tiên Tông.
Tào Man đứng đầu đội tuần tra gồm bốn tên đệ tử Chấp Pháp Điện cấp thấp. Gã mặc hắc y chấp pháp nghiêm nghị, thắt đai lưng da gai rướm máu, tay cầm roi da độc nhịp nhịp lên lòng bàn tay đầy đắc ý. Nhìn thấy Chỉ Ngôn khoác chiếc trường bào xám rách nát, bước chân lảo đảo đi tới, khóe môi Tào Man vỡ ra một nụ cười tàn nhẫn:
- Tên phế vật câm điếc kia, hôm nay ngươi đi tiên phong dẫn đường cho ta! Nếu dám lùi lại nửa bước, roi da của ta sẽ chém đứt đan điền của ngươi!
Chỉ Ngôn giả vờ run rẩy quỳ rạp xuống đất, ú ớ khóc lóc gật đầu, bám chặt lấy chiếc gậy gỗ mục nát dùng làm gậy dò đường.
- Cút lên phía trước!
Tào Man đạp mạnh một cú vào lưng Chỉ Ngôn, cưỡng ép hắn bước qua giới môn kết giới, tiến thẳng vào vùng sương mù xám ngoét của Vạn Sát Quỷ Vực.
Vừa bước qua ranh giới kết giới, một luồng không khí âm u, lạnh buốt thấu xương lập tức ập đến bao vây lấy cơ thể. Vạn Sát Quỷ Vực quanh năm bị bao phủ bởi màn sương độc màu lục nhạt bốc mùi tanh hôi của lá mục và xác chết thối rữa. Những thân cây cổ thụ khô héo, đen sẫm vươn những cành nhánh khẳng khiu như những móng vuốt quỷ dữ giăng kín bầu trời, che khuất hoàn toàn ánh sáng mặt trời.
Tiếng gầm rú u uất của yêu thú biến dị thỉnh thoảng vang lên từ sâu trong rừng rậm sương độc, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở.
- Đi nhanh lên!
Tào Man đứng phía sau quát lớn, liên tục vung roi da quất xuống mặt đất sát gót chân Chỉ Ngôn để thúc ép. Bốn tên đệ tử Chấp Pháp Điện đi theo sau cũng cười cợt đầy khinh bỉ, hoàn toàn coi Chỉ Ngôn như một tấm bia đỡ đạn sống để dò đường tránh bẫy rập yêu thú.
Chỉ Ngôn lảo đảo bước đi tiên phong, chiếc gậy gỗ gõ cộc cộc xuống nền đất bùn lầy nhầy nhụa oán khí. Thế nhưng, dưới lớp tóc bùn đất bù xù, đôi mắt hắn đã âm thầm biến đổi.
"Lôi Đình Kiếm Nhãn, kích hoạt."
Chỉ Ngôn thầm vận hành một tia chân nguyên Trúc Cơ Sơ Kỳ mỏng manh truyền thẳng lên đôi mắt. Ngay lập tức, dưới nhãn cầu sâu thẳm của hắn ẩn hiện những tia sét màu tím cuồng bạo lấp lánh cực nhỏ. Nhãn lực của hắn bỗng chốc tăng vọt, xuyên qua màn sương độc màu lục nhạt dày đặc, bao quát toàn bộ phạm vi mười trượng xung quanh.
Hắn nhìn thấy rõ ràng những luồng chướng khí độc hại đang uốn lượn như những con rắn độc dưới rễ cây, nhìn thấy những cạm bẫy trận pháp tự nhiên chứa đầy gai nhọn hoang dã.
Đi sâu vào trong quỷ vực khoảng hai dặm, sương độc càng lúc càng đậm đặc, tầm nhìn của người thường giảm xuống chỉ còn chưa đầy ba thước. Bốn tên đệ tử Chấp Pháp Điện bắt đầu tỏ vẻ hoảng sợ, liên tục rút kiếm phòng thủ xung quanh.
Tào Man ánh mắt khẽ nháy ra hiệu cho thuộc hạ lùi lại phía sau, giữ khoảng cách với Chỉ Ngôn. Gã lén thò tay vào ngực áo, rút ra một viên truyền âm phù nhỏ phát sáng đỏ nhạt, khẽ truyền âm:
- Hắc Sát đại nhân, con mồi đã vào vị trí sâu trong sương độc phía Tây. Có thể ra tay.
Toàn bộ hành động nhỏ của Tào Man đều thu vào tầm mắt của Chỉ Ngôn thông qua Lôi Đình Kiếm Nhãn.
"Đến rồi."
Chỉ Ngôn thầm nghĩ, bước chân hắn khẽ khựng lại bên cạnh một hốc đá khổng lồ loang lổ vết chém cổ xưa.
Dưới cái nhìn sắc bén của kiếm nhãn, Chỉ Ngôn nhìn xuyên qua màn sương độc dày đặc bên trong hốc đá, phát hiện một bóng người cao lớn dị thường đang ẩn nấp hoàn hảo. Đó là một nam tử tráng kiện mặc hắc bào rách nát, da thịt xăm đầy những ký tự ma đạo màu đỏ máu đang nhấp nháy phát sáng tà dị. Xung quanh gã tỏa ra một luồng sát khí cuồng bạo, tanh nồng mùi máu của kẻ đã sát hại hàng vạn sinh linh. Trên tay gã cầm một thanh đại đao khổng lồ ngưng tụ từ huyết dịch linh thú, tỏa ra luồng ánh sáng đỏ rực rỡ ăn mòn không khí xung quanh.
Đó chính là ma tu biên cảnh Hắc Sát—Luyện Khí tầng chín đỉnh phong.
"Vút!"
Không một tiếng động cảnh báo, bóng đen của Hắc Sát đột ngột bộc phát từ trong hốc đá, vung thanh đại đao ngưng tụ máu chém ra một luồng đao mang màu đỏ máu dài trượng, xé rách màn sương độc lao thẳng về phía Chỉ Ngôn.
- Chết đi, tên tạp chủng Khương gia!
Hắc Sát gầm lên một tiếng đầy khát máu, đao thế cuồng bạo mang theo áp lực thần thức Luyện Khí tầng chín khóa chặt lấy nhục thân của Chỉ Ngôn.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Tào Man ở phía sau cười lên một cách điên cuồng tột cùng:
- Ha ha ha! Tên phế vật câm điếc! Hôm nay Vạn Sát Quỷ Vực này sẽ là mồ chôn của ngươi! Lâm gia vạn tuế!
Thế nhưng, nụ cười điên cuồng của Tào Man lập tức đông cứng lại trên mặt.
Ngay khi đao mang màu đỏ máu sắc bén chỉ còn cách cổ Chỉ Ngôn nửa tấc, thân hình gầy gò của hắn đột ngột biến ảo một cách kỳ dị. Vận hành thân pháp ma đạo *Hư không độ ảnh*, cơ thể Chỉ Ngôn hóa thành một làn khói xám nhạt lướt đi nhẹ nhàng tựa như bóng ma vô hình, lách qua đao mang chí mạng trong gang tấc mà không để lại một chút dao động linh lực nào.
"Rầm!"
Cú chém hụt của Hắc Sát giáng thẳng xuống mặt đất, chém đứt đôi một thân cây cổ thụ khổng lồ gần đó, tạo ra một tiếng nổ vang dội chấn động sườn núi.
- Cái gì? Thân pháp gì thế này?
Hắc Sát kinh ngạc thốt lên, đôi mắt đỏ ngầu trợn tròn đầy nghi ngờ khi nhìn thấy con mồi phế nhân đột ngột biến mất trước mắt.
- Tào Man! Đóng cửa trận! Đừng để hắn chạy thoát!
Hắc Sát gầm lên.
Tào Man phản ứng cực nhanh. Gã biết nếu để Chỉ Ngôn sống sót trở về, gã sẽ bị hình đường Lý Pháp phế bỏ tu vi vĩnh viễn vì tội cấu kết ma tu. Gã vung chiếc roi da độc quất mạnh ra phía sau, tạo thành một màng lưới độc khí màu tím sẫm khóa chặt đường lui duy nhất của Chỉ Ngôn.
- Hôm nay ngươi chạy đằng trời!
Đồng thời, Tào Man lật tay ném ra một chiếc trận bàn bằng sắt rỉ sét—đó là một đại trận lôi hỏa ngoại vi cấp thấp dùng để phong tỏa không gian chiến đấu của tuần tra binh sĩ. Trận bàn vừa chạm đất liền kích hoạt một màn ánh sáng lôi điện màu đỏ rực bao bọc xung quanh phạm vi mười trượng, khóa chặt mọi lối thoát của Chỉ Ngôn.
Chỉ Ngôn đứng giữa màn ánh sáng lôi hỏa đỏ rực, hai mắt hắn bỗng nhói lên một cơn đau dữ dội. Việc duy trì *Lôi Đình Kiếm Nhãn* liên tục dưới áp lực phong tỏa không gian của trận pháp khiến lôi lực chân nguyên trong mắt hắn bị tiêu hao nhanh chóng, gây ra cảm giác mỏi mắt và đau nhức dữ dội, khóe mắt rỉ ra một giọt huyết dịch mỏng manh.
Thế nhưng, nhãn lực sắc bén của hắn đã kịp thời phát hiện ra kẽ hở chí mạng của trận pháp tuần tra thô sơ này. Điểm mù của trận nhãn nằm ngay sát gốc cây ngô đồng khô héo phía Tây, nơi lôi lực yếu ớt nhất do bị chướng khí ma đạo ăn mòn.
Chỉ Ngôn khẽ búng ngón tay trái, một tia lôi mang sắc bén từ đan điền bộc phát bắn thẳng vào trận nhãn mỏng manh của lôi hỏa trận pháp.
"Rắc!"
Màn ánh sáng lôi hỏa đỏ rực của Tào Man đột ngột rạn nứt rồi vỡ tan tành thành trăm mảnh vụn linh lực trước sự ngơ ngác tột độ của gã chấp sự tuần tra.
- Trận pháp... bị phá hủy rồi? Sao có thể như vậy được?
Tào Man kinh hoàng hét lên, gã không thể tin nổi một phế nhân gãy nứt gân mạch lại có thể dùng một chỉ phá hủy đại trận tuần tra của Chấp Pháp Điện.
- Lũ ngu xuẩn! Hắn giấu tu vi!
Hắc Sát gầm lên đầy giận dữ. Sát khí cuồng bạo trên người gã bùng phát đạt mức cực hạn, huyết ma quyền cuồng bạo lưu chuyển khắp cơ thể, nhuộm đỏ toàn bộ màn sương độc xung quanh thành một màu đỏ máu tanh nồng.
Gã vung thanh đại đao ngưng tụ máu xông ra từ sương độc dày đặc, đao mang cuồng bạo xé rách không gian thời không bẻ cong, chém thẳng vào vị trí đầu của Chỉ Ngôn trong tiếng cười điên cuồng, tuyệt vọng của Tào Man đang chặn đường phía sau!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!