Huyết Sát Độc Đan, Gieo Chủng Chấp Sự
Sương chiều buông xuống sườn núi ngoại môn Thần Hoa Tiên Tông, nhuộm đỏ những rặng thông già bằng một thứ sắc màu tựa như máu loãng. Khương Chỉ Ngôn lặng lẽ bước đi trên con đường mòn dẫn về phế điện Ngô Đồng, bóng dáng gầy gò của hắn kéo dài trên nền đất đá lổm chổm. Cái nóng hầm hập và mùi lưu huỳnh ngột ngạt của Ngoại môn Luyện Đan Phòng đã bị bỏ lại phía sau, nhưng lồng ngực hắn vẫn nhói lên từng cơn đau buốt. Do lúc chiều thu hồi chân nguyên quá gấp để tránh trận pháp dò tìm của Khôi Bá, hắn đã hít phải một ngụm khói độc lưu huỳnh cực độc.
"Khục... khục..."
Chỉ Ngôn ôm ngực ho khan vài tiếng trầm đục, khóe môi rỉ ra một vệt máu nhợt nhạt mang theo sắc xanh lục bảo u tối. Hắn khẽ đưa tay áo xám lau đi vệt máu, ánh mắt sâu thẳm nhìn quanh cảnh giác. Dưới lớp băng gạc đen quấn chặt trên cổ tay phải, vết nứt ma đạo màu lục bảo dài ba tấc đang nhấp nháy những tia sáng lạnh buốt, báo hiệu sự thèm khát linh khí tột độ của Ký Sinh Chủng trong thức hải.
Bước vào bên trong phế điện Ngô Đồng hoang tàn, Chỉ Ngôn lập tức đóng chặt cánh cửa gỗ mục nát. Hắn tiến đến góc điện đổ nát, khẽ đẩy viên gạch lỏng lẻo dưới chân và lách người xuống căn hầm mật thất ngầm bí mật. Dưới sự bảo vệ của Huyễn Linh Trận phế điện do Chân Nhân Từ Bi để lại, thần thức của các chấp sự nội môn quét qua đây cũng chỉ thấy một đống đổ nát hoang tàn không một bóng người.
Ngồi xếp bằng trên nền đất lạnh, Chỉ Ngôn lén rút từ trong ống tay áo ra cuốn sổ tay mật đạo rách nát bết đầy tro bụi mà Tần Nguyệt đã lén nhét cho hắn lúc chiều. Hắn không vội mở ra đọc, mà cẩn thận giấu nó sâu vào khe nứt của vách đá ngầm. Đây là bản đồ mật đạo dẫn đến nơi giam giữ muội muội Chỉ Dao, là lá bài tẩy cứu mạng nàng, hắn tuyệt đối không thể để lộ trước khi chuẩn bị đầy đủ thực lực.
"Lồng ngực ngươi đã bị độc tố lưu huỳnh ăn mòn nhẹ, nếu không tịnh hóa vách phổi vĩnh viễn sẽ để lại thương tổn." Giọng nói lạnh lẽo, trầm khàn của tàn hồn Cổ Nhạc Sư đột ngột vang lên trong thức hải hắn.
Chỉ Ngôn khẽ gật đầu. Hắn lật tay phải, một bình sứ nhỏ màu ngọc bích xuất hiện trong lòng bàn tay. Bên trong chứa nhựa đỏ chảy ra từ thân cây ngô đồng cổ thụ ngàn năm ở phế điện—Ngô Đồng Mộc Huyết. Hắn nhỏ một giọt nhựa đỏ vào miệng, nuốt xuống. Một luồng hỏa tính ôn hòa lập tức lan tỏa khắp lồng ngực, tịnh hóa hoàn toàn chướng khí lưu huỳnh tích tụ trong phổi, khiến hơi thở của hắn trở nên thông suốt trở lại. Vết nứt lục bảo trên tay phải cũng dần dịu xuống, lặn sâu vào dưới da thịt nhờ Ngụy Trang Khí Tức Quyết.
"Mạc Phù Trần đang đẩy nhanh tiến độ luyện chế Thọ Nguyên Đan, tính mạng của Chỉ Dao chỉ còn tính bằng ngày." Chỉ Ngôn thầm nghĩ, sát ý lạnh lùng ngưng tụ trong mắt. "Ta cần phải ngưng tụ Ma Đan Vô Song song song với đan điền phế thải để có đủ sức mạnh thâm nhập nội môn. Muốn vậy, ta phải khống chế được Linh Dược Viên ngoại môn để thu thập độc thảo tự do, biến nơi đó thành bình phong bảo vệ ta khỏi sự dòm ngó của Mộ Dung Hải."
Mục tiêu đầu tiên của hắn chính là Triệu Chấp Sự—kẻ quản lý Linh Dược Viên ngoại môn. Tên chấp sự này nổi tiếng tàn bạo vô độ, gầy gò như bộ xương khô, chuyên dùng roi linh lực đánh đập tạp dịch đệ tử đến chết để chôn xác làm phân bón sống cho dược thảo. Để khống chế một tu sĩ Luyện Khí Cảnh tầng tám như Triệu Chấp Sự mà không làm động tĩnh đến đại trận tông môn, Chỉ Ngôn quyết định chế tạo một loại độc đan đặc thù: Ký Sinh Đan.
Đêm canh ba, sương muối phủ trắng xóa các ngọn thông hoang. Chỉ Ngôn vận hành Ngụy Trang Khí Tức Quyết, nén chặt toàn bộ chân nguyên Trúc Cơ vào sâu trong xương tủy, lách qua điểm mù của đại trận hộ tông tại khu vực kiếm mộ ngoại môn để thâm nhập vào Linh Dược Viên.
Linh Dược Viên ngoại môn bao phủ bởi một màn sương mù màu lục nhạt bốc mùi tanh hôi của xác người phân hủy. Dưới ánh trăng mờ ảo, những luống linh thảo cấp thấp phát ra ánh sáng yếu ớt, mọc chen chúc trên nền đất đen nhầy nhụa loang lổ oán khí. Chỉ Ngôn di chuyển nhẹ nhàng tựa như một bóng ma vô hình, men theo rìa bãi tha ma sâu dưới lòng dược cốc.
Tại những góc tối khuất ánh sáng, nơi đất đai màu mỡ nhất do được bón bằng xác của các phế nhân quét rác bị chôn sống, những bụi cỏ đỏ rực rỡ như những vệt máu tươi đang lay động nhẹ nhàng trong gió đêm. Đó chính là Huyết Sát Thảo—loại độc thảo chứa độc tố ăn mòn thần thức cực mạnh. Chỉ Ngôn đeo găng tay da linh thú bảo vệ, cẩn thận nhổ từng gốc Huyết Sát Thảo tươi rói, cất giấu vào không gian của chiếc vòng Thúy Ngọc Trạc trên cổ tay.
Hắn khẽ liếc mắt nhìn về phía tòa phủ đệ bằng gỗ đen ở trung tâm dược viên. Từ bên trong, tiếng gào thét thảm khốc của một tạp dịch đệ tử bị Triệu Chấp Sự dùng roi linh lực tra tấn vang lên u uất, xé rách sự tĩnh lặng của đêm tối. Chỉ Ngôn siết chặt nắm tay, nhưng lý trí lạnh lùng đã ngăn hắn ra tay thô bạo lúc này. Hắn khẽ lùi lại vào bóng tối, nhanh chóng rút lui về phế điện Ngô Đồng.
Trở lại mật thất ngầm dưới lòng đất phế điện, Chỉ Ngôn lật tay lấy chiếc đỉnh đồng nhỏ bị nứt—U Minh Đan Đỉnh—đặt trước mặt. Hắn khẽ vận hành chân nguyên ma đạo, kích hoạt ngọn hắc hỏa tự nhiên ẩn sâu trong các vết nứt của thân đỉnh cổ kính. Một ngọn lửa màu đen sẫm tỏa ra ánh sáng lục bảo u tối lập tức bùng cháy, tỏa ra nhiệt lượng âm hàn đáng sợ.
Chỉ Ngôn lần lượt ném đống Cửu Âm Dược Cặn thu hoạch được từ Đan Phòng chiều nay và những gốc Huyết Sát Thảo đỏ rực vào trong đan đỉnh.
"Xèo... xèo..."
Dược liệu chạm vào hắc hỏa lập tức tan chảy thành một vũng chất lỏng màu tím đen đặc quánh, bốc lên những sợi khói độc mờ ảo hình thù dữ tợn tựa như oán hồn phàm nhân đang gào thét. Chỉ Ngôn không hề lay chuyển đạo tâm, hắn dùng thần thức bao bọc lấy vũng chất lỏng, bắt đầu quá trình luyện chế tàn nhẫn.
"Tách một phần nhỏ thần thức của ngươi ra, dung hợp vào đan dược." Cổ Nhạc Sư lên tiếng chỉ điểm. "Ký Sinh Đan cần linh hồn lực của bản thể làm mỏ neo để dẫn đường cho Ký Sinh Chủng cắm rễ vào thức hải đối thủ."
Chỉ Ngôn cắn răng, vận hành Thần Thức Phân Liệt Pháp. Một cơn đau buốt tựa như có ngàn mũi kim châm thẳng vào đại não khiến hắn run rẩy, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Hắn cưỡng ép xé rách một sợi thần hồn mỏng manh của bản thân, ném thẳng vào trong lò đan đang sôi sùng sục. Đồng thời, hắn búng ngón tay phải, phóng một hạt giống linh hồn màu lục bảo—Ký Sinh Chủng Sơ Cấp—vào tâm đan dược.
Chất lỏng màu tím đen dưới sự tác động của thần hồn và ký sinh chủng bắt đầu co rụt lại, xoay tròn điên cuồng xung quanh ngọn hắc hỏa. Sau nửa canh giờ tôi luyện căng thẳng, hắc hỏa tắt dần. Bên trong đáy đỉnh đồng nằm im lặng một viên đan dược tròn trịa màu đỏ sẫm, trên bề mặt ẩn hiện một đường vân màu lục bảo u tối phát sáng dịu nhẹ. Đây chính là Ký Sinh Đan phối hợp Sinh Tử Phù Sơ Cấp.
Sáng hôm sau, sương mù ngoại môn còn chưa tan hết, Chỉ Ngôn đã lặng lẽ xuất hiện tại khu vực bãi rác thải ngoại môn. Hắn gặp Ngô Pháp—tên tạp dịch dọn dẹp nhà xí, cũng là kẻ chịu trách nhiệm vận chuyển nước uống và thức ăn hàng ngày cho các chấp sự dược viên. Ngô Pháp lúc này đang đứng đờ đẫn cạnh chiếc xe đẩy thùng gỗ hai đáy bốc mùi hôi thối, đôi mắt gã vô hồn ẩn hiện tơ máu màu lục bảo u tối do đã bị Chỉ Ngôn khống chế thần trí bằng Sinh Tử Phù từ trước.
Chỉ Ngôn không nói một lời nào, hắn lén nhét viên Ký Sinh Đan đã được hòa tan thành một lọ chất lỏng không màu không mùi vào tay Ngô Pháp, kèm theo một mệnh lệnh tâm linh vô hình truyền thẳng vào đại não gã: "Bỏ vào trà của Triệu Chấp Sự vào giờ Ngọ hôm nay."
Ngô Pháp giấu lọ thuốc vào ngực áo, khẽ gật đầu một cách máy móc rồi đẩy xe nước đi về phía Linh Dược Viên ngoại môn.
Đến giờ Ngọ, ánh nắng gay gắt chiếu xuống Linh Dược Viên nhưng không thể xua tan đi màn sương mù lục nhạt âm u. Bên trong tòa phủ đệ bằng gỗ đen ở trung tâm dược viên, Triệu Chấp Sự đang ngồi xếp bằng trên bục gỗ cao. Gương mặt lão gầy gò như bộ xương khô, đôi mắt ti hí gian xảo luôn láo liên quan sát xung quanh đầy cảnh giác. Lão là kẻ thâm trầm, lại làm việc ác nhiều nên lúc nào cũng lo sợ bị kẻ thù đầu độc hãm hại.
Ngô Pháp cúi đầu khúm núm bưng một khay trà ấm bước vào phòng, cung kính đặt chén trà sâm dược liệu lên bàn gỗ rồi lùi lại đứng hầu ở góc phòng.
Triệu Chấp Sự nhìn chén trà bốc khói nghi ngút, đôi lông mày nhíu chặt. Lão không vội uống, mà thò ngón tay dài nhọn như móng vuốt chim ưng vào trong tay áo, rút ra một chiếc châm bạc dài ba tấc dùng để thử độc của tiên môn. Lão chậm rãi nhúng mũi châm bạc vào trong chén trà sâm, đôi mắt ti hí chăm chú quan sát sự biến đổi màu sắc của mũi châm.
Mũi châm bạc ngâm trong trà mười hơi thở vẫn sáng bóng như cũ, hoàn toàn không hề chuyển sang màu đen hay tím độc. Triệu Chấp Sự khẽ thở phào nhẹ nhõm, nụ cười gian xảo hiện lên trên khuôn mặt đầy tàn nhang.
Lão hoàn toàn không biết rằng, Ký Sinh Đan của Chỉ Ngôn được luyện chế bằng Cửu Âm Dược Cặn ma đạo và Huyết Sát Thảo dưới ngọn hắc hỏa, độc tính của nó đã hoàn toàn chuyển hóa thành một loại độc tố linh hồn vô hình. Chiếc châm bạc tiên môn thô sơ kia chỉ có thể phát hiện ra độc tính vật lý thông thường của phàm trần hay chính đạo, hoàn toàn vô dụng trước cấm thuật ma đạo tinh vi này.
"Lũ tạp dịch dạo này làm việc lười biếng, sản lượng linh thảo nộp lên nội môn đang bị sụt giảm." Triệu Chấp Sự lẩm bẩm, tay bưng chén trà lên nhấp một ngụm lớn. "Chiều nay ta phải dùng roi linh lực đập chết thêm vài tên phế nhân quét rác để bón cho đám Huyết Sát Thảo mới được."
Ngay khi ngụm trà sâm vừa trôi xuống cổ họng, sắc mặt Triệu Chấp Sự đột ngột biến đổi kinh hoàng. Lão cảm thấy đan điền của mình như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, luồng linh lực Luyện Khí tầng tám đang lưu chuyển bình thường bỗng chốc trở nên hỗn loạn, cuồng bạo va đập dữ dội vào các vách kinh mạch.
"Khục... trà này... có độc!"
Triệu Chấp Sự gầm lên một tiếng đau đớn, chén trà trên tay rơi xuống đất vỡ tan tành. Lão lật đật muốn vận hành linh lực chính đạo để cưỡng ép tống độc tố ra ngoài nhục thân.
Thế nhưng, ngay khi linh lực của lão vừa bộc phát, Chỉ Ngôn—lúc này đang ẩn nấp trong bóng tối ngoài sân phủ đệ—ánh mắt rực rỡ sắc đỏ tà dị, lập tức kích hoạt Sinh Tử Phù Sơ Cấp và vận hành Ma Khí Trọc Hóa từ xa.
"Ầm!"
Độc tính của Huyết Sát Thảo trong người Triệu Chấp Sự bùng phát dữ dội, ma khí trọc hóa màu đen sẫm nhanh như chớp bao bọc lấy toàn bộ đan điền của lão, làm tắc nghẽn hoàn toàn dòng chảy linh lực phản kháng. Ký Sinh Chủng Sơ Cấp ẩn giấu trong đan dược lập tức thức tỉnh, điên cuồng cắm những sợi rễ màu lục bảo u tối vào sâu trong thức hải và đan điền của lão, lấy thù hận và sự tu luyện của lão làm chất dinh dưỡng để lớn mạnh.
"A... đầu của ta... cứu mạng..."
Triệu Chấp Sự ôm đầu hét thảm thiết, ngã quỵ xuống đất, toàn thân co giật liên tục. Lão cố gắng vươn tay muốn nhặt chiếc roi linh lực phát sáng xanh nhạt bên cạnh để tự vệ, nhưng các khớp xương đã hoàn toàn bị ma khí khống chế, tê liệt không thể cử động.
Chỉ Ngôn chậm rãi bước ra từ bóng tối của bình phong, tà áo xám khẽ lay động theo từng bước chân trầm tĩnh. Hắn đứng trên cao nhìn xuống gã chấp sự tàn bạo đang giãy giụa dưới đất bằng ánh mắt lạnh lùng, vô cảm tựa như nhìn một cái xác chết.
"Ký sinh cắm rễ, linh hồn quy phục." Chỉ Ngôn khẽ lẩm bẩm, ngón tay trỏ hướng về phía trán Triệu Chấp Sự khẽ điểm một cái.
Một luồng sáng màu lục bảo u tối từ ngón tay Chỉ Ngôn bắn ra, thâm nhập thẳng vào giữa trán lão chấp sự. Triệu Chấp Sự trợn tròn mắt, hai hốc mắt đột ngột rỉ ra những giọt máu tươi mang theo sắc xanh lục bảo tà dị. Sự giãy giụa đau đớn trên gương mặt lão dần biến mất, thay vào đó là một sự đờ đẫn, trống rỗng tột cùng.
Chỉ trong vòng vài hơi thở, toàn bộ thần trí tự do của một tu sĩ Luyện Khí tầng tám đã bị Ký Sinh Chủng nuốt chửng hoàn toàn. Triệu Chấp Sự chậm rãi đứng dậy từ mặt đất, phủi sạch bụi đất trên đạo bào chấp sự màu lục nhạt. Lão cúi đầu cung kính trước Chỉ Ngôn, đôi mắt ti hí giờ đây đã bị bao phủ bởi một lớp màng màu lục bảo vô hồn, lạnh lẽo.
"Chủ nhân." Triệu Chấp Sự khàn giọng nói, giọng nói máy móc không một chút cảm xúc phàm trần.
Chỉ Ngôn khẽ vuốt lớp băng gạc đen trên tay phải, cảm nhận được luồng linh lực phản hồi dồi dào từ đan điền của Triệu Chấp Sự đang đều đặn chảy về đan điền phế thải của mình, giúp Ma Đan Vô Song ngưng tụ thêm một phần hạch tâm. Khống chế được Triệu Chấp Sự đồng nghĩa với việc hắn đã nắm trọn Linh Dược Viên ngoại môn trong lòng bàn tay, có thể tự do thu hoạch độc thảo luyện đan mà không sợ bị phát hiện.
"Rầm!"
Cánh cửa gỗ đen của phủ đệ đột ngột bị một lực lượng cuồng bạo chém bay vỡ vụn thành trăm mảnh. Sương mù lục nhạt ngoài sân bị xé rách, để lộ ra bóng dáng hầm hố của Tào Man đang dẫn đầu một đội tuần tra Chấp Pháp Điện đằng đằng sát khí xông vào.
"Triệu Chấp Sự! Có mật báo phát hiện biến động ma khí bất thường tại khu vực Linh Dược Viên!" Tào Man gầm lên, chiếc roi da mới trên tay gã chỉ thẳng vào trong phòng, ánh mắt sắc lẹm nghi ngờ khóa chặt lấy bóng dáng của phế nhân quét rác Chỉ Ngôn đang đứng cạnh Triệu Chấp Sự.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!