Đan Phong Ngoại Môn, Lão Tế Chỉ Điểm
Sương mù dày đặc của buổi sớm ngày thứ tư sau khi bị đoạt đạo tâm vẫn bao phủ phế điện Ngô Đồng hoang tàn như một tấm lụa xám ẩm ướt. Sau khi Tào Man và Trương Hổ hậm hực dắt bầy Thiết Huyết Linh Khuyển đã bị khống chế thần trí rời đi, sự tĩnh lặng chết chóc lại một lần nữa nuốt chửng khoảng sân đầy lá rụng. Khương Chỉ Ngôn đứng lặng trong bóng tối của hiên điện đổ nát, cây chổi tre gãy nát trong tay khẽ siết chặt. Dưới lớp băng gạc đen quấn quanh cổ tay phải, vết nứt ma đạo màu lục bảo dài ba tấc khẽ nhói lên một nhịp buốt lạnh, rỉ ra một chút chân nguyên tà dị rồi nhanh chóng lặn sâu vào tận tủy xương dưới tác động của Ngụy Trang Khí Tức Quyết.
"Lâm Từ Hành vừa mới đột phá Trúc Cơ Sơ Kỳ, linh lực phản hồi tuy giúp ta củng cố tu vi, nhưng đan điền phế thải của ta vẫn chưa thể ngưng tụ hoàn toàn Ma Đan Vô Song." Chỉ Ngôn thầm nghĩ, đôi mắt sâu thẳm hằn lên những tia máu đỏ nhạt nhìn về phía đỉnh núi nội môn Đan Phong khuất sau mây mù. "Mạc Phù Trần đang chuẩn bị một đợt thu hoạch thọ nguyên mới. Nếu ta không nhanh chóng ngưng tụ ma đan để có đủ sức mạnh tự bảo vệ, ngày muội muội Chỉ Dao bị đưa vào lò luyện đan sẽ là ngày ta vĩnh viễn mất đi nàng."
Để có được nguồn oán khí và độc tính tinh khiết nhất làm chất xúc tác cho ma đan, Chỉ Ngôn không thể bế quan tu luyện chính đạo thông thường. Hắn cần Cửu Âm Dược Cặn – thứ bã thải chứa linh khí hỗn loạn và oán niệm phàm nhân cực mạnh bị thải ra sau mỗi mẻ luyện thọ nguyên đan của Mạc Phù Trần. Nhờ vào sự sắp xếp âm thầm của Lục Vân Chi ở thế giới ngầm ngoại môn, Chỉ Ngôn đã dễ dàng bị điều chuyển từ phế điện Ngô Đồng đến Ngoại môn Luyện Đan Phòng dưới danh nghĩa một đan nô quét dọn câm điếc.
Ngoại môn Luyện Đan Phòng nằm sâu trong một thung lũng đá đen dưới chân Đan Phong. Vừa bước qua ranh giới kết giới bảo vệ, một luồng hơi nóng hầm hập mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và khói độc màu tím đen lập tức ập vào mặt Chỉ Ngôn. Không khí ở đây đặc quánh, nóng bức đến mức da thịt người phàm như bị thiêu đốt, tiếng gầm u uất của hàng chục lò luyện đan khổng lồ cao hàng trượng vang lên liên tục như tiếng rên rỉ của những linh hồn bị giam cầm.
Dưới mặt đất loang lổ vết xỉ than và nước thải dược liệu đen ngòm, những đan nô gầy gò gầy trơ xương, da bọc xương đen sạm vì khói độc dật dờ di chuyển như những bộ xương khô di động. Họ phải gánh nước, xúc than và thổi lửa liên tục mười hai canh giờ mỗi ngày dưới sự giám sát tàn bạo của các cai lò. Nhiều kẻ phế nhân phổi đã bị ăn mòn hoàn toàn, thỉnh thoảng lại ho ra những ngụm máu đen đầy dược độc rồi gục ngã ngay bên cạnh vành lò nóng bỏng.
Chỉ Ngôn khoác trên mình bộ y phục đan nô màu xám tro rách nát, tay cầm cây chổi tre mới, lặng lẽ cúi đầu quét dọn những mảng tro than rơi vãi dưới đất. Thần thức của hắn khẽ quét qua xung quanh, âm thầm quan sát địa hình. Ngay phía góc đông của đan phòng, bên cạnh chiếc lò luyện đan chính đang tỏa ra nhiệt lượng kinh hoàng, là một đống dược cặn màu tím đen bốc khói nghi ngút. Đó chính là Cửu Âm Dược Cặn.
"Cẩn thận, Chỉ Ngôn." Giọng nói lạnh lẽo, trầm khàn của tàn hồn Cổ Nhạc Sư đột ngột vang lên trong thức hải hắn. "Trên vành mỗi chiếc lò luyện đan ở đây đều có khắc trận pháp 'Dò Tìm Dao Động Linh Lực' của nội môn Đan Phong. Bất kỳ dao động ma khí hay linh lực chính đạo nào vượt quá mức Luyện Khí tầng ba bộc phát ra ngoài đều sẽ kích hoạt đại trận lôi hỏa phòng ngự tiêu diệt ngay lập tức."
Chỉ Ngôn khẽ nhíu mày dưới lớp tóc bù xù đầy bụi than. Hắn đang đứng cách đống dược cặn mười thước. Nhìn thấy đống bã thải vô giá đối với ma công ký sinh nằm ngay trước mắt, hắn khẽ vận hành một tia chân nguyên Trúc Cơ mỏng manh định lén hút một nắm dược cặn vào không gian của Thúy Ngọc Trạc ẩn giấu trên cổ tay phải.
Thế nhưng, ngay khi tơ linh lực vô hình vừa chạm đến phạm vi ba thước xung quanh vành lò đan, các đường vân trận pháp màu đỏ rực khắc trên thân đồng cổ kính đột ngột phát sáng lấp lánh, tỏa ra một luồng sát khí lôi hỏa bén nhọn khóa chặt lấy thần thức của hắn.
"Hừm!" Chỉ Ngôn rên rỉ một tiếng trong lòng, lập tức thu hồi chân nguyên trong gang tấc. Do thu lực quá gấp, lồng ngực hắn chấn động mạnh, phổi hắn vô tình hít phải một ngụm khói độc lưu huỳnh bốc lên từ lò đan. Một cơn ho khan kịch liệt dâng lên cổ họng khiến hắn phải cúi gập người ho khục khặc, khóe môi rỉ ra một vệt máu nhạt màu lục bảo u tối. Nhục thân phàm nhân nguyên thủy của hắn tuy đã thối luyện đạt mức cứng cáp, nhưng phổi vẫn bị tổn thương nhẹ trước khói độc lò đan cực hạn này. Hắn biết đêm nay trở về mật thất phế điện, hắn bắt đầu phải dùng đến một giọt Ngô Đồng Mộc Huyết tịnh hóa mới có thể chữa lành phế quản.
"Cậu trẻ, muốn sống dai ở cái địa ngục này thì đừng có dùng thần thức bừa bãi trước mặt Khôi Bá."
Một giọng nói khàn khàn, khô khốc tựa như tiếng hai khúc gỗ mục cọ xát vào nhau đột ngột vang lên ngay bên cạnh Chỉ Ngôn.
Hắn giật mình nhìn sang. Đứng cạnh hắn là một lão già đan nô gầy gò đến mức dị dạng, lưng còng rạp sát đất, mặc bộ y phục rách nát bết đầy mỡ động vật và bụi than đen sẫm. Khuôn mặt lão nhăn nheo như vỏ cây già bị lửa thiêu loang lổ vết sẹo bỏng, đôi mắt đục ngầu chứa đựng một sự thấu suốt và ranh mãnh đáng sợ đang nhìn chằm chằm vào Chỉ Ngôn. Đó chính là Lão Tế – đan nô lão tổ, kẻ đã sống sót qua ba đời chủ đan phong tàn bạo nhờ vào những bí quyết sinh tồn kỳ dị.
Lão Tế khẽ cười khục khặc trong cổ họng, tay cầm chiếc xẻng sắt lớn xúc một xẻng xỉ than nóng bỏng đổ vào sọt tre. Lão không hề vạch trần dao động ma khí mỏng manh vừa mới xuất hiện trên người Chỉ Ngôn, ngược lại còn cố tình bước lệch chân, vấp phải một chiếc sọt tre chứa thảo dược phế thải bên cạnh.
"Rầm!"
Chiếc sọt tre đổ nhào, làm vương vãi hàng chục cân Cửu Âm Dược Cặn màu tím đen ngay dưới chân Chỉ Ngôn, tạo ra một màn sương khói độc mù mịt che khuất tầm nhìn của các đệ tử tuần tra xung quanh.
"Ai da! Cái thân già này thật vô dụng! Có chút dược cặn cũng làm đổ!" Lão Tế lật đật quỳ sụp xuống đất, giả vờ hốt hoảng dùng tay vơ vét đống dược cặn đổ nát, đồng thời khẽ nháy mắt ra hiệu cho Chỉ Ngôn.
Chỉ Ngôn lập tức hiểu ý. Hắn khua cây chổi tre tới quét dọn đống dược cặn đổ nát dưới đất. Khi cúi xuống xúc dược cặn, hắn khẽ vận hành Khương Thị Y Điển để nhận biết độc tính tinh khiết của mẻ dược cặn này. Đúng như hắn suy đoán, Cửu Âm Dược Cặn này chứa linh khí hỗn loạn tột độ và oán niệm phàm nhân cực mạnh tích tụ từ huyết khí phàm nhân bị luyện hóa, là chất dinh dưỡng hoàn hảo nhất để kích thích Ký Sinh Chủng Sơ Cấp tiến hóa mà không chứa bất kỳ tạp chất chính đạo nào.
Đúng lúc này, tiếng bước chân nặng nề nện thình thịch trên nền gạch lỏng lẻo vang lên từ phía sau. Cai lò Khôi Bá – một gã lực sĩ cao lớn dị thường, da đen bóng đầy sẹo bỏng lò đan, hai tay to như quạt nan đang cầm chiếc roi da trâu tẩm dầu hỏa linh – đằng đằng sát khí bước tới. Gã nhìn thấy đống dược cặn đổ nát dưới đất liền gầm lên một tiếng tức giận:
"Lũ đan nô vô dụng! Dám làm đổ dược cặn của tông môn! Hôm nay ta phải lột da các ngươi để làm phân bón cho Linh Dược Viên!"
Khôi Bá vung chiếc roi da trâu tẩm hỏa linh lực quất mạnh xuống không trung phát ra tiếng nổ giòn giã, nhắm thẳng vào tấm lưng gầy gò của Lão Tế và Chỉ Ngôn. Sức mạnh của cú quất mang theo linh lực Luyện Khí tầng sáu cuồng bạo, đủ sức chém đứt đôi nhục thân của một phàm nhân bình thường.
Chỉ Ngôn ánh mắt lạnh lùng, tay trái lén rút ra một mũi Tru Ma Châm giấu dưới tay áo xám, chuẩn bị bộc phát chân nguyên Trúc Cơ để phản sát Khôi Bá trong bụi khói mù mịt nếu chiếc roi kia thực sự quất xuống. Hắn thà chấp nhận rủi ro kích hoạt đại trận tông môn còn hơn để nhục thân phàm nhân nguyên thủy bị tổn thương nặng nề lúc này.
Chính trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc ấy, một bóng người nhợt nhạt, mảnh khảnh bước ra chắn giữa. Đó là Tần Nguyệt – nữ đệ tử dược nô Đan phòng với ngón tay thâm đen vì tiếp xúc với độc dược lâu ngày. Nàng bưng một khay ngọc chứa thảo dược tiến lên, lớn tiếng báo cáo để át đi tiếng gầm của Khôi Bá:
"Khôi quản sự! Lò đan số ba đã đạt đến nhiệt độ cực hạn, dược tính của mẻ đan thọ nguyên mới đang cần điều chỉnh linh hỏa gấp! Nếu chậm trễ làm khét mẻ đan của Mạc trưởng lão, cái đầu của quản sự liệu có đủ để đền tội?"
Nghe đến danh tiếng của Đan Phong chủ Mạc Phù Trần, Khôi Bá giật mình rụt roi lại trong gang tấc. Gã trợn mắt nhìn Tần Nguyệt, gương mặt thô kệch giật nảy liên tục vì tức giận nhưng không dám phản bác. Gã hừ lạnh một tiếng, nhổ một bãi nước bọt xuống đất rồi vội vã quay người đi về phía lò đan số ba để kiểm tra linh hỏa.
Tận dụng khoảng trống mười hơi thở khi Khôi Bá quay lưng và màn sương khói độc dược cặn che khuất tầm nhìn, Chỉ Ngôn nhanh như cắt vung tay áo xám rộng thùng thình. Một luồng thần thức vô hình bao bọc lấy toàn bộ đống Cửu Âm Dược Cặn vương vãi dưới đất, thu sạch sẽ vào không gian của chiếc vòng Thúy Ngọc Trạc quấn gạc đen trên cổ tay phải mà không để lại một chút dao động linh lực nào trước các trận pháp dò tìm.
Sau khi Khôi Bá đi khuất, Lão Tế chậm rãi đứng dậy, phủi bụi than trên đầu gối. Lão nhìn Chỉ Ngôn, ánh mắt đục ngầu chứa đựng một sự thấu suốt đáng sợ. Lão khẽ ghé sát tai Chỉ Ngôn, thì thầm bằng một giọng nói cực kỳ nhỏ chỉ đủ hai người nghe:
"Cậu trẻ, ma công của cậu giấu rất giỏi, nhưng thứ dược cặn này được luyện từ huyết khí của hàng vạn phàm nhân. Mạc Phù Trần đang chuẩn bị một đợt thu hoạch thọ nguyên đan quy mô lớn vào ngày tiếp dẫn tiên sứ hạ phàm. Muội muội của cậu... Khương Chỉ Dao... nàng đang bị giam cầm sâu trong mật thất đan phong để làm vật chứa dược liệu dự phòng, không còn nhiều thời gian đâu."
Chỉ Ngôn khẽ chấn động trong lòng. Lão Tế quả thực đã nhận ra ma công ký sinh của hắn nhưng không hề có ý định vạch trần, ngược lại còn muốn mượn tay hắn để chấm dứt sự tàn bạo của đan phong tà ác này.
Đúng lúc đó, Tần Nguyệt bước đến gần Chỉ Ngôn dưới vỏ bọc đưa cho hắn một chiếc giẻ lau mới để dọn dẹp vành lò đan. Khi hai bàn tay chạm nhau trong khoảnh khắc cực ngắn, Tần Nguyệt khẽ nghiêng người che chắn tầm nhìn của các đệ tử tuần tra khác, lén nhét một cuốn sổ tay nhỏ rách nát bết đầy tro bụi vào trong ống tay áo xám của hắn.
Chỉ Ngôn khẽ rụt tay lại, cảm nhận được góc cạnh cứng cáp của cuốn sổ tay giấu sâu trong tay áo. Hắn ngước mắt lên nhìn nàng.
Tần Nguyệt không nói một lời nào, nhưng đôi mắt nhợt nhạt, u uất của nàng lúc này đột ngột bùng lên một luồng sát ý căm hận tột cùng hướng về phía sâu trong nội môn Đan Phong. Ánh mắt ấy thâm sâu, chứa đựng oán hận ngập tràn khóa chặt lấy Chỉ Ngôn, như một lời cảnh báo lạnh buốt về cánh cửa địa ngục ngầm của Đan Phong sắp sửa mở ra trước mắt hắn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!