Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Linh Khuyển Truy Vết, Ngự Thú Trêu Ngươi

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Trần Phong bị Chấn Thiên Kính của Lý Pháp phát hiện tàng trữ ma khí giả, gào thét kêu oan trong tuyệt vọng khi bị áp giải đi. Tiếng la hét thảm thiết của gã đệ tử chấp pháp xé rách màn mưa đêm, nhỏ dần rồi tắt hẳn phía sau rặng thông già dẫn về Hình Đường.


Tại khoảng sân nhớp nháp nước mưa của phế điện Ngô Đồng, Chấp sự trưởng Mộ Dung Hải đứng lặng như một pho tượng đá bọc trong lớp đạo bào mỡ màng. Gương mặt lão xám ngoét, mồ hôi lạnh hòa cùng nước mưa chảy ròng ròng xuống cằm. Lão không sợ Trần Phong chết, lão chỉ sợ Lý Pháp nhân cơ hội này sục sạo sâu hơn vào những góc khuất ngoại môn, nơi Linh Dược Viên đang chôn giấu hàng trăm xác phế nhân làm phân bón sống. Lão liếc nhìn Khương Chỉ Ngôn – tên tạp dịch câm điếc đang run rẩy co rúm ở góc tường, rồi hừ lạnh một tiếng đầy hằn học trước khi vung tay áo rời đi.


Chỉ Ngôn chậm rãi đứng thẳng dậy, vẻ sợ hãi rụt rè trên gương mặt lập tức tiêu biến như chưa từng tồn tại. Đôi mắt hắn sâu thẳm, phản chiếu ánh lôi quang tím nhạt còn sót lại trên bầu trời đêm.


"Trần Phong coi như xong đời." Giọng nói khàn khàn của tàn hồn Cổ Nhạc Sư vang lên trong thức hải hắn. "Nhưng tên Mộ Dung Hải kia đã bắt đầu nghi ngờ phế điện này. Sát ý của lão đối với ngươi đã đạt đến cực hạn. Chỉ cần có một manh mối nhỏ nhất, lão sẽ không ngần ngại băm vằn ngươi ra để bịt đầu mối."


Chỉ Ngôn khẽ vuốt bả vai trái. Vết rách da do dư chấn đao mang của Lâm Ngạo tại hầm mỏ số 9 tuy đã khép miệng nhờ sức sống dồi dào của huyết mạch phàm nhân nguyên thủy, nhưng da thịt xung quanh vẫn còn vương lại một mùi máu tươi cực kỳ nhạt. Đối với tu sĩ phàm trần, mùi vị này hoàn toàn vô hình. Nhưng đối với linh thú chuyên truy vết, đây là một ngọn hải đăng sáng rực giữa đêm tối.


Sáng hôm sau, sương mù ngoại môn chưa kịp tan, Hắc Nha – con quạ đen đang đậu trên ngọn thông già phía sau phế điện – đã truyền về một tầm nhìn đầy cảnh báo thông qua Khôi Lỗi Đồng Cảm.


Trong thức hải của Chỉ Ngôn, một bức tranh toàn cảnh hiện ra từ góc nhìn trên cao của Hắc Nha. Từ phía Chấp Pháp Điện ngoại môn, Tào Man – tên chấp sự ác bá đang bừng bừng sát khí sau khi mất đi tay sai Trần Phong – đang sải bước đi đầu. Đi ngay bên cạnh gã là Trương Hổ, một tên lính tuần tra lôi hệ có gương mặt hốc hác, tay dắt xích sắt xích ba con chó săn đen lớn.


Đó không phải là chó săn thông thường, mà là Thiết Huyết Linh Khuyển – một loại linh thú biến dị được nuôi dưỡng bằng huyết nhục yêu thú và kịch độc, sở hữu khứu giác nhạy bén gấp trăm lần phàm thú. Đôi mắt chúng đỏ ngầu vô hồn, nanh vuốt sắc nhọn rỉ ra thứ nước bọt màu xám tro làm cháy xém cả những mảng cỏ dại ven đường đi qua.


"Tào Man đang dùng linh khuyển để đánh hơi vết máu ma tu còn sót lại từ vụ sập hầm mỏ và vụ mất tích của Lâm Ảnh." Chỉ Ngôn thầm nghĩ, chân mày khẽ nhíu lại.


Hắn lập tức lấy ra bình gốm chứa bột tẩy mùi vạn năng của Lão Đầu Tỏi, xoa đều lên bả vai trái và khắp gian phòng hẹp. Thế nhưng, thông qua tầm nhìn của Hắc Nha, Chỉ Ngôn kinh hoàng phát hiện ba con linh khuyển của Trương Hổ đột ngột dừng lại giữa đường, mũi chúng hít hà điên cuồng rồi tru lên những tiếng u uất.


"Không ổn!" Giọng Cổ Nhạc Sư trở nên nghiêm trọng. "Trương Hổ đã cho bầy linh khuyển uống Thính Tủy Đan – một loại đan dược tà ác kích thích khứu giác của thú nuôi lên gấp mười lần, thiêu đốt thọ nguyên của chúng để truy vết. Bột tẩy mùi của tên tửu quỷ kia hoàn toàn vô dụng trước dược lực của Thính Tủy Đan! Chúng đang hướng thẳng về phía phế điện Ngô Đồng!"


Nếu để bầy linh khuyển bước vào sân phế điện, mùi máu tươi trên vai Chỉ Ngôn và chút ma khí tàn lưu dưới nền gạch hầm mật thất chắc chắn sẽ bị vạch trần. Giết bầy linh khuyển? Điều đó chỉ khiến Tào Man có thêm lý do để Lý Pháp dẫn đại quân hình đường san bằng phế điện Ngô Đồng.


Hắn cần một phương pháp khống chế tinh thần, biến bầy linh thú dữ tợn kia thành những kẻ câm điếc ngay trước mắt chủ nhân của chúng.


Chỉ Ngôn lập tức nghĩ đến một người: Bạch Linh.


Nữ đệ tử ngự thú bị phế bỏ chân truyền kia hiện đang sống dật dờ tại một túp lều rách nát cạnh bãi rác thải dược liệu ngoại môn. Chỉ Ngôn vận hành Hư không độ ảnh, thân hình hóa thành một làn khói xám nhạt lướt đi trong bóng tối của những rặng tre, tránh né mọi tai mắt tuần tra để tiếp cận túp lều của nàng.


Bạch Linh đang ngồi trên một khúc gỗ mục, thân hình mảnh khảnh bọc trong bộ y phục màu lục nhạt vá chằng vá đụp. Khuôn mặt u sầu của nàng tái nhợt, xung quanh là vài chú chim sẻ nhỏ đang đậu trên vai và đôi bàn tay gầy gò đầy vết sẹo. Nhìn thấy một bóng xám đột ngột đáp xuống, bầy chim giật mình bay tán loạn, nhưng Bạch Linh không hề hoảng sợ, chỉ ngước đôi mắt u uất nhìn Chỉ Ngôn.


"Ngươi là tên tạp dịch câm điếc quét rác ở phế điện Ngô Đồng?" Giọng nàng nhỏ nhẹ nhưng lạnh băng. "Nơi này không có linh thạch hay đan dược cho ngươi nhặt đâu."


Chỉ Ngôn không ú ớ khua tay như thường ngày. Hắn đứng thẳng lưng, khí tức Trúc Cơ Sơ Kỳ mỏng manh nhưng vô cùng uy nghiêm khẽ bộc phát rồi thu hồi ngay lập tức, khiến Bạch Linh kinh ngạc đứng bật dậy, tay lén dắt vào chiếc sáo xương bên hông.


"Ta cần ngươi giúp vô hiệu hóa khứu giác của ba con Thiết Huyết Linh Khuyển dưới quyền Trương Hổ." Chỉ Ngôn khàn giọng nói thẳng vào vấn đề. Hắn lấy ra từ trong Thúy Ngọc Trạc một bó thảo dược màu đỏ sẫm tỏa ra ma khí nhạt – Huyết Sát Thảo thu hoạch từ Linh Dược Viên ban đêm, kết hợp với một vài lá bùa ẩn nấp mua từ chợ đen của Liễu Nhược Yên.


Nhìn thấy Huyết Sát Thảo và những lá bùa chất lượng cao, đôi mắt u sầu của Bạch Linh khẽ động. Nàng căm ghét Chấp Pháp Điện, căm ghét cách Trương Hổ dùng Thính Tủy Đan để vắt kiệt sinh mệnh của bầy linh thú.


"Trương Hổ dùng Thính Tủy Đan để kích thích khứu giác của chúng, muốn vô hiệu hóa bằng bột tẩy mùi thông thường là bất khả thi." Bạch Linh khẽ vuốt chiếc sáo xương, giọng nói đầy thù hận. "Nhưng ta có thể dùng Vạn Thú Đồng Nguyên Quyết kết hợp với sáo xương để làm dịu thần trí của chúng từ xa. Tuy nhiên, muốn chúng hoàn toàn không ngửi thấy mùi của ngươi, ngươi phải gieo chủng tử khống chế vào não bộ của chúng."


Bạch Linh lấy ra ba chiếc vòng cổ nhỏ làm bằng xương yêu thú biến dị rỉ sét – Linh Thú Khống Thần Hoàn.


"Đây là bảo vật ta chế tạo từ trước khi bị phế bỏ chân truyền. Nếu ngươi có thể đưa ký sinh trùng của ngươi vào trong những chiếc vòng này, ta sẽ dùng tiếng sáo để dẫn dụ chúng đeo vào cổ linh khuyển. Khi đó, khứu giác của chúng sẽ hoàn toàn đồng bộ với thần thức của ngươi."


Chỉ Ngôn không chút do dự, hắn cắn đầu ngón tay phải, nhỏ ba giọt máu tươi mang theo sắc xanh lục bảo u tối của Ký Sinh Chủng Sơ Cấp vào ba chiếc vòng xương. Luồng hắc khí ma đạo từ máu Chỉ Ngôn lập tức bị xương yêu thú hấp thụ sạch sẽ, khiến những chiếc vòng phát ra ánh sáng lục bảo mờ ảo rồi tắt lịm, trở lại vẻ rỉ sét vô hại.


"Thời gian không còn nhiều, chúng đã đến sát phế điện." Chỉ Ngôn siết chặt ba chiếc vòng xương, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía rặng thông.


Khi Chỉ Ngôn quay trở lại phế điện Ngô Đồng bằng thân pháp lướt bóng, tiếng chó sủa dữ tợn và tiếng bước chân nặng nề đã vang lên ngay ngoài cổng tre nứt nẻ.


Tào Man vung chiếc roi da mới thô bạo quất gãy cánh cổng tre phế điện, mở đường cho Trương Hổ dắt bầy linh khuyển bước vào. Ba con chó săn đen lớn điên cuồng hít hà mặt đất, đôi mắt đỏ ngầu của chúng khóa chặt vào gian phòng hẹp nơi Chỉ Ngôn đang giả vờ quét dọn đống lá rụng.


"Trương Hổ, cho linh khuyển sục sạo kỹ gian phòng kia cho ta!" Tào Man nghiến răng ra lệnh, ánh mắt đầy sát cơ nhìn Chỉ Ngôn. "Tên câm điếc này chắc chắn có vấn đề. Vụ sập hầm mỏ và cái chết của Trần Phong không thể ngẫu nhiên xảy ra xung quanh phế điện này được!"


Trương Hổ sneer một tiếng, vung xích sắt thả lỏng dây xích. Ba con Thiết Huyết Linh Khuyển gầm rú lên một tiếng dữ tợn, nanh vuốt cào rách nền đất ẩm ướt, lao vút về phía Chỉ Ngôn với tốc độ cực nhanh.


Chỉ Ngôn đứng im tại chỗ, tay cầm cán chổi tre mòn vẹt, đầu hơi cúi xuống vẻ rụt rè sợ hãi của một phế nhân phàm trần. Nhưng dưới tay áo rộng, thần thức của hắn đã kích hoạt Khôi Lỗi Đồng Cảm, liên kết trực tiếp với Hắc Nha đang đậu trên cành thông cao.


Chính trong khoảnh khắc bầy linh khuyển hung hãn chỉ còn cách Chỉ Ngôn ba thước, chuẩn bị vồ lấy bả vai trái của hắn, một tiếng sáo xương thanh tao, u uất đột ngột vang lên từ rặng tre phía sau phế điện.


Tiếng sáo mang theo tần số kỳ lạ của Vạn Thú Đồng Nguyên Quyết, như một luồng gió mát thổi thẳng vào linh hồn cuồng bạo của bầy linh thú. Ba con Thiết Huyết Linh Khuyển đột ngột khựng lại giữa chừng, đôi mắt đỏ ngầu của chúng chợt lóe lên một tia đờ đẫn.


Chỉ Ngôn tận dụng khoảnh khắc vàng ấy, tay áo khẽ vẫy, ba chiếc Linh Thú Khống Thần Hoàn rỉ sét bay ra cực nhanh không tiếng động dưới sự che chở của sương mù sương muối, chuẩn xác trượt vào cổ của ba con linh khuyển.


"Cạch! Cạch! Cạch!"


Ba chiếc vòng xương khép chặt. Ký Sinh Chủng Sơ Cấp ẩn giấu bên trong lập tức bùng phát, phóng ra hàng vạn tơ máu màu lục bảo u tối đâm thẳng qua da thịt, bám chặt vào não bộ và hệ thống thần kinh khứu giác của bầy linh khuyển thông qua Linh Thú Ký Sinh Thuật.


Sự đau đớn từ ký sinh chủng khiến bầy linh khuyển khẽ rên rỉ, nhưng tiếng sáo xương của Bạch Linh liên tục vang lên từ xa đã trấn tĩnh bản năng phản kháng của chúng. Thần thức của Chỉ Ngôn thông qua Khôi Lỗi Đồng Cảm lập tức đồng bộ hoàn toàn với ngũ quan của ba con linh khuyển. Hắn cảm nhận được mùi máu tươi nhạt trên vai mình, nhưng ngay lập tức, hắn dùng ý niệm ra lệnh cho não bộ của chúng tự động tịnh hóa và bỏ qua mùi vị này, biến nó thành một khoảng không vô hại.


Đôi mắt đỏ ngầu của ba con Thiết Huyết Linh Khuyển dần dần chuyển sang một màu xanh lục bảo u tối, vô hồn và sâu thẳm, giống hệt như đôi mắt của Chỉ Ngôn dưới lớp mặt nạ đồng.


Trương Hổ thấy bầy linh khuyển đột ngột dừng lại và rên rỉ, gã nhướng mày tức giận quát: "Lũ súc sinh này làm sao thế? Mau xông vào cắn xé tên câm điếc kia cho ta!"


Tào Man cũng tiến lên một bước, tay siết chặt cán roi da, nghi ngờ nhìn biểu hiện kỳ lạ của bầy thú.


Thế nhưng, trước sự ngơ ngác tột độ của Trương Hổ và sự nghi ngờ của Tào Man, ba con Thiết Huyết Linh Khuyển dữ tợn bỗng nhiên thu hồi toàn bộ nanh vuốt sắc nhọn. Chúng từ từ hạ thấp thân hình khổng lồ, quỳ rạp cả bốn chân xuống nền đất ẩm ướt ngay trước mặt Khương Chỉ Ngôn, đầu cúi sát đất đầy vẻ cung kính và phục tùng tuyệt đối, hoàn toàn không có một chút sát khí nào.


Sân phế điện Ngô Đồng hoang tàn bỗng chốc rơi vào một sự tĩnh lặng đến nghẹt thở.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!