Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Chấp Pháp Nghi Vân, Gieo Họa Đông Xưởng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng chuông báo động của Lâm gia vẫn còn vang vọng dồn dập khắp các sườn núi sương mù của ngoại môn Thần Hoa Tiên Tông. Luồng lôi điện màu tím sẫm từ đại trận phòng ngự sườn núi phóng thẳng lên bầu trời đêm, xé rách những đám mây đen cuồn cuộn thành những dải sáng dữ tợn. Giữa màn mưa lạnh buốt và gió rít gào, một bóng dáng gầy gò đang băng qua những lối mòn dốc đá hiểm trở với tốc độ nhanh như một bóng ma xám tro.


Khương Chỉ Ngôn bế chặt lấy Khương Hạo Nhiên trên tay. Vai trái của hắn, nơi vết rách da do dư chấn đao mang của Lâm Ngạo sượt qua trước đó, vẫn đang rỉ ra những giọt máu tươi đỏ hồng thấm đẫm lớp áo vải thô xám cũ nát. Cơn đau nhức nhối từ cơ bắp bị quá tải do Hóa Ứ Thần Châm kích thích thối thể vẫn âm ỉ tàn phá nhục thân, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn vẫn trầm tĩnh đến đáng sợ, hoàn toàn không có một tia dao động hoảng loạn nào.


Hắn biết rõ, Chấp Pháp Điện ngoại môn sẽ phong tỏa toàn bộ sườn núi trong vòng nửa canh giờ nữa. Hắn phải tạo ra một alibi ngoại phạm hoàn hảo tại phế điện Ngô Đồng trước khi những con chó săn của hình đường ngửi thấy mùi máu.


Lướt qua rặng thông già nứt nẻ, Chỉ Ngôn nhẹ nhàng đáp xuống sân phế điện Ngô Đồng hoang tàn. Hắn không kịp thở dốc, lập tức tiến về phía nắp hầm mật thất ngầm được che giấu dưới lớp gạch lỏng lẻo phủ đầy cát bụi.


"Hạo Nhiên, Thiết thúc, hai người trốn sâu dưới mật thất ngầm này. Tuyệt đối không được phát ra bất kỳ tiếng động nào, dù bên trên có xảy ra chuyện gì đi nữa." Chỉ Ngôn khàn giọng truyền âm, ánh mắt nghiêm nghị nhìn đệ đệ và Trần Thiết.


"Ca ca, huynh còn bị thương..." Hạo Nhiên lo lắng nhìn vết máu trên bả vai Chỉ Ngôn, đôi mắt nhỏ đỏ hoe.


"Yên tâm, chút thương tích phàm trần này không làm gì được ta. Mau trốn đi!" Chỉ Ngôn dứt khoát đẩy cả hai xuống hầm ngầm, rồi nhanh chóng đóng nắp hầm lại. Hắn lấy ra Huyễn Linh Trận Bàn, đặt ba viên linh thạch hạ phẩm cuối cùng vào mắt trận để kích hoạt ảo cảnh Chân Nhân Từ Bi bao quanh mật thất, biến nắp hầm thành một mảng nền gạch đặc ruột, hoàn toàn vô hại trước thần thức quét qua của tu sĩ cấp thấp.


Xong xuôi, Chỉ Ngôn lén vận hành một tia ma khí mỏng manh để tịnh hóa sạch sẽ vết máu rớt trên đất, rồi nhanh chóng lách vào gian phòng đổ nát của mình. Hắn cởi bỏ chiếc trường bào xám rách nát đầy vết bùn đất và máu tươi, cất giấu nó sâu vào trong Thúy Ngọc Trạc cướp được từ Lâm Ảnh. Sử dụng y thuật phàm nhân trong Khương Thị Y Điển, Chỉ Ngôn nhanh chóng bôi một lớp bột tẩy mùi của Lão Đầu Tỏi lên bả vai trái để cầm máu và xóa sạch mùi máu tanh, sau đó khoác lên mình một bộ trường bào xám tro mới dệt phẳng phiu.


Hắn ngồi xếp bằng trên chiếc giường rơm mục nát, nhắm mắt vận hành Ngụy Trang Khí Tức Quyết. Vòng xoáy chân nguyên Trúc Cơ Sơ Kỳ dồi dào trong đan điền phế thải lập tức bị cưỡng ép nén chặt, thu nhỏ lại rồi lặn sâu vào tận tủy xương, biến hắn trở lại thành một tên phế nhân câm điếc quét rác yếu ớt, hơi thở mỏng manh như ngọn đèn trước gió.


Đêm càng về khuya, tiếng mưa rơi trên mái ngói vỡ của phế điện Ngô Đồng càng thêm lạnh buốt.


Đột nhiên, tai Chỉ Ngôn khẽ động. Thần thức nhạy bén của hắn cảm nhận được một luồng khí tức đang lén lút tiếp cận phế điện từ phía sau rặng trúc già.


"Kẻ đến mang theo tử khí ngụy tạo, tu vi Luyện Khí tầng bảy." Giọng nói lạnh lẽo của Cổ Nhạc Sư vang lên trong thức hải Chỉ Ngôn. "Thân pháp xảo quyệt, là đệ tử của Chấp Pháp Điện. Hắn đang giữ một chiếc túi gấm chứa ma khí giả dối, muốn gieo họa cho ngươi."


Chỉ Ngôn khẽ mở mắt, một tia sáng lục bảo u tối lướt qua rồi lập tức ẩn giấu dưới hàng mi rủ. Hắn không hề động đậy, tiếp tục giả vờ nhắm mắt dưỡng thần như một phế nhân câm điếc không hề hay biết thế sự. Hắn biết kẻ này—Trần Phong, một tên đệ tử chấp pháp xảo quyệt, chó săn đắc lực của Mộ Dung Hải.


Trần Phong nhẹ nhàng lách qua cánh cửa gỗ mục nát của phế điện, di chuyển không tiếng động tựa như một làn khói xám. Ánh mắt một mí sắc lẹm của hắn quét qua gian phòng hoang tàn, dừng lại trên thân hình gầy gò của Chỉ Ngôn đang ngồi trên giường rơm. Khóe môi Trần Phong khẽ nhếch lên một nụ cười khinh bỉ và độc ác.


'Một tên phế nhân quét rác câm điếc, Khương gia đã diệt vong, ngươi chính là vật tế hoàn hảo nhất để ta lập công với Chấp sự trưởng.' Trần Phong thầm nghĩ. Sau vụ mất tích bí ẩn của Lâm Ảnh và vụ nổ mỏ quặng số 9, Chấp sự trưởng Mộ Dung Hải đang điên cuồng tìm kiếm một kẻ gánh tội để xoa dịu cơn thịnh nộ của Lâm gia. Nếu Trần Phong có thể 'phát hiện' ra tà ma ngoại đạo ẩn nấp ngay tại phế điện Ngô Đồng, vị trí chấp sự béo bở kia chắc chắn sẽ thuộc về hắn.


Trần Phong lén lút thò tay vào ngực áo, lấy ra một chiếc túi gấm màu đen xám tỏa ra luồng hắc khí ma đạo nhạt. Đây là ma khí giả do hắn trộm được từ kho vật chứng của Chấp Pháp Điện, dùng để vu oan cho tạp dịch vô tội. Hắn cúi người xuống, nhẹ nhàng đặt chiếc túi gấm sâu dưới gầm giường rơm của Chỉ Ngôn, ngay sát vách tường đổ nát.


Chỉ Ngôn ẩn mình trong bóng tối, vận hành Ngụy Trang Khí Tức Quyết đạt mức hoàn mỹ. Nhịp tim của hắn hạ xuống mức cực thấp, hoàn toàn đồng điệu với nhịp thở của một phàm nhân đang ngủ say. Nhưng thần thức của hắn đã khóa chặt lấy từng cử động của Trần Phong.


Ngay khi Trần Phong vừa đặt xong chiếc túi gấm và chuẩn bị đứng dậy rút lui, hắn bỗng nhiên cảm nhận được một luồng gió lạnh buốt sống lưng thổi qua. Với bản năng của một tu sĩ Luyện Khí tầng bảy, Trần Phong lập tức cảnh giác. Hắn vận hành Chấp Pháp Thiết Thể Công, phóng ra luồng chân nguyên áp bức tinh thần bao phủ khắp gian phòng hẹp hòng đè bẹp bất kỳ kẻ nào đang rình rập.


Thế nhưng, luồng áp bức tinh thần của hắn khi quét qua nhục thân của Chỉ Ngôn lại giống như bùn nhét biển sâu, hoàn toàn bị trạng thái ngụy trang phàm nhân nguyên thủy của Chỉ Ngôn triệt tiêu và hấp thu không để lại một chút gợn sóng nào. Trần Phong quét mắt nhìn quanh gian phòng hoang tàn một lượt, không phát hiện ra bất kỳ dị trạng nào ngoài tên câm điếc vẫn đang ngủ say, hắn khẽ thở phào tự giễu mình quá nhạy cảm.


Trần Phong xoay người chuẩn bị lướt ra ngoài cửa sổ.


Chính trong khoảnh khắc hắn xoay người buông lỏng phòng ngự ấy, Chỉ Ngôn đột ngột hành động. Thân hình hắn di chuyển nhanh như một làn khói xám nhạt, không tiếng động, không để lại một chút dao động linh lực nào vật lý nhờ sức mạnh thối thể cực hạn.


Hắn lướt đến ngay sau lưng Trần Phong. Tay trái Chỉ Ngôn khẽ vẫy, một sợi tơ thần thức mỏng manh ngưng tụ từ Vạn Đạo Ký Sinh Kinh lặng lẽ phóng ra, quấn chặt lấy chiếc túi gấm dưới giường rơm. Sợi tơ thần thức kéo nhẹ, chiếc túi gấm màu đen xám lập tức bay lên không trung không tiếng động, trượt thẳng vào trong ống tay áo rộng thùng thình của Trần Phong đang bay nhẹ theo gió đêm.


Đồng thời, Chỉ Ngôn ngón tay khẽ búng, truyền một tia ma khí lục bảo tinh khiết tích lũy từ Ma Đan Vô Song vào sâu trong chiếc túi gấm. Tia ma khí này giống như mồi lửa, lập tức kích hoạt và 'đốt cháy' luồng ma khí giả dối bên trong chiếc túi, khiến nó phát ra những dao động ma đạo mãnh liệt gấp mười lần bình thường, nhưng hoàn toàn bị ống tay áo của Trần Phong che giấu tạm thời.


Trần Phong hoàn toàn không hề hay biết chiếc túi gấm vu oan đã quay trở lại nằm gọn trong tay áo mình. Hắn đắc ý lách người nhảy ra ngoài cửa sổ phế điện, biến mất vào màn mưa đêm.


Chỉ Ngôn lướt trở lại giường rơm, chậm rãi ngồi xếp bằng xuống, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng đầy thâm trầm.


'Gậy ông đập lưng ông. Trần Phong, ngươi tự gieo gió thì phải gặt bão.'


Chưa đầy nửa nén hương sau, tiếng bước chân rầm rập vang lên ngoài sân phế điện Ngô Đồng. Tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng và tiếng quát tháo thô bạo xé rách màn đêm lạnh buốt.


"Rầm!!!"


Cánh cửa gỗ mục nát của phế điện bị một lực lượng cuồng bạo đá bay ra ngoài, vỡ vụn thành trăm mảnh. Một nhóm đệ tử chấp pháp mặc y phục đen sẫm, thắt đai lưng da gai rướm máu, tay cầm xích sắt lôi hình hùng hổ xông vào.


Dẫn đầu là một lão giả mặt sắt đen kịt, lông mày dựng ngược như kiếm, mặc đạo bào hình đường màu đen nghiêm nghị. Ánh mắt sắc như dao cạo của lão quét qua gian phòng hoang tàn, dừng lại trên người Chỉ Ngôn đang luống cuống quỳ sụp xuống đất, khua tay múa chân ú ớ vẻ sợ hãi tột cùng của một tên câm điếc quét rác.


Đây chính là Lý Pháp—Hình đường trưởng lão nghiêm khắc của Thần Hoa Tiên Tông, tu sĩ Trúc Cơ Trung Kỳ nổi tiếng ghét bỏ ma tu tột độ.


"Lý trưởng lão, chính là nơi này! Phế điện Ngô Đồng hoang phế này quanh năm chướng khí ma đạo tích tụ, tên câm điếc này lại là tàn dư của Khương gia bị diệt môn, cực kỳ khả nghi!" Trần Phong từ phía sau bước lên, gương mặt dài u ám của hắn đầy vẻ đắc ý, lớn tiếng chỉ tay về phía giường rơm của Chỉ Ngôn. "Đệ tử nghi ngờ hắn tàng trữ ma khí giả dối của tà tu ngoại môn!"


Mộ Dung Hải đứng cạnh Lý Pháp, mặt bóng dầu khẽ giật giật, ánh mắt ti hí đầy gian xảo nhìn Chỉ Ngôn. Lão đang cần một kẻ gánh tội gấp cho vụ sập hầm mỏ quặng số 9 để xoa dịu Lâm gia, việc Trần Phong tìm ra 'ma tu' tại phế điện Ngô Đồng này là cơ hội không thể tốt hơn.


Lý Pháp không nói một lời, gương mặt sắt không chút biểu cảm. Lão thò tay vào ngực áo, lấy ra một chiếc gương đồng cổ xưa thêu hoa văn sấm sét lấp lánh—Chấn Thiên Kính, pháp bảo phát hiện dao động ma đạo cấp trung của hình đường.


"Quét!" Lý Pháp khàn giọng quát nhẹ, truyền chân nguyên Trúc Cơ vào gương đồng.


Chấn Thiên Kính lập tức bùng phát một luồng ánh sáng vàng kim thanh thuần rực rỡ, quét qua khắp gian phòng hoang tàn. Luồng sáng quét qua người Chỉ Ngôn, nhưng dưới tác động của Ngụy Trang Khí Tức Quyết, Chấn Thiên Kính hoàn toàn không phản ứng, chỉ hiển thị một luồng huyết khí phàm nhân yếu ớt đến đáng thương.


Trần Phong thấy vậy, vội vã hét lớn: "Lý trưởng lão, ma khí được giấu dưới giường rơm của hắn! Mau quét dưới giường!"


Lý Pháp lạnh lùng chuyển hướng Chấn Thiên Kính rọi thẳng vào gầm giường rơm của Chỉ Ngôn. Luồng ánh sáng vàng kim chiếu rọi từng góc khuất cát bụi, nhưng mặt kính vẫn phẳng lặng như tờ, hoàn toàn không có một chút phản ứng ma đạo nào.


Gương mặt đắc ý của Trần Phong bỗng chốc cứng đờ. Hắn không tin vào mắt mình, vội vã quỳ sụp xuống đất, dùng tay không bới tung đống rơm rách nát dưới gầm giường hòng tìm kiếm chiếc túi gấm màu đen xám.


"Không thể nào! Rõ ràng ta đã đặt..." Trần Phong lắp bắp, mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán.


"Trần Phong! Ngươi dám lừa gạt bản trưởng lão?" Lý Pháp giọng nói trầm xuống như sấm rền, sát khí cuồng bạo bộc phát khiến nhiệt độ trong phòng giảm xuống đột ngột.


"Trưởng lão oan uổng! Đệ tử không dám! Chắc chắn tên câm điếc này đã giấu đi nơi khác!" Trần Phong hoảng loạn gào lên, hắn đứng bật dậy, ống tay áo rộng thùng thình vung mạnh theo quán tính.


Chính trong khoảnh khắc hắn vung tay ấy, chiếc túi gấm màu đen xám bị Chỉ Ngôn lén nhét vào trước đó lập tức trượt ra ngoài, rơi bịch xuống đất ngay trước chân Lý Pháp.


Cùng lúc đó, tia ma khí lục bảo tinh khiết do Chỉ Ngôn kích hoạt bên trong chiếc túi gấm bùng phát dữ dội. Luồng hắc khí ma đạo nồng nặc như mực đen phun trào ra ngoài, tỏa ra dao động tà ác mãnh liệt.


"UỲNH!!!"


Chấn Thiên Kính trên tay Lý Pháp lập tức phản ứng điên cuồng. Mặt kính bùng phát luồng ánh sáng đỏ rực rỡ như máu, phát ra tiếng rít chói tai xé rách màng nhĩ, khóa chặt hoàn toàn vào chiếc túi gấm và ống tay áo còn vương ma khí của Trần Phong.


"Cái gì?!" Trần Phong trợn tròn mắt nhìn chiếc túi gấm dưới đất, đầu óc hắn hoàn toàn trống rỗng. Hắn không hiểu vì sao vật hắn lén đặt dưới giường lại tự chạy vào ống tay áo của mình.


"Gieo gió gặt bão! Trần Phong, ngươi dám tàng trữ ma khí tà dị của ma tu ngay trong người, còn dám ngụy tạo chứng cứ vu oan cho tạp dịch vô tội để lập công?" Lý Pháp giận dữ tột cùng, khuôn mặt sắt đen kịt đầy sát khí. Lão vung tay lên, Chấn Thiên Kính phóng ra một luồng lôi điện màu tím thanh thuần đánh thẳng vào ngực Trần Phong.


"Phập!"


Trần Phong phun ra một ngụm máu tươi, cơ thể bay thẳng ra ngoài cửa sân phế điện, đập mạnh vào vách đá nứt nẻ. Chân nguyên Luyện Khí tầng bảy của hắn lập tức bị lôi điện khóa chặt, kinh mạch đau đớn như bị xé rách.


"Trưởng lão oan uổng! Đệ tử bị hãm hại! Chiếc túi gấm đó... đó là do đệ tử lấy từ kho vật chứng để vu oan cho tên câm điếc! Đệ tử không phải ma tu! Chấp sự trưởng cứu ta!" Trần Phong gào thét thảm khốc trong tuyệt vọng, hắn bò lê lết dưới đất hướng về phía Mộ Dung Hải cầu cứu.


Mộ Dung Hải sắc mặt đại biến, vội vã lùi lại ba bước để tránh hiềm nghi, lớn tiếng quát: "Nghịch đồ tà ác! Dám tàng trữ ma khí tà môn còn dám ngậm máu phun người! Lý trưởng lão, xin hãy nghiêm trị tên phản đồ này theo luật tông môn!"


"Bắt giữ hắn! Áp giải về Chấp Pháp Điện ngoại môn, thi hành lôi hình tra khảo tội nhân cho ta! Ta muốn xem kẻ nào đứng sau dung túng cho hắn tàng trữ ma khí!" Lý Pháp lạnh lùng ra lệnh, ánh mắt sắc như dao quét qua Mộ Dung Hải khiến lão chấp sự trưởng mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.


Hai tên đệ tử chấp pháp hung hãn xông lên, vung xích sắt lôi hình quấn chặt lấy cổ và hai tay Trần Phong, thô bạo kéo lê hắn đi trên mặt đất đầy bùn đất và nước mưa lạnh buốt.


"Oan uổng! Chấp sự trưởng cứu ta! Ta bị hãm hại!" Tiếng gào thét kêu oan trong tuyệt vọng của Trần Phong vang vọng khắp sườn núi hoang vắng, rồi nhỏ dần khi hắn bị áp giải đi khuất sau rặng thông già.


Lý Pháp thu hồi Chấn Thiên Kính, ánh mắt lạnh lùng lướt qua Chỉ Ngôn vẫn đang run rẩy quỳ sụp trong góc phòng quét rác. Không phát hiện ra bất kỳ dao động ma đạo nào từ tên phế nhân, Lý Pháp hừ lạnh một tiếng rồi xoay người sải bước rời đi cùng đội tuần tra.


Mộ Dung Hải đứng lại cuối cùng, ánh mắt ti hí đầy nghi ngờ và giận dữ nhìn chằm chằm vào Chỉ Ngôn. Lão nhận thấy sự mất tích của Tào Man, cái chết của Lâm Ngạo và vụ việc của Trần Phong hôm nay đều có một sợi dây liên kết vô hình hướng về phế điện Ngô Đồng này.


'Tên câm điếc này... chắc chắn có dị trạng.' Mộ Dung Hải thầm nghĩ, sát ý trong mắt lão bùng phát dữ dội. Lão quyết định không thể chờ đợi thêm nữa, ngày mai lão sẽ dùng linh khuyển biến dị của Trương Hổ để rà soát toàn bộ phế điện này dứt điểm.


Mộ Dung Hải hừ lạnh một tiếng, vung tay áo bỏ đi trong màn mưa đêm.


Gian phòng phế điện Ngô Đồng trở lại sự tĩnh lặng lạnh buốt. Chỉ Ngôn chậm rãi đứng dậy từ nền đất lạnh, phủi nhẹ lớp cát bụi trên trường bào xám tro mới phẳng phiu. Đôi mắt sâu thẳm của hắn ẩn hiện những tơ máu đỏ rực rỡ dưới ánh trăng mờ nhạt xuyên qua mái ngói vỡ, sát ý lạnh lùng khóa chặt lấy bóng lưng đang xa dần của Mộ Dung Hải.


"Sắp tới lượt ngươi rồi, Mộ Dung Hải."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!