Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Hầm Mỏ Sụp Đổ, Sát Cơ Trong Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gầm rú điên cuồng của Lâm Ngạo vừa dứt, toàn bộ không gian lòng đất của Mỏ quặng Linh Thạch số 9 bỗng chốc rơi vào một sự im lặng quỷ dị trong vòng nửa hơi thở. Ngay sau đó, những đường hoa văn trận pháp màu đỏ rực như máu, ẩn giấu sâu dưới lớp đá đen loang lổ trên vách hầm, đồng loạt bùng phát luồng sáng chói mắt. Đại trận tự hủy đã kích hoạt.


Sức mạnh linh lực cuồng bạo từ sâu trong mạch quặng bị cưỡng ép nghịch chuyển, tạo ra những tiếng nổ trầm đục, liên tiếp như sấm rền chạy dọc theo các nhánh hầm. Đất đá, cát bụi từ trần hầm rào rào trút xuống. Hàng trăm phu dịch phàm nhân gầy gò, rách rưới vốn đang run rẩy quỳ rạp dưới đất, nay hoàn toàn rơi vào hoảng loạn. Họ gào thét, dẫm đạp lên nhau chạy hỗn loạn tìm đường thoát thân trong bóng tối bập bùng của những ngọn đuốc sắp tắt.


"Chạy? Lũ súc sinh các ngươi hôm nay đều phải chôn thây tại đây!" Lâm Ngạo vặn vẹo gương mặt đầy mụn thịt, cười lên một cách sảng khoái tột độ. Hắn vung thanh đại đao bằng linh thiết nặng trăm cân lên, chân nguyên Luyện Khí tầng bảy bộc phát, chém ra một luồng đao mang màu xám tro dài trượng quét ngang qua lối ra duy nhất của khoang hầm phía Tây. Ba tên phu dịch chạy tiên phong không kịp né tránh, lập tức bị đao mang chém đứt ngang người, máu tươi phun trào nhuộm đỏ vách đá đen sẫm. Sự tàn bạo của hắn đã triệt tiêu hoàn toàn hy vọng chạy trốn của những người còn lại.


Khương Chỉ Ngôn đứng trong góc khuất khói bụi, một tay ôm chặt lấy Khương Hạo Nhiên đang thoi thóp thở. Đôi mắt sâu thẳm của hắn ẩn hiện những tơ máu đỏ rực rỡ dưới lớp tóc bùn đất, sát ý lạnh lùng khóa chặt lấy bóng dáng điên cuồng của Lâm Ngạo.


"Thiếu chủ... trận pháp tự hủy này liên kết trực tiếp với linh mạch thô dưới đáy mỏ. Chỉ cần ba mươi hơi thở nữa, toàn bộ khu hầm phía Tây sẽ hoàn toàn sụp đổ vĩnh viễn!" Trần Thiết từ phía sau đống đá đổ nát gào lên, hai tay gã cuồn cuộn cơ bắp đang ra sức đẩy một phu dịch bị đá đè chân ra ngoài.


"Thiết thúc, đưa mọi người lùi lại phía sau vách đá kiên cố!" Chỉ Ngôn khàn giọng truyền âm, đầu óc hắn xoay chuyển cực nhanh.


Hắn đang ở cảnh giới Trúc Cơ Sơ Kỳ, chân nguyên dồi dào trong đan điền phế thải hoàn toàn có thể giúp hắn dễ dàng chém chết Lâm Ngạo trong một chiêu. Thế nhưng, Cổ Nhạc Sư đã cảnh báo: kết giới lôi hỏa ngoại vi của Lâm gia liên kết trực tiếp với mệnh bài của Lâm Ngạo. Nếu hắn bộc phát ma khí Trúc Cơ hoặc giết Lâm Ngạo bằng tiên pháp lộ liễu, đại trận phòng ngự của Lâm gia sẽ lập tức khóa chặt tọa độ này, thu hút các trưởng lão chấp pháp kéo đến trong tích tắc. Lúc đó, hắn và Hạo Nhiên sẽ không thể thoát khỏi mỏ quặng này.


Hắn phải giết Lâm Ngạo, nhưng phải giết một cách âm thầm, ngụy tạo thành một tai nạn sập hầm tự nhiên do chính sự ngu xuẩn của hắn ta gây ra.


"Rầm!"


Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên ngay phía trên trần hầm. Một tảng đá khổng lồ nặng hàng chục tấn, loang lổ những vết nứt đỏ rực của trận pháp tự hủy, đột ngột đứt gãy và sụp xuống với tốc độ cực nhanh, hướng thẳng về phía Khương Hạo Nhiên và Trần Thiết đang đứng ở lối đi hẹp.


"Ca ca..." Hạo Nhiên yếu ớt thốt lên, đôi mắt nhỏ tràn ngập sự sợ hãi tột cùng trước cái chết đang cận kề.


Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc ấy, Chỉ Ngôn không hề do dự. Hắn biết mình không thể dùng linh lực Trúc Cơ để đánh bật tảng đá, bởi dao động linh lực mạnh mẽ sẽ kích hoạt cấm chế của mỏ quặng lập tức. Hắn chỉ có thể dựa vào nhục thân phàm nhân nguyên thủy vừa mới lột xác của mình.


Chỉ Ngôn tay trái thò vào trong tay áo rộng, lén rút ra bộ kim châm cứu Hóa Ứ Thần Châm bằng huyền thiết phế thải do Trần Thiết rèn trộm từ trước. Vận hành Khương Thị Y Điển, Chỉ Ngôn đâm mạnh ba mũi thần châm vào các huyệt đạo chí mạng trên bả vai và cánh tay phải của chính mình: huyệt Kiên Tỉnh, huyệt Khúc Trì và huyệt Hợp Cốc.


"Uỳnh!"


Bộ kim châm cứu kích thích trực tiếp vào các huyệt đạo ẩn, cưỡng ép bộc phát toàn bộ sức mạnh cơ bắp thối thể. Chỉ Ngôn vận hành Đan Cặn Thối Thể Pháp, da thịt toàn thân hắn bỗng chốc chuyển sang màu xám tro nhạt, gân xanh nổi lên cuồn cuộn dưới da như những con giun đất nhỏ, ẩn hiện những tơ máu đỏ rực rỡ. Nhục thân phàm nhân nguyên thủy đạt mức cứng cáp như sắt đá, cho phép hắn chịu đựng áp lực vật lý khổng lồ.


Hắn bước lên một bước, hai tay vươn thẳng lên trời, dùng chính đôi vai gầy gò và hai bàn tay trần gồng lực đỡ chặt lấy tảng đá khổng lồ đang rơi xuống.


"Ầm!!!"


Một tiếng va chạm đục ngầu vang lên. Mặt đất dưới chân Chỉ Ngôn lập tức rạn nứt dữ dội, lún sâu xuống nửa thước. Nước da xám tro trên bả vai hắn nứt nhẹ, rỉ ra những giọt máu tươi đỏ hồng, nhưng hai cánh tay hắn thẳng đứng như hai cột đồng thiên trụ, cứng rắn gánh chịu toàn bộ trọng lượng của tảng đá khổng lồ nặng hàng chục tấn.


Trần Thiết và Hạo Nhiên trợn tròn mắt kinh hoàng nhìn cảnh tượng trước mặt. Một tên tạp dịch câm điếc quét rác gầy gò, kinh mạch phế thải, lại có thể dùng tay không đỡ cả một góc núi sụp đổ? Sức mạnh nhục thân này đã vượt xa hiểu biết của phàm nhân.


"Thiếu chủ... người..." Trần Thiết lắp bắp, đôi mắt đỏ hoe vì chấn động tinh thần.


"Đưa Hạo Nhiên và mọi người thoát ra theo mật đạo phía sau vách đá nhanh lên! Ta không trụ được lâu!" Chỉ Ngôn nghiến răng gầm nhẹ, giọng nói khàn đặc chứa đựng sự đau đớn cực hạn của cơ bắp đang bị quá tải lực.


Lâm Ngạo ở phía xa nhìn thấy cảnh tượng này, đôi mắt một mí gian xảo của hắn lập tức co rụt lại. Hắn không ngờ trong đám phu dịch phàm nhân lại ẩn giấu một kẻ có sức mạnh nhục thân thối thể kinh người đến thế. Sự nghi ngờ và sát ý trong lòng hắn bùng phát dữ dội.


"Hóa ra là ngươi! Kẻ đột nhập cứu người chính là tên tạp dịch câm điếc này!" Lâm Ngạo gầm lên, thanh đại đao trong tay phát ra tiếng rít xé tai. Hắn sải bước lao tới, chân nguyên Luyện Khí tầng bảy dồn vào lưỡi đao, chém thẳng một đao từ trên xuống hòng chặt đứt hai cánh tay đang nâng đá của Chỉ Ngôn. "Chết đi cho ta!"


Chỉ Ngôn nhìn lưỡi đao chém tới, ánh mắt vẫn lạnh lùng như băng vĩnh cửu. Hắn cố gắng vận hành một tia linh lực chính đạo mỏng manh trong đan điền ngụy trang để phóng ra Cổ Nhạc Kiếm Chỉ nhằm đánh bật đao mang của Lâm Ngạo.


Thế nhưng, ngay khi tia kiếm khí màu vàng nhạt vừa mới ngưng tụ ở đầu ngón tay, khói quặng lưu huỳnh độc hại đang bao phủ dày đặc xung quanh lập tức ùa tới, ăn mòn và dập tắt hoàn toàn luồng linh lực yếu ớt kia. Đan điền phế thải tích trữ lượng linh lực quá mỏng manh, không thể đối kháng với chân nguyên cuồng bạo của Lâm Ngạo trong môi trường quặng độc.


"Hừ, linh lực rác rưởi mà cũng đòi chống cự?" Lâm Ngạo cười khẩy, lưỡi đao chém xuống càng thêm tàn bạo.


Không thể dùng kiếm khí chính đạo, Chỉ Ngôn cắn răng gồng lực nhục thân. Hắn khẽ nghiêng người, dùng bả vai trái cứng cáp của Đan Cặn Thối Thể Pháp để gánh chịu dư chấn của đòn chém, đồng thời xoay nhẹ góc tảng đá khổng lồ để làm lá chắn vật lý.


"Keng!!!"


Thanh đại đao của Lâm Ngạo chém mạnh vào bề mặt tảng đá khổng lồ, tạo ra một cơn mưa tia lửa sáng chói và tiếng rít chói tai. Lực chấn động cực mạnh truyền qua tảng đá, dội thẳng vào nhục thân của Chỉ Ngôn khiến hắn lún sâu thêm nửa bước, máu tươi từ khóe môi rỉ ra. Thế nhưng, đôi mắt hắn vẫn bình tĩnh đến đáng sợ.


Hắn đã tính toán kỹ lưỡng. Lâm Ngạo chỉ mạnh nhờ thanh đại đao vật lý và chân nguyên cuồng bạo, nhưng đan điền của hắn ta hoàn toàn sơ hở dưới khói bụi mù mịt của hầm mỏ đang sụp đổ. Đây chính là khoảng trống hoàn mỹ để ra đòn kết liễu.


Dưới sự che chở của khói bụi đất cát mù mịt và bóng tối lờ mờ, Chỉ Ngôn khẽ động ngón tay trái. Mũi Tru Ma Châm—mũi châm sắt đen rỉ sét chứa đựng lôi lực cuồng bạo của lôi thạch—lặng lẽ trượt ra từ kẽ ngón tay hắn.


"Xoẹt!"


Chỉ Ngôn búng nhẹ ngón tay, Tru Ma Châm hóa thành một tia sáng màu tím lục bảo vô cùng mỏng manh, xé rách màn sương khói độc, bắn thẳng về phía đan điền của Lâm Ngạo từ khoảng cách chưa đầy ba thước.


Lâm Ngạo đang đắc ý vung đao chuẩn bị chém tiếp đòn thứ hai, hoàn toàn không ngờ một tên phu dịch đang nâng đá lại có thể phóng ra ám khí phá giáp chí mạng ở cự ly gần đến thế. Khi hắn cảm nhận được luồng lôi lực bén nhọn áp sát đan điền, tất cả đã quá muộn.


"Phập!"


Mũi Tru Ma Châm xuyên thấu qua lớp giáp sắt nhẹ màu xám thêu chữ "Lâm" của hắn một cách dễ dàng, đâm sâu vào huyệt khí hải ngay trung tâm đan điền.


"Uỳnh!"


Lôi lực cuồng bạo ẩn chứa trong mũi châm lập tức bùng phát dữ dội bên trong đan điền của Lâm Ngạo. Những tia sét màu tím nhạt chạy dọc theo các đường kinh mạch của hắn, điên cuồng tàn phá và xé rách đan điền Luyện Khí tầng bảy từ bên trong.


"A!!!"


Lâm Ngạo gào thét lên một tiếng thảm khốc tột cùng, thanh đại đao trong tay rơi keng xuống đất. Toàn bộ chân nguyên cuồng bạo của hắn lập tức tiêu tán sạch sẽ, kinh mạch đứt đoạn hoàn toàn, cơ thể hắn run rẩy dữ dội, khuỵu sụp xuống đất trước sự ngơ ngác của chính hắn.


"Ngươi... ngươi đã dùng tà thuật gì... Đan điền của ta..." Lâm Ngạo trợn tròn mắt nhìn Chỉ Ngôn, gương mặt vặn vẹo vì hoảng sợ tột độ.


Chỉ Ngôn không trả lời. Hắn ánh mắt lạnh lùng nhìn Lâm Ngạo như nhìn một cái xác chết. Hắn khẽ gầm lên một tiếng, dùng toàn bộ sức mạnh thối thể của hai cánh tay đẩy mạnh tảng đá khổng lồ nặng hàng chục tấn về phía trước, hướng thẳng về phía Lâm Ngạo đang nằm bất động dưới đất.


"Không! Đừng giết ta! Gia chủ sẽ không tha cho..."


Tiếng gào thét tuyệt vọng của Lâm Ngạo bị nuốt chửng hoàn toàn bởi tiếng đổ nát kinh thiên động địa.


"Ầm!!!"


Tảng đá khổng lồ đổ sụp xuống, đè bẹp hoàn toàn thân hình của Lâm Ngạo dưới đống đổ nát của đất đá hầm mỏ. Tiếng xương cốt vỡ vụn và tiếng máu thịt nổ tung vang lên trầm đục rồi tắt lịm dưới đống đá xám đen loang lổ vết nứt trận pháp đỏ rực. Lâm Ngạo—giám sát tàn bạo của mỏ quặng—đã chết không toàn thây dưới chính trận pháp tự hủy do hắn kích hoạt.


Nhục thân của Chỉ Ngôn bỗng chốc run rẩy dữ dội. Vết nứt màu xám tro trên bả vai hắn nứt rộng thêm một chút, rỉ máu ấm nóng. Sức mạnh cơ bắp thối thể quá tải do Hóa Ứ Thần Châm kích thích đã hết tác dụng, khiến cơ thể hắn rơi vào trạng thái kiệt sức tạm thời, kinh mạch đau đớn như bị lửa thiêu đốt.


"Thiếu chủ!" Trần Thiết vội vã chạy tới đỡ lấy Chỉ Ngôn, trong khi Khương Hạo Nhiên ôm chặt lấy cánh tay ca ca, nước mắt giàn giụa.


"Ta không sao... Mau đưa mọi người đi theo mật đạo ngầm thoát ra ngoài! Khu hầm này sắp sụp hoàn toàn rồi!" Chỉ Ngôn cắn răng chịu đựng cơn đau thấu xương, khàn giọng ra lệnh.


Trần Thiết nhanh chóng cõng lấy Khương Hạo Nhiên trên lưng, dẫn đầu hàng chục phu dịch phàm nhân còn sống sót lao thẳng vào lối đi hẹp phía sau vách đá kiên cố—nơi ẩn chứa mật đạo ngầm dẫn thoát ra biên cảnh phàm giới do Trần Thiết tự tay đào bấy lâu nay. Chỉ Ngôn đi cuối cùng, lén vận hành một tia ma khí mỏng manh để xóa sạch mọi dấu vết dao động của Tru Ma Châm và Hóa Ứ Thần Châm tại hiện trường, biến cái chết của Lâm Ngạo thành một vụ tai nạn sập đá tự nhiên hoàn hảo.


Ngay khi bóng dáng của người cuối cùng vừa khuất vào mật đạo tối tăm, một tiếng nổ kinh hoàng bùng phát từ phía sau.


"OÀNG!!!"


Toàn bộ khu hầm phía Tây của Mỏ quặng số 9 hoàn toàn đổ sụp vĩnh viễn dưới hàng vạn tấn đá đen đổ xuống. Sức mạnh của vụ nổ linh mạch thô dưới lòng đất quá lớn, tạo ra một luồng dư chấn khủng khiếp quét ngược lên bề mặt thung lũng đá đen phía trên.


Vụ nổ lớn không chỉ chôn vùi hoàn toàn tội ác của Lâm Ngạo, mà sức tàn phá của nó đã vô tình chạm vào cấm chế phòng ngự ngoại vi cực kỳ nghiêm ngặt của Lâm gia bao quanh thung lũng.


"UỲNH!!!"


Đại trận phòng ngự ngoại vi bị kích động dữ dội, bùng phát những luồng lôi điện màu tím sẫm khổng lồ phóng thẳng lên trời xanh, chiếu sáng rực rỡ cả một vùng trời đêm Thanh Vân Trấn.


"KENG... KENG... KENG..."


Tiếng chuông cảnh báo lớn bằng đồng cổ của tổ đường Lâm gia đột ngột vang dội liên tục, phá vỡ sự tĩnh lặng của đêm muộn. Tiếng chuông dồn dập, mang theo sát khí ngút trời lan tỏa khắp sườn núi ngoại môn Thần Hoa Tiên Tông, báo hiệu một sự kiện động trời vừa xảy ra.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!