Mỏ Quặng Điềm Báo, Giải Cứu Đệ Đệ
Bóng đêm Thanh Vân Trấn đặc quánh như mực, gió rít qua những khe đá sườn núi Thần Hoa, mang theo cái lạnh buốt xương của sương muối phàm giới. Khương Chỉ Ngôn lặng lẽ lướt đi trong bóng tối, chiếc mặt nạ đồng cũ kỹ đã được cất sâu vào Thúy Ngọc Trạc, chỉ còn lại gương mặt thiếu niên gầy gò, tái nhợt dưới ánh trăng tàn. Lời thì thầm của Liễu Nhược Yên tại mật thất Hắc Thị Các vẫn không ngừng vang vọng bên tai hắn: "Đường đệ Khương Hạo Nhiên của ngươi chưa chết... Hắn đang bị giam cầm tại Mỏ quặng Linh Thạch số 9."
Hạo Nhiên còn sống. Đứa em họ mới mười hai tuổi của hắn, đứa trẻ từng bám đuôi hắn đòi kẹo hồ lô, nay lại đang phải chịu cảnh đọa đày dưới hầm mỏ tử thần của Lâm gia. Lồng ngực trống rỗng—nơi từng ngự trị Đạo Tâm Chí Tôn—bỗng nhói lên một cơn đau buốt lạnh. Đó không phải là nỗi đau của thể xác, mà là tiếng gào thét của huyết mạch phàm nhân nguyên thủy đang sôi trào trong huyết quản hắn. Vảy ngược của Khương Chỉ Ngôn hắn, bất kỳ kẻ nào chạm vào đều phải trả giá bằng cả linh hồn.
"Chỉ Ngôn, bình tĩnh lại." Giọng nói lạnh lẽo của Cổ Nhạc Sư vang lên trong thức hải, như gáo nước lạnh dội tắt ngọn lửa giận dữ đang bùng phát. "Mỏ quặng số 9 là mạch máu tài chính cốt lõi của Lâm gia, kết giới phòng ngự lôi hỏa xung quanh vô cùng nghiêm ngặt. Lâm Ngạo—giám sát mỏ quặng—là tu sĩ Luyện Khí tầng bảy, tính tình tàn bạo nhưng cực kỳ cẩn trọng. Mệnh bài của hắn liên kết trực tiếp với tổ đường Lâm gia. Nếu ngươi giết hắn công khai tại đây, Lâm Hùng sẽ lập tức phát giác, Đan Phong nội môn cũng sẽ bị kinh động. Lúc đó, cả ngươi và đệ đệ ngươi đều không thể thoát khỏi Thần Hoa Châu."
Chỉ Ngôn khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu để lý trí lạnh lùng chiếm trọn tâm trí. Hắn biết Cổ Nhạc Sư nói đúng. Hắn không thể cậy mạnh. Hắn đang ở Trúc Cơ Sơ Kỳ, nhưng nhục thân phàm nhân nguyên thủy vừa mới lột xác cần được bảo hộ kỹ lưỡng, và mạng lưới ký sinh của hắn lên Lâm Từ Hành chỉ vừa mới cắm rễ. Hắn cần một kế hoạch thâm nhập hoàn mỹ.
Nửa canh giờ sau, Chỉ Ngôn đã tiếp cận vùng ngoại vi của Mỏ quặng số 9. Nơi đây là một thung lũng đá đen khổng lồ, xung quanh được bao bọc bởi những hàng rào gai sắt cao vút, trên đỉnh ẩn hiện những luồng lôi điện màu tím nhạt của kết giới hộ trận. Tiếng roi da, tiếng gầm rú của giám sát và tiếng ho rũ rượi của hàng vạn phu dịch phàm nhân vang vọng từ dưới lòng đất, tạo nên một bầu không khí âm u như địa ngục trần gian.
Tại một góc khuất của bãi quặng thải, một bóng người cao lớn, vạm vỡ như ngọn tháp đá đang đứng đợi sẵn. Làn da gã đen nhám do bụi than mỏ quặng, hai cánh tay cuồn cuộn cơ bắp đầy những vết chai sần của thợ rèn. Đó chính là Trần Thiết—người phu dịch thô kệch Luyện Khí tầng tư, cựu gia nhân rèn đúc của Khương gia năm xưa, người duy nhất còn giữ lòng trung thành với dòng họ bị đồ sát.
"Thiếu chủ..." Trần Thiết vừa nhìn thấy Chỉ Ngôn liền định quỳ sụp xuống, đôi mắt đỏ hoe vì xúc động.
Chỉ Ngôn nhanh tay đỡ lấy gã, lực cánh tay phàm nhân nguyên thủy mạnh mẽ khiến Trần Thiết không thể quỳ xuống nổi. Chỉ Ngôn khẽ lắc đầu, khàn giọng nói: "Thiết thúc, không cần đa lễ. Gọi ta là Chỉ Ngôn. Tình hình Hạo Nhiên thế nào rồi?"
Trần Thiết nghiến răng, giọng nói run rẩy vì phẫn nộ: "Cậu út... cậu út khổ quá! Lâm Ngạo tên súc sinh đó biết cậu là người Khương gia, cố tình giam cậu vào khu hầm sâu nhất, bắt gánh quặng độc mười hai canh giờ mỗi ngày. Lưng cậu út... không còn một mảng da thịt nào lành lặn. Nếu không nhờ viên đan dược hộ mệnh mà Lục Vân Chi lén gửi vào thông qua tôi, có lẽ cậu út đã không trụ nổi qua mùa đông này. Nhưng thọ nguyên của cậu... sắp cạn kiệt rồi."
Sát ý trong mắt Chỉ Ngôn lóe lên sắc xanh lục bảo u tối dưới bóng đêm. Hắn siết chặt nắm đấm, hỏi: "Lối vào hầm mỏ canh phòng ra sao?"
"Đêm nay là ca trực của thuộc hạ Lâm Ngạo. Bọn chúng kiểm tra lệnh bài phu dịch rất kỹ." Trần Thiết lấy ra một bộ y phục phu dịch rách nát, bết đầy bùn đất và bụi quặng, cùng một chiếc sọt tre nặng trịch đựng đầy quặng thô. "Thiếu chủ, người phải ngụy trang thành phu dịch vận chuyển quặng đi theo xe của tôi. Tôi đã sắp xếp một góc khuất trên xe quặng để người trốn vào. Nhưng khói quặng độc dưới hầm sâu cực kỳ nguy hiểm đối với kinh mạch phế thải..."
"Không sao. Ta tự có biện pháp." Chỉ Ngôn thản nhiên nhận lấy bộ y phục rách nát khoác lên người.
Hắn khẽ vận hành Ngụy Trang Khí Tức Quyết. Ngay lập tức, vòng xoáy chân nguyên Trúc Cơ cuồn cuộn trong đan điền phế thải lập tức bị cưỡng ép nén chặt, thu nhỏ lại rồi lặn sâu vào tận tủy xương. Khí tức xung quanh cơ thể hắn tiêu tán sạch sẽ, gân cốt trở nên lỏng lẻo, hơi thở yếu ớt đứt quãng, biến hắn thành một tên phu dịch phàm nhân gầy gò, bệnh tật hoàn hảo. Hắn lén quấn chặt băng gạc đen che giấu ký sinh ấn ký trên tay phải, bôi bùn đất lên mặt, rồi nép mình vào góc xe quặng thô ráp của Trần Thiết.
"Két... két..."
Chiếc xe gỗ nặng nề lăn bánh qua cổng trạm gác mỏ quặng. Hai tên lính gác Lâm gia mặc giáp da, hông đeo đao sắt, cầm đuốc lửa bước tới chặn xe lại. Ánh lửa bập bùng soi rõ khuôn mặt đầy mồ hôi và bụi than của Trần Thiết.
"Trần Thiết! Đêm hôm khuya khoắt còn vận chuyển quặng đi đâu?" Một tên lính gác hách dịch quát, gậy sắt trong tay gõ mạnh vào thành xe quặng.
Trần Thiết khom lưng, vẻ mặt hèn mọn nịnh bợ: "Dạ báo cáo đại nhân, Lâm Ngạo giám sát ra lệnh phải gom đủ mười xe quặng thô tinh khiết trước rạng đông để gửi lên Đan Phong. Tiểu nhân sợ chậm trễ đầu cổ nên phải tăng ca đêm. Đây là tên phụ việc mới tuyển ở phàm trấn, câm điếc từ nhỏ, chỉ được cái khỏe chân khỏe tay."
Tên lính gác cầm đuốc rọi thẳng vào mặt Chỉ Ngôn đang ngồi co quắp ở góc xe, đầu cúi thấp, cơ thể run rẩy giả vờ sợ hãi. Thần thức Luyện Khí tầng ba của tên lính gác quét qua người Chỉ Ngôn, chỉ cảm nhận được một luồng huyết khí phàm nhân yếu ớt, hoàn toàn không có một chút dao động linh lực nào.
"Hừ, lại một tên phế nhân sắp chết đói." Tên lính gác khinh bỉ nhổ một bãi nước bọt xuống đất, xua tay: "Vào đi! Cẩn thận cái đầu của các ngươi, Lâm Ngạo giám sát hôm nay tâm trạng không tốt, sểnh ra là ăn roi đấy!"
Trần Thiết vội vã đẩy xe quặng đi qua cổng đá dày nặng. Ngay khi bước vào lòng hầm mỏ, một luồng không khí nóng bức, ngột ngạt pha lẫn mùi lưu huỳnh và khói quặng độc xộc thẳng vào mũi Chỉ Ngôn. Khói độc nơi đây mảnh như tơ sương, lượn lờ trong không gian tối tăm, có khả năng ăn mòn phổi và bít tắc kinh mạch của phàm nhân cực nhanh. Chỉ Ngôn đứng sau xe quặng, lén vận hành một tia ma hỏa mỏng manh từ Ma Đan ẩn sâu dưới đan điền phế thải để tịnh hóa luồng khí độc đang tràn vào lồng ngực, giữ cho hơi thở luôn bình ổn.
Họ đi sâu xuống lòng đất qua những lối đi dốc đứng, ngoằn ngoèo. Ánh sáng duy nhất là những viên huỳnh thạch cấp thấp gắn dọc vách đá đen loang lổ. Càng xuống sâu, tiếng búa gõ chát chúa và tiếng roi da quất vun vút càng rõ rệt.
Tại một khoảng hầm rộng lớn dưới đáy mỏ, hàng trăm phu dịch phàm nhân gầy gò như những bộ xương khô di động đang ra sức đập đá, vận chuyển những rổ quặng nặng trịch dưới sự giám sát của đám lính gác Lâm gia. Giữa khoảng sân đất đá lởm chởm, một chiếc lồng sắt lớn được treo lơ lửng trên một hố sâu đầy gai nhọn. Bên trong lồng, một thiếu niên nhỏ nhắn đang bị xích chặt hai tay vào thanh sắt, đầu gục xuống.
Đó là Khương Hạo Nhiên.
Cậu bé mười hai tuổi giờ đây chỉ còn là một hình hài gầy trơ xương, chiếc áo vải thô rách nát bết chặt vào những vết roi rướm máu đỏ tươi lẫn máu đen trên lưng. Da thịt cậu loang lổ những vết bỏng do bụi quặng độc ăn mòn, đôi môi khô nứt nẻ rỉ máu.
"Chát!"
Một tiếng roi da xé gió vang lên đanh thép. Lâm Ngạo mặc giáp sắt nhẹ màu xám thêu chữ "Lâm" nổi bật, mặt đầy mụn thịt dữ tợn, đang vung chiếc roi da tẩm muối linh thạch quất mạnh vào lưng Hạo Nhiên. Sức mạnh Luyện Khí tầng bảy của hắn khiến mỗi cú quất đều mang theo kình phong bén nhọn, xé rách da thịt cậu bé.
"Nói! Tên tạp dịch câm điếc quét rác Khương Chỉ Ngôn hiện đang trốn ở đâu? Có phải hắn đã lén xuống núi tìm ngươi?" Lâm Ngạo gầm lên, gương mặt vặn vẹo vì tức giận. Hắn vừa nhận được lệnh từ gia chủ Lâm Hùng yêu cầu phải tra khảo tất cả tàn dư Khương gia để tìm ra manh mối kẻ giết Lâm Ảnh.
Hạo Nhiên bị cú quất làm chấn động giật nảy người, nhưng cậu vẫn cắn chặt răng đến mức bật máu, đôi mắt đen láy ẩn chứa thù hận sâu sắc trừng trừng nhìn Lâm Ngạo. Cậu phun ra một ngụm nước bọt lẫn máu cát xuống đất, khàn giọng nói: "Ta không biết! Khương gia ta thà chết chứ không bao giờ làm chó săn cho lũ Lâm gia các ngươi!"
"Súc sinh cứng đầu! Ta xem xương cốt của ngươi cứng đến mức nào!" Lâm Ngạo điên tiết, vung roi định quất tiếp đòn chí mạng.
Sát ý trong lòng Chỉ Ngôn bùng phát dữ dội như sóng thần dưới đáy đại dương. Tay trái hắn khẽ động, ba mũi Tru Ma Châm mảnh như tơ giấu trong kẽ ngón tay đã sẵn sàng phóng ra để phá hủy đan điền của Lâm Ngạo. Thế nhưng, hắn lập tức kiềm chế lại. Trận pháp phòng ngự của mỏ quặng đang hoạt động, nếu hắn động thủ lúc này, kết giới lôi hỏa sẽ lập tức khóa chặt lối thoát.
"Thiếu chủ, để tôi tạo náo loạn! Người nhanh chóng tiếp cận cậu út!" Trần Thiết truyền âm vào tai Chỉ Ngôn với vẻ quyết tuyệt.
Nói rồi, Trần Thiết cố tình đẩy mạnh chiếc xe quặng thô nặng hàng trăm cân lao thẳng về phía một đống đá sụt lở ở góc hầm bên kia. Chiếc xe va chạm mạnh vào vách đá, tạo ra một tiếng nổ lớn "Rầm!" vang dội khắp hầm mỏ, đất đá rơi xuống rào rào, khói bụi mù mịt bay lên.
"Kẻ nào? Lũ súc sinh làm loạn cái gì đó?" Lâm Ngạo giật mình quay phắt lại, gầm lên giận dữ. Hắn cùng vài tên lính gác lập tức sải bước lao về phía đống đổ nát nơi Trần Thiết đang giả vờ bị xe quặng đè trúng chân, la hét thảm thiết để thu hút sự chú ý.
"Có kẻ phá hoại! Qua bên kia kiểm tra mau!" Đám lính gác xung quanh lồng sắt cũng bị tiếng động lớn làm phân tán, vội vã chạy theo Lâm Ngạo.
Thời cơ vàng đã đến.
Chỉ Ngôn vận hành Hư không độ ảnh ở mức tối thiểu để không tạo ra dao động linh lực mạnh. Thân hình hắn hóa thành một làn khói xám nhạt, lướt đi nhẹ nhàng tựa bóng ma ẩn nấp xuyên qua những góc khuất đầy khói bụi độc hại, tiếp cận chiếc lồng sắt treo lơ lửng.
Hắn nhảy vọt lên thành lồng sắt không tiếng động. Nhìn cận cảnh đứa em họ đang thoi thóp thở, Chỉ Ngôn khẽ đưa tay chạm vào trán cậu bé, khàn giọng truyền âm thẳng vào thức hải: "Hạo Nhiên... ca ca đến cứu đệ đây."
Hạo Nhiên giật mình mở mắt, đôi mắt đục ngầu vì đau đớn đột ngột lóe lên tia sáng kinh ngạc khi nhìn thấy khuôn mặt gầy gò quen thuộc của Chỉ Ngôn sau lớp bùn đất. Cậu định thốt lên thành tiếng nhưng Chỉ Ngôn đã kịp thời áp ngón tay quấn gạc đen lên môi cậu, ra hiệu im lặng.
"Đừng nói gì cả. Ta sẽ mở xích cho đệ." Chỉ Ngôn trầm giọng nói.
Hắn quan sát hai chiếc vòng xích sắt dày nặng đang khóa chặt cổ tay Hạo Nhiên. Trên bề mặt xích sắt ẩn hiện những đường hoa văn trận pháp màu đỏ nhạt—đây là cấm chế báo động lôi hỏa của mỏ quặng, nếu dùng lực lượng vật lý hoặc linh lực thô bạo để bẻ gãy, trận pháp sẽ lập tức kích hoạt, phóng lôi điện thiêu rụi phu dịch bên trong và báo động toàn mỏ.
Chỉ Ngôn khẽ nhắm mắt, vận hành Nhìn thấu đạo tâm. Đôi mắt sâu thẳm của hắn ẩn hiện những tơ máu đỏ rực rỡ dưới lớp tóc bùn đất. Dưới nhãn lực đặc thù của cấm thuật, cấu trúc trận pháp phức tạp của xích sắt hiện ra rõ mồn một như một màng lưới năng lượng loang lổ những vết nứt nhỏ do thiếu linh thạch tinh luyện lâu ngày.
"Kẽ hở trận pháp nằm ở chốt khóa vật lý phía dưới." Cổ Nhạc Sư chỉ điểm.
Chỉ Ngôn lén rút ra một mũi Tru Ma Châm từ tay áo, truyền một tia chân nguyên Trúc Cơ cực kỳ mảnh và thanh thuần bao bọc đầu châm để không làm động tĩnh cấm chế lôi hỏa. Hắn đâm mạnh mũi châm vào khe hở nhỏ của chốt khóa xích sắt, khéo léo gạt nhẹ chốt khóa vật lý phía trong.
"Cạch... cạch..."
Hai chiếc vòng xích sắt nặng nề mở ra, rơi xuống đất không tiếng động nhờ Chỉ Ngôn đã dùng tay đỡ lấy. Hắn nhanh chóng đỡ lấy thân hình yếu ớt, gầy gò của Hạo Nhiên vào lòng. Hạo Nhiên khẽ rên rỉ vì đau đớn gân cốt, nhưng ánh mắt cậu tràn ngập sự sùng bái và hy vọng nhìn Chỉ Ngôn.
Thế nhưng, ngay khi Chỉ Ngôn vừa đưa được Hạo Nhiên xuống đất để chuẩn bị rút lui theo mật đạo ngầm mà Trần Thiết đã chỉ dẫn, một giọng nói lạnh lùng, đầy sát khí vang lên từ phía sau khói bụi.
"Đám phu dịch hôm nay có gì đó không đúng... Cơn bão sụt đá kia quá hoàn hảo để làm nghi binh." Lâm Ngạo đứng ở ngã ba hầm mỏ, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo nhìn chằm chằm về phía chiếc lồng sắt trống rỗng. Hắn đã nhạy bén nhận ra sự bất thường và quay lại sớm hơn dự kiến.
"Có kẻ đột nhập giải cứu phạm nhân! Đóng toàn bộ cửa hầm đá lại! Không ai được ra vào!" Lâm Ngạo gầm lên một tiếng đầy giận dữ, lệnh bài giám sát trong tay hắn phát sáng đỏ rực.
"Ầm! Ầm!"
Những cánh cửa đá khổng lồ ở các lối ra vào hầm mỏ số 9 đồng loạt sập xuống, chặn đứng mọi đường lui của Chỉ Ngôn và Trần Thiết. Đám lính gác Lâm gia đằng đằn sát khí vây kín xung quanh khoảng sân đất đá.
Lâm Ngạo sải bước tiến về phía lồng sắt, thanh đại đao trong tay kéo lê trên mặt đất phát ra những tiếng rít chói tai. Đúng lúc đó, một tên lính gác hớt hải chạy tới, dắt theo một phu dịch đang run rẩy quỳ rạp dưới đất:
"Báo cáo giám sát! Chúng ta vừa bắt được tên phu dịch này lén giấu một mảnh linh thạch thô cực lớn dưới đế giày khi đang dọn dẹp khu phía Tây!"
Gương mặt đầy mụn thịt của Lâm Ngạo vặn vẹo dữ tợn vì phẫn nộ tột độ. Sự mất mát ảnh vệ Lâm Ảnh chưa tìm ra hung thủ, nay lại thêm kẻ đột nhập giải cứu phạm nhân và phu dịch trộm cắp linh thạch ngay trước mắt, khiến hắn hoàn toàn mất đi chút kiên nhẫn cuối cùng.
"Lũ phàm nhân thấp hèn các ngươi thật sự không biết sợ là gì! Khương gia đã diệt vong, mà lũ súc sinh các ngươi vẫn muốn phản kháng sao?" Lâm Ngạo cười độc ác, hắn giật lấy mảnh linh thạch thô từ tay lính gác, rồi gầm lên một tiếng chấn động toàn bộ hầm mỏ:
"Chuẩn bị kích hoạt trận pháp tự hủy của Mỏ quặng số 9! Cho sập toàn bộ khu hầm phía Tây để chôn sống lũ súc sinh này làm gương! Ta xem các ngươi chạy trốn đi đâu!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!