Thanh Vân Chợ Đen, Linh Dược Giao Dịch
Đêm lạnh như nước, sương muối phủ đầy trên những mái ngói vỡ nát của phế điện Ngô Đồng. Khương Chỉ Ngôn lặng lẽ cất chiếc khánh đồng rỉ sét của Tiểu Phàm vào sâu trong ngực áo, cảm giác kim loại lạnh lẽo chạm vào da thịt khiến sát ý trong lòng hắn càng thêm cô đọng. Lâm Ảnh đã chết, nhưng sợi dây nhân quả đẫm máu giữa hắn và Lâm gia chỉ vừa mới bắt đầu kéo căng. Lâm gia chắc chắn sẽ sớm phát hiện ra sự biến mất của tên thủ lĩnh ảnh vệ này. Hắn không thể ngồi chờ chết tại phế điện hoang tàn này, hắn cần phải chủ động tích lũy tài nguyên để chuẩn bị cho cuộc thâm nhập vào nội môn Đan Phong.
"Cơ thể ngươi vừa trải qua thối thể lôi phạt, kinh mạch tuy đã thông suốt nhưng chân nguyên Trúc Cơ vẫn chưa hoàn toàn củng cố." Giọng nói thâm trầm của Cổ Nhạc Sư vang lên từ sâu trong thức hải. "Muốn chế tạo độc đan khống chế khôi lỗi cấp cao để cứu muội muội Chỉ Dao, ngươi bắt buộc phải có một chiếc đan đỉnh thuộc tính ma đạo và các dược liệu đặc thù. Ngoại môn Thần Hoa Tiên Tông canh phòng nghiêm ngặt, nhưng dưới chân núi, Thanh Vân Trấn lại là nơi mắt rồng khó ngó tới."
Chỉ Ngôn khẽ gật đầu. Hắn vận hành Ngụy Trang Khí Tức Quyết, cưỡng ép thu nén luồng chân nguyên màu lục bảo u tối vào sâu trong tủy xương, biến bản thân trở lại thành một tên tạp dịch câm điếc quét rác gầy gò, hơi thở yếu ớt đến cực hạn. Hắn lén lách qua kẽ hở trận pháp tại khu vực kiếm mộ ngoại môn—điểm mù duy nhất được Tiêu Dao Tử chỉ điểm trước đó—rồi lặng lẽ men theo con đường mòn đổ nát xuống núi, hướng thẳng về phía Thanh Vân Trấn.
Thanh Vân Trấn ban đêm trông sầm uất nhưng ẩn chứa sự tàn bạo của phàm giới dưới ách cai trị của tiên môn. Dưới lòng đất của trấn cổ này, ẩn giấu một lối vào bí mật dẫn đến Hắc Thị Trấn. Chỉ Ngôn đeo lên chiếc mặt nạ đồng cũ kỹ nhặt được trong Thúy Ngọc Trạc của Lâm Ảnh, đọc mật khẩu mật mã và bước qua kết giới sương mù đen của Hắc Thị Các.
Không khí bên trong Hắc Thị Trấn xô bồ, ngột ngạt và nồng nặc mùi vị của máu yêu thú, độc thảo và linh thạch vụn. Những ngọn đèn ma trập chờn phát ra ánh sáng xanh lục nhạt, soi rõ những bóng người che kín mặt đang vội vã giao dịch. Chỉ Ngôn thong dong bước đi, thần thức quét qua các gian hàng, tìm kiếm món bảo vật luyện đan mà hắn hằng ao ước: U Minh Đan Đỉnh.
Tại một góc khuất của Hắc Thị Các, một nữ tử mặc y phục thêu hoa sặc sỡ nhưng cũ kỹ đang lay nhẹ chiếc quạt nan rách, khóe môi luôn nở nụ cười quyến rũ nhưng ánh mắt lại vô cùng lanh lợi. Đó chính là Liễu Nhược Yên—nữ tu ngoại môn chuyên bán bùa chú kém chất lượng nhưng lại nắm giữ mạng lưới tình báo chợ đen nhạy bén nhất vùng này.
"Vị đạo hữu này, nhìn dung mạo che giấu của ngươi... có vẻ đang cần thứ gì đó đặc thù?" Liễu Nhược Yên khẽ cười, giọng nói ngọt ngào nhưng đầy sự dò xét. Nàng liếc nhìn bàn tay quấn băng gạc đen của Chỉ Ngôn, nhạy bén nhận ra phong thái trầm tĩnh khác thường của hắn, hoàn toàn không giống với đám tán tu thô lỗ thông thường.
Chỉ Ngôn không đáp, hắn lấy ra mười viên Linh Thạch Hạ Phẩm cướp được từ Lâm Ảnh đặt lên bàn gỗ, khàn giọng nói: "Ta muốn chiếc U Minh Đan Đỉnh đang được đấu giá ngầm trong mật thất của các ngươi."
Liễu Nhược Yên mắt sáng lên khi nhìn thấy linh thạch, nàng nhanh tay thu lấy rồi khẽ ghé sát tai hắn nói nhỏ: "Chiếc đan đỉnh bị nứt đó vốn là di vật của Cổ Nhạc Tông, chứa hắc hỏa tự nhiên cực kỳ tà môn. Người thường luyện đan dễ bị nổ lò, nhưng nếu đạo hữu đã muốn... ta có thể giúp ngươi trung gian lấy ra với giá ba mươi viên linh thạch hạ phẩm."
Cuộc giao dịch diễn ra nhanh chóng trong mật thất ngầm. Chỉ Ngôn trao đủ linh thạch và thu hồi chiếc U Minh Đan Đỉnh bằng đồng nứt nẻ vào trong Thúy Ngọc Trạc đeo ẩn giấu trên cổ tay. Thế nhưng, ngay khi hắn vừa chuẩn bị rời khỏi phòng đấu giá ngầm của Hắc Thị Các, một tiếng nổ lớn vang dội từ phía cổng chính lòng đất.
"Rầm!"
Cửa đá dày nặng của Hắc Thị Các bị một lực lượng cuồng bạo đập nát vụn. Khói bụi mù mịt bay lên, đi kèm là luồng sát khí Trúc Cơ Sơ Kỳ cuồng bạo càn quét khắp không gian. Gia chủ Lâm gia—Lâm Hùng—mặc chiến bào màu xanh lục thêu hình hổ vồ mồi, dẫn theo hàng chục hộ vệ ảnh vệ đằng đằn sát khí xông vào. Gương mặt lão đỏ rực vì giận dữ, đôi mắt sắc bén như chim ưng đảo quét khắp các gian hàng.
"Phong tỏa toàn bộ Hắc Thị Trấn! Kẻ nào dám rời đi nửa bước, giết không tha!" Lâm Hùng gầm lên, thanh đại đao bằng linh thiết nặng trăm cân cắm mạnh xuống đất, tạo ra những vết nứt sâu hoắm trên nền đá.
Sự săn lùng tàn dư Khương gia và hung thủ giết hại Lâm Ảnh đã đẩy Lâm Hùng vào trạng thái mất trí trí. Lão bộc phát thần thức Trúc Cơ quét quét diện rộng, lục soát từng phòng đấu giá ngầm để tìm kiếm bất kỳ dao động chân nguyên nào có liên quan đến sát thủ của gia tộc.
"Nguy rồi! Lâm Hùng đang điên cuồng, thần thức của lão sắp quét tới đây!" Liễu Nhược Yên biến sắc, vội vã kéo Chỉ Ngôn vào góc khuất của mật thất. Nàng nhanh tay rút ra ba tấm bùa ẩn nấp cấp thấp, lẩm nhẩm quyết pháp để bẻ cong hướng quét thần thức của Lâm Hùng.
Chỉ Ngôn đứng trong bóng tối, tay phải hắn đã lén rút ra ba mũi Tru Ma Châm mảnh như tơ giấu trong kẽ ngón tay. Đôi mắt hắn sâu thẳm ẩn hiện tơ máu đỏ rực dưới chiếc mặt nạ đồng, sát ý kìm nén cực hạn. Hắn định dùng ám khí kết liễu tên lính gác đang tiến sát cửa phòng để mở đường máu thoát thân.
"Đừng động thủ!" Liễu Nhược Yên kịp thời truyền âm vào thức hải hắn, bàn tay nhỏ nhắn của nàng đè chặt lấy cổ tay hắn. "Kích hoạt chiến đấu ở đây sẽ làm bùng phát đại trận phòng ngự của Hắc Thị Các. Lúc đó kết giới phong tỏa, ngươi và ta sẽ bị giam sống cùng Lâm Hùng!"
Chỉ Ngôn khẽ nhíu mày, lý trí lạnh lùng giúp hắn thu hồi sát khí. Hắn nhanh chóng vận hành Ma Hỏa Tôi Thiết Pháp, truyền một tia ma hỏa lục bảo mỏng manh vào đống sắt vụn rỉ sét đặt trên bàn rèn của căn phòng ngầm. Luồng hắc hỏa lập tức bùng lên tiếng nổ lách tách nhỏ, tạo ra một hào quang rèn đúc giả, ngụy trang hoàn toàn khí tức của hắn thành một tên phu dịch rèn đúc phàm trần rẻ tiền đang cố gắng nung chảy quặng sắt.
"Rầm!"
Hộ vệ Lâm gia đạp cửa xông vào phòng. Tên thủ lĩnh hộ vệ cầm kiếm chỉ thẳng vào mặt Chỉ Ngôn và Liễu Nhược Yên, gầm lên: "Kiểm tra lệnh bài! Tất cả đứng im để rà soát khí tức!"
Liễu Nhược Yên khéo léo bước lên, nở nụ cười lẳng lơ quen thuộc, ngầm nhét một túi Linh Thạch Hạ Phẩm nặng trịch vào tay tên chấp sự Hắc Thị Các đi cùng hộ vệ. Tên chấp sự khẽ ho một tiếng, ra hiệu cho lính gác Lâm gia lướt qua Chỉ Ngôn: "Hai kẻ này chỉ là thợ rèn phàm nhân và nữ tu bán bùa chú rác rưởi của chợ đen, hoàn toàn không có chân nguyên Trúc Cơ."
Tên hộ vệ Lâm gia nghi ngờ nhìn Chỉ Ngôn đang lụi cụi thổi lửa ma hỏa tôi thiết bên đống sắt rỉ sét, khí tức phàm nhân yếu ớt của hắn dưới tác động của Ngụy Trang Khí Tức Quyết hoàn toàn vô hại. Sau một hồi rà soát không thấy dao động khả nghi, đám lính gác hậm hực rút lui, tiếp tục truy quét các khu vực khác.
Khi tiếng bước chân của Lâm Hùng và đám hộ vệ xa dần, Liễu Nhược Yên mới thở phào nhẹ nhõm, mồ hôi lạnh thấm đẫm vạt áo thêu hoa. Nàng quay lại nhìn Chỉ Ngôn với ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc và kiêu hãnh: "Đạo hữu quả là tâm cơ thâm trầm, đối mặt với Trúc Cơ cao thủ mà thần sắc không đổi, lại có bí pháp ngụy trang tinh diệu thế này. Ngươi... chắc chắn không phải tạp dịch bình thường."
Chỉ Ngôn không giải thích, hắn thu hồi ngọn lửa ma hỏa tôi thiết, khàn giọng nói: "Đa tạ Liễu cô nương đã tương trợ. Giao dịch đã xong, ta phải đi."
"Khoan đã!" Liễu Nhược Yên khẽ cắn môi, gọi giật hắn lại. Nàng nhìn xung quanh cảnh giác, rồi ghé sát nói nhỏ: "Ngươi đang tìm kiếm tung tích người thân của Khương gia đúng không? Ta có một tin tức mật, coi như quà tặng kèm cho mối làm ăn lâu dài của chúng ta."
Chỉ Ngôn khựng bước chân, ánh mắt dưới mặt nạ đồng đột ngột co rụt.
"Đường đệ Khương Hạo Nhiên của ngươi chưa chết trong trận đồ sát." Liễu Nhược Yên thì thầm, ánh mắt lộ vẻ nghiêm trọng. "Hắn đã bị bắt làm nô lệ khai thác linh thạch và hiện đang bị giam cầm, tra tấn dã man tại Mỏ quặng Linh Thạch số 9 của Lâm gia dưới sự cai trị tàn bạo của Lâm Ngạo. Nếu ngươi muốn cứu hắn, tốt nhất hãy nhanh chân lên, thọ nguyên của phu dịch mỏ quặng không kéo dài được quá ba ngày đâu."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!