Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Ảnh Vệ Đột Kích, Ma Hỏa Thiêu Hồn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng lôi mang dần tắt trên đỉnh Lôi Đình Nhai hoang vắng. Khương Chỉ Ngôn gượng dậy, khẽ ho khan một tiếng, nhổ ra một ngụm huyết dịch sẫm màu chứa đầy cặn bã ma độc đã bị tịnh hóa. Nhục thân phàm nhân nguyên thủy của hắn vừa trải qua một cuộc tẩy lễ kinh hoàng từ thiên lôi, từng thớ thịt rách nứt loang lổ giờ đây đang được dòng máu nguyên thủy ấm áp mấp máy chữa lành với tốc độ đáng kinh ngạc. Hắn khoác lên mình chiếc trường bào xám tro mới dệt từ sợi gai phàm trần, chậm rãi vuốt phẳng những nếp gấp, che giấu hoàn toàn những vết bỏng lôi phạt còn chưa kịp bong vảy bên dưới lớp vải.


Hắn vận hành Ngụy Trang Khí Tức Quyết. Ngay lập tức, vòng xoáy chân nguyên Trúc Cơ Sơ Kỳ màu lục bảo rực rỡ vừa mới ngưng tụ trong đan điền phế thải lập tức bị cưỡng ép nén chặt, thu nhỏ lại rồi lặn sâu vào tận tủy xương. Khí tức của hắn tiêu tán sạch sẽ, biến hắn trở lại thành một tên phế nhân câm điếc quét rác yếu ớt, hơi thở mỏng manh như ngọn đèn trước gió. Chỉ Ngôn hướng tầm mắt lạnh lùng về phía phế điện Ngô Đồng hoang tàn khuất sau rặng thông già ngoại môn, nơi sát khí của đợt vây quét mới đang âm thầm ngưng tụ trong bóng tối.


Gió đêm rít qua những khe hở của bức tường gạch đổ nát tại phế điện Ngô Đồng, mang theo cái lạnh buốt xương của sương muối ngoại môn. Chỉ Ngôn bước chân lảo đảo, tay cầm chiếc chổi tre mòn vẹt, giả vờ như một phế nhân vừa chịu phạt lôi hình trở về, run rẩy đẩy cánh cửa gỗ mục nát bước vào trong điện.


"Kẻ đến không thiện, sát khí rất nặng." Giọng nói lạnh lẽo của Cổ Nhạc Sư đột ngột vang lên trong thức hải hắn. "Hơi thở ẩn giấu cực tốt, là Luyện Khí tầng chín đỉnh phong, thân pháp mang theo tử khí của kẻ chuyên đi trong bóng tối. Là sát thủ chuyên nghiệp của Lâm gia."


Chỉ Ngôn không hề đổi sắc mặt. Đôi mắt sâu thẳm của hắn khẽ rủ xuống, giả vờ như không nghe thấy gì, ú ớ vài tiếng vô nghĩa rồi run rẩy quỳ xuống bên đống rơm rách nát, đưa bàn tay quấn băng gạc đen lên xoa bóp bả vai rách nứt. Thần thức Trúc Cơ Sơ Kỳ vừa mới ngưng tụ của hắn nhạy bén gấp mười lần trước đây, âm thầm lan tỏa ra xung quanh mà không để lại bất kỳ dao động linh lực nào.


Hắn đã phát hiện ra kẻ ẩn nấp. Trên xà nhà gỗ mục phủ đầy tơ nhện phía góc tối, một bóng đen gầy gò, mặc dạ hành y che kín mặt đang thu nén hơi thở đến mức tối đa, đôi mắt xám ngoét lạnh lùng như mắt rắn đang khóa chặt lấy từng cử động của hắn.


"Lâm gia quả nhiên muốn diệt cỏ tận gốc." Chỉ Ngôn thầm nghĩ, sát ý trong lòng bùng lên nhưng lý trí lạnh lùng đã nhanh chóng trấn áp nó. "Hắn tin rằng ta chỉ là một phế nhân gãy nứt gân mạch sắp chết, đột nhập vào đây chỉ để xác nhận cái chết của ta và bịt đầu mối vụ đoạt đạo tâm năm xưa. Ta sẽ cho hắn toại nguyện."


Chỉ Ngôn lén truyền một tia thần thức vào Ký Sinh Ngọc Giản trong thức hải, âm thầm đánh thức bộ giáp sắt rỉ sét Tàn Linh Giáp đang ngủ yên. Đồng thời, tay trái hắn giấu trong ống tay áo xám rộng thùng thình bắt đầu vận hành Ma Hỏa Ngưng Châm, ngưng tụ luồng hắc hỏa màu lục bảo tinh khiết từ ma đan ẩn sâu dưới đan điền thành năm mũi kim châm vô hình kịch độc.


"Vút!"


Không một tiếng động báo trước, bóng đen trên xà nhà đột ngột lướt xuống tựa như một làn khói xám. Lâm Ảnh bộc phát U Minh Ám Sát Thuật với tốc độ kinh hoàng, cặp đoản đao tẩm kịch độc linh thú phát ra luồng sáng xanh biếc tà dị, đâm thẳng vào ngực trái của Chỉ Ngôn nhằm xuyên thấu trái tim hắn.


Chỉ Ngôn giả vờ hoảng hốt, trợn tròn mắt ú ớ kêu lên, lảo đảo lùi lại phía sau. Để che giấu tu vi thực sự và thử nghiệm phản ứng của sát thủ, hắn gập ngón tay, bắn ra một luồng kiếm khí chính đạo mỏng manh bằng Cổ Nhạc Kiếm Chỉ nhắm thẳng vào cổ tay Lâm Ảnh.


"Keng!"


Lâm Ảnh khinh bỉ hừ lạnh một tiếng, cổ tay khẽ rung, lưỡi đoản đao dễ dàng gạt phăng luồng kiếm khí yếu ớt của Chỉ Ngôn. Thân hình hắn không hề giảm tốc, mũi đao độc chỉ còn cách ngực áo Chỉ Ngôn nửa tấc. Luồng gió đao sắc lạnh đã làm rách một vạt áo xám của hắn.


"Chết đi, phế vật!" Lâm Ảnh thầm nghĩ, đôi mắt xám ngoét lộ ra vẻ đắc ý của kẻ sắp hoàn thành nhiệm vụ.


Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, một luồng kiếm ý lục bảo mờ ảo u tối đột ngột bùng phát ngay trước ngực Chỉ Ngôn.


"Rầm!"


Một bộ giáp sắt rỉ sét loang lổ vết chém—Tàn Linh Giáp—đột ngột hiện hình từ hư không, dùng tấm thân thép dày cản phá trực diện cú đâm chí mạng của Lâm Ảnh. Mũi đoản đao độc đâm mạnh vào tấm hộ tâm kính rỉ sét, phát ra những tiếng rít tai rợn người và những tia lửa bắn tung tóe. Lực va chạm cực mạnh khiến Lâm Ảnh bị khựng lại giữa không trung, huyết khí trong ngực chấn động dữ dội.


"Cái gì? Khôi lỗi giáp sắt?" Lâm Ảnh kinh hoàng biến sắc. Hắn không thể tin nổi một tên phế nhân quét rác ngoại môn lại có thể triệu hồi một bộ khôi lỗi phòng ngự có sức mạnh tương đương tu sĩ Luyện Khí tầng chín thế này.


Hắn là sát thủ dày dạn kinh nghiệm, lập tức nhận ra nguy hiểm, thân hình mượn lực phản chấn xoay tròn trên không, cặp đoản đao hóa thành một vòng tròn ánh sáng xanh biếc chém đứt cánh tay phải của Tàn Linh Giáp nhằm mở đường thoát lui.


"Muốn chạy? Muộn rồi!" Chỉ Ngôn ánh mắt lạnh lùng khóa chặt đối thủ. Hắn khẽ niệm quyết trong lòng.


"Oành!"


Bộ giáp sắt Tàn Linh Giáp theo mệnh lệnh của Chỉ Ngôn lập tức tự bạo hoàn toàn. Luồng oán khí kiếm mộ tích tụ ngàn năm và những mảnh sắt vụn rỉ sét sắc bén bùng nổ cuồng bạo trong phạm vi ba thước, tạo ra một cơn bão năng lượng hỗn loạn xé rách không khí phế điện.


Lâm Ảnh đang ở khoảng cách quá gần, hoàn toàn không kịp phòng ngự trước đòn tự bạo tàn khốc này. Sức nổ kinh hoàng hất văng hắn ra xa, hộ thể linh lực Luyện Khí tầng chín bị xé rách loang lổ, những mảnh sắt rỉ sét găm sâu vào da thịt khiến hắn phun ra một ngụm máu tươi, thân hình mất thăng bằng rơi tự do xuống nền gạch mục nát.


Chỉ Ngôn nhân cơ hội vàng mười phần mười giây ấy, thân hình hóa thành một làn khói xám nhạt lướt đi vô ảnh nhờ tốc độ Trúc Cơ thực sự. Hắn xuất hiện ngay sau lưng Lâm Ảnh khi tên sát thủ còn chưa kịp chạm đất.


Bàn tay trái của Chỉ Ngôn vung lên, năm mũi Ma Hỏa Ngưng Châm vô hình kịch độc mang theo sắc xanh lục bảo u tối bắn thẳng vào năm đại huyệt chí mạng xung quanh đan điền của Lâm Ảnh.


"Sựt! Sựt!"


Năm tiếng động trầm đục vang lên. Những mũi kim ma hỏa mảnh như tơ dễ dàng xuyên thấu qua lớp hộ thể linh lực đã suy yếu của Lâm Ảnh, cắm sâu vào đan điền của hắn.


"Á hự!"


Lâm Ảnh ngã sụp xuống đất, hai tay ôm chặt lấy bụng, gương mặt dưới lớp mặt nạ đen vặn vẹo co giật vì đau đớn tột cùng. Luồng hắc hỏa màu lục bảo kịch độc từ những mũi kim châm lập tức bùng phát bên trong đan điền của hắn, điên cuồng ăn mòn gân mạch, thiêu rụi toàn bộ linh lực Luyện Khí tầng chín thành tro bụi.


"Ngươi... ngươi không phải phế nhân... Tu vi này... Ma công này..." Lâm Ảnh trợn trừng đôi mắt xám ngoét đầy kinh hoàng và tuyệt vọng nhìn Chỉ Ngôn. Hắn muốn gào lên để báo động cho thuộc hạ bên ngoài, nhưng luồng ma hỏa đã thiêu rụi đến cổ họng hắn, khiến hắn chỉ có thể phát ra những tiếng xèo xèo thảm khốc.


Chỉ Ngôn đứng thong dong bên cạnh, đôi mắt sâu thẳm ẩn hiện tơ máu đỏ rực nhìn tên sát thủ đang co giật dưới đất. Hắn khẽ búng tay, một luồng hắc hỏa lục bảo từ ngón tay phóng ra, bao bọc hoàn toàn thi thể của Lâm Ảnh. Trong vòng ba hơi thở, nhục thân và thần hồn của thủ lĩnh sát thủ Lâm gia đã bị thiêu rụi hoàn toàn thành một làn khói xám hư vô, không để lại bất kỳ một vết máu hay dấu vết ma khí vật lý nào trên nền gạch phế điện.


Chỉ Ngôn cúi xuống, nhặt lấy chiếc vòng tay bằng ngọc lục bảo—Thúy Ngọc Trạc—rơi ra từ thi thể đã tiêu biến của Lâm Ảnh. Hắn truyền một tia chân nguyên Trúc Cơ mạnh mẽ vào vòng tay, dễ dàng phá vỡ cấm chế linh hồn mỏng manh của kẻ đã chết để mở ra không gian chứa đồ rộng mười trượng bên trong.


Bên trong Thúy Ngọc Trạc chứa vài chục viên linh thạch hạ phẩm, một số độc dược rẻ tiền và quần áo dạ hành. Chỉ Ngôn lướt qua những thứ rác rưởi ấy, nhưng đột nhiên, thần thức của hắn khựng lại trước một vật phẩm nằm sâu trong góc tối của vòng tay.


Đó là một chiếc khánh đồng nhỏ rỉ sét loang lổ, chỉ bằng lòng bàn tay đứa trẻ, trên mặt khắc thô sơ hình một ngọn lửa nhỏ.


Tim Chỉ Ngôn đột ngột ngừng đập một nhịp. Hắn vội vã lấy chiếc khánh đồng ra ngoài, bàn tay run rẩy nhẹ. Vết thương bỏng lôi phạt trên bả vai dường như không còn đau đớn bằng nỗi chấn động đang bùng phát trong lồng ngực hắn.


"Đây là... khánh đồng tổ truyền của đệ đệ Tiểu Phàm..." Chỉ Ngôn khàn giọng lẩm bẩm, đôi mắt sâu thẳm hằn lên những tia máu đỏ rực dữ tợn. "Năm xưa khi gia tộc bị đồ sát, ta tận mắt thấy Tiểu Phàm bị bắt đi... Chiếc khánh đồng này luôn được đệ ấy đeo trước cổ... Tại sao nó lại nằm trong tay thủ lĩnh ảnh vệ Lâm gia?"


Manh mối về đệ đệ mất tích bấy lâu nay đột ngột xuất hiện theo cách tàn nhẫn nhất, hé lộ một âm mưu ma đạo thâm sâu vượt xa những gì hắn từng biết. Chỉ Ngôn siết chặt chiếc khánh đồng trong lòng bàn tay lạnh buốt, sát ý ngút trời khóa chặt về phía đỉnh núi nội môn Đan Phong.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!