Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Ngô Đồng Tàn Điện, Phế Nhân Nghịch Mệnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa lạnh buốt của Thần Hoa Châu trút xuống những mái ngói mục nát của phế điện Ngô Đồng, tiếng nước gõ vào gạch vỡ nghe rệu rã như tiếng đếm ngược của tử thần.


Khương Chỉ Ngôn nằm trên đống rơm ẩm ướt ở góc điện. Lồng ngực hắn trống rỗng. Nơi đáng lẽ phải có một viên Đạo Tâm Chí Tôn rực rỡ, báu vật trời ban giúp hắn vững bước trên con đường trường sinh, nay chỉ còn là một hố sâu đen ngòm, rách nát. Từng luồng khí lạnh thấu xương lùa vào vết thương chưa khép miệng, mang theo cảm giác đau đớn kịch liệt xé rách mọi dây thần kinh. Đan điền của hắn vỡ vụn, gân mạch đứt đoạn hoàn toàn, linh lực rò rỉ ra ngoài không ngừng dưới dạng những luồng sương xám nhạt mỏng manh. Hắn đang ở trong Trạng thái phế nhân — một cái vỏ rỗng tuếch chờ chết.


"Khụ... khụ..."


Tiếng ho khan già nua, đứt quãng vang lên từ phía cửa điện. Lão tạp dịch Diệp Phàm bước vào, tấm lưng còng rạp xuống dưới sức nặng của một bó củi ướt bốc mùi mốc. Gương mặt lão đầy nếp nhăn sâu hoắm như vỏ cây già, đôi mắt đục ngầu nhìn Chỉ Ngôn đầy xót xa. Lão đặt bó củi xuống, run rẩy lấy ra từ trong ngực áo một bát thuốc đen ngòm, bốc khói nghi ngút nhưng tỏa ra mùi vị đắng ngắt, rẻ tiền.


"Chỉ Ngôn... uống chút thuốc đi con. Đây là Thối Kinh Đan phế thải ta lén xin được từ đống rác của Đan phòng. Tuy có độc tính nhẹ, nhưng ít nhất... nó có thể giúp con nối lại chút hơi tàn." Diệp Phàm khàn khàn nói, tay run run bưng bát thuốc ghé sát môi Chỉ Ngôn.


Chỉ Ngôn cố gắng mím chặt môi, hô hấp dồn dập. Hắn biết lão Diệp Phàm đã mạo hiểm cả tính mạng để giấu hắn ở phế điện Ngô Đồng này. Nếu người của Lâm gia hay chấp sự Chấp Pháp Điện phát hiện ra hắn còn sống sau khi bị bóc tách đạo tâm, cả hắn và lão Diệp Phàm đều sẽ bị ném vào Linh Dược Viên để làm phân bón sống. Hắn cố gắng nuốt ngụm thuốc đắng chát. Dược lực hỗn loạn ùa vào đan điền vỡ nát, lập tức tạo ra một cơn bão năng lượng cuồng bạo.


"Hự!"


Chỉ Ngôn phun ra một ngụm máu đen, lồng ngực co thắt dữ dội. Hắn đã cố gắng vận hành công pháp rèn luyện linh lực phàm trần cũ của Khương gia để hấp thu dược lực, nhưng đan điền trống rỗng không thể dung nạp, ngược lại khiến gân mạch càng thêm rách nứt, máu tươi màu lục nhạt rỉ ra từ khóe mắt và lỗ tai.


"Đừng vận công nữa! Con điên rồi sao?" Diệp Phàm hốt hoảng dùng vạt áo rách nát lau máu cho hắn. "Đạo tâm đã mất, kinh mạch đã phế, con không thể tu luyện chính đạo được nữa đâu!"


Chỉ Ngôn nhắm mắt lại, hàm răng nghiến chặt đến mức bật máu. Không thể tu luyện chính đạo? Vậy mối thù diệt môn của Khương gia thì sao?


Hình ảnh đêm mưa đẫm máu đó lại hiện lên trong tâm trí hắn rõ mồn một. Phụ thân hắn, Khương Minh Sơn, thủ lĩnh kiên cường của một gia tộc phàm nhân chuyên trồng dược liệu, bị Lâm Từ Hành chém đứt thủ cấp ngay trước mắt hắn. Linh hồn của phụ thân bị giam cầm vào Luyện Hồn Lô của Thần Hoa Tiên Tông, gào thét đau đớn trong ngọn lửa đỏ rực để làm lõi năng lượng duy trì kết giới tông môn. Mẫu thân hắn, Diệp Thục Cầm, gục chết dưới chân kiếm của sát thủ Lâm gia khi cố che chở cho hắn chạy trốn. Và chính hắn, bị Lâm Từ Hành giẫm chân lên mặt, lạnh lùng dùng bí pháp bóc tách đạo tâm chí tôn ra khỏi ngực, ném hắn xuống vực sâu kiếm mộ như một con chó hoang.


"Lâm Từ Hành... Thần Hoa Tiên Tông..."


Sát ý cuồng bạo và oán niệm ngập trời bùng cháy trong lồng ngực trống rỗng của Chỉ Ngôn. Luồng oán huyết từ tim hắn trào ra, thấm đẫm vào ngực áo, nơi cất giấu một mảnh ngọc cổ rách nát mà hắn nhặt được từ tàn tích của gia tộc trước khi chạy trốn — Ký Sinh Ngọc Giản.


Bỗng nhiên, mảnh ngọc cổ rung động dữ dội. Một luồng ánh sáng màu lục bảo u tối, lạnh lẽo đột ngột bộc phát từ ngực áo Chỉ Ngôn, nhuộm xanh cả không gian tối tăm của phế điện. Lão Diệp Phàm vừa quay lưng đi lấy nước, hoàn toàn không hay biết gì.


Ý thức của Chỉ Ngôn lập tức bị hút vào một vùng không gian hỗn độn, tối tăm vô tận. Đây là mật thất ngầm sâu thẳm ẩn dưới phế điện Ngô Đồng, cũng chính là không gian tinh thần bên trong Ký Sinh Ngọc Giản.


Trước mặt hắn, sương mù màu lục bảo ngưng tụ thành hình hài một lão giả hư ảo, mặc trường bào cổ xưa thêu hoa văn nhạc phổ phức tạp. Ánh mắt lão giả sâu thẳm như đầm lầy vạn năm, tỏa ra luồng linh hồn áp bức cuồng bạo của một Hóa Thần Cảnh cường giả, dù chỉ là một tàn hồn. Đó chính là Cổ Nhạc Sư.


"Kẻ thừa kế huyết mạch phàm nhân nguyên thủy... lại thảm hại đến mức này sao?" Cổ Nhạc Sư lạnh lùng cất tiếng, giọng nói như tiếng chuông đồng rỉ sét ngân vang, làm chấn động thức hải đang rạn nứt của Chỉ Ngôn.


Chỉ Ngôn quỳ rạp dưới áp lực tinh thần khủng khiếp, nhưng đôi mắt hắn vẫn trừng lớn, đỏ rực tơ máu: "Ngươi là ai?"


"Ta là kẻ bị Thần Hoa Tiên Tông tiêu diệt ngàn năm trước. Ta là oán niệm của cổ tông này." Cổ Nhạc Sư bước tới một bước, áp sát gương mặt hư ảo vào Chỉ Ngôn. "Ngươi có oán hận không? Ngươi có muốn giết sạch lũ tiên nhân giả tạo kia không? Đạo tâm của ngươi đã bị Lâm Từ Hành đoạt mất, đan điền đã vỡ, chỉ còn sống được không quá ba ngày. Ngươi lấy cái gì để báo thù?"


"Ta lấy mạng của ta!" Chỉ Ngôn gầm lên, huyết khí phàm nhân nguyên thủy trong người hắn sôi trào, chống lại sự đồng hóa tinh thần của tàn hồn Hóa Thần. "Chỉ cần có thể khiến chúng nợ máu trả máu, dù hóa thành quỷ dữ dưới chín tầng địa ngục, ta cũng cam lòng!"


Cổ Nhạc Sư bật cười điên cuồng, tiếng cười chứa đựng oán hận vạn cổ làm rung chuyển cả không gian ngọc giản.


"Tốt! Rất tốt! Bản nguyên phàm nhân nguyên thủy của ngươi quả nhiên kiên định. Ta sẽ truyền cho ngươi cấm thuật nghịch thiên tối cao của ta — Vạn Đạo Ký Sinh Kinh!"


Cổ Nhạc Sư vung tay, Ký Sinh Ngọc Giản lơ lửng phát ra vạn đạo tơ sương mù màu lục bảo u tối, quấn chặt lấy linh hồn Chỉ Ngôn.


"Nhưng hãy nhớ kỹ, cấm thuật này đi ngược lại thiên đạo chính thống. Ngươi không thể tự tu luyện linh lực, mà phải gieo Ký Sinh Chủng vào thức hải kẻ thù. Mượn thù hận, tu vi và thọ nguyên của chúng làm chất dinh dưỡng nuôi ngược lại bản thân. Mỗi lần gieo một hạt giống ký sinh mới, ngươi phải trả cái giá là mài mòn mười năm tuổi thọ bản thể, nhục thân sẽ xuất hiện những vết nứt ma đạo màu lục bảo tàn phá da thịt. Ngươi có dám chấp nhận khế ước tàn khốc này không?"


"Mười năm thọ nguyên?" Chỉ Ngôn cười lạnh, nụ cười đầy tàn nhẫn và quyết tuyệt. "Ta hiện tại chỉ còn ba ngày mạng sống. Mười năm thọ nguyên thì có xá gì! Chỉ cần Lâm Từ Hành còn sống một ngày, ta sẽ biến hắn thành mảnh đất màu mỡ nhất để nuôi dưỡng sự sống của chính mình!"


"Ký khế ước! Nhỏ oán huyết của ngươi vào ngọc giản!" Cổ Nhạc Sư quát lớn.


Chỉ Ngôn dùng hết sức bình sinh, cắn rách đầu ngón tay tinh thần, ép ra một giọt oán huyết màu đỏ sẫm ẩn hiện tia sáng tím của huyết mạch nguyên thủy, nhỏ thẳng vào tâm Ký Sinh Ngọc Giản.


Oanh!


Một luồng năng lượng ma đạo lạnh buốt, tàn bạo bùng phát từ ngọc giản, tràn ngập vào thức hải của Chỉ Ngôn. Khẩu quyết cổ xưa của Vạn Đạo Ký Sinh Kinh (Cấp 1) hiển hiện rực rỡ trong đầu hắn:


*"Vạn đạo quy căn, ký sinh đoạt quả. Lấy oán làm gốc, lấy hận nuôi hồn..."*


Cơn đau đớn kịch liệt ập đến nhục thân vật lý của Chỉ Ngôn ở ngoài phế điện. Da thịt trên cánh tay phải của hắn đột ngột nứt ra, rỉ ra những tia máu màu lục bảo phát sáng u tối. Một vết nứt ma đạo màu lục bảo dài ba tấc xuất hiện rõ rệt dưới da, uốn lượn như một con rết cổ xưa đang ngủ say. Tuổi thọ của hắn lập tức bị tước đoạt mười năm, nhưng đổi lại, luồng linh lực ma đạo tinh khiết từ ngọc giản đã tràn vào, cưỡng ép đóng băng gân mạch đang rò rỉ, giữ lại hơi thở cuối cùng cho hắn.


Hắn mở mắt ra, hơi thở tuy yếu ớt nhưng đôi mắt đã khôi phục thần thái lạnh lùng, thâm trầm vạn phần.


Lão Diệp Phàm vừa bưng chậu nước lạnh bước vào, nhìn thấy Chỉ Ngôn ngồi dậy với những vết nứt màu lục bảo trên tay, lão kinh hoàng đánh rơi chậu nước xuống đất.


"Chỉ Ngôn... con... tay của con..."


Chỉ Ngôn kéo tay áo xuống che giấu vết nứt, khàn khàn nói: "Diệp thúc, con không sao. Con vừa tìm được cách giữ lại mạng sống."


Chưa kịp để Diệp Phàm hỏi thêm, tiếng chuông đồng cảnh báo từ quảng trường ngoại môn đột ngột vang lên dồn dập, phá tan bầu không khí tĩnh mịch của đêm mưa.


Lão Diệp Phàm sắc mặt đại biến, run rẩy nói: "Không xong rồi... Chấp sự Mộ Dung Hải đang dẫn đầu chấp pháp đệ tử tiến hành đợt thanh trừng phế nhân định kỳ để làm phân bón cho Linh Dược Viên. Chỉ Ngôn, chúng ta chỉ còn chưa đầy hai ngày trước khi chúng lục soát tới đây!"


Chỉ Ngôn siết chặt nắm tay phải, vết nứt ma đạo màu lục bảo dưới da khẽ nhấp nháy phát sáng. Thời gian của hắn không còn nhiều. Hắn phải tìm được vật chủ đầu tiên — Lâm Từ Hành, kẻ thù đoạt đạo tâm của hắn, và gieo hạt giống ký sinh đầu tiên trước khi đợt thanh trừng ập đến.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!