Nhạc nềnSakuya2

Đột Kích Khoáng Lĩnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng đêm bao phủ Vạn Táng Cổ Lĩnh như một tấm liệm khổng lồ rách nát, giăng đầy những luồng kiếp vân màu tím đen rít gào lôi điện. Từ sâu trong Vạn Táng Động, Sở Phong bước ra, bóng dáng gầy gò của anh nhanh chóng bị nuốt chửng bởi màn sương độc lôi hỏa ẩm ướt. Gió bão gầm rú thổi thốc vào bả vai phải đang rách nát, khiến những giọt máu đen nhạt rỉ ra từ vết sẹo lôi văn cấm kỵ dọc theo cánh tay nóng rát như bị hàng vạn con kiến lửa thiêu đốt. Đan điền rách nát của anh lúc này lạnh ngắt, ba chiếc xương sườn gãy bên ngực phải nhói lên đau đớn sau mỗi nhịp thở dốc.


"Nhóc con, đừng quên lời hứa của ngươi." Giọng nói khàn khàn, âm u của Cổ Độc Tử vọng ra từ lòng động tối tăm, nương theo tiếng rào rào kinh tởm của đàn vạn độc trùng đang bò lổm ngổm. "Ta cho ngươi mảnh lôi cốt này chỉ là chút tàn lực mỏng manh. Muốn sống sót thối thể, ngươi buộc phải đoạt được Lôi Cốt Chi Mảnh hoàn chỉnh dưới đáy Huyết Tinh Khoáng Lĩnh trước khi đan điền bạo liệt tự hủy trong ba ngày đêm."


Sở Phong không quay đầu lại, bàn tay trái hóa thạch thô ráp siết chặt mảnh lôi cốt nhỏ rỉ sét loang lổ vết máu khô cất vào trong túi chứa rách. Anh cúi đầu, vận hành Vãng Sinh Oán Khí Thuật vừa học được. Luồng tử khí nồng nặc và oán niệm lạnh lẽo từ nghĩa trang hoang phế xung quanh lập tức trỗi dậy, bao phủ lấy toàn thân anh như một lớp màng sương đen kịt, triệt để dập tắt và ngụy trang mọi dao động linh lực Trúc Cơ mỏng manh còn sót lại. Dưới tác dụng của cấm thuật, nhịp tim anh chậm dần, thân nhiệt hạ thấp đáng sợ, hóa thân thành một cái xác chết vô tri lướt đi lặng lẽ giữa màn đêm bão bùng.


Đích đến của anh là Huyết Tinh Khoáng Lĩnh, vùng đất cấm địa nằm dưới sự kiểm soát nghiêm ngặt của Quy Nguyên Tông ngoại môn. Nơi đây vốn là một mạch lôi ngầm khổng lồ, linh khí bị rút cạn kiệt suốt vạn năm qua để nuôi dưỡng Huyết Tinh Thạch cống nạp cho thượng giới. Để thâm nhập vào nơi canh phòng nghiêm ngặt này mà không đánh động đến thần thức quét qua của Chưởng môn Triệu Hằng, Sở Phong đã thông qua thợ mỏ lanh lợi truyền tin mật cho A Sinh, thiếu niên thợ mỏ dũng cảm mang đầy nợ máu với tông môn.


Nửa đêm, tại khu vực ngoại vi Mỏ Đá Số 9, sương mù lôi hỏa bốc lên dày đặc. Sở Phong ẩn nấp sau một phiến đá lớn nứt nẻ, đôi mắt ẩn hiện luồng u quang nhìn thấu màn đêm. Phía trước anh, hàng rào xích sắt lôi điện của lính canh giăng đầy lôi quang đỏ rực.


*Bùm! Bùm! Uỳnh!*


Đột ngột, từ hướng ngược lại của Khoáng Lĩnh, tiếng nổ vang dội chấn động mạch đất. Những quả phế thạch hạt nhân tự chế chứa oán khí bùng nổ liên tiếp, giải phóng những luồng khói đen kịt và lôi hỏa bạo liệt diện rộng. Tiếng gào thét bạo động của hàng ngàn thợ mỏ tội tộc vang lên rúng động: "Bạo động rồi! Sập hầm mỏ rồi! Mau chạy đi!"


Đó là nghi binh của A Sinh. Cuộc bạo loạn tự phát nổ ra ở Mỏ Đá Số 9 lập tức thu hút toàn bộ lính canh tuần tra ngoại môn. Tiếng roi điện rít gào và tiếng la hét hỗn loạn vang lên dồn dập. Lợi dụng khe hở phòng ngự trong chớp mắt, Sở Phong thi triển Thừa Vân Bộ, lướt đi mờ ảo như một bóng ma lách qua hàng rào xích sắt đã bị mất linh lực phòng hộ tạm thời.


Để tiến sâu vào kho chứa cốt lõi dưới lòng đất sâu, Sở Phong phải đối mặt với chướng ngại lớn nhất: bẫy trận pháp tự động tiêu diệt kẻ đột nhập không mang lệnh bài. Anh nhìn thấy một chiếc xe goòng chở đầy xác phu mỏ tội tộc vừa chết do sập hầm đang được đẩy về phía hố chôn chung dưới lòng đất sâu. Không do dự, Sở Phong vận hành Quy Tức Thuật cực hạn, thu hồi toàn bộ hơi thở rồi nằm ngửa người xen lẫn vào giữa đống xác chết lạnh ngắt, đầy máu thịt rách nát tanh hôi.


Chiếc xe goòng từ từ lăn bánh qua cổng trận pháp phòng ngự. Luồng linh quang quét qua cơ thể anh, nhưng dưới sự ngụy trang hoàn mỹ của Vãng Sinh Oán Khí Thuật bọc ngoài lớp tử khí xác chết, trận pháp hoàn toàn bị đánh lừa, coi anh như một cái xác phế thải vô tri. Khi chiếc xe dừng lại bên rìa hố sâu, Sở Phong lặng lẽ lộn người lăn xuống bóng tối của ngách hầm ngầm dẫn thẳng vào kho chứa Huyết Tinh Thạch.


Không khí dưới hầm sâu loãng và nồng nặc mùi lưu huỳnh độc hại. Sở Phong lướt nhanh qua các lối đi nứt nẻ, bả vai phải rỉ máu đen nhạt thấm đẫm lớp vải quấn y phục. Trước mắt anh, mật thất kho chứa hiện ra với những quặng đá Huyết Tinh Thạch màu đỏ thẫm tỏa ra năng lượng oán lực nồng đậm rực rỡ. Giữa mật thất, được phong ấn bởi hàng vạn sợi xích sắt rỉ sét là một mảnh xương khổng lồ dài hơn thước - Lôi Cốt Chi Mảnh của tổ tiên Lôi tộc, tỏa ra lôi điện ma tính màu tím sậm gầm rú dữ dội.


Sở Phong nén đau đớn ngực phải, bước tới vung tàn kiếm gãy rỉ sét chém đứt xích sắt phong tỏa mỏng manh bên ngoài. Anh vươn bàn tay trái hóa thạch thô ráp, trực tiếp chộp lấy Lôi Cốt Chi Mảnh và vơ vét hàng chục viên Tội Huyết Tinh Thạch nhét vào Thần Không Túi rách. Ngay khi bàn tay chạm vào mảnh xương cổ, luồng lôi oán bản nguyên bạo liệt lập tức dọc theo cánh tay trái xông thẳng vào kinh mạch, thiêu đốt da thịt anh bỏng rát rỉ máu đen, khiến đan điền rách nát run rẩy kịch liệt.


*Rắc rắc! Rầm!*


Đột ngột, trần đá của kho chứa nứt toác ra một đường lớn. Một luồng ánh sáng lôi điện màu xanh lam nhạt, rực rỡ nhưng lạnh lẽo giáng xuống, đánh sập hoàn toàn bục đá phong ấn. Từ trong làn khói bụi lôi quang, một thanh niên mặc chiến giáp lôi đình màu lam nhạt bước ra, gương mặt góc cạnh lạnh lùng đầy vẻ kiêu ngạo. Trán hắn có một vết sẹo lôi văn nhân tạo đang rỉ ra những tia sét trắng xóa.


Hắn chính là Lôi Lệ, thiên tài lôi tu của Ngự Lôi Tông ngoại vi, kẻ sở hữu lôi linh căn nhân tạo và luôn thèm khát lôi phạt cấm thuật nguyên thủy của Lôi tộc để hoàn thiện đạo cơ bản thân.


"Ha ha ha! Tên phế vật tội tộc, cuối cùng ta cũng tìm thấy ngươi!" Lôi Lệ ngạo nghễ cười lớn, đôi mắt hí nhọn hoắt nhìn chằm chằm vào cánh tay trái hóa thạch rực lôi văn của Sở Phong đầy vẻ tham lam vô độ. "Ngươi dám đồ sát Tào Lĩnh, trốn tránh ở Vạn Táng Cổ Lĩnh, nhưng la bàn định vị của ta không bao giờ sai. Giao ra bức họa cổ rỉ máu và cấm thuật lôi phạt nguyên thủy, ta sẽ cho ngươi một cái chết toàn thây!"


Sở Phong lùi lại một bước, siết chặt thanh tàn kiếm gãy rỉ sét, đôi mắt u lam ẩn hiện sát ý lạnh lẽo. Đan điền rách nát của anh đang bộc phát cơn đau dữ dội do lôi oán cắn trả, bả vai phải rách nát rỉ máu đen thấm đẫm áo vải xám. Anh biết, đối thủ trước mặt mang tu vi Luyện Khí Kỳ Tầng 9 Đỉnh Phong dồi dào linh lực, trong khi bản thân anh không thể vận dụng linh khí thiên địa thông thường chiến đấu.


Lôi Lệ hừ lạnh một tiếng khinh bỉ, không để Sở Phong có cơ hội giải thích hay trốn chạy. Hắn vung tay phải ra trước ngực, rút ra một viên Lôi Châu nhân tạo lấp lánh ánh sáng trắng xóa. Viên lôi châu xoay tròn kịch liệt, lập tức giải phóng ra hàng vạn tia sét lôi kích trắng xóa bao vây toàn bộ lối thoát hiểm duy nhất của hầm mỏ ngầm, tạo thành một lưới điện phong tỏa dày đặc không kẽ hở.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!