Nhạc nềnSakuya2

Vạn Táng Cổ Ma

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa đêm trút xuống tầm tã, những hạt mưa mang theo độc tính rỉ sét của quặng sắt Đông Lăng Hoang Vực đập liên hồi vào da thịt Sở Phong, rát buốt như hàng vạn cây kim châm. Sở Phong gượng dậy từ vũng bùn lầy lội, bàn tay trái hóa thạch rách da lộ xương trắng siết chặt cuộn tranh Vạn Cổ Tội Nhân Đồ quấn vải bố dắt bên hông. Mỗi một cử động nhỏ nhất đều khiến ba chiếc xương sườn ngực phải bị gãy cọ xát dữ dội, đau đớn thấu tận tâm can. Đan điền rách nát của anh rạn nứt nghiêm trọng lần thứ nhất sau trận bạo động, lạnh ngắt không chút linh quang, chỉ còn lại luồng ma oán mỏng manh rò rỉ từ bức họa cổ bao phủ lấy cơ thể để ngăn chặn bột định vị của Tiền Hữu Tài tiếp tục phát tán khí tức.


"Nếu không muốn chết, hãy đi về phía Tây Bắc, tiến vào Vạn Táng Cổ Lĩnh." Giọng nói lạnh lùng, máy móc của Họa Linh Nhi vang vọng trong thức hải Sở Phong. "Nơi đó tích tụ tử khí vạn năm, bão lôi độc rít gào liên tục sẽ là lớp lá chắn tự nhiên tốt nhất che giấu ngươi trước thần thức của Chưởng môn Triệu Hằng. Nhưng nhục thân của ngươi... đã đến giới hạn sụp đổ."


Sở Phong không đáp, anh mím chặt môi đến mức bật máu, lê từng bước chân nặng nề trên nền đất sình lầy. Bả vai phải bị thương rách nát rỉ ra từng giọt máu đen nhạt, thấm qua lớp bùn độc tẩm Huyết Linh Thảo bôi kín y phục. Càng tiến sâu về phía Tây Bắc, không khí càng trở nên loãng và lạnh buốt. Màn sương mù xám xịt bắt đầu chuyển dần sang màu tím sậm, mang theo mùi tanh hôi của xương cốt thối rữa và độc tố lôi hỏa dội ngược từ lòng đất. Vạn Táng Cổ Lĩnh hiện ra trước mắt anh như một bãi tha ma khổng lồ của thời thái cổ, nơi những ngọn núi đá vôi xám xịt nhô lên như những chiếc răng nanh quỷ dị dưới bầu trời giăng đầy kiếp vân rách nát.


*Ầm!!!*


Một tia sét màu tím sậm, mang theo độc tính ăn mòn cực mạnh đánh sầm xuống một phiến đá cách Sở Phong chỉ vài trượng, nổ tung thành những mảnh vụn rực lửa lôi hỏa đen kịt. Sức chấn động của bão lôi độc thổi bay chiếc nón lá rách của anh, để lại gương mặt thanh tú nhưng lạnh lùng, trán khắc sâu chữ "Tội" rỉ máu đen nhạt phát sáng u uất. Sở Phong nghiến răng chịu đựng luồng gió độc tạt vào mặt, tiếp tục đi sâu vào vùng cấm địa. Nhờ có ma oán của bức họa cổ che chở thần thức, anh mới không bị oán niệm của các cổ tu sĩ dội ngược làm rạn nứt linh đài.


Sau gần nửa ngày chịu đựng bão lôi độc tàn phá nhục thân, Sở Phong tìm thấy một khe nứt đá hẹp ẩn khuất dưới chân một ngọn núi đá cô độc. Sâu bên trong khe nứt tỏa ra một luồng chướng khí màu xanh lục nhạt, nhưng kỳ lạ là bão lôi độc bên ngoài không thể lọt vào trong. Đây chính là Vạn Táng Động, cấm địa ẩn tu của một ma tu tàn phế nổi danh tàn ác.


Sở Phong vừa bước chân vào cửa động, một luồng tử khí nồng nặc lập tức áp sát. Từ trong bóng tối của hành lang đá ẩm ướt, một bóng người mảnh mai khoác áo vải thô màu nâu nhạt bước ra, tay cầm một rổ độc thảo biến dị. Đó là A Hương, nữ tu sĩ cấp thấp bị thế gia truy sát được cứu mạng, hiện đang làm người hầu lo liệu sinh hoạt tại đây. Nhìn thấy Sở Phong mặc y phục rách nát bám đầy bùn oán, bả vai rỉ máu đen, đôi mắt A Hương co rụt lại đầy kinh hãi. Nàng vội vàng đặt rổ độc thảo xuống, hạ giọng cảnh báo:


"Ngươi... sao ngươi lại dám tự tiện xông vào đây? Mau lui ra! Chủ nhân của động này cực kỳ ghét người ngoài, lão sẽ dùng xương cốt ngươi để luyện độc trùng mất!"


Sở Phong chưa kịp mở miệng, một giọng nói khàn khàn, âm u như tiếng cọ xát của hai mảnh xương khô từ sâu trong động vọng ra, khiến không khí xung quanh lập tức đông cứng lại:


"A Hương... khách quý mang theo oán khí vạn cổ ghé thăm, sao lại đuổi đi? Vào đây... để ta xem xương cốt của hậu duệ Lôi tộc có đủ cứng để chịu đựng vạn độc trùng của ta hay không."


Sở Phong siết chặt tàn kiếm gãy rỉ sét, thản nhiên bước vào sâu trong động thạch. Không gian bên trong rộng lớn nhưng u tối, vách đá treo đầy những chiếc lồng sắt chứa hàng vạn loại độc trùng biến dị đang bò lổm ngổm, phát ra tiếng rào rào rợn người. Giữa hang động, ngồi kiết già trên một chiếc bục đá đen bốc mùi xác chết phân hủy là một lão quái vật mù hai mắt. Hốc mắt lão sâu hoắm đen ngòm, da mặt xám ngoét đầy mụn độc, mặc áo bào đen rách rưới. Lão chính là Cổ Độc Tử, ma tu tàn phế mang tu vi Trúc Cơ Đỉnh Phong.


Cổ Độc Tử khẽ hếch mũi ngửi ngửi không khí, rồi đột ngột cười khặc khặc đầy quái dị. Lão vung chiếc gậy đầu lâu chế từ sọ người rỉ kịch độc xuống đất thạch.


*Rào!!!*


Từ trong các khe đá dưới chân Sở Phong, hàng vạn con rết, bọ hung và độc trùng biến dị màu tím đen bò ra như thủy triều, vây chặt lấy hai bàn chân anh. Những chiếc răng nanh nhọn hoắt của độc trùng tiết ra dịch độc màu xanh, sẵn sàng cắn xé da thịt anh.


"Nhóc con, muốn trú ẩn ở Vạn Táng Động của ta, phải xem ngươi có mạng để sống qua một nén hương hay không!" Cổ Độc Tử lạnh lùng quát lớn, phóng thích luồng thần lực áp chế khổng lồ của Trúc Cơ Đỉnh Phong đè nặng lên bả vai Sở Phong.


Sở Phong đứng im giữa đàn độc trùng hung dữ. Đan điền rách nát của anh lập tức phản ứng, lôi hỏa cắn trả bộc phát dữ dội. (Failed Attempt: Sở Phong cố gắng vận chuyển một tia lôi lực bản nguyên để phòng ngự đàn trùng, nhưng lôi hỏa bộc phát ngược trong kinh mạch khiến anh nôn ra một ngụm máu đen, kinh mạch tay trái bị tổn thương thêm 10%, đau đớn run rẩy dữ dội).


"Đừng vận dụng lôi lực! Nhục thân của ngươi sẽ nổ tung!" Tàn hồn Lôi Khải gầm lên trong thức hải anh. "Dùng Quy Tức Thuật! Biến nhục thân thành đá vô tri!"


Sở Phong hít một hơi thật sâu, dẹp bỏ hoàn toàn ý định phản kháng bằng linh lực. Anh đọc thầm khẩu quyết Quy Tức Thuật, cưỡng ép thu hồi toàn bộ khí tức, nhịp tim và hơi thở vào sâu trong đan điền rách. Trong chớp mắt, nhiệt độ cơ thể Sở Phong hạ thấp đáng sợ, làn da thô ráp trở nên xám xịt, lạnh ngắt như một hòn đá vô tri không chút sinh khí. Đàn vạn độc trùng mất đi cảm giác về hơi ấm nhục thân và mùi máu sống, bắt đầu bò hỗn loạn xung quanh chân anh rồi từ từ tản ra, không một con nào dám cắn vào lớp da thịt lạnh lẽo kia.


Cổ Độc Tử hốc mắt mù hướng về phía anh, thần sắc khẽ biến đổi: "Ồ? Quy Tức Thuật của Hôi Y Nhân quyển trục? Nhóc con có chút thủ đoạn. Nhưng thần hồn của ngươi thì sao?! Quỳ xuống cho ta!"


Lão quái vật gầm lên, dốc toàn bộ thần hồn lực của Trúc Cơ Đỉnh Phong hóa thành một luồng uy áp khổng lồ như ngọn núi vạn trượng giáng thẳng xuống linh đài Sở Phong, cưỡng ép anh phải quỳ gối đầu hàng. Dưới áp lực khủng khiếp, xương khớp toàn thân Sở Phong phát ra tiếng kêu răng rắc, trán khắc tội ấn chữ "Tội" rực sáng đỏ sậm, rỉ ra từng giọt máu đen nhạt chảy dài xuống khóe mắt. Đầu gối anh run rẩy dữ dội, đất thạch dưới chân rạn nứt nứt mẻ.


"Ta... không quỳ!" Sở Phong nghiến răng thét lên một tiếng khàn khản.


Anh kích hoạt tội ấn, dẫn dắt luồng ma oán khổng lồ từ bức họa cổ Vạn Cổ Tội Nhân Đồ trong thức hải bộc phát ngược lại. Luồng ma oán của mười vạn anh linh tội tộc chết oan vạn năm trước rít gào như sóng cuồng bão giật, hóa thành một lá chắn tinh thần khổng lồ chấn nhiếp ngược lại luồng thần hồn áp chế của Cổ Độc Tử.


*Uỳnh!!!*


Luồng sóng xung kích vô hình nổ tung giữa hang động, làm nứt rạn vách đá xung quanh, hàng trăm chiếc lồng sắt chứa độc trùng rung lắc kịch liệt. Cổ Độc Tử bị chấn động tinh thần nhẹ, lùi lại nửa bước trên bục đá, gương mặt xám ngoét hiện lên vẻ rúng động tột độ. Lão không ngờ một thiếu niên Luyện Khí Kỳ mang tội ấn lại có thể sở hữu luồng oán khí thần hồn hung bạo và kiên cường đến mức này.


Cổ Độc Tử im lặng một hồi lâu, rồi đột nhiên ngửa đầu cười điên cuồng, tiếng cười vang vọng khắp hang động âm u:


"Ha ha ha! Tốt! Rất tốt! Ý chí sắt đá, oán khí ngút trời! Lũ chó săn của Chấp Pháp Điện ngoài kia chắc chắn đang phát điên tìm kiếm ngươi. Ta ghét nhất lũ ngụy quân tử chính đạo, và ta cực kỳ thích kẻ dám dùng mạng nghịch thiên như ngươi!"


Lão vung gậy đầu lâu thu hồi toàn bộ đàn độc trùng vào sâu trong khe đá. Áp lực tinh thần lập tức biến mất, Sở Phong lảo đảo suýt ngã nhưng vẫn dùng tàn kiếm gãy chống đất để đứng vững, hơi thở hổn hển đầy mệt mỏi cực hạn.


Cổ Độc Tử ném ra một cuộn da thú cũ nát ghi chép khẩu quyết cho Sở Phong: "Đây là tàn bản của Vãng Sinh Oán Khí Thuật. Ngươi đã có Quy Tức Thuật, kết hợp với pháp môn này sẽ giúp ngươi dùng tử khí nghĩa trang và oán niệm xung quanh để bao phủ cơ thể, ngụy trang hoàn hảo dao động linh lực thành một xác chết thối rữa. Dù Chưởng môn Triệu Hằng có đứng sát bên cạnh cũng không thể phát hiện ra ngươi."


Sở Phong nhận lấy cuộn da thú, khẽ gật đầu: "Đa tạ tiền bối."


"Đừng vội mừng." Giọng Cổ Độc Tử đột ngột trầm xuống, đầy nham hiểm. "Đan điền của ngươi rạn nứt nghiêm trọng lần thứ nhất, kinh mạch tay trái đã rách nát thêm 10% sau cú bộc phát vừa rồi. Nếu ngươi không tiến hành Lôi Hỏa Thối Thể Pháp để đập đi xây lại đạo cơ, ba ngày nữa ngươi sẽ tự bạo thành tro bụi. Mà muốn thối thể thành công, ngươi cần hai thứ: Tội Huyết Tinh Thạch sâu trong hầm mỏ và một mảnh xương lôi cốt chứa lôi phạt bản nguyên của tổ tiên ngươi."


Cổ Độc Tử thọc bàn tay gầy guộc đầy mụn độc vào ngực áo, lấy ra một vật rỉ sét ném thẳng về phía Sở Phong.


Sở Phong giơ tay trái hóa thạch đón lấy. Đó là một mảnh xương lôi cốt nhỏ bằng ngón tay, rỉ sét loang lổ vết máu khô vạn năm nhưng bên trong ẩn chứa một sợi lôi oán nguyên thủy cực kỳ thuần khiết, phát ra những tia sét li ti màu tím sậm.


"Đây là mảnh xương lôi cốt ta nhặt được vạn năm trước." Cổ Độc Tử híp mắt mù, nở nụ cười đầy ẩn ý. "Ta trao nó cho ngươi. Nhưng mảnh xương này chưa đủ để ngươi hoàn thành thối thể cực cảnh. Di vật thực sự của mộ tổ Lôi tộc - Lôi Cốt Chi Mảnh khổng lồ chứa lôi phạt nguyên thủy - hiện đang bị Quy Nguyên Tông phong tỏa nghiêm ngặt tại Huyết Tinh Khoáng Lĩnh để chăn nuôi huyết tinh thạch cống nạp cho thượng giới."


Sở Phong nhìn mảnh xương lôi cốt rỉ sét rực sét đen trên tay, ánh mắt lạnh lùng xẹt qua một tia quyết đoán sắt đá. Anh biết, con đường sống duy nhất của mình là phải đột kích vào mỏ quặng cấm địa của tông môn để cướp đoạt di sản của tổ tiên, bất chấp sự truy sát điên cuồng của Chưởng môn Triệu Hằng đang giăng sẵn phía trước.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!