Chợ Đen Đoạt Mệnh
Mưa bão lôi đình dường như chưa từng có dấu hiệu ngưng nghỉ trên mảnh đất Đông Lăng Hoang Vực cằn cỗi. Từng luồng chớp giật xé toạc màn đêm đen kịt, rọi sáng những thân cây cổ thụ khô héo đang oằn mình dưới sức gió cuồng bạo. Dưới gốc một cây sồi già mục nát ở biên cảnh Huyết Tinh Khoáng Lĩnh, Sở Phong đang nằm bất động dưới lớp bùn độc đen kịt.
Lớp bùn này được trộn lẫn với Huyết Linh Thảo phân hủy, loại cỏ hút máu chuyên sinh trưởng xung quanh tế đàn hoang cổ. Độc tố từ bùn đất ăn mòn vào những vết rách nát trên da thịt anh, bỏng rát như có hàng vạn con kiến lửa đang điên cuồng cắn xé. Bả vai phải bị thương rỉ ra từng giọt máu đen nhạt, hòa vào bùn nhão tanh hôi. Thế nhưng, Sở Phong vẫn nghiến chặt răng, bất động như một xác chết lạnh ngắt. Anh đang vận hành Quy Tức Thuật ở mức cực hạn, cưỡng ép ngưng trệ nhịp tim và thu hồi toàn bộ dao động linh lực vào sâu trong đan điền rách nát. Anh biết, chỉ cần một tia sơ hở nhỏ nhất, cái chết sẽ ngay lập tức giáng xuống.
*Bộp. Bộp. Bộp.*
Tiếng bước chân nặng nề nện lên lá mục vang lên sát nút. Nhị trưởng lão Quy Nguyên Tông - Tống Dương, lão già cao lớn thô kệch mặc võ phục màu xám đậm, đang đứng cách anh không đầy mười trượng. Đôi găng tay bằng sắt đen dày cộm trên tay lão rực lên những tia sét đỏ rực của lôi hỏa trận pháp, phát ra tiếng nổ lách tách ghê rợn. Phía sau lão, mười mấy chấp pháp vệ khoác giáp sắt lạnh lùng, tay lăm lăm lôi kiếm, quét thần thức liên tục qua từng bụi rậm.
"Nhị trưởng lão! Dấu vết máu biến dị biến mất ở đây!" Một chấp pháp vệ tiến lên báo cáo, giọng nói run rẩy dưới mưa lớn.
Tống Dương gầm lên một tiếng đầy giận dữ, đôi mắt đỏ gay gắt rực lên sát ý: "Lũ vô dụng! Một tên phế vật đan điền rách nát, xương sườn gãy nát mà các ngươi cũng để mất dấu sao? Mùi máu tội oán biến dị của dòng họ Sở không thể tự dưng biến mất! Lục soát kỹ cho ta!"
Một con khuyển săn tuần tra gầm gừ, mũi nó hếch lên, ngửi ngửi về phía gốc cây sồi nơi Sở Phong đang ẩn nấp. Sở Phong nín thở, bàn tay trái hóa thạch rách da lộ xương trắng siết chặt cuộn tranh Vạn Cổ Tội Nhân Đồ quấn vải bố dắt bên hông. Trong thức hải của anh, hơi thở mỏng manh như sợi tơ của muội muội Sở Dao đang ngủ đông bên trong không gian bức họa vẫn bình ổn dưới sự bảo vệ của mảnh ngọc bội vỡ.
"Dao Nhi, anh nhất định sẽ sống sót để cứu em."
Con khuyển săn đột nhiên sủa vang, lao về phía đầm bùn độc. Thế nhưng, mùi hôi thối nồng nặc của Huyết Linh Thảo phân hủy bốc lên quá mạnh, khiến khuyển săn hắt hơi liên tục, hoảng sợ lùi lại. Tống Dương nhìn về phía vách đá biên cảnh xa xa, nơi mưa bão đang cuốn trôi một vệt máu cũ rỉ ra từ kẽ đá. Lão tưởng rằng Sở Phong đã nhảy xuống vực thẳm tháo chạy.
"Nghiệt chủng! Ngươi nghĩ nhảy xuống vách đá là thoát sao? Đi! Đuổi theo hướng vách đá biên cảnh!" Tống Dương hét lớn, vung tay dẫn đầu toán sát thủ lao nhanh đi.
Chờ cho đến khi tiếng bước chân hoàn toàn biến mất trong tiếng sấm rền, Sở Phong mới từ từ bò ra khỏi đầm bùn độc. Anh nôn ra một ngụm máu đen chứa tạp chất, lồng ngực phập phồng đau đớn dữ dội do ba chiếc xương sườn ngực phải bị gãy cọ xát vào da thịt. Đan điền rách nát sau khi nghịch chuyển kinh mạch ở trận chiến trước hiện đang rạn nứt nghiêm trọng lần thứ nhất, lạnh ngắt không chút linh quang.
"Kinh mạch của ngươi đang bạo liệt dữ dội." Giọng nói lạnh lùng của Họa Linh Nhi vang lên trong đầu anh. "Nếu trong vòng ba ngày không tìm được linh dược áp chế lôi hỏa cắn trả, đan điền của ngươi sẽ hoàn toàn vỡ vụn, thần hồn tiêu biến."
Sở Phong lau vết máu đen trên khóe mắt, ánh mắt lạnh lùng xẹt qua một tia quyết đoán: "Đến Hắc Thị Trấn. Chỉ có nơi đó mới có dược sư chợ đen giúp ta chế thuốc."
Sử dụng Thừa Vân Bộ, Sở Phong lướt đi mờ ảo trong đêm tối, tránh né các ngả đường tuần tra chính của Quy Nguyên Tông, hướng thẳng về phía Hắc Thị Trấn - một khu chợ đen hỗn loạn nằm ngoài vòng pháp luật của tiên môn chính đạo.
***
Hắc Thị Trấn hiện ra giữa màn sương mù ẩm ướt của Đông Lăng Hoang Vực. Đây là một thành trấn nghèo nàn, nhơ nhớp với những căn nhà gỗ mục nát san sát nhau, treo đầy những chiếc đèn lồng ma quái phát ra ánh sáng xanh lam nhạt. Nơi đây tụ tập đủ loại tán tu, tà tu, sòng bạc và những kẻ trốn chạy thiên quy. Để vào được cổng thành, Sở Phong phải dùng một chiếc nón lá rách che khuất tội ấn chữ 'Tội' rỉ máu trên trán, đồng thời ném cho lính canh cổng một viên linh thạch hạ phẩm phế khoáng dính đầy bùn đất.
Sở Phong bước đi trên con phố lầy lội, cánh tay trái quấn chặt vải bố thô sơ để che giấu vết hóa thạch đỏ thẫm đáng sợ. Anh rẽ vào một con hẻm nhỏ bốc mùi dược thảo nồng nặc, dừng lại trước một căn tiệm cũ kỹ treo tấm biển gỗ rạn nứt: "Lục Ký Dược Phòng".
Bước vào bên trong, mùi độc thảo xộc thẳng vào mũi. Lão dược sư Lục Tử Dã gầy guộc như bộ xương khô, khoác chiếc áo choàng xanh lá cây đậm bốc mùi thuốc, đang ngồi cân đo các loại rễ cây biến dị bằng chiếc cân đồng nhỏ. Nhìn thấy Sở Phong bước vào trong tình trạng nhục thân rách nát, Lục Tử Dã híp đôi mắt ti hí nham hiểm, cười khẩy:
"Khách quý ghé thăm. Nhìn thương tích này... đan điền rạn nứt, lôi hỏa cắn trả kinh mạch sâu tận xương tủy. Ngươi chưa chết quả là một kỳ tích."
Sở Phong không nói nhảm, anh đặt lên bàn mười viên linh thạch hạ phẩm thô vụn thu thập được từ mỏ quặng: "Ta cần linh dược áp chế lôi hỏa cắn trả và tịnh hóa oán khí tạp chất."
Lục Tử Dã nhìn đống linh thạch thô, bĩu môi khinh bỉ: "Mười viên linh thạch rác thải này chỉ đủ mua ba viên Thanh Tâm Đan cấp thấp nhất. Muốn thuốc tốt hơn để vá đan điền rách? Không đủ!"
Sở Phong lạnh lùng đưa bàn tay trái hóa thạch vảy rồng ra khỏi lớp vải quấn, đặt mạnh xuống bàn thạch làm phiến đá nứt ra một đường. Luồng ma oán mỏng manh rò rỉ từ bức họa cổ khiến Lục Tử Dã rùng mình, ánh mắt lão hiện lên sự sợ hãi xen lẫn tham lam khi nhìn thấy vảy rồng ma tính.
"Ngươi... ngươi là kẻ mang tội ấn bị Quy Nguyên Tông truy nã?!" Lục Tử Dã hạ giọng kinh ngạc.
"Thuốc. Hoặc là chết." Giọng nói của Sở Phong khản đặc nhưng tràn đầy sát khí lạnh lẽo.
Lục Tử Dã nuốt nước bọt, biết kẻ trước mắt là một con thú dữ bị dồn vào đường cùng. Lão vội vàng quay vào mật thất phía sau, lấy ra một chiếc lọ sứ màu xanh lam nhạt chứa ba viên thuốc tỏa ra mùi hương thanh mát: "Đây là Băng Huyết Đan nhị phẩm, đủ để áp chế lôi hỏa cắn trả trong vòng mười ngày. Đưa linh thạch thô đây!"
Thế nhưng, ngay khi Sở Phong vừa cầm lấy lọ sứ, một tiếng động trầm đục vang lên dồn dập.
*Rắc! Rắc! Rắc!*
Toàn bộ hệ thống cửa gỗ và cửa sổ của dược phòng đột ngột bị sập xuống, thay thế bằng những tấm cổng sắt đen dày cộm có khắc phù văn phát sáng vàng nhạt. Một trận pháp khóa cửa mật thất đã bị kích hoạt hoàn toàn từ bên ngoài, phong tỏa mọi đường thoát.
"Ha ha ha! Lục lão đầu, làm tốt lắm! Không uổng công ta đã gieo bẫy trận ở đây từ trước!"
Một tiếng cười mập mạp, gian xảo vang lên từ phía sau tấm kính bảo vệ của mật thất thương hội lân cận. Gã mập lùn Tiền Hữu Tài - chấp sự thương hội chợ đen, xuất hiện với gương mặt tròn xoe híp mắt nụ cười giả tạo đầy tham lam. Gã vỗ vỗ chiếc bàn tính vàng phát ra tiếng kêu lách cách:
"Sở Phong! Lệnh truy sát của Triệu Hằng trị giá mười vạn linh thạch thô toàn châu phủ! Nhục thân rách nát của ngươi hôm nay sẽ là thăng quan phát tài của Tiền mập ta!"
Lục Tử Dã kinh hoàng thét lên: "Tiền Hữu Tài! Ngươi dám dùng tiệm của ta làm bẫy?!"
"Câm mồm, Lục lão đầu! Chia cho ngươi một vạn linh thạch là được!" Tiền Hữu Tài hống hách ra lệnh, đồng thời dùng bàn tính vàng kích hoạt trận pháp lôi hỏa phòng ngự xung quanh mật phòng hòng thiêu sống Sở Phong.
Sở Phong không một lời thừa thãi. Cơn phẫn nộ bị phản bội bùng lên rực đỏ trong mắt anh. Đan điền rách nát cự tuyệt vận hành linh lực, nhưng sức mạnh nhục thân thối thể của anh vẫn còn đó. Anh gầm lên một tiếng, gồng cứng cơ bắp bộc phát sức mạnh Tội Huyết Nhục Thân Nhất Trọng.
Cánh tay trái hóa thạch vảy rồng của Sở Phong biến to gấp đôi, các vết lôi văn màu xanh tím ẩn hiện rực rỡ dưới lớp da cứng như thép. Anh vung chưởng Huyết Lân Chưởng đập thẳng vào tấm cổng sắt đen dày cộm đang rực sáng trận pháp phòng ngự.
*UỲNH!!!*
Sức mạnh nhục thân vạn cân thô bạo đập nát hoàn toàn trận pháp phòng ngự của cổng sắt. Tấm cổng sắt dày nặng bị đấm bay ra ngoài, vỡ vụn thành hàng trăm mảnh sắt vụn rỉ sét. Tiền Hữu Tài kinh hoàng nhìn cảnh tượng đó qua tấm kính, chiếc bàn tính vàng trên tay gã suýt rơi rụng xuống đất.
"Quái... quái vật nhục thân! Cản nó lại!" Tiền Hữu Tài hét lớn.
Sở Phong lướt đi nhanh như một vệt bóng xám xuyên qua làn khói bụi, không màng đến Lục Tử Dã đang run rẩy dưới gầm bàn. Anh lao thẳng ra khỏi dược phòng, hướng về phía Cổ Thụ Lâm - khu rừng cây khô héo ở rìa Hắc Thị Trấn để tìm đường trốn chạy. Thế nhưng, lọ thuốc Băng Huyết Đan vừa lấy được đã bị chấn động vụ nổ làm vỡ nát, đống linh thạch thô mang theo cũng rơi rụng sạch sẽ trong đống đổ nát. Nhục thân anh gánh chịu phản phệ dữ dội từ cú đấm vừa rồi, kinh mạch bả vai phải rách sâu tận xương sườn, máu đen chảy ròng ròng nhuộm đỏ vách đá hoang dã.
***
Màn sương mù dày đặc của Cổ Thụ Lâm bao phủ lấy bước chân loạng choạng của Sở Phong. Những thân cây khô héo mục nát sừng sững như những bộ xương khô khổng lồ dưới trời mưa bão. Sở Phong quỳ một gối xuống đất bùn lầy lội, tay phải ôm lấy lồng ngực đang rạn nứt đau đớn, máu đen rỉ ra từ khóe môi hòa lẫn nước mưa.
*Vút! Vút! Vút!*
Hàng chục bóng đen khoác giáp sắt từ trong sương mù dày đặc lướt ra, vây chặt bốn phía xung quanh anh.
"Ha ha ha! Nghiệt chủng gác mộ, chạy đi đâu!"
Nhị trưởng lão Tống Dương bước ra từ bóng tối của một gốc cổ thụ lớn. Gương mặt đỏ gay gắt của lão co rúm lại đầy ngạo nghễ, đôi găng tay sắt đen dày cộm rực lên lôi quang đỏ rực. Lão nhìn Sở Phong đang kiệt quệ dưới đất với ánh mắt khinh bỉ tột cùng:
"Ngươi tưởng bôi bùn độc là có thể qua mặt được thần thức Chấp pháp đường sao? Tiền Hữu Tài đã sớm rải bột định vị khắp chợ đen! Hôm nay, ta sẽ tự tay băm vằn ngươi thành trăm mảnh để tế cờ cho đan phòng bị hủy!"
Tống Dương vung tay phóng ra một mảnh xích rỉ Thiên Quy - đoạn xích sắt đen chứa quy tắc áp chế tu vi của Chấp Pháp Điện thượng giới. Mảnh xích rỉ hóa thành một luồng hắc quang khổng lồ, quấn chặt lấy nhục thân Sở Phong.
*Xoẹt! Xoẹt! *
Sợi xích sắt ăn mòn da thịt Sở Phong, tỏa ra những tia sét đen kịt khóa chặt hoàn toàn kinh mạch và linh lực mỏng manh trong đan điền rách nát của anh. Nỗi đau đớn tột cùng từ xích sắt thiên quy khiến Sở Phong gầm lên đau đớn, nhục thân rách nát thêm dữ dội.
Sở Phong nghiến răng, cố gắng rung cổ tay trái quấn vải bố hòng bắn ra Huyết Ấn Châm tẩm độc ẩn giấu trong tay áo để ám sát Tống Dương tầm gần. Thế nhưng, xích sắt thiên quy khóa quá chặt kinh mạch khiến ngón tay anh hoàn toàn mất đi lực lượng, bộ châm mảnh tẩm kịch độc rơi rụng bất lực xuống bùn đất lầy lội.
"Quỳ xuống! Con chó hoang tội tộc!"
Tống Dương vung chưởng Cuồng bạo quyền đánh mạnh vào bả vai phải Sở Phong, tiếng xương rạn nứt vang lên rắc rắc rợn người. Sở Phong bị đánh quỵ gối xuống vũng bùn đen, đầu gối lún sâu vào đất đá sắc nhọn, nhưng ánh mắt anh vẫn rực lên lửa căm hận ngút trời nhìn thẳng vào Tống Dương.
"Ánh mắt tốt lắm! Để xem đầu ngươi rơi xuống đất, ngươi còn trợn mắt được bao lâu!"
Tống Dương cười gằn tàn bạo, lão rút thanh trường kiếm Quy Nguyên Thần Phong rực sáng lôi quang đỏ rực, vung kiếm chém thẳng xuống cổ Sở Phong với sức mạnh Trúc Cơ Kỳ Sơ Kỳ áp đảo hoàn toàn.
Sở Phong nhìn lưỡi kiếm lôi quang đang lao sát nút cổ mình, lồng ngực thắt lại trong sự phẫn nộ và tuyệt vọng tột cùng.
"Dao Nhi... anh vô dụng..."
Đúng vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, một tiếng động kỳ lạ vang lên từ đỉnh cây cổ thụ phía trên đầu họ.
*Bộp.*
Một chiếc hồ lô đựng rượu bằng gỗ mục nát từ trên cành cây cao rơi thẳng xuống, đập trúng lưỡi kiếm lôi quang của Tống Dương.
*XOÀNG!!!*
Một tiếng nổ chấn động vang rền xé rách không khí. Một luồng kiếm khí vô hình, phóng khoáng nhưng mang theo kiếm ý chí tôn ngút trời bộc phát từ chiếc hồ lô vỡ nát, xé toạc màn sương mù và lôi hỏa phòng ngự của Tống Dương trong chớp mắt.
*PHẬP!!!*
"Á...!!!"
Tống Dương thét lên một tiếng thảm thiết xé lòng. Cánh tay phải đeo găng tay sắt đen của lão bị chém đứt lìa tận bả vai, máu phun ra xối xả nhuộm đỏ cả vũng bùn lầy lội. Thanh kiếm cực phẩm cùng cánh tay cụt rơi rụng xuống bùn đất trước sự kinh hoàng tột độ của hàng chục chấp pháp vệ xung quanh.
Từ trên cành cây cổ thụ khô héo, một thân ảnh rách rưới bẩn thỉu từ từ đáp xuống đất bùn không tiếng động. Đó là một lão già điên rách rưới, râu tóc bạc phơ bết đầy bùn đất nghĩa trang, hông đeo một thanh kiếm gãy rỉ sét không bao. Lão già ôm một bầu rượu gỗ mục khác, ngửa cổ nốc một ngụm rượu lớn, gương mặt đỏ gay say xỉn cười khờ khạo:
"Rượu ngon... rượu ngon dâng tế đàn hoang cổ... Kiếm ý này... có chút quen thuộc nha nhóc con..."
Lão già điên - Vô Danh Kiếm Khách, khẽ liếc mắt nhìn cuộn tranh Vạn Cổ Tội Nhân Đồ bên hông Sở Phong, đôi mắt đục ngầu đột ngột lóe lên một tia tinh quang sắc bén xé rách màn đêm hoang dã.
Tống Dương ôm lấy bả vai cụt rỉ máu xối xả, gương mặt đỏ gay giờ đây nhợt nhạt cắt không còn giọt máu. Lão nhìn lão già điên rách rưới trước mặt với nỗi sợ hãi tột đỉnh, hàm răng va vào nhau lập cập:
"Ngươi... ngươi là ai?! Dám đả thương chấp pháp trưởng lão Quy Nguyên Tông?!"
Vô Danh Kiếm Khách khinh bỉ hừ lạnh một tiếng, lão không thèm rút thanh kiếm gãy rỉ sét bên hông, chỉ vung tay áo rách nát tỏa ra một luồng kiếm khí vô hình dập tắt hoàn toàn lôi hỏa xung quanh. Lão già điên nghiêng đầu, cười khà khà nói lớn dứt khoát:
"Quy Nguyên Tông? Một lũ kiến hôi dùng máu phàm nhân luyện đan mà cũng tự xưng tiên môn sao? Cút đi trước khi ta dùng thanh kiếm gãy này gọt sạch đầu cả lũ các ngươi! Triệu Hằng sắp đích thân tới rồi đấy, nhóc con mạng lớn chạy nhanh đi thôi..."
Tống Dương kinh hoàng nhìn cánh tay cụt của mình bị kiếm ý tuyệt tình ăn mòn đen kịt không thể nối lại, lão biết gặp phải cao nhân ẩn thế tuyệt đỉnh. Lão không dám chậm trễ một khắc nào, run rẩy hét lớn ra lệnh cho toán sát thủ:
"Rút... rút lui khẩn cấp!!!"
Tống Dương ôm cánh tay cụt vội vã thi triển huyết độn thuật tháo chạy trong nhục nhã sợ hãi, toán chấp pháp vệ cũng hoảng loạn chạy trốn theo như lũ chuột vỡ tổ, biến mất dạng vào màn mưa bão biên cảnh.
Sở Phong quỳ sụp dưới đất bùn, xích sắt thiên quy trên người đã bị kiếm ý vô hình chém đứt vụn tự bao giờ. Anh ngước khuôn mặt dính đầy bùn đất và máu đen nhìn về phía gốc cổ thụ, thế nhưng bóng dáng của Vô Danh Kiếm Khách đã hoàn toàn biến mất dạng vào màn sương mù dày đặc của Cổ Thụ Lâm, chỉ còn lại mùi rượu cúng tế đàn hoang dã thoang thoảng trong gió mưa lạnh buốt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!