Máu Nhuộm Mỏ Đá
Tiếng sấm rền vang trên bầu trời Đông Lăng Hoang Vực như muốn xé toạc màn đêm u tối. Cơn mưa bão lôi đình trút xuống phế tích Huyết Đan Các xối xả, cuốn trôi những vệt máu tanh hôi của Tào Lĩnh nhưng không thể dập tắt được cột sáng ma oán màu đỏ thẫm đang cuồn cuộn bốc thẳng lên chín tầng mây.
Sở Phong quỳ sụp giữa đống đổ nát, lồng ngực phập phồng dữ dội. Mỗi nhịp thở của anh đều kéo theo một cơn đau xé lòng từ ba chiếc xương sườn bị gãy ở ngực phải. Thế nhưng, nỗi đau thể xác ấy chẳng thấm tháp gì so với sự tàn phá đang diễn ra bên trong cơ thể anh. Đan điền rách nát sau khi cưỡng ép nghịch chuyển kinh mạch để thi triển Lôi Đình Trảm hiện đã xuất hiện những vết rạn nứt sâu hoắm lần thứ nhất. Luồng chân nguyên lôi oán tím sậm bạo liệt như những lưỡi dao nhỏ li ti, điên cuồng cào xé kinh mạch rách nát, khiến hai dòng máu đen nhạt chảy ngược từ hốc mắt anh nhuộm đầy gương mặt gầy gò, lạnh lùng.
Bên hông anh, bức họa cổ Vạn Cổ Tội Nhân Đồ quấn vải bố thô sơ đang run rẩy nhẹ. Sở Phong đưa bàn tay trái vốn đã bị bỏng rách da thịt lộ cả xương trắng vuốt ve lên mặt tranh. Anh cảm nhận được hơi thở mỏng manh như sợi tơ của muội muội Sở Dao đang ngủ đông bên trong không gian bức họa. Nhờ có linh quang ấm áp từ mảnh ngọc bội vỡ của mẫu thân che chở, chân linh của cô bé tạm thời được tịnh hóa, bảo toàn trước sức ăn mòn tàn khốc của ma oán vạn cổ.
"Dao Nhi... đợi anh. Anh nhất định sẽ tìm thấy Tịnh Hồn Thảo để đánh thức em."
Sở Phong nghiến chặt răng đến mức bật máu, dùng chút tàn lực cuối cùng đứng dậy. Anh biết mình không thể ở lại đây thêm một khắc nào nữa. Cột sáng ma oán rò rỉ kia đã xé toạc trần đá, chắc chắn đã đánh động đến Chưởng môn Triệu Hằng và toàn bộ nội môn Quy Nguyên Tông. Tiếng chuông đồng cảnh báo vang lên dồn dập từ đỉnh núi nội môn chính là minh chứng rõ ràng nhất.
Sử dụng Thừa Vân Bộ, bộ pháp khinh công sơ cấp lướt đi mỏng manh bằng cách luân chuyển chút huyết khí tàn dư, Sở Phong hóa thành một vệt bóng xám lao nhanh qua các ngách hầm ngầm sụt lún, hướng thẳng về phía Mỏ Đá Số 9 thuộc Huyết Tinh Khoáng Lĩnh. Đó là con đường duy nhất giúp anh thoát khỏi khu vực nội môn trước khi đại trận phong tỏa khép chặt.
Thế nhưng, khi Sở Phong vừa lướt đến rìa ngoài của Huyết Tinh Khoáng Lĩnh, một cảnh tượng bi tráng và tàn khốc hiện ra trước mắt anh qua màn mưa bong bóng.
Toàn bộ khu vực Mỏ Đá Số 9 đang chìm trong một biển lửa lôi hỏa màu đỏ sậm rực trời. Tiếng gào thét thảm thiết của hàng vạn thợ mỏ tội tộc phàm nhân vang vọng khắp hẻm núi cằn cỗi, át cả tiếng sấm rền.
"Trốn đi đâu?! Lũ súc vật tội tộc hèn mọn!"
Một giọng nói ồm ồm, tràn đầy sát khí vang dội cả một vùng. Nhị trưởng lão Quy Nguyên Tông - Tống Dương, lão già cao lớn thô kệch mặc võ phục màu xám đậm, đang đứng ngạo nghễ trên một tảng đá cao. Đôi găng tay bằng sắt đen dày cộm trên tay lão rực lên những tia sét đỏ rực của lôi hỏa trận pháp. Phía sau lão, hàng trăm chấp pháp vệ thuộc Quy Nguyên Tông (Chấp pháp đường) khoác giáp sắt lạnh lùng, tay lăm lăm lôi kiếm, điên cuồng chém giết bất kỳ thợ mỏ nào có ý định bỏ chạy.
Triệu Hằng đã phát lệnh tàn sát toàn diện. Lão thà giết lầm mười vạn phàm nhân chứ quyết không để tàn dư tội tộc mang theo bức họa cổ trốn thoát.
"Nhị trưởng lão! Lối hầm ngầm số 9 đã bị phong tỏa!" Một chấp pháp vệ tiến lên báo cáo.
"Kích hoạt Ngũ Hành Lôi Hỏa Trận! Thiêu sống toàn bộ lũ thợ mỏ ở khu vực đó cho ta!" Tống Dương tàn nhẫn ra lệnh, gương mặt đỏ gay gắt như say rượu co rúm lại đầy ác độc. Lão vung tay, đôi găng tay sắt đen đập mạnh vào nhau, dẫn động một luồng lôi hỏa khổng lồ giội thẳng xuống cửa hầm ngầm, nơi hàng trăm phụ nữ và trẻ em tội tộc đang chen chúc trốn ẩn nấp.
"A...!!!"
Tiếng gào khóc xé lòng vang lên rồi lịm tắt trong ngọn lửa đỏ rực ăn mòn da thịt. Chứng kiến cảnh đồng tộc bị tàn sát dã man như gia súc, lồng ngực Sở Phong thắt lại. Vết sẹo lôi văn trên bả vai phải của anh đột ngột nóng bỏng như lửa đốt, dòng máu tội oán trong người sôi trào dữ dội. Anh siết chặt thanh tàn kiếm gãy rỉ sét, định lao xuống liều chết một trận với Tống Dương.
"Sở Phong! Ngươi điên rồi sao?!" Giọng nói nghiêm khắc của tàn hồn lôi tướng Lôi Khải vang lên trong thức hải anh. "Đan điền của ngươi đã rạn nứt cực hạn, nhục thân rách nát không còn một tia chân nguyên. Ngươi lao xuống đó chỉ có con đường chết! Ngươi chết, muội muội ngươi trong tranh cũng sẽ vĩnh viễn tiêu biến! Ngươi phải sống! Sống sót mới có cơ hội báo thù!"
Sở Phong đứng khựng lại trên vách đá cao. Những giọt nước mưa lạnh buốt dội vào mặt anh, hòa lẫn với dòng máu đen nhạt rỉ ra từ hốc mắt. Anh nhìn xuống biển lửa, nhìn thấy những gương mặt quen thuộc của những thợ mỏ từng chia sẻ với anh từng mẩu bánh khô dưới nghĩa trang hoang phế đang ngã xuống trong vũng máu. Anh phải nuốt ngược hận thù vào trong, đau đớn đến mức móng tay trái cắm sâu vào lòng bàn tay rách nát, máu chảy ròng ròng.
Đúng lúc này, từ giữa đống đổ nát của Mỏ Đá Số 9, một bóng người vĩ ngạn còng rạp bước ra. Đó là Lão Chùy, người thợ rèn thô kệch lưng gù, bả vai rộng cuồn cuộn cơ bắp đen bóng bám đầy muội than. Tay lão cầm cây búa rèn sắt đen nặng trịch dính đầy máu của lính canh.
"Anh em tội tộc! Thà chết không làm nô lệ luyện đan! Bảo vệ con đường cho Thủ Họa Nhân!" Lão Chùy gầm lên một tiếng như dã thú bị dồn vào đường cùng.
Phía sau lão, thiếu niên nô lệ A Ngưu gầy gò đen nhẻm, trán đầy bụi đá nhưng đôi mắt rực lửa căm hờn, đang ôm một chiếc rương gỗ lớn chứa đầy những viên Phế Thạch Hạt Nhân - loại lõi quặng rỗng tuếch có khả năng tự nổ cực mạnh khi gặp lôi hỏa.
"Lũ kiến hôi tìm chết!" Tống Dương khinh bỉ hừ lạnh, vung tay phóng ra một luồng lôi hỏa kiếm khí sắc bén lao thẳng về phía Lão Chùy.
*Uỳnh!*
Lão Chùy vung cây búa sắt đen đập mạnh xuống đất, mượn nhục thân lực cực mạnh của phàm cốt đúc thể pháp để dựng lên một tấm khiên đá cản phá đòn đánh. Thế nhưng, kiếm khí Trúc Cơ quá mạnh mẽ, tấm khiên đá nổ tung, găm hàng vạn mảnh đá sắc nhọn vào ngực Lão Chùy khiến lão lùi lại mấy bước, phun ra một ngụm máu lớn.
"A Ngưu! Kích nổ!" Lão Chùy hét lớn, không màng đến vết thương trên ngực, lao thẳng về phía toán chấp pháp vệ đang áp sát.
A Ngưu nghiến răng, ném mạnh chiếc rương chứa Phế Thạch Hạt Nhân vào giữa mạch lôi hỏa đang bùng cháy.
*Oanh! Oanh! Oanh! *
Một chuỗi tiếng nổ kinh hoàng bùng phát dữ dội. Những viên phế thạch hạt nhân bị lôi hỏa kích hoạt giải phóng một luồng oán khí và sóng xung kích khổng lồ, quét sạch hàng chục chấp pháp vệ xung quanh thành tro bụi, đất đá sạt lở dữ dội chôn vùi lối đi chính của hẻm núi. Lão Chùy và nhóm thợ rèn dũng cảm đã dùng chính mạng sống của mình để tạo ra một bức tường lửa và đất đá đổ nát chặn đứng bước tiến của quân lực Chấp pháp đường.
"Lão Chùy... A Ngưu..."
Sở Phong chứng kiến cảnh tượng ấy từ trên cao, tim anh như bị bóp nghẹt. Sự hy sinh bi tráng của những phàm nhân tội tộc hèn mọn đã mở ra cho anh một cơ hội sống sót duy nhất. Anh không thể để máu của họ đổ xuống vô ích.
Nén chặt cơn đau bạo liệt trong đan điền, Sở Phong vận hành Thừa Vân Bộ, bước chân loạng choạng rỉ máu lướt nhanh qua vách đá biên cảnh để đào thoát vào rừng sâu hoang dã. Thế nhưng, do nhục thân rách nát nghiêm trọng, bước chân anh không còn giữ được sự thăng bằng mượt mà, những giọt máu mang theo lôi oán tím sậm liên tục rơi rớt trên vách đá xám.
"Có kẻ đào tẩu phía trên vách đá! Đuổi theo!"
Một toán chấp pháp vệ tinh nhuệ gồm năm kẻ phát hiện ra bóng đen của Sở Phong lướt đi trong màn mưa. Chúng lập tức thi triển ngự kiếm phi hành tầm thấp, vây khốn bốn phía xung quanh anh.
"Bắn lôi tiễn!"
Tên dẫn đầu ra lệnh. Ba tên chấp pháp vệ đồng loạt giương cung sắt, bắn ra những mũi lôi tiễn rực lôi quang trắng xóa, đan thành một tấm lưới điện khổng lồ chụp thẳng xuống đầu Sở Phong hòng khóa chặt đường sống của anh.
Sở Phong rơi vào hiểm cảnh. Khoảng cách giữa anh và mũi tên chỉ còn vài trượng. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, anh cố gắng vận hành Lôi Quang Độn để tốc biến bứt phá khoảng cách. Thế nhưng, ngay khi anh vừa dẫn dắt một sợi lôi lực mỏng manh, đan điền rách nát đột ngột co rút kịch liệt dội ngược một luồng khí lạnh buốt, cự tuyệt hoàn toàn việc vận chuyển linh lực chân nguyên.
*Hự! *
Sở Phong nôn ra một ngụm máu đen, đầu gối khuỵu xuống suýt ngã quỵ ngay trên mỏm đá trơn trượt. Lôi tiễn rít gió xé rách không khí sát nút sau lưng anh.
"Phải dùng Huyết Ảnh Bộ!"
Sở Phong cắn chặt môi đến mức rách da, dốc toàn bộ huyết khí nhục thân còn sót lại bộc phát ra ngoài. Từ lỗ chân lông khắp cơ thể anh, một luồng sương máu mang theo oán khí đỏ rực phun ra dữ dội, ngưng tụ thành một tàn ảnh huyết khí có hình dáng y hệt anh đứng yên tại chỗ cũ, trong khi bản thể anh lướt nhẹ sang bên cạnh ba trượng.
*Oành! Oành!*
Ba mũi lôi tiễn bắn xuyên qua tàn ảnh huyết khí, kích nổ luồng oán oán khí tạo thành một vụ nổ sương máu đỏ thẫm che khuất hoàn toàn tầm nhìn của toán chấp pháp vệ.
Tận dụng khoảnh khắc sương mù che mắt, Sở Phong cắn răng chịu đựng cơn mệt mỏi rã rời cực hạn của nhục thân, lướt nhanh vào bóng tối rậm rạp của rừng sâu hoang dã, biến mất dạng.
Toán chấp pháp vệ lao tới phế tích vụ nổ, chỉ thấy đất đá bị cháy xém và mùi máu tanh nồng nặc của tàn ảnh huyết khí tan biến, hoàn toàn mất dấu vết của Sở Phong.
Chạy trốn liên tục suốt nửa canh giờ sâu vào trong rừng hoang dã dưới cơn mưa xối xả, Sở Phong gục xuống bên cạnh một gốc cổ thụ khô héo. Hơi thở anh đứt quãng, nhịp tim đập loạn xạ dồn dập. Anh nhận ra một hiểm họa chí mạng: lính canh của Chấp pháp đường có khả năng lần theo mùi máu rỉ ra từ vết thương bả vai phải và tay áo rách nát của anh để định vị liên tục.
"Mùi máu tội oán biến dị quá nồng nặc... mưa bão cũng không thể xóa sạch hoàn toàn thần thức truy vết của chúng." Sở Phong thầm nghĩ, đôi mắt u uất nhìn xung quanh.
Anh phát hiện ra dưới gốc cây cổ thụ có một đầm lầy nhỏ chứa đầy bùn đất đen kịt pha lẫn những lá cây mục nát của độc thảo đầm lầy (Huyết Linh Thảo biến dị). Loại bùn độc này tỏa ra một mùi hăng hắc, tanh thối cực mạnh của thực vật phân hủy lâu năm.
Không một chút do dự, Sở Phong dùng bàn tay trái hóa thạch bốc từng nắm bùn độc đen kịt tẩm độc thảo bôi kín bả vai phải, vết thương ngực rách nát và toàn bộ tay áo đẫm máu của mình. Độc tố từ bùn đất bám vào da thịt rách nát, bỏng rát như kim châm, nhưng Nguyên Thủy Thần Huyết mỏng manh trong huyết mạch anh tự động vận hành tịnh hóa ngăn chặn độc tố ăn mòn sâu, chỉ giữ lại lớp bùn đen bốc mùi hôi thối nồng nặc phủ kín cơ thể.
Mùi bùn độc tanh thối đã hoàn toàn che giấu, dập tắt mùi hương huyết oán biến dị của Lôi tộc. Sở Phong ngồi kiết già dưới gốc cây, vận hành Quy Tức Thuật thu hồi toàn bộ khí tức hơi thở nhịp tim, hóa thân thành một hòn đá vô tri xám xịt hòa lẫn vào bùn đất hoang dã.
Chỉ vài hơi thở sau khi Sở Phong ẩn nấp hoàn mỹ, tiếng bước chân nặng nề dẫm lên lá mục vang lên sát nút.
Nhị trưởng lão Tống Dương dẫn đầu hàng chục sát thủ Chấp pháp đường rầm rộ lao tới vách đá biên cảnh rừng sâu. Lão dừng lại ngay bên cạnh mỏm đá nơi Sở Phong từng ngã quỵ phun máu trước đó.
Tống Dương cúi người, đôi găng tay sắt đen rỉ sét chạm vào vệt máu đen nhạt còn sót lại trên phiến đá ướt sũng mưa. Lão đưa ngón tay lên ngửi, gương mặt thô kệch đột ngột co rúm lại đầy kích động và tàn bạo.
"Mùi máu tội oán biến dị... Đúng là nghiệt chủng gác mộ rồi! Vết thương của nó rất nặng, đan điền đã rách nát hoàn toàn, không thể chạy xa được!" Tống Dương cười gằn savage, đôi mắt đỏ rực như hai hòn than nóng cháy rực lên sát ý ngút trời.
Lão đứng thẳng dậy, vung tay chỉ thẳng vào bóng tối rậm rạp của rừng sâu hoang dã phía trước, nơi Sở Phong đang ẩn nấp cách đó không đầy trăm trượng:
"Toàn bộ nghe lệnh! Theo sát dấu vết máu này! Tìm thấy nó, băm vằm thành trăm mảnh cho ta!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!