Nhạc nềnSakuya2

Đồ Sát Tào Lĩnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hỏa diễm màu đỏ sậm từ bốn phía vách đá Huyết Đan Các rít lên những tiếng xèo xèo hung bạo, nhanh chóng co rút lại thành một màn lưới lôi hỏa dày đặc, phong tỏa hoàn toàn mọi lối thoát. Không khí trong đan phòng vốn đã nóng bức nay lại càng trở nên ngột ngạt, bốc lên mùi khét lẹt của đá núi bị nung chảy. Lâm Phong ôm lấy bả vai phải cụt ngủn đang phun máu xối xả, gương mặt méo mó quỳ rạp dưới đất, nhưng đôi mắt hí của hắn lại rực lên vẻ điên cuồng, đắc ý tột độ.


"Ha ha ha! Sở Phong... ngươi tiêu rồi!" Lâm Phong rống lên, giọng khàn đặc vì đau đớn và hận thù. "Viên ngọc phù bảo vật của sư phụ đã nổ tung. Trận pháp tự động khóa chặt đan phòng đã kích hoạt! Sư phụ ta đang ở ngay gần tế đàn hoang cổ, chỉ trong vòng vài hơi thở nữa ông ấy sẽ trở về! Ngươi và con ranh tội tộc kia vĩnh viễn không thể thoát khỏi nơi này!"


Sở Phong không thèm liếc nhìn Lâm Phong lấy một cái. Anh quay phắt lại, đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ rực nhìn về phía chiếc lồng sắt rỉ sét ở góc phòng. Bên trong lồng, Sở Dao vẫn nằm bất động, hơi thở mỏng manh như sợi tơ trước gió. Lồng sắt lúc này bị lôi hỏa trận pháp kích hoạt, tỏa ra những luồng sét đỏ rực bao phủ xung quanh, sẵn sàng thiêu rụi bất kỳ kẻ nào dám chạm vào.


Sở Phong bước tới, lòng bàn tay trái của anh vốn đã bị bỏng nặng, da thịt bong tróc lộ cả xương trắng do cú chạm trước đó. Anh siết chặt chuôi thanh tàn kiếm gãy rỉ sét, vết sẹo lôi văn màu đen trên bả vai phải rỉ ra từng giọt máu đen nhạt, bỏng rát như có hàng vạn con kiến lửa đang cắn xé. Anh biết, thời gian của mình không còn tính bằng canh giờ nữa, mà là từng cái chớp mắt.


*Uỳnh!*


Cửa đá nặng nề của Huyết Đan Các đột ngột bị một lực lượng khổng lồ đánh nát vụn. Bụi đá và luồng khí nóng hầm hập cuộn trào vào bên trong. Từ trong làn khói bụi, một thân ảnh vĩ ngạn, mập mạp bước vào.


Tào Lĩnh Chưởng sự mặc đạo bào Quy Nguyên Tông màu xanh lá đậm loang lổ vết máu khô, mặt đầy thịt mỡ hung ác giật giật liên tục. Tay lão cầm chiếc roi da rỉ sét phát ra tiếng nổ lách tách của lôi điện. Vừa bước vào đan phòng, nhìn thấy ái đồ Lâm Phong đang quỳ dưới đất với cánh tay bị chặt đứt, nhìn thấy Huyết Nguyên Đỉnh lơ lửng giữa không trung đang dao động kịch liệt, đôi mắt Tào Lĩnh lập tức đỏ ngầu lên vì thịnh nộ.


"Phế vật tội tộc! Ai cho ngươi gan chó dám quấy phá đan phòng của ta, phế đi ái đồ của ta?!" Giọng nói của Tào Lĩnh như sấm sét nổ vang giữa đan phòng, chấn động đến mức vách đá xung quanh rơi rụng đầy bụi đất.


"Sư phụ... cứu con!" Lâm Phong gào khóc thảm thiết, lê lết thân thể đẫm máu về phía chân Tào Lĩnh. "Nó mang theo bức họa cổ... chính là bức họa rỉ máu dưới tế đàn! Nó đã giết Trương Bá, cướp bản đồ ngầm đột nhập vào đây! Sư phụ, mau rút tủy sống của nó luyện đan!"


Tào Lĩnh nghe thấy ba chữ "bức họa cổ", ánh mắt tham lam tột độ chợt lóe lên, khóa chặt vào cuộn tranh quấn vải bố dắt bên hông Sở Phong. Lão cười gằn, gương mặt mỡ màng co rúm lại đầy tàn nhẫn:


"Hóa ra là nghiệt chủng gác mộ! Ngươi dám cướp đi chí bảo của tế đàn, lại còn dám mò đến đây nộp mạng. Hôm nay, ta sẽ dùng huyết nhục của ngươi để nung nấu lò đan này!"


Không một lời nhảm nhí, Tào Lĩnh vung tay lên. Huyết Nguyên Đỉnh khổng lồ lơ lửng giữa sảnh đột ngột quay tròn kịch liệt, phát ra những tiếng kêu rít chói tai. Từ trong lòng lò đan, ngọn lửa lôi hỏa luyện đan màu đỏ sậm bùng phát dữ dội, hóa thành một luồng hỏa long khổng lồ rít gào lao thẳng về phía Sở Phong. Luồng hỏa diễm này mang theo độc tố ăn mòn cực mạnh, đi đến đâu vách đá cứng cũng phải chảy ra thành nước đỏ rực.


Sở Phong mím chặt môi, vận hành Thừa Vân Bộ lướt đi mờ ảo. Thân hình anh hóa thành một vệt tàn ảnh xám tro lách qua luồng hỏa long trong gang tấc. Thế nhưng, tu vi của Tào Lĩnh là Luyện Khí tầng 9 đỉnh phong, vượt xa Lâm Phong. Sóng xung kích lôi hỏa từ Huyết Nguyên Đỉnh dội ngược quá mạnh, đập thẳng vào ngực Sở Phong.


*Bùm! Rắc rắc!*


Sở Phong bị đánh văng xa hơn trượng, đập mạnh lưng vào vách đá rực lửa. Ba chiếc xương sườn ngực phải của anh rạn nứt nứt vỡ kịch liệt, nội tạng chấn động dữ dội khiến anh phun ra một ngụm máu đen đầy tạp chất độc tố. Hơi nóng lôi hỏa bám vào da thịt vai phải, thiêu rụi y phục thô rách, khiến vết sẹo lôi văn cấm kỵ càng thêm rỉ máu đen nhạt dữ dội.


"Ha ha ha! Chỉ là một kẻ dùng cấm thuật mượn lực lượng, đan điền rách nát kia làm sao chịu nổi một đòn của Huyết Nguyên Đỉnh!" Tào Lĩnh cười ngạo nghễ, bước từng bước nặng nề áp sát, chiếc roi da lôi điện trong tay lão vung lên tạo ra những vệt lôi quang đỏ rực phong tỏa đường lui của Sở Phong.


Sở Phong gượng dậy, nén chặt cơn đau thấu xương tủy. Anh biết mình không thể kéo dài trận chiến tầm xa. Anh siết chặt thanh tàn kiếm gãy rỉ sét, bộc phát lôi oán cấm lực trong đan điền rách nát, dồn hết vào đầu ngón tay trỏ trái.


Lôi Phạt Chỉ!


Một tia sét màu đen kịt rít gào lôi quang bắn ra từ đầu ngón tay trỏ trái của Sở Phong, xé rách màn sương độc hỏa, lao thẳng vào ngực Tào Lĩnh với tốc độ cực nhanh.


*Keng! Clang!*


Tia sét đen đập mạnh vào ngực Tào Lĩnh nhưng chỉ tạo ra một tiếng va chạm kim loại chói tai. Lớp đạo bào màu xanh lá đậm của lão bị rách nát, lộ ra một tấm giáp hộ thân bằng đồng đen xù xì tỏa ra linh quang u tối. Tấm giáp đồng đen này đã cản phá hoàn toàn uy lực của Lôi Phạt Chỉ, chỉ để lại một vệt cháy xém nhỏ trên mặt giáp.


"Ngu xuẩn! Ngươi tưởng chút lôi lực cấm kỵ rác rưởi đó có thể xuyên phá được hộ giáp cực phẩm của ta sao?" Tào Lĩnh gầm lên đầy khinh bỉ. Lão bước tới trước một bước, bàn tay phải đột ngột hóa thành màu đỏ rực như máu thối rữa, tỏa ra mùi tanh hôi nồng nặc.


Huyết Sa Chưởng!


Bàn tay đẫm máu tàn bạo của Tào Lĩnh mang theo kịch độc ăn mòn xương cốt đập thẳng vào ngực Sở Phong. Sở Phong vội vàng giơ cánh tay trái hóa thạch vảy rồng lên đỡ, nhưng tu vi chênh lệch quá lớn, lòng bàn tay trái lại đang bị bỏng rách da thịt lộ xương trắng từ trước khiến lực phòng ngự bị giảm sút.


*Uỳnh! Rắc rắc!*


Cú đập cực mạnh của Huyết Sa Chưởng xuyên qua cánh tay trái, đánh trúng ngực Sở Phong. Thân hình anh bay thẳng ra sau, đập mạnh vào lò đan Huyết Nguyên Đỉnh đang sôi sùng sục rồi rơi rớt xuống đất bùn máu.


Cơn đau đớn tột cùng bùng phát. Đan điền rách nát của Sở Phong bị chấn động nứt nẻ dữ dội lần thứ nhất, máu tươi trào ra xối xả từ khóe miệng, khóe mắt anh bắt đầu rỉ ra hai dòng máu đen nhạt nóng hổi. Linh hồn anh run rẩy kịch liệt, thần trí mờ mịt cận kề cái chết. Ma oán từ Vạn Cổ Tội Nhân Đồ bên hông bắt đầu rò rỉ dữ dội, gầm rú trong thức hải hòng nuốt chửng linh đài, đoạt xá nhục thân tàn phế của anh.


"Kẻ Canh Giữ Tội Đồ... Ngươi quá yếu ớt. Hãy dâng hiến nhục thân này cho ta vĩnh viễn!" Tiếng gầm rú điên cuồng của tàn hồn Kiếm Ma Trần Vô Kỵ từ tầng 2 bức họa vang vọng bên tai Sở Phong, lôi kéo anh chìm sâu vào bóng tối ma tính.


"Không..." Sở Phong nghiến răng đến mức nát vụn cả răng hàm, máu tươi lẫn lộn bùn đất trào ra đầy mặt. Anh nhìn về phía chiếc lồng sắt rỉ sét, nơi Sở Dao đang co rúm lại dưới sức nóng lôi hỏa. "Nếu ta chết... Dao Nhi sẽ phải chết... Ta không thể hóa ma... Ta phải cứu em ấy!"


Ý chí sinh tồn sắt đá và tình yêu thương muội muội tột cùng đã trở thành một mỏ neo vững chắc, cưỡng ép kéo thần trí Sở Phong trở lại từ bờ vực điên loạn.


Sở Phong dùng thần thức nhạy bén quét qua đan phòng, kích hoạt năng lực đặc thù nhìn thấu oán khí. Anh bàng hoàng phát hiện ra một bí mật: Huyết Nguyên Đỉnh của Tào Lĩnh đang liên tục hấp thụ oán khí và sinh mệnh lực của những thợ mỏ tội tộc đang bị treo trên giá đá để duy trì màng bảo hộ linh quang phòng ngự cực mạnh xung quanh lò đan và bản thân lão.


"Muốn phá vỡ phòng ngự của lão... phải cắt đứt luồng oán khí này!"


Trong thức hải, tàn hồn lôi tướng Lôi Khải gầm lên: "Sở Phong! Dùng cấm thuật tự hủy! Nghịch chuyển kinh mạch huyết khí, dồn toàn bộ lôi oán bản thân bộc phát cực hạn! Nhưng đan điền của ngươi sẽ bị rạn nứt hoàn toàn! Ngươi có dám đánh đổi không?"


"Có gì mà không dám!" Sở Phong gầm lên trong tâm trí.


Anh quyết định Nghịch chuyển kinh mạch!


Sở Phong cưỡng ép đảo ngược dòng chảy huyết khí mang theo lôi oán tím sậm trong cơ thể, dồn toàn bộ năng lượng bạo liệt ngược trở lại vào đan điền rách nát.


*Rắc! Rắc!*


Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ sâu trong cơ thể Sở Phong. Đan điền của anh bị rạn nứt nghiêm trọng lần thứ nhất, đau đớn tột cùng như có hàng vạn lưỡi dao nung đỏ đang băm vằm da thịt. Máu chảy ngược từ hai hốc mắt anh, nhuộm đỏ cả gương mặt gầy gò thành một màu huyết sắc kinh hoàng. Các mạch máu trên cổ, trên tay Sở Phong phồng to, chuyển sang màu tím đen hung bạo, rần rật giật lên lôi quang tím sậm.


Thế nhưng, luồng oán khí ma tính bộc phát từ nghịch chuyển kinh mạch là vô cùng khổng lồ. Luồng hắc khí cuồn cuộn bùng lên từ nhục thân rách nát của Sở Phong, hóa thành một cột sáng oán oán khí đen kịt xông thẳng lên trần đan phòng. Sức mạnh oán khí cực hạn này ngay lập tức cộng hưởng và làm nhiễu loạn hoàn toàn luồng linh lực dẫn tủy của Huyết Nguyên Đỉnh.


*Uỳnh!*


Màng bảo hộ linh quang xung quanh Tào Lĩnh và lò đan đột ngột rạn nứt, tắt ngấm hoàn toàn. Những tội nhân đang bị rút tủy sống trên giá đá đồng loạt ngừng co giật, oán khí của họ bị luồng oán khí mạnh mẽ hơn của Sở Phong cưỡng ép cắt đứt.


Tào Lĩnh kinh hoàng thụt lùi lại ba bước, gương mặt mỡ màng xám ngoét không còn một giọt máu: "Cái gì?! Ngươi... ngươi đã làm gì với lò đan của ta?! Sức mạnh này... làm sao có thể?!"


Sở Phong đứng thẳng dậy giữa luồng khói đen rỉ máu đen, mái tóc xơ xác bay múa dưới sức gió lôi hỏa. Anh giơ thanh Lôi Thiết Kiếm gãy rỉ sét chỉ thẳng lên trời. Bão lôi đình xối xả bên ngoài Phế Hoang Nguyên như nghe thấy tiếng gọi của dòng máu Lôi tộc nguyên thủy, điên cuồng gầm rú.


*Đoàng!*


Một luồng sét thiên lôi tự nhiên khổng lồ màu trắng xóa xé rách trần đá của Huyết Đan Các, giáng thẳng xuống thân thanh Lôi Thiết Kiếm gãy. Thân kiếm rỉ sét lập tức nóng đỏ rực rỡ, lôi quang trắng xóa và ma oán đen kịt đan xen vào nhau tạo thành một lưỡi kiếm lôi đình khổng lồ dài hơn trượng.


Lôi Đình Trảm!


Sở Phong gầm lên một tiếng xé lòng, dốc toàn bộ chân nguyên và thọ nguyên tích lũy chém mạnh một kiếm xuống.


Nhát chém khổng lồ mang sức mạnh hủy diệt giáng thẳng xuống Huyết Nguyên Đỉnh và Tào Lĩnh.


*Oanh! Uỳnh!*


Một tiếng nổ kinh thiên động địa bùng phát. Huyết Nguyên Đỉnh bằng đồng đen cực phẩm bị chém đôi làm hai nửa, nổ tung giải phóng toàn bộ huyết dịch sôi sùng sục và oán khí tích tụ vạn năm ra ngoài. Luồng lôi đình trắng xóa tiếp tục càn quét, chém đôi thân thể mập mạp của Chưởng sự Tào Lĩnh từ đỉnh đầu xuống đến chân.


Tào Lĩnh chết không kịp ngáp, thần thể lão sụp đổ hoàn toàn, hóa thành tro bụi đen kịt ngay dưới sức nóng của thiên lôi.


Thế nhưng, cái chết của Tào Lĩnh và sự sụp đổ của Huyết Nguyên Đỉnh đã kích hoạt toàn bộ trận pháp tự bạo phòng ngự của đan phòng. Vách đá xung quanh Huyết Đan Các bắt đầu nứt nẻ kịch liệt, đá tảng rơi rụng rầm rầm, lôi hỏa bùng lên dữ dội bao phủ toàn bộ không gian ngục tối.


Sở Phong loạng choạng quỳ sụp xuống đất, thanh tàn kiếm gãy rỉ sét cắm chặt xuống đất để giữ thăng bằng. Đan điền rách nát của anh rên rỉ dữ dội, máu tươi từ hốc mắt và miệng không ngừng tuôn ra. Anh kiệt sức hoàn toàn, nhục thân rách nát rã rời như sắp tan rã thành trăm mảnh.


Nhưng anh không thể gục ngã lúc này.


Sở Phong bò lê lết từng tấc đất đẫm máu về phía chiếc lồng sắt rỉ sét. Với sự hủy diệt của lò đan, cấm chế lôi hỏa trên lồng sắt đã biến mất hoàn toàn. Anh dùng tay trái hóa thạch vảy rồng dốc hết tàn lực bẻ gãy thanh sắt rỉ, lao vào bên trong ôm lấy thân hình gầy yếu, lạnh ngắt của Sở Dao.


"Dao Nhi... Dao Nhi... tỉnh lại đi em..." Sở Phong nghẹn ngào gọi, nước mắt hòa lẫn máu đen nhỏ giọt lên gương mặt nhợt nhạt của em gái.


Sở Dao khẽ mở mắt, đôi mắt to tròn nhạt nhòa nhìn anh trai, trán cô bé có một ấn ký sấm sét mờ nhạt đang lụi tàn dần. Cô bé run rẩy đưa bàn tay nhỏ bé gầy gò vuốt lên gương mặt đầy máu của Sở Phong, giọng nói yếu ớt như tiếng gió thoảng:


"Anh... ca ca... em lạnh quá..."


Ngay lúc đó, mảnh ngọc bội vỡ của mẫu thân Diệp Tố Tâm để lại, giấu trong áo thô của Sở Dao, đột ngột phát ra một luồng linh quang ấm áp màu tuyết trắng dịu nhẹ, bao phủ lấy cơ thể đang kiệt quệ sức sống của cô bé, giữ lại một tia chân linh cuối cùng không bị tiêu tán.


Trong thức hải, Họa Linh Nhi xuất hiện, giọng nói lạnh lùng máy móc vang lên: "Sức sống của cô bé đã cạn kiệt do thử dược tàn bạo của đan phòng. Biện pháp duy nhất để cứu mạng nàng lúc này là đưa nàng vào ngủ đông sinh tử bên trong không gian của Vạn Cổ Tội Nhân Đồ. Sức mạnh phong ấn của bức họa sẽ giữ cho thời gian của nàng ngưng đọng, nhưng ngươi sẽ phải gánh chịu thêm áp lực oán khí cắn trả gấp đôi để duy trì không gian lưu trữ cho nàng."


"Đưa em ấy vào! Mau lên!" Sở Phong không hề do dự gầm lên trong tâm trí.


Sở Phong mở cuộn tranh Vạn Cổ Tội Nhân Đồ quấn vải bố ra. Một luồng hắc quang ma oán nhẹ nhàng bao phủ lấy thân hình Sở Dao. Dưới sự bảo vệ của linh quang từ mảnh ngọc bội vỡ, Sở Dao từ từ biến mất, hòa vào bên trong bức họa cổ rỉ máu đen.


Khi muội muội biến mất vào trong tranh, một cảm giác cô độc, trống rỗng tột cùng lập tức bao trùm lấy tâm trí Sở Phong. Anh đứng đơn độc giữa đan phòng đang sụp đổ rầm rầm, xung quanh chỉ còn lại tàn tro của kẻ thù và ngọn lửa lôi hỏa đang thiêu rụi mọi thứ. Nhục thân anh rách nát, đan điền rạn nứt, thọ nguyên hao hụt nặng nề, em gái phải ngủ đông sinh tử trong tranh... Nỗi cô độc của kẻ gác mộ đồ oán khí đè nặng lên đôi vai gầy gò của anh.


*Uỳnh! Oanh!*


Thần thể Tào Lĩnh sụp đổ hoàn toàn kết hợp với sự nổ tung của Huyết Nguyên Đỉnh đã kích hoạt luồng oán khí tích tụ vạn năm rò rỉ dữ dội. Một cột sáng ma oán màu đỏ thẫm khổng lồ xé rách trần đá Huyết Đan Các, bốc thẳng lên bầu trời đêm mưa xối xả của Quy Nguyên Tông.


Luồng oán khí khổng lồ rực lôi quang tím sậm xoáy tròn trên bầu trời ngoại môn, xua tan cả mây mưa, tạo thành một dị tượng kinh hoàng có thể nhìn thấy từ khoảng cách trăm dặm.


Tại nội môn Quy Nguyên Tông, Chưởng môn Triệu Hằng đang bế quan đột ngột mở mắt. Lão nhìn về phía cột sáng oán khí khổng lồ đang bốc lên từ hướng Huyết Đan Các, gương mặt gầy guộc lạnh lùng lập tức biến đổi dữ dội, sát khí ngút trời bùng phát.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!