Huyết Đan Chi Tội
Mưa đêm xối xả gột rửa Phế Hoang Nguyên, nhưng không thể gột sạch mùi tanh hôi của máu và oán khí tích tụ ngàn năm dưới lòng đất. Sở Phong đứng trên bục đá dốc thở, tay trái nắm chặt tấm bản đồ da thú đẫm máu vừa giật ra từ xác của Trương Bá. Những giọt mưa lạnh buốt dội thẳng vào gương mặt gầy gò của anh, hòa cùng dòng máu đen nhạt rỉ ra từ vết sẹo lôi văn trên bả vai phải. Đầu ngón tay trỏ trái của anh bị bỏng đen, cháy xém do phản phệ của Lôi Phạt Chỉ, đau buốt đến tận xương tủy. Thế nhưng, ánh mắt Sở Phong không hề dao động, anh quay sang nhìn thiếu niên A Ngưu đang run rẩy dưới mưa, tấm lưng gầy guộc của cậu bé vẫn còn rỉ máu vì những vết roi lôi hỏa tàn bạo.
"A Ngưu, có thể đi được không?" Giọng Sở Phong trầm khàn, mang theo một luồng uy áp vô hình khiến hàng vạn thợ mỏ tội tộc xung quanh phải kinh hoàng bái phục. Họ nhìn anh như nhìn một vị ma thần vừa bước ra từ vực thẳm, kẻ đã tay không bẻ gãy cổ ác bá Trương Bá.
A Ngưu nghiến răng, cố gắng đứng thẳng dậy mặc cho vết thương trên lưng đau đớn co rút. Cậu bé gạt nước mưa trên mặt, đôi mắt rực lên lòng biết ơn và sự kiên định tuyệt đối: "Sở Phong ca, em chịu được. Lối đi ngầm của mỏ quặng nằm ngay dưới gầm xe goòng số 9. Lối đó dẫn thẳng vào lòng đất của nội môn, tránh được toàn bộ các trạm tuần tra của Quy Nguyên Tông ngoại môn."
"Tốt, dẫn đường." Sở Phong dứt khoát ra lệnh. Anh quay sang vẫy tay ra hiệu cho hàng ngàn thợ mỏ đang hoang mang xung quanh: "Các ngươi mau giải tán vào các hầm mỏ sâu, tìm nơi ẩn nấp. Đêm nay ngoại môn sẽ đại loạn, đừng để chết vô ích dưới lưỡi đao của chấp pháp vệ."
Hàng vạn thợ mỏ tội tộc nhìn nhau, rồi đồng loạt dập đầu vái lạy Sở Phong trước khi lặng lẽ tản vào bóng tối của các ngách hầm khai thác đá. Sở Phong siết chặt cuộn tranh Vạn Cổ Tội Nhân Đồ quấn vải bố dắt bên hông, cảm nhận được luồng hắc quang ma oán bên trong đang dao động nhè nhẹ sau khi nuốt chửng oán khí của Trương Bá. Anh biết, thời gian của mình không còn nhiều. Nếu không nhanh chóng giải cứu Sở Dao, cô bé sẽ bị Tào Lĩnh luyện hóa thành tro bụi.
A Ngưu dẫn Sở Phong tiếp cận chiếc xe goòng sắt rỉ sét ở góc tối nhất của Mỏ Đá Số 9. Cậu bé dùng hết sức lực nhấc một phiến đá đen dưới gầm xe, lộ ra một đường hầm tối tăm, ẩm ướt, bốc lên mùi nấm mốc và đồng rỉ cực kỳ nồng nặc.
"Đi thôi, ca." A Ngưu thì thầm rồi nhảy xuống trước. Sở Phong lướt người theo sau, tay trái khẽ vuốt lên vết sẹo rỉ máu trên bả vai phải để kích hoạt Quy Tức Thuật.
Ngay lập tức, nhịp tim của Sở Phong chậm lại rồi ngưng trệ hoàn toàn. Dòng máu mang theo lôi oán tím sậm lắng xuống, nhiệt độ cơ thể hạ thấp đến mức đáng sợ. Anh hóa thân thành một hòn đá vô tri, không còn phát ra bất kỳ một tia linh lực hay dao động thần thức nào. Trong bóng tối của địa đạo hẹp hẹp, chỉ có tiếng bước chân khẽ khàng của A Ngưu và tiếng nước nhỏ giọt từ trần đá ẩm ướt.
Địa đạo ngầm này vốn là đường thoát hiểm cũ của những thợ mỏ tội tộc từ vạn năm trước, nhỏ hẹp và ngoằn ngoèo như ruột rồng. Càng đi sâu xuống dưới, nhiệt độ xung quanh càng tăng lên một cách bất thường. Không khí trở nên ngột ngạt, nóng bức, và bắt đầu thoang thoảng một mùi hương kỳ dị—một mùi ngọt lịm đến mức buồn nôn, pha lẫn mùi máu tanh nồng của huyết nhục bị nung nấu.
Sở Phong nhíu mày. Thần thức nhạy bén của anh cảm nhận được oán khí nồng đậm đang cuộn trào phía trước. Đó không phải là oán khí tự nhiên của người chết, mà là oán khí bị cưỡng ép chưng cất, nén chặt vào một không gian kín.
"Sở Phong ca, phía trước chính là Huyết Đan Các." A Ngưu dừng lại trước một vách đá rạn nứt, thì thầm chỉ vào một khe hở nhỏ phát ra ánh sáng đỏ rực ma quái. "Đó là mật thất luyện đan của Tào Lĩnh dưới lòng đất. Em chỉ có thể dẫn ca đến đây. Cấm chế lôi hỏa ở cửa ngách rất mạnh, tu vi Luyện Khí tầng 2 của em chạm vào sẽ tan xương nát thịt ngay lập tức."
Sở Phong nhìn thiếu niên gầy gò trước mặt, khẽ vỗ vai cậu bé: "Ngươi đã làm rất tốt, A Ngưu. Cầm lấy cái này, quay lại lối hầm ngầm ẩn nấp. Nếu nghe thấy tiếng còi xương của ta, lập tức dẫn thợ mỏ bạo động để tạo nghi binh ở cổng ngoại vi."
Sở Phong trao cho A Ngưu chiếc còi xương nhỏ thu được từ xác lính canh. A Ngưu nhận lấy, đôi mắt lộ vẻ lo lắng nhưng vẫn kiên quyết gật đầu, lặng lẽ bò ngược lại đường hầm tối tăm.
Sở Phong một mình đứng trước khe nứt vách đá. Anh áp sát mắt nhìn vào bên trong Huyết Đan Các. Cảnh tượng hiện ra trước mắt khiến toàn thân anh run lên vì kinh tởm và phẫn nộ tột cùng.
Giữa đại sảnh rộng lớn được đục đẽo từ đá núi đỏ rực, một cái đỉnh đồng khổng lồ—Huyết Nguyên Đỉnh—đang lơ lửng giữa không trung. Bên dưới lò đan, ngọn lửa lôi hỏa màu đỏ sậm rít lên những tiếng xèo xèo hung bạo, tỏa ra hơi nóng hầm hập làm méo mó cả không gian xung quanh. Trong lò đan, một thứ chất lỏng màu đỏ thẫm như máu tươi đang sôi sùng sục, bốc lên làn khói độc màu tím nhạt nồng nặc mùi tanh hôi.
Nhưng điều kinh hoàng nhất nằm ở xung quanh lò đan.
Hàng chục tội nhân Lôi tộc gầy gò như những bộ xương khô di động, bị quấn chặt bởi xích sắt rỉ sét, treo lơ lửng trên các giá đỡ bằng đá. Từ cột sống của họ, những chiếc ống bạc dài nhọn hoắt được cắm trực tiếp vào tủy sống, rút ra từng giọt chất lỏng màu vàng óng pha lẫn máu đỏ—đó là huyết tủy và thần huyết nguyên thủy của Lôi tộc. Những giọt huyết tủy này theo ống bạc chảy thẳng vào bên trong Huyết Nguyên Đỉnh để làm chất dẫn nhiệt nung nấu dược liệu.
Những tội nhân còn sống kia không thể kêu la, lưỡi của họ đã bị cắt cụt, chỉ có thể phát ra những tiếng rên rỉ nghẹn ngào, đau đớn co giật liên tục mỗi khi lôi hỏa từ dưới lò đan liếm qua chân họ. Da thịt họ khô héo, sự sống bị vắt kiệt từng chút một để ngưng tụ thành những viên Huyết Linh Đan thô sơ màu đỏ tươi đang lơ lửng ở khay chứa đan dược.
Chân tướng Huyết Linh Đan tàn bạo phơi bày trước mắt: đây không phải là đan dược cứu người, mà là một công cụ tước đoạt tủy sống và khí vận huyết mạch của tội tộc phàm nhân để nuôi dưỡng, dâng lên cho lũ ngụy thần thượng giới kéo dài thọ nguyên giả tạo của chúng.
"Lũ súc sinh chính đạo..." Sở Phong nghiến răng đến mức bật máu tươi nơi khóe miệng. Cơn giận dữ ngút trời bùng phát trong lồng ngực anh, lôi oán trong đan điền rách nát sôi trào kịch liệt, suýt nữa làm rách nát Quy Tức Thuật ngụy trang.
Anh dời ánh mắt tìm kiếm khắp đan phòng, và rồi, trái tim anh như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.
Ở góc tối nhất của Huyết Đan Các, bên trong một chiếc lồng sắt rỉ sét dính đầy máu khô, có một thân ảnh nhỏ bé đang nằm bất động. Đó là muội muội Sở Dao của anh. Cô bé mới mười ba tuổi, mặc bộ y phục xám rách nát bám đầy huyết tro tế đàn, gương mặt nhỏ nhắn nhợt nhạt không một giọt máu, hai má hóp sâu, hơi thở yếu ớt đến mức gần như không thể cảm nhận được. Trên trán Sở Dao, ấn ký sấm sét mờ nhạt bị tàn phá nặng nề bởi lôi hỏa cấm chế, thỉnh thoảng lại giật lên những tia sáng đỏ yếu ớt đầy đau đớn.
"Dao Nhi!"
Sở Phong không thể ẩn nhẫn được nữa. Anh bộc phát nhục thân lực cực cảnh, dùng tay trái hóa thạch vảy rồng đập mạnh vào vách đá rạn nứt, phá vỡ khe nứt xông thẳng vào bên trong Huyết Đan Các. Thân hình anh lướt đi như một vệt tàn ảnh, lao thẳng về phía chiếc lồng sắt giam giữ muội muội.
Anh bám chặt lấy những thanh sắt rỉ sét của lồng giam, định dùng sức mạnh nhục thân vạn cân để bẻ gãy nó.
*Uỳnh!*
Ngay khi lòng bàn tay Sở Phong vừa chạm vào thanh sắt, một luồng lôi hỏa cấm chế màu đỏ rực bất ngờ bùng phát từ lồng giam. Sức mạnh sấm sét phòng ngự dội ngược cực mạnh, tạo ra một tiếng nổ lớn thiêu rụi da thịt lòng bàn tay anh. Da thịt bong tróc, máu tươi đỏ thẫm tuôn ra xối xả, bốc lên mùi khét lẹt.
Sở Phong nghiến chặt răng, chịu đựng nỗi đau đứt ruột mà không hề phát ra một tiếng rên rỉ nào. Anh bị sức mạnh phản phệ đẩy lùi ba bước, lòng bàn tay trái bị bỏng nặng, da thịt rách nát lộ cả xương trắng. Cấm chế lôi hỏa này được thiết lập bởi chính Chưởng sự Tào Lĩnh, cực kỳ hiểm hóc, phàm nhân chạm vào sẽ lập tức hóa thành tro bụi.
"Ha ha ha! Một con chuột nhắt gác mộ hèn mọn, lại dám tự mò đến tận Huyết Đan Các để nộp mạng sao?"
Một giọng cười khinh bỉ, tàn ác đột ngột vang lên từ phía sau Huyết Nguyên Đỉnh.
Từ trong mật thất tối tăm bước ra một thanh niên mặc võ phục đen xộc xệch bốc mùi huyết linh đan nồng nặc. Gương mặt hắn nhợt nhạt, tiều tụy vì dùng thuốc quá độ, đôi mắt hí tàn ác co rúm lại khi nhìn thấy Sở Phong. Tay hắn lăm lăm chiếc roi da tẩm độc lôi hỏa đang rít gào những tia sét đỏ.
Hắn chính là Lâm Phong, đệ tử đắc ý của Tào Lĩnh, kẻ trực tiếp hành hạ Sở Dao những ngày qua để lấy lòng sư phụ.
Lâm Phong nhìn thấy lòng bàn tay rách nát của Sở Phong, nhe răng cười biến thái: "Tên phế vật tội tộc kia, ngươi tưởng giết được Trương Bá bằng chút cấm thuật rác rưởi là có thể làm loạn ở đây sao? Lồng sắt kia là do sư phụ ta đích thân dùng lôi hỏa cấm chế khóa chặt. Ngươi muốn cứu con nhỏ rác rưởi này? Để ta dùng roi da này rút sạch tủy sống của ngươi trước, rồi ném cả hai anh em ngươi vào lò luyện đan làm chất dẫn nhiệt!"
Sở Phong từ từ đứng thẳng dậy. Lòng bàn tay trái rỉ máu đen nhạt, nhưng anh lờ đi cơn đau, ánh mắt khóa chặt vào Lâm Phong như nhìn một kẻ chết.
"Ngươi... đã chạm vào muội muội ta bằng bàn tay nào?" Giọng Sở Phong lạnh lẽo như băng tuyết vạn năm, mang theo sát ý ngút trời khiến nhiệt độ trong đan phòng nóng bức bỗng chốc hạ thấp xuống cực hạn.
Lâm Phong hừ lạnh, tu vi Luyện Khí tầng 7 bộc phát mạnh mẽ. Hắn vung tay thi triển ngự hỏa thuật độc môn, điều khiển luồng độc hỏa đỏ sậm từ bên dưới Huyết Nguyên Đỉnh bay ra, hóa thành ba con hỏa xà hung hãn lao thẳng về phía Sở Phong.
"Chết đi, phế vật tội tộc!"
Ba con hỏa xà rít gào, tỏa ra hơi nóng kịch độc ăn mòn không khí. Sở Phong không hề lùi bước. Anh vận hành Thừa Vân Bộ, thân hình lướt đi mờ ảo né tránh hai con hỏa xà đầu tiên trong gang tấc. Con hỏa xà thứ ba lao thẳng vào ngực anh, Sở Phong vung cánh tay trái hóa thạch vảy rồng gạt phăng tia lửa độc.
*Bùm!*
Lửa độc nổ tung trên cánh tay trái hóa thạch của Sở Phong. Sức nóng thiêu rụi lớp vải thô quấn quanh, lộ ra lớp vảy rồng ma tính màu đỏ thẫm đang phát sáng dưới lôi oán. Nhục thân cực cảnh sau thối thể của anh cứng như thép nguội, cưỡng ép dập tắt hoàn toàn độc hỏa của Lâm Phong mà không hề bị tổn thương da thịt.
Lâm Phong kinh hoàng trợn tròn mắt: "Cái gì?! Nhục thân của ngươi... làm sao có thể đỡ được độc hỏa luyện đan của ta?"
Hắn hoảng hốt lùi lại một bước, lập tức cắn đầu ngón tay kích hoạt khiên linh lực phòng ngự của Quy Nguyên Tông. Một màng bảo hộ màu vàng nhạt rực rỡ lôi quang bao phủ toàn thân hắn. Lâm Phong cười nhạo đầy kiêu ngạo để che giấu sự sợ hãi: "Nhục thân cứng cáp thì sao chứ? Trước mặt tu sĩ chính đạo có bảo vật phòng ngự, ngươi chỉ là một con sâu cái kiến không có linh lực! Ngươi không thể phá vỡ được khiên linh lực của ta!"
Sở Phong nhắm mắt lại trong một nhịp thở.
Trong thức hải của anh, bức họa cổ Vạn Cổ Tội Nhân Đồ rầm rập rung chuyển. Tàn hồn Kiếm Ma Trần Vô Kỵ ở tầng thứ hai khẽ mở mắt, phát ra một luồng kiếm ý tuyệt tình, u tối cực hạn rò rỉ ra ngoài. Sở Phong cảm nhận được luồng kiếm ý đó, anh từ từ mở mắt, hai luồng hắc khí màu xám đen lượn lờ xung quanh đồng tử.
Anh vung thanh tàn kiếm gãy rỉ sét dắt bên hông lên, dốc toàn bộ lôi oán và ma oán khí vào thân kiếm gãy.
Kiếm Ý Sơ Manh!
Sở Phong không chém thẳng vào Lâm Phong, mà vung kiếm chém mạnh một nhát xuống mặt đất đá ngay dưới chân đối thủ.
*Oanh!*
Một luồng kiếm khí màu đen xám hung bạo bùng phát, mang theo tiếng khóc la oan khuất của hàng vạn oan hồn rít gào xé rách không khí. Nhát chém mang sức mạnh chém đứt nhân quả bảo hộ đánh thẳng vào mặt đất, tạo ra một vết nứt khổng lồ lan tỏa lôi oán sạt lở đá núi. Sức chấn động cực mạnh phá hủy hoàn toàn trận nhãn sống của khiên linh lực đang ẩn giấu dưới nền đá dưới chân Lâm Phong.
*Rắc! Rắc!*
Màng bảo hộ màu vàng nhạt của Lâm Phong xuất hiện hàng vạn vết rạn nứt rồi nổ tung thành trăm mảnh linh quang vụn vỡ. Lâm Phong bị kiếm ý tuyệt tình tàn phá đạo tâm, thần trí cứng đờ, hai mắt dại ra trong chớp mắt vì sợ hãi tột độ.
"Trận nhãn dưới chân... ngươi làm sao biết được?!" Lâm Phong thét lên kinh hoàng, đạo tâm rạn nứt hoàn toàn.
Không để đối thủ kịp hồi phục thần trí, Sở Phong dùng Lôi Quang Độn tốc biến áp sát. Thân hình anh hóa thành một tia lôi hỏa màu tím sậm mỏng manh lướt qua khoảng cách ba trượng trong nháy mắt, xuất hiện ngay trước mặt Lâm Phong.
Sở Phong vung tay trái rực lôi văn biến dị, ngưng tụ toàn bộ lôi phạt cấm lực vào đầu ngón tay trỏ.
Lôi Phạt Chỉ!
*Đoàng!*
Tia sét màu đen kịt bắn ra từ đầu ngón tay Sở Phong ở cự ly gần, xuyên phá qua lớp giáp da phòng ngự của Lâm Phong, chém đứt lìa cánh tay phải cầm roi da của hắn.
"Áaa!"
Máu tươi đỏ thẫm phun ra xối xả như mưa, nhuộm đỏ cả bục đá đan phòng. Lâm Phong ôm lấy bả vai phải cụt ngủn, loạng choạng lùi lại, ngã quỵ xuống bên cạnh bàn thờ tổ sư đan phòng. Gương mặt hắn méo mó vì đau đớn tột cùng, đôi mắt hí ngập tràn sự sợ hãi nhìn Sở Phong đang cầm thanh tàn kiếm gãy đẫm máu tiến lại gần.
"Sư phụ... cứu ta..." Lâm Phong gào thét thảm thiết.
Trong cơn điên cuồng giãy chết, Lâm Phong dùng bàn tay trái còn lại đập mạnh xuống một viên ngọc phù màu đỏ rực đặt trên bàn thờ.
*Cạch! Rắc!*
Viên ngọc phù phòng ngự tối cao của đan phòng nổ tung, kích hoạt toàn bộ trận pháp phòng thủ tự động của Huyết Đan Các.
Ngay lập tức, các phù văn cổ xưa khắc trên vách đá của đan phòng rực sáng lên sắc đỏ của máu. Lôi hỏa bùng lên dữ dội từ bốn phía vách đá, tạo thành một màn lưới lửa lôi đình màu đỏ sậm khóa chặt toàn bộ lối ra vào, giam cầm Sở Phong bên trong cùng với Sở Dao đang hấp hối và tên Lâm Phong đang gào thét đau đớn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!