Ám Dạ Quy Tức
Rắc. Rắc.
Tiếng đá nứt nẻ rợn người vang lên ngay trên đỉnh đầu Sở Phong. Những mảng bụi đá xám xịt trộn lẫn với nước mưa rỉ xuống từ khe hở, rơi thẳng vào vết sẹo lôi văn màu đen vẫn đang rỉ máu nhạt trên bả vai phải của anh. Cơn đau buốt thấu xương tủy từ bả vai dội ngược về thức hải, nhưng đôi mắt Sở Phong vẫn lạnh lùng, tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng trong đêm tối.
Bên trên trần đá của Huyết Quật, tiếng bước chân nặng nề dẫm lên bùn nhão ngày một dồn dập. Tiếng xích sắt kéo lê xoành xoạch trên đá sỏi hòa cùng tiếng roi da lôi hỏa rít gào xé rách màn mưa. Giọng nói ồm ồm, khàn đặc của Trương Bá vang lên đầy bạo ngược:
"Lục soát cho kỹ! Thằng rác rưởi gác mộ đó đan điền đã rách nát, bả vai bị phế, không thể chạy xa được. Trận pháp ngầm dưới đáy tế đàn này chắc chắn có lối vào. Tìm thấy nó, lão tử sẽ lột da nó làm bao đựng linh thạch!"
Sở Phong siết chặt bàn tay trái rực tia sét đen, ngước nhìn trần đá đang rạn nứt dần dưới gót giày của kẻ thù. Anh biết rõ, huyết trận ngầm mà Thẩm lão đầu dùng cả chân linh để thiết lập đang sụp đổ từng mảng. Nếu anh bộc phát lôi lực để ngạnh kháng lúc này, cấm chế thiên quy xích sắt ẩn tàng trong đan điền rách nát sẽ ngay lập tức kích hoạt, xé rách kinh mạch anh trước khi anh kịp chạm vào một chéo áo của Trương Bá.
"Muốn sống sót, phải ẩn nhẫn."
Khẩu quyết Quy Tức Thuật mà Hôi Y Nhân truyền thụ trong mộng cảnh chợt vang vọng trong tâm trí Sở Phong. Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, thu hồi toàn bộ sát ý đang sôi trào trong huyết mạch.
Vận chuyển huyết khí theo sơ đồ vẽ trên mảnh da thú cổ, Sở Phong bắt đầu cưỡng ép ngưng trệ nhịp tim. Dòng máu mang theo lôi oán tím sậm trong cơ thể anh dần lắng xuống, tốc độ tuần hoàn chậm lại rồi dừng hẳn. Nhiệt độ cơ thể hạ thấp một cách đáng sợ, làn da thô ráp trở nên lạnh ngắt, xám xịt như một xác chết đã nằm sâu dưới lòng đất ba ngày đêm. Linh đài hoàn toàn chìm vào tĩnh lặng, không còn phát ra bất kỳ một tia linh lực hay dao động thần thức nào.
Quy Tức Thuật cực hạn: Hóa thân thành hòn đá vô tri.
*Ầm!*
Trần đá Huyết Quật rốt cuộc không chịu nổi lực giẫm đạp, đổ sập xuống tạo thành một hố sâu hoắm. Trương Bá khoác chiến giáp da rách rưới bám đầy máu khô, tay lăm lăm chiếc roi da rỉ sắt tẩm độc lôi hỏa, dẫn theo bốn tên lính canh Quy Nguyên Tông nhảy xuống. Luồng khói bụi xám xịt bốc lên, che khuất tầm nhìn trong chớp mắt.
"Mẹ kiếp, chỉ là một cái hầm mộ bỏ hoang đầy xương tàn!" Một tên lính canh khạc nhổ một bãi đờm đặc xuống vũng bùn, tay cầm la bàn định vị quét qua quét lại. "Trưởng quan, la bàn không phát hiện bất kỳ dao động linh lực nào. Tên rác rưởi đó chắc chắn không có ở đây. Có lẽ hắn đã bị chôn sống dưới đống đổ nát nghĩa trang phía trên rồi."
Trương Bá nhe răng cười tàn ác, chiếc roi da trong tay gõ nhịp liên tục lên hộ giáp vai rỉ sét, phát ra những tiếng bôm bốp khô khốc. Gương mặt đầy mụn thịt hung ác của gã co rúm lại dưới ánh sáng lôi quang xanh lam nhạt phát ra từ chiếc roi. Gã bước đến sát bên Sở Phong—lúc này đang nằm bất động, nửa thân người chôn dưới đống đất đá sụp đổ, gương mặt úp sấp vào bùn nhão, lạnh ngắt không một tiếng thở.
Mũi giày sắt nặng trịch của Trương Bá dẫm mạnh lên bả vai phải rách nát của Sở Phong.
Đau! Cơn đau tột cùng như muốn xé toạc linh hồn Sở Phong làm đôi. Vết sẹo lôi văn màu đen bị áp lực đè nén, máu đen nhạt rỉ ra hòa vào bùn đất ẩm ướt. Thế nhưng, nhờ Quy Tức Thuật cực hạn, cơ thể Sở Phong không hề có một chút phản ứng co giật nào, nhịp tim vẫn đứng yên, hơi thở vẫn tắt lịm.
Trương Bá cúi người, dùng chuôi roi gạt mái tóc bết bùn của Sở Phong lên, nhìn chằm chằm vào cái xác không hồn. Gã đá mạnh một cú vào sườn Sở Phong, khiến thân hình gầy gò của anh văng ra xa vài thước, đập mạnh vào vách đá lạnh lẽo.
"Chết thật rồi sao? Thật là tiện nghi cho thằng rác rưởi này." Trương Bá khạc nhổ một bãi nước bọt đầy khinh bỉ. "Đi! Đến Mỏ Đá Số 9. Lão tử không tin hàng vạn thợ mỏ tội tộc ở đó không biết tung tích của hắn. Nếu không ai khai ra, ta sẽ dùng roi lôi hỏa quất chết từng đứa một, rút sạch huyết tủy của chúng để bù vào định mức Huyết Linh Đan của tháng này!"
Tiếng bước chân của Trương Bá và lính canh xa dần, rồi biến mất hẳn phía trên miệng hầm.
Trong bóng tối lạnh lẽo của Huyết Quật sụp đổ, cái xác của Sở Phong nằm im lìm suốt nửa nén hương. Chỉ đến khi oán khí xung quanh hoàn toàn lắng dịu, lồng ngực anh mới khẽ phập phồng trở lại. Sở Phong mở mắt, hai luồng lôi quang màu u lam lạnh lẽo xé rách bóng tối hầm ngầm. Anh nôn ra một ngụm máu đen đặc kịt chứa đầy tạp chất kinh mạch bít tắc, bả vai phải run rẩy kịch liệt.
Anh lồm cồm bò dậy, bàn tay trái siết chặt cuộn tranh Vạn Cổ Tội Nhân Đồ quấn vải bố dắt bên hông.
"Trương Bá... Nợ máu của Thẩm lão đầu, nợ roi da của muội muội, đêm nay ta sẽ bắt ngươi trả bằng cả sinh mạng giả dối này!"
Sở Phong lướt đi trong bóng tối hầm ngầm sụt lún. Nhờ sức mạnh nhục thân cực cảnh sơ bộ sau khi thối thể bằng lôi oán, anh di chuyển nhanh nhẹn như một con báo săn trong đêm tối. Vết sẹo lôi văn trên vai phải rỉ máu đen nhạt, nhưng anh lờ đi cơn đau, dùng vải bố quấn chặt bả vai để ngăn mùi máu phát tán.
Để tiếp cận Mỏ Đá Số 9 mà không bị phát hiện bởi hệ thống tuần tra dày đặc của Quy Nguyên Tông (Ngoại môn), Sở Phong kích hoạt tội ấn trên trán.
Oán Khí Cộng Hưởng!
Trong chớp mắt, thế giới quan trước mắt Sở Phong biến đổi hoàn toàn. Màn đêm mưa bão lôi đình bỗng chốc tràn ngập những luồng khói đen kịt, xám xịt lơ lửng bay lượn trên mặt đất hoang dã. Đó là oán niệm của những thợ mỏ tội tộc đã chết oan khiên dưới roi da và xích sắt của lính canh suốt vạn năm qua. Những tàn niệm không thể luân hồi này rít gào, khóc than, tụ lại thành một dòng chảy oán khí khổng lồ dẫn thẳng về hướng Mỏ Đá Số 9.
Sở Phong nín thở, thi triển Quy Tức Thuật ẩn nấp hơi thở hoàn mỹ, lướt đi dọc theo dòng chảy oán khí của người chết. Anh đi qua những trạm tuần tra ngoại môn, đi qua những chiếc la bàn cảm ứng linh lực đang xoay tròn vô vọng trên tay lính canh. Dưới tác dụng của Quy Tức Thuật, trong mắt tuần tra tiên môn, Sở Phong chỉ là một luồng âm phong lạnh lẽo lướt qua bãi xương tàn nghĩa trang.
Một canh giờ sau, Sở Phong đã tiếp cận rìa Mỏ Đá Số 9.
Dưới cơn mưa giông xối xả, mỏ đá hiện lên như một địa ngục trần gian khổng lồ khoét sâu vào lòng đất Phế Hoang Nguyên. Những ngọn đuốc lôi hỏa cắm trên vách đá rít lên những tiếng xèo xèo, tỏa ra ánh sáng đỏ rực, ma quái chiếu rọi hàng ngàn thợ mỏ tội tộc gầy gò, trần truồng nửa thân trên, đang run rẩy quỳ rạp dưới đất bùn nhão nhoét. Xiềng xích sắt đen tội nhân trên cổ chân họ va vào nhau phát ra tiếng kêu leng keng đầy bi thảm.
Trương Bá đứng trên một bục đá cao, tay cầm roi da lôi hỏa rực sáng lôi quang xanh lam, gương mặt đầy sát khí gầm lên:
"Nói! Thằng rác rưởi Sở Phong trốn ở đâu? Đêm nay tế đàn bị động, Thẩm lão đầu tự bạo, chắc chắn có kẻ tiếp ứng. Các ngươi là đồng tộc của nó, không ai có thể vô can!"
Không một tiếng trả lời. Chỉ có tiếng mưa rơi tầm tã và tiếng sấm sét rạch ngang bầu trời.
"Không nói? Tốt!" Trương Bá nhe răng cười tàn nhẫn. Gã vung roi da, quất mạnh một phát chí mạng xuống tấm lưng gầy gò lộ rõ xương sườn của một thiếu niên đang quỳ phía trước.
*Chát!*
Tiếng da thịt rách nát vang lên ghê rợn. Lôi hỏa từ chiếc roi bùng lên, thiêu rụi một mảng da thịt của thiếu niên, để lại một vết sẹo cháy xém rỉ máu đen. Thiếu niên hét lên một tiếng đau đớn rồi gục sấp xuống vũng bùn nhão, nhưng vẫn cố gắng dùng thân hình nhỏ bé của mình để che chở cho một lão nhân mù lòa nằm phía sau.
Thiếu niên đó chính là A Ngưu, người từng được Sở Phong cứu mạng khỏi máy nghiền đá của mỏ quặng ba tháng trước.
"A Ngưu!" Lão nhân mù lòa Sở Hồng Sơn khàn giọng khóc nghẹn, đôi bàn tay gầy guộc đầy vết chai đá run rẩy ôm lấy bả vai rách nát của cậu bé. "Trưởng quan... xin ngài... nó chỉ là một đứa trẻ! Hãy đánh tôi đi! Hãy rút tủy của tôi đi!"
"Lão già mù! Ngươi cũng không thoát được đâu!" Trương Bá điên cuồng vung roi định quất tiếp.
Sâu trong bóng tối của một đống phế thạch hạt nhân rỉ sét cách bục đá mười trượng, đôi mắt u lam của Sở Phong híp lại đầy sát khí. Lôi oán trong đan điền rách nát của anh sôi trào kịch liệt, vết sẹo trên bả vai phải giật mạnh, rỉ ra một giọt máu đen ấm nóng thấm vào lớp vải quấn.
"Trương Bá, giờ chết của ngươi đến rồi."
Sở Phong từ từ thò cánh tay trái quấn vải thô ra ngoài bóng tối. Dưới lớp vải bố rách rưới, một ống tay áo chứa bộ châm mảnh Huyết Ấn Châm đã được chuẩn bị sẵn từ trước. Anh hít một hơi thật sâu, thu hồi hoàn toàn khí tức bằng Quy Tức Thuật, nhắm thẳng vào gáy Trương Bá.
*Vút!*
Sở Phong búng ngón tay, một cây Huyết Ấn Châm cực mảnh mang theo kịch độc Bách Độc Tiêu Cốt Tán xé gió lao đi trong đêm mưa bão.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc cây châm vừa rời tay, một luồng gió bão lôi đình cực mạnh bất ngờ quét qua hẻm núi, kèm theo một tia sét tự nhiên đánh thẳng xuống vách đá bên cạnh. Luồng gió mạnh bạo xé rách màn mưa, cưỡng ép thổi lệch hướng bay của cây châm mảnh.
*Keng!*
Cây châm đánh hụt gáy Trương Bá, cắm phập vào chiếc xe goòng sắt rỉ sét bên cạnh gã, phát ra một tiếng va chạm kim loại nhỏ nhưng sắc lẹm. Kịch độc tẩm trên châm lập tức ăn mòn mảng sắt đen, tỏa ra một làn khói độc màu tím nhạt bốc mùi tanh hôi nồng nặc.
"Kẻ nào?!"
Trương Bá giật mình kinh hãi, nhạy bén quay đầu lại nhìn chiếc xe goòng đang bị ăn mòn rỉ sét. Gã vung roi da lôi hỏa phòng ngự trước ngực, đôi mắt rực lôi quang quét bắn ra xung quanh đầy cảnh giác. Bốn tên lính canh chấp pháp vệ cũng lập tức rút đao sắt, dàn đội hình bao vây bục đá.
"Có thích khách! Lục soát đống phế thạch phía Tây ngay!" Trương Bá gầm lên.
Bại lộ rồi!
Sở Phong không hề hoảng loạn. Anh biết rõ gió bão tự nhiên là biến số không thể lường trước, nhưng khoảng cách mười trượng đã là giới hạn tối ưu để anh ra tay. Không để lính canh kịp áp sát, Sở Phong bộc phát nhục thân lực cực cảnh sơ bộ.
Anh vung tay trái, liên tiếp bắn ra ba cây Huyết Ấn Châm còn lại trong ống tay áo. Ba tia sáng đỏ thẫm xé rách màn mưa xối xả, lao thẳng về phía Trương Bá từ ba hướng khác nhau.
Trương Bá gầm lên một tiếng, vung chiếc roi da lôi hỏa tạo thành một màn lưới lôi quang xanh lam dày đặc trước ngực hòng cản phá ám khí.
*Xèo! Xèo! Xèo!*
Hai cây châm đầu tiên va chạm vào màn lưới lôi quang, bị nhiệt độ cực cao của lôi hỏa nung chảy thành nước sắt rỉ rơi xuống đất bùn. Thế nhưng, cây châm thứ ba mang theo oán lực từ lôi oán trận nhãn đan điền của Sở Phong, rực lên một tia sáng tím đen hung bạo, cưỡng ép xuyên thấu qua kẽ hở mỏng nhất của màn lưới lôi quang, cắm phập vào bả vai trái của Trương Bá.
"Áaa!"
Trương Bá thét lên đau đớn. Kịch độc Bách Độc Tiêu Cốt Tán tẩm trên châm lập tức bộc phát, ăn mòn da thịt và kinh mạch của gã trong nháy mắt. Luồng lôi quang xanh lam trên chiếc roi da đột ngột suy yếu, hộ thể linh khí Trúc Cơ sơ bộ của gã rạn nứt dữ dội dưới sức tàn phá của độc oán lực.
"Thằng rác rưởi Sở Phong! Là ngươi!" Trương Bá ôm bả vai trái đang rữa nát rỉ máu đen, đôi mắt đỏ ngầu phát hiện ra thân ảnh gầy gò mặc áo vải thô bước ra từ bóng tối đống phế thạch.
Gã điên cuồng dùng tay phải thò xuống hông, định bóp nát chiếc chuông đồng báo động để truyền tín hiệu khẩn cấp về tổng đàn nội môn Quy Nguyên Tông.
"Ngươi không có cơ hội đó đâu."
Sở Phong gầm lạnh. Anh dồn toàn bộ lôi oán lực còn lại vào hai bàn chân. Nhục thân cực cảnh bộc phát sức bật vạn cân, tạo ra một tốc biến ngắn rực tia sét tím đen mỏng dưới lòng bàn chân.
Lôi Quang Độn sơ cấp bằng nhục thân lực!
*Vút!*
Thân hình Sở Phong hóa thành một vệt tàn ảnh mờ ảo xé rách màn mưa, vượt qua khoảng cách mười trượng chỉ trong một hơi thở, áp sát ngay trước mặt Trương Bá trước khi gã kịp chạm ngón tay vào chiếc chuông đồng.
Một tên lính canh chấp pháp vệ bên cạnh gầm lên, vung đao sắt chém thẳng vào cổ Sở Phong hòng giải vây cho trưởng quan.
Sở Phong không thèm quay đầu, vung cánh tay trái quấn vải thô đỡ trực diện nhát chém.
*Keng!*
Đao sắt chém vào cánh tay trái của Sở Phong phát ra tiếng va chạm như chém vào sắt thép nguội. Lớp vải thô rách toác, lộ ra những đường lôi văn màu xanh tím đang phát sáng rực rỡ dưới lớp da thịt rắn chắc như đá tảng. Nhục thân cực cảnh của tội tộc thối thể hoàn toàn miễn dịch với đao kiếm phàm trần của tu sĩ Luyện Khí Kỳ cấp thấp.
Sở Phong vặn cổ tay, dùng lực vạn cân bẻ gãy đôi lưỡi đao sắt của tên lính canh, rồi vung tay đập mạnh chuôi đao gãy vào lồng ngực hắn, đánh bay hắn văng xa vài trượng, thổ huyết chết ngay tại chỗ.
Triệt tiêu xong chướng ngại, bàn tay trái rực lôi văn của Sở Phong lao ra như vuốt rồng, bóp nghẹt lấy cổ họng béo ú của Trương Bá, nhấc bổng gã lên không trung.
"Khặc... Khặc..."
Trương Bá điên cuồng giãy giụa, hai chân đạp loạn xạ vào không trung. Gã dùng tay phải vung chiếc roi da lôi hỏa quất liên tục vào bả vai phải rỉ máu của Sở Phong hòng ép anh buông tay. Lôi hỏa từ roi da thiêu đốt da thịt Sở Phong bốc khói khét lẹt, nhưng đôi mắt anh vẫn không hề chớp lấy một cái, bàn tay trái càng siết chặt hơn, bóp nát yết hầu của gã, dập tắt mọi tiếng kêu cứu.
Sở Phong ngước nhìn Trương Bá đang trợn trừng đôi mắt đầy kinh hoàng và tuyệt vọng. Anh tập trung toàn bộ lôi oán tím sậm trong đan điền rách nát, dẫn lưu luồng năng lượng bạo liệt đi thẳng lên cánh tay trái, ngưng tụ hoàn toàn vào đầu ngón tay trỏ.
Một tia sét màu đen kịt, lạnh lẽo tột cùng bùng phát từ đầu ngón tay trỏ trái của Sở Phong, rít lên những tiếng gầm rú u uất của mười vạn tội nhân cổ đại.
Lôi Phạt Chỉ!
*Đoàng!*
Một tiếng nổ lôi điện trầm đục vang lên, hoàn toàn bị che giấu bởi một tiếng sấm sét tự nhiên khổng lồ vừa rạch ngang bầu trời đêm hoang dã.
Tia sét đen kịt bắn ra từ ngón tay Sở Phong, xuyên thấu qua trán Trương Bá, đập nát sọ đầu gã trong nháy mắt. Lôi hỏa cấm lực thiêu rụi thần hồn và linh đài của gã thành một đống tro tàn xám xịt từ bên trong.
*Phù phệ cắn trả!*
Cực hình đau đớn dội ngược về bả vai phải và bàn tay trái của Sở Phong. Đầu ngón tay trỏ trái của anh bị bỏng nặng, cháy xém và rỉ ra dòng máu đen đặc. Đan điền rách nát của anh trống rỗng hoàn toàn, tiêu hao mất 20% lượng huyết oán lực tích tụ khó khăn bấy lâu nay. Sở Phong loạng choạng quỳ một gối xuống bục đá, thở dốc nặng nề, nhưng ánh mắt anh vẫn rực sáng đầy ngạo nghễ.
Anh đã giết được ác bá Trương Bá.
Trương Bá chết không nhắm mắt, thân hình béo ú đổ sụp xuống vũng bùn nhão bên cạnh bục đá. Ngay khoảnh khắc gã vừa tắt thở, cuộn tranh Vạn Cổ Tội Nhân Đồ dắt bên hông Sở Phong bỗng nhiên bùng phát hắc quang diệt thế.
Một luồng oán khí khổng lồ rỉ ra từ xác chết của Trương Bá và những thợ mỏ đã khuất xung quanh lập tức bị bức họa cổ nuốt chửng hoàn toàn. Bức họa rực nóng lên, hấp thụ linh hồn và oán lực của kẻ ác để làm chất dinh dưỡng củng cố phong ấn tầng thứ nhất.
Từ trong túi áo rách rưới của xác chết Trương Bá, một tấm bản đồ bằng da thú rách nát rớt ra ngoài, dính đầy bùn máu.
Sở Phong cúi xuống nhặt tấm bản đồ lên. Trên mặt da thú cũ kỹ vẽ chi tiết hệ thống địa đạo ngầm phức tạp bên dưới mỏ quặng, dẫn thẳng đến một cấm địa rực đỏ phù văn có ghi ba chữ cổ: Huyết Đan Các.
"Huyết Đan Các... nơi giam giữ Sở Dao." Đôi mắt Sở Phong rực lên luồng sát khí ngút trời.
Hàng ngàn thợ mỏ tội tộc quỳ phía dưới ngơ ngác nhìn thiếu niên gầy gò mặc áo vải thô vừa tự tay diệt sát tên ác bá tàn bạo nhất mỏ quặng. A Ngưu run rẩy bò dậy từ vũng bùn, đôi mắt sáng ngời đầy lòng biết ơn và tôn sùng nhìn chằm chằm vào Sở Phong, vị thần cứu mạng của cậu.
"Sở Phong ca..." A Ngưu khàn giọng gọi, nước mắt hòa lẫn nước mưa chảy ròng ròng trên gương mặt đầy sẹo.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!