Nhạc nềnSakuya2

Thần Ma Thức Tỉnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối bao trùm lấy thần trí Sở Phong không phải là một khoảng không vô tận tĩnh lặng, mà là một đầm lầy oán khí đặc quánh, cuồn cuộn gầm rú như sóng dữ đại dương. Linh hồn rách nát của anh bị kéo tuột xuống, rơi tự do qua những tầng mây đen kịt rỉ máu. Xung quanh anh, tiếng khóc than, tiếng gào thét phẫn nộ của hàng vạn, hàng triệu sinh linh vang lên dồn dập, đâm thẳng vào thức hải như những cây kim bằng băng lạnh buốt. Đó là tiếng gầm u uất của mười vạn anh linh thái cổ, những kẻ bị đóng dấu tội nhân, bị chôn vùi dưới Tế Đàn Vực Sâu suốt vạn năm ròng rã. Thần hồn Sở Phong vốn dĩ đã vô cùng yếu ớt sau trận chiến với Trương Bá, nay lại gánh chịu áp lực đè nén khổng lồ này, bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt mỏng manh, tựa như một mảnh gốm sứ sắp sửa vỡ vụn.


"Ý chí phàm nhân hèn mọn, lại dám tự tiện đánh thức Vạn Cổ Tội Nhân Đồ?"


Một giọng nói lạnh lùng, vô cảm đột ngột vang lên từ cõi hư vô, đóng băng cả oán khí đang cuộn trào xung quanh.


Sở Phong cố gắng ngẩng đầu lên trong cơn đau đớn tột cùng. Trước mặt anh, những làn khói mực đen kịt rỉ máu từ bức họa cổ bắt đầu ngưng tụ, dệt nên một thân ảnh nhỏ nhắn mờ ảo. Đó là một nữ hài tử chỉ khoảng mười tuổi, khoác trên mình bộ huyết y đỏ rực như máu tươi mới chảy, lửng lơ trong không trung của thức hải. Gương mặt nàng thanh tú nhưng nhợt nhạt không một tia sinh khí, đôi mắt đen láy sâu hoắm không có tròng trắng, nhìn thẳng vào linh hồn Sở Phong như nhìn một vật chứa vô tri vô giác. Nàng chính là Họa Linh Nhi, linh trí dẫn đường của bức họa cấm kỵ tối cao.


"Kẻ Canh Giữ Tội Đồ thế hệ mới, đan điền rách nát, bả vai bị phế, thọ nguyên cạn kiệt." Giọng nói của Họa Linh Nhi máy móc và tàn nhẫn, vang lên những tiếng âm vang như kim loại va chạm. "Ngươi dùng huyết thệ để đánh thức bức họa, nhưng sức mạnh của mười vạn tội nhân cổ đại không bao giờ là miễn phí. Để mở khóa phong ấn tầng thứ nhất, khế ước ma đồ đòi hỏi thọ nguyên của ngươi làm vật giao dịch. Năm năm thọ nguyên trực tiếp bị tước đoạt, đổi lấy một sợi lôi oán sơ khai. Ngươi có chấp nhận gánh chịu cái giá này không?"


Sở Phong cắn chặt răng, linh hồn run rẩy dữ dội. Năm năm thọ nguyên đối với một phàm nhân bị lưu đày ở mỏ quặng vốn dĩ đã là một phần ba cuộc đời ngắn ngủi. Nhưng lúc này, gương mặt đẫm lệ của Sở Dao khi bị kéo đi, tiếng gào khóc tuyệt vọng của cô bé dưới roi da lôi hỏa của Trương Bá lại hiện lên rõ mồn một trong tâm trí anh. Cả hình ảnh Thẩm lão đầu hóa thành tàn tro màu huyết sắc để mở đường sống cho anh dưới Huyết Quật lạnh lẽo này nữa.


Nếu không có sức mạnh, anh chỉ là một con sâu cái kiến để mặc kẻ khác chà đạp. Nếu không có sức mạnh, em gái anh sẽ chết thảm trong Huyết Đan Các, trở thành dược dẫn cho lò đan tàn bạo của Quy Nguyên Tông (Ngoại môn).


"Ta chấp nhận!" Sở Phong gầm lên trong thức hải, ý chí phẫn nộ bùng phát xé rách một khoảng sương mù đen tối xung quanh. "Đừng nói là năm năm thọ nguyên, dù có phải hiến dâng cả nhục thân này cho ma tính cắn trả, ta cũng phải lật đổ cái tiên môn giả dối đó!"


"Thỏa thuận thành lập." Họa Linh Nhi vô cảm gật đầu. Nàng vung nhẹ cánh tay nhỏ bé bằng mực đen, một sợi tơ huyết sắc từ trán Sở Phong bay ra, bị hút thẳng vào tâm bức họa cổ. Trong chớp mắt, Sở Phong cảm thấy một phần sinh mệnh lực trong linh hồn mình bị tước đoạt thô bạo, thần trí mệt mỏi rã rời, mái tóc đen của linh thể như nhạt đi một tông màu.


Ngay khi giao dịch hoàn tất, bầu trời thức hải của Sở Phong đột ngột nứt ra một khe rãnh khổng lồ. Một luồng uy áp bá đạo, cuồng bạo như thiên tai giáng lâm, đè rạp toàn bộ oán khí xung quanh xuống đất. Từ trong khe nứt, một linh thể khổng lồ cao tới trượng khoác chiến bào lôi điện màu tím sậm bước ra. Gương mặt vị lôi tướng này cương nghị, lạnh lùng như tượng đá, đôi mắt rực lôi quang vô tận xé rách bóng tối.


Lôi Khải, tàn hồn tội nhân tầng thứ nhất của bức họa cổ, đã thức tỉnh.


Lôi Khải nhìn xuống linh hồn đầy vết rạn nứt của Sở Phong, ánh mắt tràn đầy sự khinh bỉ và ngạo nghễ của một vị thần tướng viễn cổ. "Hậu duệ của Lôi tộc ngày nay lại yếu ớt hèn mọn đến mức này sao? Một phàm nhân đan điền rách nát, ngay cả một tia linh khí thiên địa cũng không giữ nổi, mà đòi thừa kế lôi phạt nguyên thủy của ta?"


Không đợi Sở Phong trả lời, Lôi Khải vung tay phóng ra một luồng lôi oán màu tím đen hung bạo, hóa thành hàng vạn sợi xích sét quấn chặt lấy linh hồn Sở Phong, kéo căng anh giữa không trung thức hải.


"Áaa!"


Sở Phong hét lên đau đớn. Luồng lôi oán này không giống lôi hỏa thông thường, nó mang theo oán niệm tích tụ vạn năm của người chết, thiêu đốt thần hồn anh như hàng vạn ngọn lửa độc. Anh cảm thấy ý chí của mình đang bị luồng ma tính cuồng bạo kia xâm chiếm, muốn đồng hóa anh thành một dã thú khát máu chỉ biết giết chóc.


"Hấp thụ linh khí thiên địa để chống lại ta đi!" Lôi Khải gầm lên đầy thử thách. "Nếu ngươi không thể ngự trị được lôi oán, thần hồn ngươi sẽ hóa thành tro bụi ngay tại đây!"


Theo bản năng của một tu sĩ, Sở Phong cố gắng mở rộng các lỗ chân lông của linh thể, nỗ lực hút lấy linh khí thiên địa mỏng manh đang trôi nổi xung quanh Huyết Quật thực tại. Thế nhưng, ngay khi một sợi linh khí nhỏ nhoi vừa chạm vào đan điền rách nát của anh, một tiếng nổ lớn vang lên. Xiềng xích vô hình của thiên quy xích sắt—thứ cấm chế phong tỏa huyết mạch tội tộc vạn năm qua—đột ngột hiện hình rực sáng rực rỡ, đánh nát hoàn toàn đan điền của anh lần thứ hai. Cơn đau dội ngược từ đan điền khiến linh hồn Sở Phong suýt chút nữa tiêu biến hoàn toàn.


Lôi Khải cười lớn đầy bi phẫn: "Ngu xuẩn! Quy tắc thiên đạo ngụy tạo của chư thần đã khóa chặt con đường tu luyện của tội tộc chúng ta vạn năm qua! Ngươi muốn dùng linh khí của chúng để phản kháng ta? Đó là quy tắc của kẻ thù!"


Sở Phong nằm rạp dưới đất, linh thể nhợt nhạt đến mức gần như trong suốt. Anh thở dốc, đau đớn thấu xương tủy khiến thần trí anh quay cuồng. Nhưng trong cơn mê loạn, lời nói của Lôi Khải lại khơi dậy một manh mối lịch sử đáng sợ.


"Quy tắc của kẻ thù... Sự thật về Tội oán Lôi tộc... là gì?" Sở Phong khàn giọng hỏi, đôi mắt đen kịt nhìn chằm chằm vào vị lôi tướng khổng lồ.


Ánh mắt Lôi Khải chợt lóe lên một luồng lôi hỏa bi thương tột độ. Ông vung tay, một vi ảnh truyền thừa vạn năm trước hiện lên giữa không trung thức hải. Trong vi ảnh, Lôi tộc cổ đại vĩ đại đang ngự trị trên chín tầng trời, nắm giữ lôi phạt nguyên thủy để duy trì công lý cho nhân gian. Thế nhưng, mười vị Tiên Đế ngụy tạo vì lòng tham vô độ muốn độc chiếm thần vị, đã vu khống Lôi tộc là tội nhân phản nghịch, tàn sát hàng vạn tộc nhân và thiết lập hệ thống tế đàn để rút cạn khí vận huyết mạch của họ.


"Chúng ta không phải tội nhân! Chúng ta là những người thủ hộ lôi phạt nguyên thủy bị chư thần hãm hại!" Giọng nói của Lôi Khải vang vọng rít gào, chứa đựng nỗi u uất vạn cổ. "Máu của tội nhân Lôi tộc chính là ngọn lửa sẽ thiêu rụi thiên đình giả dối kia!"


Nhìn thấy thảm cảnh tộc nhân bị tàn sát vạn năm trước, nhìn thấy sự bất công dã man của thiên quy ngụy tạo đang đè nặng lên số phận của em gái và bản thân mình, ngọn lửa căm thù trong máu Sở Phong bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết. Chấp niệm bảo vệ muội muội Sở Dao và rửa sạch oan khuất cho dòng tộc đã giúp anh giữ vững một tia sáng lý trí cuối cùng giữa biển ma oán đang gào thét.


Anh không cần linh khí thiên địa giả dối của chư thần nữa!


Nếu thiên quy đã cấm tội tộc tu luyện, anh sẽ dùng chính máu thịt rách nát và oán khí của người chết làm năng lượng nghịch thiên phạt thần!


"Ta không cần linh khí của chúng!" Sở Phong gầm lên, hai tay nắm chặt lấy sợi xích sét lôi oán đang quấn quanh người. "Lôi Khải! Truyền thừa cấm thuật cho ta! Ta sẽ dùng máu đan điền rách nát này làm lò nung, dùng oán khí vạn cổ làm kiếm, chém đứt xiềng xích thiên quy!"


Lôi Khải nhìn chằm chằm vào thiếu niên gầy gò trước mặt. Trong đôi mắt rực lửa căm hờn và ý chí sắt đá không chịu khuất phục của Sở Phong, ông nhìn thấy hình bóng của những chiến sĩ Lôi tộc quả cảm năm xưa. Sự kiên cường bất khuất của phàm nhân mang tội ấn này đã hoàn toàn thuyết phục vị lôi tướng kiêu ngạo.


"Tốt! Có khí phách! Xứng đáng là truyền nhân duy nhất của Lôi tộc ta!" Lôi Khải cười lớn đầy bá đạo. "Hôm nay, ta truyền cho ngươi Tội Ấn Huyết Thuật! Hãy dùng máu đan điền của ngươi để nuôi dưỡng tội ấn, dùng lôi phạt cấm thuật sơ cấp này để tẩy tủy phạt cốt, đập đi xây lại hệ thống kinh mạch phế thải! Hãy chịu đựng nỗi đau đớn rách nát nhục thân này đi!"


Lôi Khải vung tay, một luồng khẩu quyết cổ xưa rực sáng màu tím đen bay thẳng vào trán Sở Phong, găm chặt vào tội ấn chữ 'Tội'.


Ngay lập tức, nghi thức hiến tế huyết nhục bắt đầu. Trong thức hải, linh hồn Sở Phong bị ngọn lửa lôi oán màu tím đen thiêu đốt dữ dội. Ở thế giới thực tại bên trong Huyết Quật lạnh lẽo, nhục thân đang bất tỉnh của Sở Phong cũng bắt đầu co giật kịch liệt. Máu từ đan điền rách nát chảy ngược dòng, đi tuần hoàn khắp các kinh mạch bế tắc lâu năm.


Quá trình tẩy tủy phạt cốt bằng lôi oán tàn nhẫn gấp trăm lần tu luyện thông thường. Sở Phong cảm thấy da thịt mình như bị bóc ra từng mảng, xương cốt bị đập vụn thành trăm mảnh rồi ghép lại dưới sức nóng của lôi hỏa. Bả vai phải bị phế rách nát của anh phát ra những tiếng kêu rắc rắc rợn người, xương bả vai gãy nát đang được lôi oán cưỡng ép kết nối lại, đúc nên những thớ thịt cứng cáp rực lửa lôi điện.


Từ các lỗ chân lông trên nhục thân Sở Phong, một lớp dịch đen hôi thối chứa đầy tạp chất độc tố bít tắc kinh mạch suốt mười bảy năm qua bắt đầu rỉ ra ngoài, bị lôi oán thiêu rụi thành những làn khói xám nhạt bốc mùi khét lẹt. Đan điền rách nát của anh dần được bao phủ bởi một lớp sương mù oán khí màu tím đen dày đặc, hình thành nên một trận nhãn sống sơ khai để lưu trữ lôi phạt cấm lực.


Cái giá phải trả vô cùng khốc liệt. Sở Phong nôn ra một ngụm máu đen lớn chứa đầy tạp chất kinh mạch, bả vai phải tuy được phục hồi nhưng vĩnh viễn mang một vết sẹo lôi văn màu đen rỉ máu đen hung bạo, tựa như một hình xăm sấm sét tàn khốc của ma đồ.


*Ầm!*


Một luồng sóng xung kích lôi oán màu tím sậm bùng phát từ nhục thân Sở Phong, quét sạch lớp bụi bặm và tử khí trong Huyết Quật sâu thẳm.


Sở Phong đột ngột mở mắt trong bóng tối của Huyết Quật. Đôi mắt anh không còn vẻ yếu ớt hèn mọn của một kẻ gác mộ phàm nhân nữa, mà rực lên hai luồng lôi quang màu u lam lạnh lẽo, mang theo ma tính cuồng bạo của vạn cổ tội nhân. Anh đã chính thức bứt phá đạt cảnh giới Thức tỉnh huyết oán (Mở khóa tầng 1) thuộc Luyện Khí Kỳ Trung Kỳ. Nhục thân gầy gò của anh giờ đây tràn đầy sức mạnh bộc phá của lôi oán thối thể, bả vai phải đã hoạt động trở lại bình thường, rực rỡ những đường lôi văn màu xanh tím ẩn hiện dưới da thịt cứng cáp.


Anh thở hắt ra một hơi, luồng khói xám nhạt bốc mùi lôi hỏa thoát ra từ khóe môi. Sở Phong cúi xuống, nhặt cuộn tranh rách nát Vạn Cổ Tội Nhân Đồ đang im lìm rỉ máu đen bên cạnh thân xác đã hóa thành tàn tro của Thẩm lão đầu. Anh cẩn thận quấn vải bố xung quanh bả vai phải rỉ máu đen để che giấu vết sẹo lôi văn cấm kỵ.


Thế nhưng, niềm vui bứt phá chưa kịp kéo dài thì một chấn động nhẹ từ trần đá của Huyết Quật truyền xuống, làm rơi rụng những mảnh vụn đá sắc nhọn.


Sở Phong nín thở ngưng thần, nhạy bén cảm nhận được oán khí dao động xung quanh nghĩa trang phía trên hầm ngầm. Tiếng bước chân nặng nề nện lên bùn nhão cùng tiếng roi da lôi hỏa rít gào quen thuộc của Trương Bá đang vang vọng từ phía lối vào nghĩa trang hoang phế, ngày một gần hơn. Trận pháp ngầm do Thẩm lão đầu hiến tế chân linh thiết lập đang bị thần thức truy quét của lính canh tuần tra bên ngoài càn quét dữ dội, xuất hiện những vết rạn nứt linh quang yếu ớt.


Lối ra của Huyết Quật sắp sửa bị phát hiện.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!