Tru Diệt Tiền Hữu Tài
Cơn mưa lôi độc dường như chưa bao giờ dứt trên bầu trời xám xịt của Phế Hoang Nguyên.
Sở Phong đứng lặng bên cạnh xác chết lạnh ngắt của Cơ Lôi. Dưới chân anh, bùn nhão trộn lẫn với máu tươi đỏ thẫm đang loang ra, bị nước mưa gột rửa thành những vệt hồng nhạt rồi thấm sâu vào kẽ đá. Luồng sáng tím sậm phóng ra từ chiếc la bàn đồng cổ của Cơ Lôi trước khi nổ tung đã biến mất hoàn toàn vào tầng mây kiếp nạn cuồn cuộn trên chín tầng trời.
Anh biết, luồng sáng đó chính là tín hiệu định vị tội ấn biến dị của mình. Chấp pháp đường của Quy Nguyên Tông và cả phân điện Chấp Pháp Điện hạ giới chắc chắn đã nhận được tọa độ này. Đại quân truy sát sẽ sớm kéo đến Lôi Hỏa Động như một đàn kền kền ngửi thấy mùi xác chết.
Nhưng trước khi đối đầu với cơn bão táp sắp tới, Sở Phong có một món nợ máu khác cần phải đòi lại ngay lập tức.
Anh cúi đầu nhìn bả vai phải của mình. Vết sẹo lôi văn màu đen rỉ ra từng giọt máu đen nhạt, bỏng rát như có hàng vạn con kiến lửa đang cắn xé. Nhục thân của anh vừa hoàn thành thối thể tẩy tủy cực cảnh, cứng như thép nguội, nhưng lớp dịch đen hôi thối chứa đầy độc tố tạp chất vẫn bám đầy trên da thịt. Sở Phong gạt đi lớp dịch bẩn thỉu ấy, vươn cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm lên.
Cánh tay trái của anh giờ đây không còn chút cảm giác phàm trần nào. Dưới lớp vải quấn thô rách bám đầy huyết tro tế đàn, những lớp vảy rồng ma tính màu đỏ thẫm ẩn hiện dưới lớp da thô ráp, phát ra những tia sét đen kịt rít gào mỏng manh. Đan điền rách nát của anh tạm thời ổn định nhờ oán lực từ mảnh Lôi Cốt Chi Mảnh đã dung hợp hoàn toàn vào tận xương tủy, nhưng kinh mạch tay trái vẫn bị bỏng sâu, rỉ máu đen do phản phệ lôi hỏa cắn trả. Anh chưa thể bộc phát lôi lực liên tục, nhưng sức mạnh nhục thân thuần túy thì đã đạt đến mức đao thương bất nhập trước vũ khí phàm trần.
"Tiền Hữu Tài... mười vạn linh thạch thô mua thông tin nơi ẩn náu của ta... ngươi có mạng nhận, nhưng không có mạng để tiêu đâu."
Sở Phong khàn khàn lẩm bẩm, đôi mắt u lam lóe lên một tia sát ý lạnh lẽo tột cùng. Anh dắt cuộn tranh Vạn Cổ Tội Nhân Đồ quấn vải bố ra sau hông, khẽ vuốt ve mặt tranh để cảm nhận hơi thở mỏng manh của muội muội Sở Dao đang ngủ đông bên trong. Sau đó, anh vận hành Quy Tức Ẩn.
Trong chớp mắt, nhịp tim của Sở Phong chậm dần rồi dừng hẳn. Thân nhiệt hạ thấp một cách đáng sợ, làn da thô ráp trở nên lạnh ngắt như đá tảng. Toàn bộ hơi thở, dao động linh lực và sinh khí của anh hoàn toàn bị thu hồi vào sâu trong đan điền rách nát. Lúc này, anh không khác gì một xác chết vô tri vô giác lướt đi lặng lẽ trong đêm mưa bão lôi đình, hướng thẳng về phía Hắc Thị Trấn.
***
Hắc Thị Trấn nằm ở vùng biên cảnh Phế Hoang Nguyên, là nơi tụ tập của những kẻ ngoài vòng pháp luật, tà tu tàn bạo và những chấp sự thương hội tham lam vô độ. Nơi đây quanh năm ngập tràn trong sương mù xám xịt và mùi tanh hôi của độc thảo biến dị.
Bên trong một mật thất xa hoa nằm sâu dưới lòng đất của tổng đàn thương hội chợ đen, Tiền Hữu Tài đang ngồi béo ú trên chiếc ghế bọc da yêu thú cấp cao. Gã mập lùn này khoác trên mình bộ y phục gấm hoa sang trọng, mười ngón tay mũm mĩm đeo đầy những chiếc nhẫn vàng bảo thạch lấp lánh. Trên chiếc bàn gỗ mun trước mặt gã là hàng chục hòm sắt chứa đầy linh thạch thô đỏ rực – tiền thưởng mười vạn linh thạch thô gã nhận được từ Quy Nguyên Tông sau khi bán đứng vị trí ẩn nấp của Sở Phong hòng đổi lấy thọ nguyên đan.
"Ha ha ha! Mười vạn linh thạch thô! Lần này lão tổ Quy Nguyên Tông chắc chắn sẽ ban thưởng cho ta một viên thọ nguyên đan thượng phẩm. Tên phế vật tội tộc Sở Phong kia giờ này chắc đã bị Chấp pháp đường băm vằm thành trăm mảnh rồi!" Tiền Hữu Tài híp đôi mắt ti hí lại, nụ cười giả tạo rạng rỡ đầy vẻ đắc ý.
Gã vừa dứt lời, ngọn nến đỏ rực trong mật thất đột ngột chao đảo dữ dội rồi tắt ngúm.
Một luồng âm phong lạnh buốt từ đâu tràn vào, mang theo mùi tử khí nồng nặc và hơi nóng hầm hập của lôi hỏa thối thể chưa tan hết. Không gian mật thất lập tức rơi vào bóng tối u ám, chỉ còn lại ánh sáng đỏ rực yếu ớt phát ra từ những viên linh thạch thô trên bàn.
"Ai?! Kẻ nào dám tự tiện xông vào mật thất của ta?!" Tiền Hữu Tài giật nảy mình, gã mập ú đứng phắt dậy, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán.
Từ trong góc tối của mật thất, một thân ảnh gầy gò khoác áo vải thô rách nát bám đầy huyết tro tế đàn từ từ bước ra. Trán anh khắc một chữ 'Tội' đỏ rực phát sáng mờ nhạt trong bóng tối, cánh tay trái quấn vải bố rách nát rủ xuống, tỏa ra một luồng ma oán lạnh lẽo tột cùng. Đôi mắt tím sậm rực lửa lôi điện tàn khốc của anh nhìn chằm chằm vào Tiền Hữu Tài như nhìn một kẻ đã chết.
"Sở... Sở Phong?! Ngươi... sao ngươi có thể còn sống?!" Tiền Hữu Tài kinh hoàng hét lên, gã lùi lại phía sau, suýt chút nữa ngã nhào khỏi ghế.
Gã không thể tin vào mắt mình. Cơ Lôi và hàng chục chấp pháp vệ tinh nhuệ đã bao vây Lôi Hỏa Động, tại sao tên phế vật tội tộc này lại có thể xuất hiện ở đây, không một tiếng động, như một bóng ma bước ra từ cõi chết?
"Tiền chấp sự, giao dịch sòng phẳng. Ngươi bán mạng của ta lấy mười vạn linh thạch thô, vậy hôm nay, ta đến để lấy mạng của ngươi." Giọng nói của Sở Phong khàn khàn, trầm đục vang vọng khắp mật thất.
"Mơ tưởng! Ngươi chỉ là một tên phế vật Luyện Khí Kỳ đan điền rách nát! Chết đi cho ta!"
Tiền Hữu Tài hoảng sợ tột độ, gã gầm lên một tiếng để lấy can đảm, đồng thời vỗ mạnh lên chiếc bàn tính vàng đeo bên hông. Chiếc bàn tính vàng bộc phát ra một luồng linh quang màu vàng kim rực rỡ, ngưng tụ thành một màng bảo hộ vững chắc bao phủ lấy toàn thân gã. Đồng thời, gã dẫm mạnh chân xuống đất, kích hoạt bẫy rập mật thất.
*Ầm! Ầm! Ầm!*
Hàng loạt cổng sắt dày cộm, nặng trịch từ trên trần mật thất sập xuống rầm rầm, giam lỏng Sở Phong bên trong không gian chật hẹp, cắt đứt mọi lối thoát ra ngoài.
Sở Phong không hề biến sắc. Anh vung cổ tay trái quấn vải bố rách nát, bắn ra ba cây Huyết Ấn Châm tẩm kịch độc Bách Độc Tiêu Cốt Tán cực mạnh ẩn giấu trong tay áo.
*Keng! Keng! Keng!*
Ba cây châm mảnh đâm trúng màng bảo hộ màu vàng kim của chiếc bàn tính vàng, bắn ra những tia lửa vàng nhạt rồi bị dội ngược văng ra ngoài vách đá. Màng bảo hộ của Tiền Hữu Tài là bảo vật phòng ngự linh lực cực tốt của cấp bậc Luyện Khí Kỳ Tầng 6, ám khí thông thường không thể xuyên thấu.
"Ha ha ha! Sở Phong! Đây là bàn tính vàng gia bảo của ta, có khả năng phòng ngự linh lực tuyệt đối! Ngươi không phá được đâu! Đợi chấp pháp vệ Quy Nguyên Tông đến đây, ngươi sẽ phải chết không toàn thây!" Tiền Hữu Tài nhìn thấy ám khí bị cản phá thì lấy lại tự tin, gã cười lớn hống hách.
"Phòng ngự linh lực?"
Sở Phong khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự lạnh lùng tàn nhẫn tột đỉnh. Anh biết rõ giới hạn của mình: kinh mạch tay trái đang bị thương sâu, bộc phát lôi oán sẽ bị cắn trả dữ dội. Nhưng nhục thân của anh vừa hoàn thành thối thể tẩy tủy cực cảnh, nhục thân lực vạn cân chính là thứ vũ khí thô bạo và hữu hiệu nhất để đập tan mọi cấm chế phòng ngự của kẻ thù.
Anh bước lên một bước, vách đá dưới chân nứt nẻ rạn nứt dưới sức nặng nhục thân cực cảnh. Sở Phong vươn cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm quấn vải bố ra. Dưới lớp vải bố rách nát, những lớp vảy rồng ma tính màu đỏ thẫm đột ngột hiện lên rực rỡ, tỏa ra một luồng uy áp nhục thân khổng lồ.
Anh nắm chặt nắm đấm trái hóa thạch rực lôi văn xanh tím, gồng cứng cơ bắp vạn cân, đấm thẳng vào màng bảo hộ màu vàng kim trước mặt.
*OÀNH!!!*
Một tiếng nổ kinh hoàng vang lên chấn động khắp mật thất ngầm. Sóng xung kích khổng lồ từ cú đấm nhục thân lực vạn cân quét qua, khiến những hòm sắt chứa linh thạch thô trên bàn bay tứ tung, va vào vách đá nổ tung bôm bốp.
Màng bảo hộ màu vàng kim của chiếc bàn tính vàng lập tức xuất hiện hàng vạn vết rạn nứt chằng chịt như mạng nhện, phát ra những tiếng rắc rắc ghê rợn trước khi nổ tung thành vạn mảnh vụn linh quang biến mất vào không trung. Chiếc bàn tính vàng đeo bên hông Tiền Hữu Tài rạn nứt nứt vỡ hoàn toàn, mất sạch linh tính.
"Phụt!"
Tiền Hữu Tài bị phản lực khổng lồ chấn động lồng ngực, phun ra một ngụm máu lớn, cơ thể mập ú bay vút về phía sau đập mạnh vào bức tường đá, khiến vách đá rạn nứt sụp đổ từng mảng.
"Không... Không thể nào! Nhục thân lực vạn cân?! Ngươi... ngươi rốt cuộc là quái vật phương nào?!" Tiền Hữu Tài trợn tròn đôi mắt ti hí đầy vẻ kinh hoàng tột độ. Gã rên rỉ đau đớn, xương sườn ngực trái đã bị chấn gãy hai chiếc.
Trong cơn tuyệt vọng điên cuồng, Tiền Hữu Tài vơ lấy một nắm linh thạch thô biến dị màu đỏ sậm trên mặt đất, kích hoạt toàn bộ linh lực tà đạo bên trong rồi điên cuồng ném thẳng về phía Sở Phong.
*Đoàng! Đoàng! Đoàng!*
Những viên linh thạch thô nổ tung dữ dội, giải phóng ra một luồng khói độc màu đỏ tía nồng nặc bốc mùi huyết tanh ăn mòn da thịt ghê rợn. Luồng khói độc này chứa oán khí tạp chất cực mạnh, chỉ cần hít phải một ngụm nhỏ sẽ ngay lập tức bị ăn mòn kinh mạch và mục nát phổi phế quản.
Sở Phong vẫn đứng im giữa màn khói độc đỏ tía dày đặc. Vải quấn trên cánh tay trái hóa thạch của anh bị lôi hỏa từ vụ nổ linh thạch cháy xém hoàn toàn, lộ ra lớp da thịt hóa thạch đỏ thẫm rực lôi văn màu xanh tím và vảy rồng ma tính ghê rợn.
Nhờ có Quy Tức Ẩn, nhịp tim và hơi thở của anh đã hoàn toàn ngưng trệ, anh không cần hít thở linh khí thiên địa nên khói độc hoàn toàn vô dụng đối với nhục thân của anh. Hơn nữa, dòng máu tội nhân biến dị trong cơ thể anh tự động tuần hoàn, tịnh hóa hoàn toàn chút độc tố mỏng manh vừa chạm vào da thịt.
Sở Phong lướt qua màn khói độc đỏ tía như một bóng ma bất tử bước ra từ lòng đất. Anh áp sát Tiền Hữu Tài trong chớp mắt, vươn bàn tay trái hóa thạch thô ráp ra, chộp chặt lấy cổ họng gã mập ú nhấc bổng lên không trung.
*Rắc! Rắc! Rắc!*
Sở Phong dùng tay phải bẻ gãy hai tay và hai chân của Tiền Hữu Tài một cách dứt khoát, tàn khốc, triệt để dập tắt mọi ý định kích hoạt bùa dịch chuyển hay bẫy rập ngầm của gã.
"A... A... Tha mạng! Sở Phong ca! Sở Phong đại gia! Tha mạng cho ta!" Tiền Hữu Tài gào thét thảm thiết, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, toàn thân run rẩy kịch liệt trong bàn tay hóa thạch lạnh ngắt của Sở Phong. "Ta có tiền! Ta có mười vạn linh thạch thô! Ta có thọ nguyên đan! Ta sẽ đưa hết cho ngươi! Xin ngươi đừng giết ta!"
"Tiền chấp sự, ta đã nói rồi, giao dịch sòng phẳng." Gương mặt Sở Phong thanh tú nhưng lạnh lùng như tượng đá dưới ánh sáng đỏ yếu ớt của linh thạch. "Ngươi dùng mạng của ta để đổi lấy mười vạn linh thạch thô. Vậy hôm nay, ta lấy mạng của ngươi để bù vào món nợ phản bội đó. Rất sòng phẳng."
Bàn tay trái hóa thạch của Sở Phong từ từ siết chặt lại, bóp nghẹt cổ họng Tiền Hữu Tài khiến gã không thể thở nổi, mặt mũi tím tái, hai mắt trợn ngược đầy vẻ tuyệt vọng.
"Trước khi chết, trả lời ta một câu hỏi." Sở Phong trầm giọng nói, luồng lôi oán tím sậm trong mắt anh xẹt qua một tia tàn khốc. "Chưởng môn Triệu Hằng đang ở đâu? Hắn đang bày mưu tính kế gì để đối phó ta?"
Tiền Hữu Tài ú ớ trong cổ họng, gã dùng chút tàn lực cuối cùng gật đầu lia lịa để cầu xin một hơi thở. Sở Phong khẽ nới lỏng bàn tay trái ra một chút.
"Khụ... khụ... Chưởng môn... Chưởng môn Triệu Hằng đang ở Phế Hoang Nguyên... Hắn đang đích thân thiết lập **Thiên La Trận Địa**... Hắn dùng đại trận ngũ hành lôi hỏa để phong tỏa hoàn toàn lối thoát biên cảnh của ngươi... Hắn muốn vây bắt ngươi đoạt lại bức họa cổ..." Tiền Hữu Tài hổn hển khai ra, giọng nói run rẩy tột độ.
"Còn thúc phụ của ta? Sở Hồng Sơn đang ở đâu?!" Sở Phong gầm lên, bàn tay siết chặt thêm một phân.
"Ta... ta không biết rõ... Nhưng ta nghe nói... Đại trưởng lão Vân Hải dẫn đầu Quy Nguyên Tông (Chấp pháp đường) đã bắt đầu di chuyển về phía nghĩa trang hoang phế... Họ muốn san bằng nghĩa trang, bắt giữ thúc phụ ngươi và toàn bộ tàn dư Lôi tộc làm con tin để ép ngươi lộ diện... Thời gian... thời gian họ xuất phát đã được nửa ngày rồi!"
Tiền Hữu Tài gào lên trong tiếng khóc nghẹn.
Nghe đến đây, đồng tử Sở Phong co rụt lại dữ dội.
Một luồng sát ý ngút trời cùng oán khí đen kịt từ Vạn Cổ Tội Nhân Đồ đột ngột bùng phát, chấn động khắp mật thất ngầm. Quy Nguyên Tông (Chấp pháp đường) đã bắt đầu hành động! Đại trưởng lão Vân Hải đang dẫn quân tiến về nghĩa trang hoang phế để tàn sát tộc nhân và bắt giữ thúc phụ Sở Hồng Sơn của anh!
Thúc phụ Sở Hồng Sơn bị mù hai mắt, kinh mạch bị phế hoàn toàn, làm sao có thể chống đỡ nổi đại quân chấp pháp vệ tàn bạo của Vân Hải?
Thời gian cứu thúc phụ cực kỳ gấp rút, từng hơi thở chậm trễ đều phải trả giá bằng máu của đồng tộc phàm nhân hèn mọn.
"Sở Phong... ta đã khai hết rồi... xin ngươi... xin ngươi tha mạng..." Tiền Hữu Tài khóc lóc cầu xin.
Sở Phong nhìn gã mập ú tham lam trước mặt, ánh mắt không một chút dao động từ bi. Chính đạo Quy Nguyên Tông và những kẻ tay sai chợ đen này chưa bao giờ biết đến lòng trắc ẩn đối với tội tộc phàm nhân. Đối với kẻ phản bội bán đứng cốt nhục đồng bào vì tiền tài, sự khoan nhượng chính là tội ác.
*Rắc!*
Sở Phong không một chút do dự, bàn tay trái hóa thạch vặn mạnh một phát, bẻ gãy cổ họng Tiền Hữu Tài dứt khoát.
Tiền Hữu Tài trợn tròn đôi mắt ti hí đầy vẻ kinh hoàng tột độ, cơ thể béo ú co giật vài cái rồi mềm nhũn ra, chết không nhắm mắt. Oán khí từ cái chết đầy sợ hãi của gã lập tức bị bức họa cổ Vạn Cổ Tội Nhân Đồ bên hông Sở Phong nuốt chửng hoàn toàn, để lại một xác chết lạnh ngắt nằm gục dưới đất bùn mật thất.
Sở Phong buông tay, xác Tiền Hữu Tài rơi bịch xuống đất lầy lội. Anh vung tay trái hóa thạch, quét sạch toàn bộ mười hòm linh thạch thô trên bàn cất vào trong chiếc Thần Không Túi rách nát thu được từ xác l lính canh trước đó để làm tài nguyên bứt phá Trúc Cơ sau này.
Anh ngước nhìn luồng ánh sáng tím truyền tin của la bàn Cơ Lôi vẫn đang lượn lờ mờ nhạt trên bầu trời mây đen ngoài ô cửa thông gió mật thất ngầm.
"Vân Hải... Triệu Hằng... Quy Nguyên Tông..."
Sở Phong nghiến răng đến mức bật máu tươi nhuộm đỏ nanh răng rách nát. Anh quay người, thi triển Thừa Vân Bộ lướt đi mờ ảo như một tia lôi hỏa màu tím sậm xé rách màn đêm hoang dã, điên cuồng lao thẳng về phía nghĩa trang hoang phế dưới chân tế đàn Quy Nguyên Tông.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!