Lôi Hỏa Thối Thể
Ánh sáng xanh lam nhạt từ viên Lôi Châu nhân tạo trên tay Lôi Lệ tỏa ra ngày một gay gắt, rít lên những tiếng lách tách chói tai như hàng vạn con độc trùng đang điên cuồng cắn xé không khí. Luồng lôi điện ngụy tạo ấy tuy không mang bản nguyên nguyên thủy của Lôi tộc, nhưng dưới sự nâng đỡ của tu vi Luyện Khí Kỳ Tầng 9 Đỉnh Phong, nó vẫn tạo ra một áp lực khổng lồ, ép chặt lấy không gian nhỏ hẹp của mật thất kho chứa sâu dưới lòng đất Huyết Tinh Khoáng Lĩnh.
Sở Phong đứng tựa lưng vào vách đá rạn nứt, lồng ngực phập phồng dữ dội. Mỗi nhịp thở của anh đều kéo theo một cơn đau buốt thấu xương từ ba chiếc xương sườn gãy bên ngực phải. Vết sẹo lôi văn màu đen trên bả vai phải vẫn rỉ ra từng giọt máu đen nhạt, bỏng rát như lửa đốt. Kinh mạch cánh tay trái – nơi vừa tiếp xúc trực tiếp với Lôi Cốt Chi Mảnh – đang co thắt kịch liệt, tổn thương thêm mười phần mười do lôi oán bản nguyên tàn phá. Đan điền rách nát của anh trống rỗng, chỉ còn lại trận nhãn lôi oán sơ khai đang xoay tròn một cách yếu ớt để duy trì hơi tàn.
"Sở Phong, kẻ mang tội ấn hèn mọn!" Lôi Lệ bay lơ lửng giữa không trung, chiến giáp lôi đình trên người hắn phát ra những luồng quang mang ngạo nghễ. Giọng nói của hắn vang vọng khắp hầm mỏ, tràn đầy sự khinh bỉ tột cùng: "Ngươi nghĩ mình là ai? Một tên nô lệ gác mộ đan điền rách nát, lại dám mơ tưởng nắm giữ lôi phạt nguyên thủy? Hôm nay, Ngự Lôi Tông ta sẽ dùng ngụy thiên lôi này để tước đoạt toàn bộ huyết mạch của ngươi, đập nát bức họa rác rưởi kia, đưa ngươi về với cát bụi!"
Sở Phong không nói một lời. Ánh mắt u lam của anh lạnh lùng khóa chặt vào viên Lôi Châu nhân tạo đang xoay tròn trên tay đối thủ. Đầu óc anh vận hành với tốc độ cực hạn. Anh nhận ra, dù lôi lực của Lôi Lệ rất mạnh, nhưng luồng linh lực màu xanh lam kia lại có phần hỗn loạn, không hề thuần khiết. Đó là điểm yếu chí mạng của lôi căn nhân tạo. Hắn phụ thuộc hoàn toàn vào viên lôi châu kia để dẫn động ngụy thiên lôi. Chỉ cần phá hủy nó, đạo cơ của hắn sẽ sụp đổ hoàn toàn.
Nhưng để áp sát một tu sĩ Luyện Khí Đỉnh Phong đang được bảo hộ bởi lưới điện dày đặc, Sở Phong biết mình chỉ có duy nhất một cơ hội. Và cái giá phải trả sẽ là nhục thân vốn đã rách nát này.
"Chết đi!" Lôi Lệ mất kiên nhẫn, gầm lên một tiếng dữ dội. Hắn vung tay, viên Lôi Châu nhân tạo bộc phát luồng sáng trắng xóa. Hắn thi triển kiếm chiêu cuối cùng của Ngụy Thiên Lôi Quyết, dẫn động một cột lôi đình ngụy tạo khổng lồ chém thẳng xuống đầu Sở Phong. Luồng sét xanh lam rít gào, mang theo sức mạnh hủy diệt muốn san bằng cả mật thất.
Sở Phong nghiến răng đến mức bật máu, không hề tháo lui. Anh vung thanh tàn kiếm gãy rỉ sét Lôi Thiết Kiếm lên chống đỡ.
*Oành!*
Sức mạnh bạo liệt của cột lôi hỏa nhân tạo giội xuống dữ dội. Thanh Lôi Thiết Kiếm thô sơ vốn được rèn từ xiềng xích tội nhân lập tức đỏ rực lên, một góc lưỡi kiếm bị sức nóng kinh hoàng nung chảy hoàn toàn, biến dạng trong chớp mắt. Luồng lôi điện ngụy tạo dọc theo thân kiếm giật ngược vào bả vai phải của Sở Phong, khiến vết sẹo lôi văn nổ tung, máu đen bắn tung tóe. Nhục thân anh run rẩy kịch liệt, suýt nữa thì quỵ ngã.
"Ha ha ha! Quả nhiên là phế vật tội tộc! Thanh kiếm rách của ngươi không đỡ nổi một đòn!" Lôi Lệ cười điên cuồng, thúc giục lôi châu ép sát xuống hòng thiêu rụi Sở Phong thành tro bụi.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc Lôi Lệ tự mãn nhất, khi hắn chủ động áp sát để kết liễu đối thủ, đôi mắt Sở Phong đột ngột rực lên luồng hắc quang ma oán lạnh lẽo.
"Ngươi thua rồi." Sở Phong khàn khàn mở miệng.
Anh buông thanh kiếm gãy đã nóng chảy một nửa, vươn cánh tay trái quấn vải bố thô sơ ra ngoài. Dưới lớp vải rách nát, những lớp vảy rồng ma tính màu đỏ thẫm đột ngột hiện lên rực rỡ, tỏa ra luồng oán khí đen kịt của mười vạn tội nhân. Anh gầm lên một tiếng, vận hành nhục thân lực cực hạn, thi triển **Huyết Lân Chưởng**!
*Bùm!*
Bàn tay trái hóa thạch phủ đầy vảy rồng ma tính của Sở Phong không tránh né, trực tiếp chụp lấy lưỡi kiếm lôi đình rực sáng của Lôi Lệ bằng sức mạnh thuần túy. Sét xanh lam nổ tung trên lòng bàn tay hóa thạch, thiêu đốt lớp vải bố thành tro, nhưng không thể xuyên thấu lớp vảy rồng cứng như thép nguội. Với một tiếng gầm đầy uy lực, Sở Phong bóp chặt năm ngón tay, cưỡng ép bẻ gãy hoàn toàn lưỡi kiếm lôi đình của đối thủ thành trăm mảnh vụn ánh sáng.
"Cái gì?! Nhục thân của ngươi sao có thể..." Lôi Lệ kinh hoàng tột độ, gương mặt cắt không còn một giọt máu. Hắn điên cuồng muốn lùi lại để kéo giãn khoảng cách.
Nhưng đã quá muộn.
Sở Phong đã dùng nhục thân gánh chịu một đòn chí mạng chính là để đổi lấy khoảnh khắc áp sát này. Anh không để đối thủ kịp thở, vươn ngón tay trỏ trái lên, dồn toàn bộ lôi oán bản nguyên tích tụ từ Lôi Cốt Chi Mảnh trong túi trữ vật rách vào đầu ngón tay. Đầu ngón tay anh lập tức bỏng rát, chuyển sang màu đen kịt rỉ máu đen tàn khốc.
**Lôi Phạt Chỉ**!
*Hưu!*
Một tia sét màu đen kịt, mang theo oán khí ngút trời và sức mạnh tàn sát của lôi phạt nguyên thủy bắn ra từ đầu ngón tay trỏ của Sở Phong, xé rách màn lưới điện màu xanh lam nhạt, đâm thẳng vào đan điền của Lôi Lệ.
*Phập! Đoàng!*
Viên Lôi Châu nhân tạo lơ lửng trước ngực Lôi Lệ bị tia sét đen bắn trúng, lập tức xuất hiện những vết rạn nứt chằng chịt rồi nổ tung thành vạn mảnh vụn linh lực vô dụng. Tia sét đen tiếp tục xuyên thấu qua lớp giáp lôi đình, phá hủy hoàn toàn lôi căn nhân tạo ẩn sâu trong đan điền của hắn.
"Á!!! Đan điền của ta! Đạo cơ của ta!" Lôi Lệ thét lên một tiếng thảm thiết đau đớn tột cùng. Toàn bộ lôi lực ngụy tạo trong cơ thể hắn mất đi sự kiểm soát của lôi châu, bắt đầu giật ngược tàn phá kinh mạch của chính hắn. Hắn ngã sầm xuống đất bùn lầy lội, cơ thể co giật kịch liệt dưới sự thiêu đốt của lôi hỏa cắn trả, vĩnh viễn hóa thành một phế nhân gánh chịu đau đớn.
Sở Phong không thèm nhìn kẻ bại trận lấy một lần. Anh biết tiếng nổ bạo liệt vừa rồi chắc chắn đã đánh động đến lực lượng tuần tra của Chấp pháp đường Quy Nguyên Tông đang vây quét bên ngoài. Hơn thế nữa, nhục thân anh đang ở trạng thái rách nát cực hạn. Cánh tay trái hóa thạch nứt nẻ sâu tận xương sườn, máu đen và máu vàng huyết lẫn lộn rỉ ra không ngừng. Đan điền rách nát rên rỉ dữ dội dưới áp lực của lôi oán bản nguyên vừa bộc phát.
Anh siết chặt túi trữ vật rách chứa mười viên Tội Huyết Tinh Thạch và Lôi Cốt Chi Mảnh, lập tức thi triển **Thừa Vân Bộ** phối hợp với **Huyết Ảnh Bộ**. Một tàn ảnh bằng máu oán khí rực đỏ được để lại tại chỗ cũ để đánh lừa thần thức truy quét, trong khi bản thể Sở Phong đã hóa thành một luồng khói đen nhạt, lặng lẽ trốn thoát qua đường hầm ngầm sạt lở, hướng thẳng về phía bế quan ẩn mật nhất: **Lôi Hỏa Động**.
Cơn bão lôi độc ngoài trời vẫn gầm rú dữ dội khi Sở Phong lướt đi trong đêm tối. Sau gần nửa canh giờ chạy đua với tử thần, anh đã đặt chân vào sâu trong Lôi Hỏa Động. Đây là một hang động tự nhiên nằm sâu dưới đáy Phế Hoang Nguyên, vách đá xung quanh rực đỏ lên như than nung do một mạch lôi hỏa ngầm liên tục rò rỉ nhiệt độ kinh hoàng. Giữa hang động là một hồ lôi hỏa nhỏ, nơi những tia sét màu đỏ sậm phóng ra lách tách trên mặt chất lỏng rực cháy.
Sở Phong quỵ gối xuống nền đá nóng bỏng, thở dốc ra từng ngụm khói đen nhạt. Anh lấy cuộn tranh Vạn Cổ Tội Nhân Đồ dắt bên hông ra, đặt sang một bên. Bức họa cổ đang run rẩy nhẹ, rò rỉ ra những làn khói ma oán màu đen để che chở thần thức anh khỏi sự truy quét của Chưởng môn. Bên trong tranh, muội muội Sở Dao vẫn đang ngủ đông yên bình dưới sự bảo vệ của mảnh ngọc bội vỡ tỏa linh quang ấm áp.
"Dao Nhi... anh sẽ không chết... anh phải cứu em..." Sở Phong thì thầm, ánh mắt u lam xẹt qua một tia quyết đoán điên cuồng.
Anh biết đan điền rách nát của mình không thể chịu đựng thêm được nữa. Nếu không tiến hành thối thể tẩy tủy ngay lập tức, anh sẽ bị lôi oán bản nguyên tự bạo thiêu rụi thành tro bụi. Anh lấy mười viên **Tội Huyết Tinh Thạch** và **Lôi Cốt Chi Mảnh** ra khỏi túi rách. Mảnh xương cổ của tổ tiên rực lên lôi điện màu tím sậm bạo liệt, như muốn xé rách bàn tay trái hóa thạch của anh.
Sở Phong thiết lập một kết giới oán khí mỏng xung quanh cửa động để che giấu thiên cơ. Sau đó, anh cầm mười viên tinh thạch, điên cuồng hấp thụ luồng oán lực nồng đậm bên trong. Từng luồng năng lượng màu đỏ sậm hung bạo xông thẳng vào đan điền rách nát, cưỡng ép gột rửa kinh mạch phế thải.
Tiếp theo, Sở Phong áp mảnh Lôi Cốt Chi Mảnh trực tiếp vào vết thương nứt nẻ trên cánh tay trái hóa thạch. Luồng lôi oán bản nguyên nguyên thủy cực kỳ thuần khiết lập tức nung chảy mảnh xương cổ, hòa tan trực tiếp vào huyết mạch cánh tay trái, tạo ra những lôi văn màu xanh tím ẩn hiện dữ dội dưới lớp da vảy rồng.
"A..." Sở Phong nghiến chặt răng, khớp xương kêu rắc rắc. Nỗi đau đớn bóc da xẻ thịt tột cùng ập đến khiến toàn thân anh run rẩy dữ dội.
Không dừng lại, Sở Phong bước tới rìa hồ lôi hỏa rực đỏ. Anh nhắm mắt lại, dốc toàn lực vận hành **Lôi Hỏa Thối Thể Pháp** – cấm pháp luyện thể tàn khốc nhất của tội tộc. Anh không hề do dự, nhảy thẳng vào giữa hồ lôi hỏa đang sôi sùng sục.
*Uỳnh!*
Lôi hỏa bùng phát dữ dội từ mạch đá rực đỏ dưới đáy hồ, lập tức bao phủ và thiêu đốt nhục thân Sở Phong. Da thịt anh bắt đầu nứt nẻ kịch liệt dưới sức nóng kinh hoàng, rỉ ra từng lớp dịch đen hôi thối chứa đầy tạp chất và độc tố tích tụ vạn năm trong kinh mạch phế thải. Từng thớ cơ, từng đoạn xương cốt tội tộc bị lôi hỏa bẻ gãy, đập đi xây lại một cách dã man.
Nỗi đau đớn tột cùng vượt quá giới hạn chịu đựng của phàm nhân khiến linh đài Sở Phong rạn nứt dữ dội. Anh muốn gào thét, muốn từ bỏ, nhưng hình ảnh muội muội Sở Dao đang ngủ đông bên trong bức họa cổ hiện lên như một mỏ neo sắt đá, giữ chặt lấy đạo tâm đang lung lay của anh. Anh không được phép chết ở đây.
Sở Phong nắm chặt hai nắm tay dưới đáy hồ lôi hỏa, gồng cứng nhục thân rách nát để đón nhận sự gột rửa tàn khốc của **Huyết khí thối thể (Tẩy tủy sơ bộ)**. Tiếng rống bi tráng, đầy bất khuất của thiếu niên tội tộc vang vọng khắp hang động lôi hỏa rực đỏ, xé rách màn đêm âm u của Phế Hoang Nguyên.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!