Nhạc nềnSakuya2

Huyết Thệ Nghĩa Trang

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa ở Đông Lăng Hoang Vực không có lấy một giọt nước sạch. Nước mưa tuôn xuống từ bầu trời xám xịt luôn mang theo sắc đen nhạt của huyết tro, thứ tàn dư bốc lên từ các lò luyện đan vạn nhân của Quy Nguyên Tông. Huyết tro rơi xuống vách đá, bám vào kẽ đất, biến vùng bình nguyên hoang phế này thành một nghĩa địa khổng lồ rỉ ra mùi tanh hôi mục nát. Dưới chân Tế Đàn Vực Sâu, những nấm mồ đất đắp vội nằm san sát nhau như những chiếc vảy ghẻ lở trên da thịt của mặt đất. Đây chính là Mộ Địa Tội Nhân, nơi chôn cất những phàm nhân mang dòng máu tội tộc bị vắt kiệt sức lao động cho đến chết.


Sở Phong quỳ gối trên đống bùn nhão nhoét, bả vai gầy guộc run rẩy dưới lớp áo vải thô xám rách nát. Gương mặt thiếu niên mười bảy tuổi hốc hác, tái nhợt vì đói khát, nhưng đôi mắt hẹp dài lại đen kịt như mực vẽ cổ. Trên trán anh, một ấn ký chữ 'Tội' đỏ sậm rỉ ra những vệt máu đen khô khốc, minh chứng cho xiềng xích thiên quy đang phong tỏa huyết mạch Lôi tộc cổ đại của anh. Đan điền trong cơ thể anh rách nát hoàn toàn, trống rỗng và lạnh ngắt, không thể giữ lại nổi một tia linh khí mỏng manh nào của thiên địa. Đối với tiên nhân ngự trị trên cao kia, anh chỉ là một kẻ phế thải hèn mọn nhất, một con sâu cái kiến sinh ra để dọn xác phàm nhân.


"Anh ơi... ăn một miếng đi."


Một giọng nói nhỏ nhẹ, khản đặc vang lên bên tai. Sở Phong quay đầu lại, nhìn thấy muội muội Sở Dao đang bưng một bát cháo loãng đen ngòm, bên trong chỉ có vài hạt gạo mốc trôi nổi cùng mấy cọng cỏ dại dính bùn. Cô bé mới mười ba tuổi, gầy gò đến mức lộ rõ cả xương sườn dưới manh áo vải thô bám đầy huyết tro tế đàn. Trên trán Sở Dao, một ấn ký sấm sét mờ nhạt bị tàn phá nặng nề bởi lôi hỏa cấm chế, thỉnh thoảng lại giật lên những tia sáng yếu ớt, mang lại cho cô bé nỗi đau đớn thấu xương tủy.


Sở Phong mím chặt môi, bàn tay thô ráp xoa nhẹ mái tóc xơ xác của em gái. Anh đẩy bát cháo lại phía cô bé, giọng khàn khàn:


"Dao Nhi ăn đi. Anh không đói. Dọn xong mấy cái xác này, Thẩm lão đầu sẽ mang thêm củi khô về. Đêm nay lạnh lắm, em phải giữ ấm."


Cách đó không xa, một bóng người còng rạp đang lặng lẽ dùng chiếc cuốc sắt cũ kỹ đào từng tấc đất cứng. Đó là Thẩm lão đầu, lão bộc câm điếc canh giữ nghĩa trang này cùng anh suốt mười năm qua. Lão già gầy gò rách rưới, da dẻ nhăn nheo như vỏ cây già bám đầy bùn đất nghĩa địa, lưỡi bị cắt cụt tận gốc khiến lão chỉ có thể phát ra những tiếng 'úa úa' vô nghĩa trong cổ họng. Nhưng Sở Phong biết, lão là người duy nhất trên đời này không nhìn anh bằng ánh mắt khinh bỉ của kẻ bề trên.


Đột nhiên, tiếng mưa rơi bị xé rách bởi tiếng roi da quất vào không khí phát ra những tiếng nổ lách tách của lôi quang xanh lam.


"Lũ rác rưởi tội tộc! Tránh ra hết cho ta!"


Một giọng nói hống hách, tàn ác vang lên từ phía lối vào nghĩa trang. Cánh cửa tre sập xệ của Thảo Ốc Nghĩa Địa bị một cú đá cực mạnh bẻ gãy làm đôi, bắn ra những mảnh vụn găm thẳng vào đống bùn nhão.


Trương Bá, gã ác bá cai ngục của mỏ quặng Quy Nguyên Tông, nghênh ngang bước vào. Gã cao lớn vạm vỡ, mặc áo giáp da rách rưới bám đầy máu khô của thợ mỏ, khuôn mặt đầy sẹo lồi lõm r rỉ sát khí. Trên tay phải của gã, chiếc roi da rỉ sắt tẩm kịch độc lôi hỏa đang rít gào những tia sét xanh lam nhạt, mỗi lần quất xuống đất đều để lại một vệt cháy xém bốc khói khét lẹt.


"Trương đại nhân, có chuyện gì vậy?" Sở Phong đứng bật dậy, chắn trước mặt Sở Dao, bàn tay âm thầm siết chặt chiếc cuốc sắt rỉ sét dùng để đào mộ.


"Chuyện gì?" Trương Bá híp đôi mắt ti hí đầy mụn thịt nhìn chằm chằm vào Sở Dao, nụ cười dâm tà lộ ra hàm răng vàng khè. "Chưởng sự tế đàn Tào Lĩnh đại nhân đang cần gấp ba mươi tội nữ mang huyết mạch biến dị để làm lò thử thuốc cho lò luyện Huyết Linh Đan. Con ranh này tuy gầy yếu, nhưng ấn ký sấm sét trên trán nó lại là thứ dược dẫn tuyệt hảo. Mau giao nó ra đây!"


Sở Dao sợ hãi hét lên một tiếng, hai bàn tay nhỏ bé ôm chặt lấy vạt áo rách của Sở Phong, toàn thân run rẩy kịch liệt như chú chim non trước bão dữ.


"Không được! Em gái ta linh căn đã bị phế, thể chất suy kiệt, đưa vào đan phòng thử thuốc chắc chắn sẽ chết!" Đôi mắt Sở Phong đỏ rực, gân xanh trên trán giật liên hồi dưới ấn ký chữ 'Tội'.


"Chết? Thân phận tội nhân phàm cốt của các ngươi, mạng sống còn không bằng một viên linh thạch hạ phẩm! Được hiến tế cho đan phòng của Tào Lĩnh đại nhân là phúc phận vạn đời của nó!" Trương Bá cười lạnh, vung tay quất mạnh chiếc lôi tiên hướng thẳng vào mặt Sở Phong.


*Chát!*


Tiếng sét nổ vang, nhưng đòn đánh không rơi vào người Sở Phong. Thẩm lão đầu không biết từ lúc nào đã lao tới, dùng nhục thân gầy gò của mình chắn trước mặt anh. Chiếc roi lôi hỏa tàn nhẫn quất rách nát bả vai lão già, lôi hỏa màu xanh lam thiêu đốt kinh mạch rầm rập, khiến thịt da lão cháy khét đen thui. Lão già câm không thể rên rỉ, chỉ có thể run rẩy dữ dội, ngã quỵ xuống đống bùn nhão, máu tươi phun ra nhuộm đỏ cả vũng nước mưa.


"Thẩm gia!"


Sở Phong gầm lên một tiếng phẫn nộ tột cùng. Chấp niệm bảo vệ người thân bộc phát, anh vung chiếc cuốc sắt rỉ sét, dốc toàn bộ sức mạnh nhục thân vạn cân lao thẳng về phía Trương Bá. Nhát cuốc mang theo gió bão rít gào, nhắm thẳng vào cổ họng gã ác bá.


"Một lũ phế vật đan điền rách nát mà cũng đòi phản kháng?"


Trương Bá khinh bỉ hừ lạnh. Gã là tu sĩ Luyện Khí Kỳ tầng thứ tư, linh lực trong cơ thể bộc phát tạo thành một lớp màng bảo hộ lôi quang mỏng quanh thân. Nhát cuốc sắt rỉ của Sở Phong chém mạnh vào màng bảo hộ, phát ra một tiếng nổ lớn, nhưng lôi hỏa phản phệ từ màng bảo hộ lập tức giật ngược trở lại.


Sở Phong cảm thấy hai tay tê dại, da thịt lòng bàn tay bạo liệt rách nát, máu tươi tuôn xối xả. Chiếc cuốc sắt rỉ bay mất dạng. Trương Bá xoay người quất ngược lôi tiên, quấn chặt lấy bả vai phải của Sở Phong, lôi hỏa độc tố lập tức ăn mòn sâu vào da thịt anh tận xương tủy.


"Aaa!"


Sở Phong hét lên đau đớn, bả vai phải rách nát hoàn toàn, xương bả vai vang lên tiếng rạn nứt giòn giã. Gã ác bá tung một cú đá cực mạnh vào ngực Sở Phong, tu vi chênh lệch quá lớn đánh bay anh ra xa mười trượng, đập mạnh vào vách đá nghĩa trang, đan điền rách nát dội ngược khiến anh nôn ra một ngụm máu đen đặc tạp chất.


"Anh ơi! Cứu em! Anh ơi!"


Tiếng khóc xé lòng của Sở Dao vang lên giữa màn mưa xám xịt. Trương Bá nắm lấy mái tóc xơ xác của cô bé, kéo lê cô bé trên đống bùn đất nhầy nhụa huyết tro. Sở Dao bất lực vươn bàn tay nhỏ bé dính đầy bùn máu về phía anh trai, đôi mắt to tròn ngập tràn tuyệt vọng và kinh hoàng.


Sở Phong cố gắng bò dậy, nhưng bả vai phải đã bị phế hoàn toàn, xương sườn gãy nát đâm vào phổi khiến mỗi hơi thở của anh đều rỉ ra máu tươi. Anh bất lực nhìn em gái mình bị kéo đi xa dần, khuất sau màn mưa độc của Đông Lăng Hoang Vực.


"Dao Nhi..."


Anh đấm mạnh tay trái xuống bùn nhão, móng tay cắm sâu vào đất đá đến rách nát. Nỗi humiliation, sự bất lực và căm hận ngút trời hóa thành một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, nhưng đan điền phế thải của anh vẫn im lìm không chút phản ứng.


Đột nhiên, một bàn tay đầy máu và vết bỏng nắm lấy cổ tay trái của anh. Thẩm lão đầu, toàn thân cháy xém rỉ máu đen, đang dùng chút tàn lực cuối cùng kéo lê nhục thân của mình về phía anh. Đôi mắt đục ngầu của lão già câm lúc này lại rực sáng lên một luồng quang mang kỳ dị, đầy vẻ quyết tuyệt.


Lão không úa úa nữa. Từ trong cổ họng rách nát của lão, một giọng nói khàn khàn, trầm đục vang lên rõ ràng:


"Phong nhi... đi theo ta..."


Sở Phong bàng hoàng nhìn lão già. Thẩm lão đầu không đợi anh phản ứng, dùng sức mạnh nhục thân đáng kinh ngạc kéo anh sụt xuống một ngôi mộ cổ rạn nứt ngay sát vách đá nghĩa trang. Phiến đá mộ dịch chuyển, lộ ra một lối đi ngầm tối tăm, nồng nặc mùi tử khí và oán khí lạnh lẽo.


Cả hai rơi xuống một hầm ngầm sâu thẳm dưới lòng đất nghĩa địa, nơi được gọi là Huyết Quật. Nơi đây nằm sâu dưới đáy Tế Đàn Vực Sâu, xung quanh vách đá rỉ ra những giọt nước màu đỏ thẫm như máu khô, không khí lạnh buốt đến mức đóng băng cả hơi thở.


Thẩm lão đầu ngã quỵ xuống đất, máu tươi từ bả vai rách nát phun ra xối xả, nhuộm đỏ cả phiến đá cổ dưới chân lão. Lão nhìn Sở Phong, khóe môi rách nát nỗ lực nở một nụ cười giải thoát:


"Mười năm qua... ta tự phế tu vi, tự cắt lưỡi làm bộc câm... chỉ để bảo vệ bức họa này cho Lôi tộc... Phong nhi, ta đã hoàn thành thệ nguyện với phụ thân ngươi..."


Lão già run rẩy đưa tay vào lồng ngực cháy xém, lôi ra một cuộn bức họa rách nát, cũ kỹ được quấn bằng vải bố rỉ máu đen. Đó chính là Vạn Cổ Tội Nhân Đồ. Ngay khi bức họa xuất hiện, oán khí trong Huyết Quật lập tức sôi trào, tiếng rít gào của vạn cổ tội nhân vang vọng bên tai Sở Phong như muốn xé rách linh hồn anh.


"Trương Bá... thần thức của hắn sắp quét tới đây... Ta sẽ dùng chân linh cuối cùng... kích hoạt huyết trận che giấu lối vào... Phong nhi, dùng máu đan điền của ngươi... đánh thức bức họa... cứu muội muội..."


Thẩm lão đầu hét lên một tiếng quyết tuyệt. Lão đập mạnh lòng bàn tay xuống phiến đá cổ có khắc phù văn rỉ sét dưới đất sâu. Huyết trận cổ đại ngầm chuẩn bị sẵn suốt mười năm qua bùng phát luồng sáng đỏ thẫm, hấp thụ toàn bộ sinh mệnh lực và chân linh cuối cùng của lão già gác mộ.


Huyết trận bộc phát, một kết giới oán khí khổng lồ hình thành, xóa sạch hoàn toàn mọi dấu vết lối vào hầm ngầm trước khi thần thức của Trương Bá kịp quét qua. Nhục thân Thẩm lão đầu hóa thành tro bụi màu huyết sắc, hòa vào đất đá Huyết Quật.


"Thẩm gia!"


Sở Phong hét lên trong bóng tối lạnh lẽo. Thẩm lão đầu đã hy sinh mạng sống để bảo vệ anh. Em gái Sở Dao đang bị giam cầm tại Huyết Đan Các tàn bạo của Tào Lĩnh để làm lò thử thuốc. Nhục thân anh rách nát, đan điền phế thải, vai phải bị phế hoàn toàn.


Bên cạnh anh, bức họa cổ Vạn Cổ Tội Nhân Đồ rỉ máu đen liên tục, tỏa ra luồng ma oán lạnh lẽo như muốn nuốt chửng chút hơi tàn cuối cùng của thiếu niên tội tộc.


Sở Phong run rẩy bò tới, dùng bàn tay trái dính đầy bùn máu nắm chặt lấy cuộn tranh rách nát. Anh đè chặt tay lên đan điền rách nát đang rỉ máu dữ dội, dồn toàn bộ huyết oán và sự căm hận căm thù chư thần tiên môn ngụy đạo vào giọt máu đan điền cuối cùng, nhỏ thẳng lên góc bức họa.


"Ta lấy máu tội tộc... lập huyết thệ vạn cổ! Cho dù phải hóa ma, cho dù phải rách nát nhục thân, ta cũng sẽ kéo chư thần xuống vực sâu tế đàn này!"


*Ầm!*


Bức họa cổ rỉ máu đen bỗng nhiên bùng phát luồng hắc quang diệt thế. Một lực hút khổng lồ xuất hiện, đập nát hoàn toàn thần thức phòng ngự yếu ớt của Sở Phong, cưỡng ép kéo linh hồn rách nát của anh chìm sâu vào không gian phong ấn vạn cổ tội nhân đầy ma oán rít gào.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!