Oán Khí Đồng Hóa
Mưa bão trên Phế Hoang Nguyên chưa bao giờ dứt, từng đợt sấm sét tím thẫm rạch ngang bầu trời u tối, rọi sáng con đường bùn lầy dẫn về phía nghĩa trang cổ.
Tiếng bánh xe gỗ rít lên từng hồi kẽo kẹt dưới sức nặng của xác chết béo múp của Vương chấp sự. Lão Tôn lặng lẽ dắt con bò già đi phía trước, tẩu thuốc bên khóe miệng đã tắt ngấm từ lâu dưới làn mưa xối xả, nhưng lão vẫn không buông. Phía sau xe, Lâm Hoài bước đi lảo đảo, tay phải siết chặt thanh Phế Kiếm Rỉ Sét bọc dưới lớp áo tơi rơm rách nát, tay trái quấn chặt Vải Bố Nhuộm Máu Chó Đen gác hờ lên thành xe để giữ thăng bằng.
Cơn đau từ đan điền rách nát lúc này không còn là những tiếng nhức nhối âm ỉ nữa. Nó đã biến thành một ngọn lửa thiêu đốt, cuồn cuộn dâng trào dọc theo mười hai kinh mạch chính. Mỗi lần Lâm Hoài hít thở, hơi lạnh của nước mưa hòa cùng mùi ozone nồng nặc lại khiến lồng ngực anh thắt chặt. Việc cưỡng ép vận chuyển thần thức phóng ra Thần Thức Châm Kích để kết liễu Vương chấp sự trước đó đã vắt kiệt chút lực lượng tinh thần ít ỏi của một tu sĩ Luyện Khí tầng ba.
"Lâm tiểu tử, ráng nhịn một chút. Qua khỏi rặng đá phía trước là tới am quét mộ rồi." Giọng Lão Tôn khàn khàn vang lên giữa tiếng sấm rền, mắt lão không ngoảnh lại nhưng bước chân đã nhanh hơn vài phần.
Lâm Hoài không đáp, anh chỉ khẽ gật đầu. Vết xăm Tội ấn trên trán anh lúc này rực lên ánh sáng đỏ thẫm dị thường, máu đen rỉ ra hòa cùng nước mưa chảy dài xuống cằm, lạnh buốt và tanh nồng.
Khi chiếc xe bò rẽ vào lối nhỏ dẫn đến Phu Quét Mộ Am, Lâm Hoài không chịu nổi nữa, nhục thân anh khuỵu xuống nửa gối trên nền đất nhão nhoét. Ngay lập tức, từ sâu trong đan điền rách nát, Hư Không Phong Ấn Bức Họa chấn động dữ dội. Luồng oán khí ma tính tích tụ từ hàng vạn phu mỏ chết oan khuất, cùng với sát ý của chiến tướng thái cổ Lôi Khải giam giữ ở tầng thứ nhất bỗng chốc mất đi sự áp chế, điên cuồng bộc phát ngược trở lại nhục thân anh.
"Gào...!"
Một tiếng gầm thét trầm hùng, mang theo nỗi oán hận vạn năm vang lên ngay trong thức hải của Lâm Hoài. Hình bóng khổng lồ dệt bằng lôi đình xám tro của Lôi Khải hiện lên trong tâm trí anh, đôi mắt rực lửa xám tro đầy bạo ngược nhìn chằm chằm vào linh hồn mỏng manh của Lâm Hoài.
"Huyết nhục...! Hiến tế huyết nhục của ngươi cho ta! Hoặc để ta đoạt xá nhục thân này! Ngươi quá yếu đuối, không xứng đáng làm thủ họa giả!"
Cùng lúc đó, cánh tay trái của Lâm Hoài đau nhói tột cùng. Dưới lớp Vải Bố Nhuộm Máu Chó Đen, xương thịt cánh tay trái đang lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được hóa thạch đỏ thẫm, lan rộng từ khuỷu tay lên đến tận bả vai. Những vết rạn nứt sâu hoắm xuất hiện trên da thịt hóa thạch rỉ ra dòng máu đen kịt bốc khói xám.
Ma Hóa Trạng Thái! Ngưỡng nguy hiểm đã cận kề!
Tóc của Lâm Hoài từ phần chân tóc bắt đầu biến thành màu bạc trắng xóa, đôi đồng tử u lam biến mất, thay thế bằng một ngọn lửa đỏ thẫm đầy ma oán. Anh đứng bật dậy, gầm lên một tiếng quái dị không giống giọng người, phế kiếm rỉ sét trong tay vung loạn xạ chém nứt đôi một tấm bia đá vô danh bên đường.
"Lâm Hoài!"
Một bóng người mảnh khảnh mặc y phục vải thô màu xanh nhạt đột ngột lướt ra từ trong Phu Quét Mộ Am. Đó là Tô Mạn. Nàng nhìn thấy trạng thái nửa tỉnh nửa điên, mái tóc bạc trắng tung bay và sát khí đen kịt bao quanh người Lâm Hoài, sắc mặt thanh khiết như sen tuyết lập tức biến đổi.
"Lão Tôn, mau tránh ra! Hắn bị ma oán đồng hóa rồi!"
Tô Mạn quát lớn, tay phải nhanh chóng rút từ trong tay áo ra một chiếc hộp gỗ cổ xưa. Nàng định lấy ra một viên linh thảo đan dược trị thương thông thường để nhét vào miệng Lâm Hoài hòng xoa dịu kinh mạch. Nhưng ngay khi viên đan dược vừa chạm đến làn sương đen kịt tỏa ra từ người anh, nó lập tức bị oán độc thái cổ ăn mòn, hóa thành một nhúm tro đen rụng xuống đất.
"Không xong! Oán độc thái cổ quá mạnh, nhục thân hắn đang bài xích mọi dược lực chính quy!" Tô Mạn cắn môi, đôi mắt lộ rõ vẻ kiên quyết tột cùng.
Lâm Hoài điên cuồng lao về phía Tô Mạn, tay trái hóa thạch đỏ thẫm mang theo tội hỏa oán khí đen kịt vồ xuống hông nàng hòng xé rách mọi thứ. Sức mạnh cơ bắp của cánh tay hóa thạch lúc này bộc phát mạnh mẽ gấp đôi bình thường dưới trạng thái ma hóa, mang theo tiếng gió rít gào bạo liệt.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Tô Mạn không hề lùi bước. Nàng vận chuyển linh lực Trúc Cơ sơ kỳ, thân hình uyển chuyển như một đóa sen tuyết lướt qua dưới vuốt quỷ của Lâm Hoài. Tay phải nàng lướt nhanh, bộ kim châm Huyết Hồn Châm bằng xương thú cổ rực sáng xanh mát xuất hiện giữa các ngón tay.
"Bập! Bập! Bập!"
Ba tiếng kim châm cắm vào da thịt vang lên khô khốc. Tô Mạn dùng Cổ Y Châm Pháp cực kỳ chuẩn xác, đâm thẳng ba cây Huyết Hồn Châm vào thần đình huyệt trên trán và hai huyệt đạo lớn trên bả vai trái của Lâm Hoài.
"Gừ...!"
Lâm Hoài khựng lại giữa hư không, tội hỏa đen kịt trên tay trái khẽ run rẩy. Cơn đau đớn tột cùng từ châm pháp tịnh hóa như một lưỡi dao sắc bén đẽo gọt trực tiếp vào tủy xương anh. Đó không phải là nỗi đau thể xác thông thường, mà là sự rách nát thực sự của kinh mạch khi linh lực tịnh hóa của Huyết Hồn Châm cưỡng ép phong tỏa ma oán cắn trả.
"Lâm Hoài! Giữ vững đạo tâm! Ngươi quên muội muội Lâm Dao đang chờ ngươi ở đan phòng ngoại môn rồi sao? Ngươi muốn hóa thành ma đầu vô trí vô giác ngay tại đây à?" Tiếng quát của Tô Mạn như sấm sét đánh thẳng vào thức hải đang hỗn loạn của anh.
Từ 'Lâm Dao' như một mỏ neo nhân tính nặng ngàn cân, găm chặt vào linh hồn đang chao đảo của Lâm Hoài. Đôi mắt đỏ rực ma oán của anh khẽ dao động, một tia sáng u lam yếu ớt tái hiện dưới đáy mắt.
"Ta... không thể điên... ta phải... cứu Dao Nhi!"
Lâm Hoài nghiến răng đến mức bật máu tươi nơi khóe miệng, anh ngồi sụp xuống đất, vận chuyển Vạn Cổ Ma Oán Ngự Pháp dưới sự hướng dẫn thầm lặng của ý chí trong tranh. Anh điều dẫn luồng oán khí đang càn quét trong kinh mạch chạy tuần hoàn quanh thức hải, dùng ý chí sắt đá cưỡng ép lôi kéo oán độc rút lui vào lại bề mặt Hư Không Phong Ấn Bức Họa.
Nhưng vết thương hóa thạch trên cánh tay trái quá nặng. Dù có châm pháp của Tô Mạn phong tỏa, các vết rạn nứt xương thịt vẫn liên tục mở rộng, rỉ ra máu đen loãng bốc mùi hôi thối của xác chết hoại tử. Cứ đà này, chỉ trong vòng nửa canh giờ nữa, toàn bộ nhục thân anh sẽ hóa thạch hoàn toàn thành một bức tượng đá oán khí không sinh cơ.
Lâm Hoài thở dốc dồn dập, đôi mắt u lam lóe lên một tia quyết đoán tàn nhẫn và mạo hiểm tột độ. Anh thọc tay phải vào ngực áo thô rách, lấy ra chiếc hộp ngọc thạch tinh xảo cướp được từ mật thất của Vương chấp sự.
Nắp hộp ngọc mở ra, luồng ánh sáng màu xanh lam rực rỡ của viên Lôi Tủy Dịch chiếu sáng cả góc am rách nát, phát ra những tiếng sấm nổ nhỏ âm vang chấn động nhẹ.
"Lâm Hoài! Ngươi muốn làm gì?" Tô Mạn kinh hoàng hét lên khi nhìn thấy hành động của anh. "Lôi tủy dịch chứa lôi lực bạo liệt vô song của địa mạch tự nhiên! Đan điền của ngươi đang rách nát, nhục thân lại bị oán khí ăn mòn nghiêm trọng. Nuốt nó lúc này, lôi hỏa bạo ngược sẽ lập tức nổ tung toàn bộ kinh mạch của ngươi thành tro bụi! Ngươi sẽ chết ngay lập tức!"
Lâm Hoài ngước gương mặt gầy gò đầy vết máu đen nhìn Tô Mạn, mái tóc bạc trắng một nửa tung bay dưới gió bão ngoài cửa am, nụ cười của anh lạnh lùng và kiên định đến đáng sợ:
"Tô cô nương, ta mang tội huyết bẩm sinh, đan điền đã phế. Nếu không đánh cược mạng sống để nghịch chuyển tủy xương, nhục thân này sớm muộn cũng hóa đá mà chết. Ta thà chết trong lôi hỏa bạo liệt, còn hơn làm một pho tượng đá vô dụng dưới đáy vực thẳm!"
Nói xong, Lâm Hoài không chút do dự, ngửa đầu nuốt trọn viên Lôi Tủy Dịch màu xanh lam rực rỡ vào bụng.
"Uỳnh!"
Ngay khi chất dịch lôi tủy trôi xuống cổ họng, một luồng lôi hỏa bạo liệt tinh khiết cực đại lập tức bùng nổ bên trong đan điền rách nát của Lâm Hoài. Những tia sét màu xanh lam sắc bén như vạn thanh kiếm nhỏ điên cuồng càn quét dọc theo hệ thống kinh mạch rách nát, thiêu rụi hoàn toàn các tế bào và tủy xương phế thải cũ kỹ.
"Á...!!!"
Lâm Hoài gầm lên một tiếng thảm khốc chấn động cả am gỗ. Toàn thân anh bốc lên khói trắng nghi ngút, da thịt nứt nẻ rỉ ra dòng máu tươi bốc cháy dưới lôi hỏa.
Quá trình Phế Cốt Nghịch Chuyển bắt đầu! Đó là nỗi đau đớn tột cùng của việc tự tay dùng lôi hỏa thiêu rụi tủy cũ rách nát của bản thân, rồi tự rèn đúc lại lôi cốt mới dựa trên tội ấn sát lực.
Luồng lôi lực bạo liệt màu xanh lam của Lôi Tủy Dịch điên cuồng va chạm với luồng ma oán màu đen kịt của bức họa cổ đang tích tụ trong xương tủy cánh tay trái. Hai nguồn năng lượng cực đoan đối nghịch nhau như nước với lửa, lấy nhục thân rách nát của Lâm Hoài làm chiến trường quyết tử chiến.
Lâm Hoài cắn chặt răng đến mức vỡ vụn, vận chuyển Lôi Đình Tôi Thể Quyết để dẫn dắt luồng lôi hỏa tự nhiên chạy dọc theo xương tủy bị rạn nứt. Anh dùng ý chí sinh tồn sắt đá để khống chế hai nguồn năng lượng khổng lồ va đập vào nhau, cưỡng ép tịnh hóa hoàn toàn oán độc ăn mòn tủy xương cánh tay trái.
"Xèo xèo...!"
Từ tất cả các lỗ chân lông trên người Lâm Hoài, hàng vạn sợi oán độc màu đen kịt bốc mùi hôi thối liên tục bị ép ra ngoài dưới dạng làn khói đen tan biến vào không khí.
Xương tủy toàn thân anh phát ra ánh sáng xám tro rực rỡ dưới lớp da thịt bỏng rát. Các vết rạn nứt sâu hoắm trên cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm từ từ khép lại, xương cốt được tái tạo mới tinh khiết và cứng cáp hơn gấp bội dưới sự bồi bổ của lôi tủy dịch.
Uỳnh uỳnh uỳnh!
Một luồng linh lực lôi điện xám tro cực mạnh đột ngột bộc phát từ lồng ngực Lâm Hoài, quét sạch toàn bộ sương đen ma oán xung quanh am gỗ, đẩy lui cả Tô Mạn và chiếc xe chở xác của Lão Tôn ra xa vài trượng.
Đột phá! Luyện Khí tầng bảy!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!