Ám Sát Vương Chấp Sự
Tiếng sấm nổ vang dội từ tảng đá vỡ vụn chưa dứt, bóng tối ngách hầm bỗng chốc bị xé rách bởi một luồng ánh sáng la bàn truy tung từ xa tiến lại.
Ánh sáng vàng nhạt từ trận pháp la bàn quét qua những vách đá ẩm ướt, hắt lên những gương mặt phu mỏ đang biến sắc vì kinh hoàng. Trương Đại Lực lập tức dập tắt đống lửa than, ra hiệu cho hàng vạn phu mỏ im lặng, lùi sâu vào các ngách tối hẹp. Lâm Hoài khẽ đè chặt chiếc Hộp Sắt Phong Ấn trước ngực áo thô rách, vận chuyển Quy Nguyên Tâm Pháp để thu hồi hoàn toàn luồng lôi oán xám đen đang cuồn cuộn xung quanh cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm của mình.
"Mẹ kiếp, cái la bàn rách này lại dở chứng rồi sao? Lúc nãy rõ ràng có dao động lôi lực cực mạnh ở khu vực này!"
Tiếng lính canh tuần tra ngoại môn Quy Nguyên Tông lầm bầm vang lên ngoài ngách hầm. Tiếng bước chân nặng nề dẫm lên đá quặng rào rạo tiến sát hốc đá nơi Lâm Hoài đang nín thở ẩn nấp. Chiếc kim la bàn truy tung trên tay tên lính canh xoay tròn điên cuồng, nhưng nhờ có Hộp Sắt Phong Ấn cách tuyệt hoàn toàn oán khí bức họa cổ, ánh sáng đỏ nhạt của la bàn dần tắt lịm.
"Chắc lại là một tảng lôi thạch biến dị tự bộc phát lôi năng thôi. Đi mau, Vương chấp sự đang nổi trận lôi đình ở kho linh thạch ngoại môn kìa. Lão phát hiện định mức lôi thạch nộp lên bị hụt mất ba thành, đang dọa ngày mai sẽ báo cáo lên nội môn để Chưởng sự Tào Lĩnh dùng Tội Ấn Khống Hồn Phù thiêu sống vài chục tên phu mỏ làm gương đấy!"
Tiếng lính canh xa dần, nhưng lời nói của chúng lại như những gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng đất tối tăm, khiến bầu không khí Thiết Huyết Minh vừa mới thành lập lập tức rơi vào trạng thái căng thẳng tột độ.
Trương Đại Lực từ trong bóng tối bước ra, gương mặt thô kệch đầy mồ hôi lạnh, giọng gầm gừ uất hận:
"Lâm Hoài, ba thành lôi thạch bị hụt đó... chính là số quặng ngươi đã lén lút hấp thụ để khôi phục đan điền rách nát đúng không? Vương chấp sự là tên tham lam tột độ, nếu lão báo cáo lên nội môn, Chưởng sự Tào Lĩnh và Giả trưởng lão chắc chắn sẽ đích thân xuống mỏ tra xét. Lúc đó, Thiết Huyết Minh chúng ta sẽ bị dìm trong biển máu trước khi kịp khởi nghĩa!"
Lâm Hoài chậm rãi bước ra khỏi bóng tối, đôi đồng tử u lam lóe lên một tia sát cơ lạnh lẽo đến thấu xương. Vết xăm Tội ấn trên trán anh khẽ rỉ ra một vệt máu đen nhạt. Cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm dưới lớp vải thô nhuộm máu khô khẽ siết chặt thành nắm đấm.
"Lão sẽ không có cơ hội báo cáo."
"Ngươi muốn..." Trương Đại Lực trợn tròn mắt, hạ thấp giọng xuống mức tối thiểu, "Ám sát Vương chấp sự? Lão là tu sĩ Luyện Khí tầng tám! Lại canh giữ ngay trong kho linh thạch vụn ngoại môn, nơi đầy rẫy trận pháp cảnh báo Thần Thính Linh Đốc. Chỉ cần một tiếng động nhỏ, hộ tông đại trận ngoại môn sẽ lập tức phong tỏa toàn bộ khu vực!"
"Nếu không giết lão, ngày mai tất cả chúng ta đều phải chết." Lâm Hoài trầm giọng cắt ngang, giọng nói mang theo một sự quyết đoán tàn nhẫn không cho phép thương lượng. "Đêm nay trời sẽ có mưa bão lôi điện hoành hành hoang nguyên. Tiếng sấm sét bên ngoài chính là lớp ngụy trang tốt nhất. Thiết Đầu, ngươi lập tức liên lạc với Lão Tôn chuẩn bị xe chở xác ở nghĩa trang phế tích cổ. Trương Đại Lực, ngươi giữ các phu mỏ yên vị trong hầm mỏ, tuyệt đối không được bộc lộ sơ hở."
Nói xong, Lâm Hoài không chần chừ thêm một khắc nào. Anh quay người lao vào mật đạo ngầm tối đen dẫn thẳng lên Phu Quét Mộ Am bên cạnh nghĩa trang.
Trong gian am gỗ rách nát, Lâm Hoài ngồi xếp bằng bên bếp than đã tàn. Anh lấy từ trong túi vải thô ra một nắm Tê Ma Thảo – loại cỏ kịch độc mọc nơi ẩm ướt xung quanh Vực Sâu Tế Đàn mà anh lén lút hái được ban ngày. Lâm Hoài dùng tay phải nghiền nát thân cỏ độc, trích xuất ra chất dịch màu xanh lục thẫm bốc mùi hăng hắc, rồi cẩn thận bôi đều lên lưỡi của thanh Phế Kiếm Rỉ Sét.
Thanh kiếm gãy rỉ sét nhặt từ bãi phế thải Thần Binh Đường, dưới sự nung nấu của lôi hỏa tế đàn, lúc này tỏa ra một luồng sát khí trầm trọng, lạnh lẽo. Chất độc Tê Ma Thảo thấm vào các kẽ rỉ sét, khiến thân kiếm hiện lên những đường vân độc thẫm ghê rợn.
Lâm Hoài khẽ rên rỉ một tiếng đau đớn. Việc vận chuyển một lượng lớn máu đan điền rách nát để duy trì khế ước máu với hàng chục phu mỏ trước đó đang bắt đầu phản phệ nhục thân anh. Cánh tay trái hóa thạch rạn nứt xương thịt đau nhói như có hàng vạn con kiến lửa đang cắn xé. Anh nhanh chóng lấy bộ kim châm Huyết Hồn Châm do Tô Mạn tặng, tự đâm ba cây kim vào các huyệt đạo bả vai trái để tạm thời phong tỏa ma oán đang bùng phát, giữ cho thức hải một tia tỉnh táo cuối cùng.
Bên ngoài am gỗ, tiếng gió rít gào mỗi lúc một lớn. Những đám mây đen kịt cuồn cuộn kéo đến từ phía chân trời Phế Hoang Nguyên, che khuất hoàn toàn ánh trăng nhạt. Cơn mưa giông lôi điện lớn bắt đầu trút xuống, tiếng sấm nổ vang trời rầm rập như muốn san bằng cả vùng biên viễn cằn cỗi.
"Thời cơ đến rồi."
Lâm Hoài khoác lên mình chiếc áo vải thô xám rách bám đầy huyết tro tế đàn, giấu thanh Phế Kiếm Rỉ Sét dưới tay áo rộng, rồi lặng lẽ lao vào màn mưa bão mịt mù hướng về phía kho linh thạch ngoại môn Quy Nguyên Tông.
Kho linh thạch vụn nằm trên một sườn núi đá thấp, được xây dựng kiên cố bằng đá lôi thạch xám. Xung quanh bốn góc kho đều có treo những chiếc chuông đồng nhỏ phát sáng nhạt – Thần Thính Linh Đốc. Đây là hệ thống pháp bảo cảnh báo tự động kích hoạt khi phát hiện bất kỳ dao động oán khí hay linh lực lạ nào vượt mức cho phép.
Màn mưa xối xả làm nhòe đi tầm nhìn của hai tên lính canh đang co ro dưới mái hiên kho linh thạch. Lâm Hoài ẩn mình dưới bóng tối của vách đá, đôi mắt u lam quan sát tỉ mỉ quy luật rung động của những chiếc chuông đồng dưới sức gió bão.
"Uỳnh!"
Một luồng sét khổng lồ rạch ngang bầu trời, tiếng sấm nổ vang dội chấn động màng nhĩ.
Ngay trong chớp mắt tiếng sấm nổ ra, Lâm Hoài kích hoạt Lôi Bộ Trốn Chạy. Dưới lòng bàn chân anh bộc phát một luồng lôi điện xám tro cực mỏng, nhục thân anh hóa thành một bóng mờ xám tro, dịch chuyển tức thời qua khoảng cách mười trượng, luồn lách qua các góc chết của Thần Thính Linh Đốc và lẻn qua khe cửa hẹp của kho linh thạch vụn trong im lặng tuyệt đối.
Bên trong kho linh thạch tối tăm, nồng nặc mùi khoáng thạch thô sơ và bụi đá ẩm ướt. Hàng trăm chiếc bao tải chứa linh thạch vụn chất cao như núi xung quanh các lối đi hẹp.
Ở sâu nhất trong kho, ánh sáng từ một viên dạ minh châu tỏa ra sắc xanh mờ nhạt. Vương chấp sự – tên chấp sự thu thuế béo múp míp, mặt đầy dầu mỡ hợm hĩnh, đang mặc y phục gấm vóc lộng lẫy thêu chỉ vàng. Lão đang khom lưng bên chiếc bàn gỗ, tay cầm chiếc la bàn tính toán bằng đồng vàng gõ lạch cạch lên đống sổ sách da thú, miệng không ngừng chửi rủa:
"Đám súc sinh tội huyết này, dám ăn bớt định mức lôi thạch của lão! Ngày mai ta phải bắt Chưởng sự Tào Lĩnh lột da vài tên mới được..."
Lâm Hoài lặng lẽ như một bóng ma, từng bước áp sát từ phía sau một đống bao tải linh thạch vụn. Thanh Phế Kiếm Rỉ Sét tẩm kịch độc Tê Ma Thảo đã được rút ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm run rẩy phát ra tiếng rít xé rách không khí cực nhỏ.
Chỉ còn cách ba trượng!
Lâm Hoài bỗng nhiên bộc phát sát cơ, bước chân dẫm mạnh lên nền đá ẩm ướt, phế kiếm đâm thẳng vào gáy Vương chấp sự.
Tuy nhiên, Vương chấp sự tuy béo múp nhưng tu vi Luyện Khí tầng tám không phải là hư danh. Ngay khi sát ý của Lâm Hoài bộc phát, da gà trên cổ lão lập tức dựng đứng. Vương chấp sự không thèm quay đầu, theo bản năng vung chiếc la bàn tính toán bằng đồng vàng ra phía sau phòng ngự.
Keng!
Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên dữ dội trong không gian cramped của kho chứa. Đòn đâm toàn lực của Lâm Hoài bị chiếc la bàn đồng vàng chặn đứng, phát ra những tia lửa bắn tung tóe. Lực chấn động khổng lồ từ tu vi Luyện Khí tầng tám phản chấn khiến kinh mạch đan điền rách nát của Lâm Hoài rung chuyển kịch liệt, anh phun ra một ngụm máu đen nhạt, bước chân lùi lại nửa bước.
Tiếng va chạm quá lớn suýt nữa đã kích hoạt Thần Thính Linh Đốc bên ngoài, nhưng may mắn thay, một tiếng sấm nổ vang trời khác bên ngoài hoang nguyên lại giáng xuống đúng lúc, che giấu hoàn toàn tiếng động bạo liệt trong kho.
"Kẻ nào dám ám sát lão phu?" Vương chấp sự hoảng hốt quay đầu lại, khi nhìn thấy vết xăm Tội ấn rỉ máu trên trán và chiếc áo thô rách rưới của Lâm Hoài, gương mặt đầy dầu mỡ của lão lập tức vặn vẹo vì kinh ngạc và giận dữ. "Tên phế nhân tội huyết hèn mọn này? Ngươi chưa chết dưới đáy Táng Cốt Nhai sao? Dám đột nhập vào đây ám sát ta!"
Không để Lâm Hoài kịp thở dốc, Vương chấp sự bộc phát tu vi Luyện Khí tầng tám Kim Toán Công. Toàn thân lão bao phủ bởi một luồng linh quang hộ thể màu vàng kim rực rỡ, sắc bén như kim thép. Lão vung tay phải, ngưng tụ linh lực hệ kim bộc phát luồng kình phong nặng nề, đánh ra Kim Toán Chưởng khóa chặt lối thoát hẹp của Lâm Hoài.
"Chết đi cho ta!"
Lâm Hoài cảm nhận được áp lực nghẹt thở từ chưởng lực hệ kim đang lao đến. Với tu vi Luyện Khí tầng ba hiện tại, nếu trúng trực diện một chưởng này, nhục thân rách nát của anh chắc chắn sẽ vỡ vụn.
Trong ranh giới sinh tử, đôi mắt u lam của Lâm Hoài bỗng nhiên co rụt lại. Anh không lùi bước, dồn toàn bộ thần thức lực ít ỏi của mình vào thức hải, ngưng tụ oán khí ngút trời tích tụ từ nghĩa trang nghĩa địa tội nhân vạn năm trước thành một chiếc kim nhọn không hình dáng.
Thần Thức Châm Kích, kích hoạt!
Một tia sáng xám tro mờ nhạt phóng ra từ đôi mắt Lâm Hoài, xuyên thẳng qua luồng chưởng lực màu vàng kim, đâm mạnh vào sâu trong thức hải của Vương chấp sự.
"A...!!!"
Vương chấp sự đột ngột thét lên một tiếng thảm khốc, đầu óc lão như bị một chiếc đinh sắt nung đỏ đâm xuyên qua não bộ. Cơn đau tinh thần tột cùng khiến thần trí lão lập tức lâm vào trạng thái trống rỗng, luồng Kim Toán Chưởng đang bộc phát lập tức tiêu tán, lớp linh quang hộ thể màu vàng kim quanh thân cũng khựng lại, rạn nứt dữ dội trong chớp mắt.
Lâm Hoài cắn chặt răng chịu đựng cơn choáng váng dữ dội do gượng ép vận chuyển thần thức tấn công vượt cấp, nhục thân bốc khói đen nhẹ do kinh mạch bị chấn động. Anh dùng tay trái hóa thạch đỏ thẫm gạt phắt chiếc la bàn đồng vàng của đối thủ, tay phải cầm Phế Kiếm Rỉ Sét đâm thẳng vào kẽ nứt trên lớp linh quang hộ thể của Vương chấp sự.
Phập!
Lưỡi kiếm rỉ sét mang theo độc tính Tê Ma Thảo đâm xuyên qua lớp phòng ngự rách nát, cắm ngập vào cổ họng béo múp của Vương chấp sự.
Chất độc tê liệt kịch độc lập tức giải phóng vào mạch máu. Vương chấp sự trợn trừng đôi mắt đầy dầu mỡ, miệng há hốc nhưng không thể phát ra bất kỳ một tiếng kêu cứu nào. Độc tố Tê Ma Thảo nhanh chóng làm tê liệt toàn bộ dòng chảy linh lực trong kinh mạch hệ kim của lão, ăn mòn tạng phủ từ bên trong.
Sát khí oán độc bôi trên phế kiếm rỉ sét điên cuồng gặm nhấm sinh mệnh lực của Vương chấp sự. Lão đổ sụp xuống đất như một bao tải thịt béo, co giật vài cái rồi hoàn toàn tắt thở, đôi mắt khi chết vẫn trợn ngược đầy vẻ hoài nghi và kinh hoàng tột độ.
Lâm Hoài rút thanh phế kiếm ra, thở dốc dồn dập. Khóe miệng anh rỉ ra một vệt máu đen kịt. Việc cưỡng ép dùng thần thức châm kích tấn công tu sĩ Luyện Khí tầng tám đã khiến đan điền rách nát của anh bị tổn thương nhẹ, kinh mạch toàn thân đau nhức như bị xé rách. Anh nhanh chóng dùng vạt áo thô lau sạch vết máu trên lưỡi kiếm, rồi lập tức lục lọi trên xác chết của Vương chấp sự.
Anh đoạt lấy chiếc túi trữ vật rách nát đeo bên hông lão, bên trong chứa đầy những viên linh thạch vụn tinh khiết – nguồn tài nguyên vô giá giúp Thiết Huyết Minh trang bị binh khí rèn đúc ngầm.
Khi đang định rời đi, ánh mắt Lâm Hoài bỗng chú ý đến một chiếc tủ ngọc bảo hiểm nhỏ màu xanh lục nhạt giấu sâu dưới gầm bàn gỗ tính toán của Vương chấp sự. Chiếc tủ được khóa chặt bằng một trận pháp khóa nhỏ rỉ sét.
Lâm Hoài vung tay trái hóa thạch đỏ thẫm, dùng lực lượng cơ bắp vô song bóp nát hoàn toàn ổ khóa ngọc.
Cửa tủ mở ra. Bên trong đặt một chiếc hộp bằng ngọc thạch tinh xảo, tỏa ra một luồng ánh sáng màu xanh lam rực rỡ và tiếng sấm nổ nhỏ âm vang chấn động nhẹ. Lâm Hoài mở nắp hộp ngọc, đồng tử anh khẽ co rụt lại khi nhìn thấy một viên tinh thể dịch lỏng lấp lánh như sấm sét ngưng tụ.
Lôi Tủy Dịch!
Đây là chất dịch tinh khiết cực kỳ quý hiếm tích tụ sâu trong hang lôi điện bạo liệt hoang nguyên, tài nguyên vô giá bậc nhất ngoại vi hoang nguyên mà Vương chấp sự đã lén lút ăn bớt định mức nộp lên để giấu riêng cho bản thân.
"Lôi Tủy Dịch..." Lâm Hoài thầm nghĩ, lòng tràn ngập sự kích động. Chất dịch này chính là mấu chốt quyết định giúp anh rèn đúc lại phế cốt nghịch chuyển, chống lại sự ăn mòn hóa thạch tàn khốc của bức họa cổ.
Anh nhanh chóng cất hộp ngọc chứa Lôi Tủy Dịch vào ngực áo thô rách.
Bỗng nhiên, từ bên ngoài kho linh thạch vụn, tiếng bước chân dồn dập của đội lính canh tuần tra đêm bắt đầu vang lên. Tiếng xích sắt kéo lê trên đá quặng rột roạt mỗi lúc một gần. Tiếng chuông đồng Thần Thính Linh Đốc khẽ rung lên báo hiệu giờ đổi ca trực sắp đến.
"Vương chấp sự! Đã đến giờ kiểm kho đêm bão lôi rồi!"
Tiếng gọi của lính gác ngoài cửa vang lên gấp gáp. Thời gian của Lâm Hoài đã cạn kiệt. Xác của Vương chấp sự cần được tẩu tán ngay lập tức trước khi trời sáng, nếu không toàn bộ ngoại môn sẽ bị phong tỏa hoàn toàn.
Lâm Hoài khẽ nghiến răng chịu đựng cơn đau nhức kinh mạch, cúi người vác xác chết béo múp của Vương chấp sự lên vai bả vai phải, rồi lặng lẽ lùi sâu vào bóng tối sát cửa mật đạo phía sau kho, nơi chiếc xe bò chở xác rách nát của Lão Tôn đang kiên nhẫn chờ đợi dưới màn mưa bão sấm sét điên cuồng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!