Mật Ước Thiết Huyết
Bóng tối dưới đáy Mỏ Khoáng Lôi Thạch chưa bao giờ mang lại cảm giác bình yên, nó chỉ là một lớp màn đen kịt che giấu những tiếng rên rỉ rách nát của vạn kiếp nô lệ. Lâm Hoài chầm chậm trượt xuống từ khe nứt hẹp thẳng đứng nối liền với gian am gỗ rách của lão gác mộ Thẩm Vô Danh. Luồng không khí nóng bức, nồng nặc mùi lưu huỳnh và ozone sực lên vây lấy nhục thân gầy gò của anh.
Cánh tay trái của Lâm Hoài nhói lên từng cơn đau buốt tận tủy xương. Dưới lớp vải thô quấn chặt đã được Tô Mạn châm cứu tịnh hóa tạm thời, những vết rạn nứt sâu hoắm như những khe rãnh rỉ ra chất dịch đen kịt chứa đầy ma oán. Dù ma tính bạo ngược đã được xoa dịu, nhưng cảm giác hóa thạch đỏ thẫm lạnh lẽo vẫn lan tỏa đến tận bả vai, nhắc nhở anh về cái giá tàn khốc của mỗi lần mượn lực từ bức họa cấm kỵ. Đan điền rách nát của anh bốc lên một luồng khói đen nhẹ, hoàn toàn cự tuyệt việc hấp thụ linh khí thổ dưỡng thông thường của Quy Nguyên Tâm Pháp. Anh chỉ có thể dùng nó như một lớp vỏ bọc ngụy trang để che mắt đám lính canh tuần tra.
"Ca! Ngươi đã về!"
Từ trong bóng tối của ngách hầm hoang phế phía Tây, Thiết Đầu lao ra, gương mặt ngăm đen bám đầy mụi than nhễ nhại mồ hôi lộ rõ vẻ mừng rỡ tột độ. Nhưng ngay khi nhìn thấy dải vải quấn tay trái của Lâm Hoài rỉ máu đen, ánh mắt thiếu niên thợ rèn lập tức chùng xuống, giọng nghẹn lại:
"Tay của ngươi... lại nứt ra rồi sao? Tên tà tu chợ đen kia không chữa được cho ngươi à?"
"Không sao, vết thương cũ mà thôi." Lâm Hoài trầm giọng đáp, thần sắc vẫn bình thản đến đáng sợ. Anh khẽ đè chặt chiếc Hộp Sắt Phong Ấn trước ngực áo thô rách, nơi cất giấu bức họa cổ Hư Không Phong Ấn Bức Họa. "Huyết Linh Chi hoang dã đã có ở đây. Lát nữa ngươi hãy lén mang về lán trại, sắc nhỏ ra rồi tìm cách đưa vào đan phòng cho muội muội. Dược lực của nó sẽ giúp tiểu Dao duy trì một tia sinh mệnh lực trước khi ta tìm được cách cứu nàng ra."
Thiết Đầu đón lấy nhánh nấm đỏ thẫm tỏa ra huyết sương tinh khiết từ tay Lâm Hoài, gật đầu mạnh một cái, đôi mắt đỏ hoe vì cảm động. Cậu hiểu rằng, để có được nhánh dược liệu thượng phẩm này, ca ca của cậu đã phải đánh đổi bằng chính huyết nhục và thọ nguyên của bản thân.
"Nhưng ca..." Thiết Đầu ngập ngừng, giọng hạ thấp xuống mức tối thiểu, "Trương Đại Lực và mấy đầu mục phu mỏ đang đợi ngươi ở ngách hầm sâu nhất. Họ nghe tin ngươi muốn bạo động khởi nghĩa, phản kháng Quy Nguyên Tông... ai nấy đều hoang mang. Trương Đại Lực nói, phế nhân tội huyết không có tư cách dẫn đường cho họ đi vào cõi chết."
Đôi đồng tử u lam của Lâm Hoài khẽ co rụt lại, lóe lên một tia sáng lạnh lùng:
"Dẫn đường cho ta."
Họ luồn lách qua những lối đi quanh co, trơn trượt của ngách mỏ hoang phế, tiến sâu vào lòng đất tối tăm nơi linh khí bị rút cạn hoàn toàn bởi Chấp Pháp Điện. Tại một gian hang đá rộng lớn, ẩm ướt nằm khuất sau đống đổ nát của một mạch khoáng cũ, hơn mười tráng sĩ phu mỏ đang ngồi xếp bằng quanh một đống lửa than đỏ rực.
Dẫn đầu nhóm người là Trương Đại Lực. Gã là một nam tử thô kệch, râu quai nón rậm rạp, bả vai trần lộ ra vết xăm Tội ấn rỉ sét đỏ thẫm. Cơ bắp cuồn cuộn như đá tảng của gã rung lên theo từng nhịp thở hầm hầm. Trương Đại Lực từng là một tán tu Luyện Khí tầng sáu trước khi bị khắc tội ấn đày xuống mỏ quặng này, lòng thù hận của gã đối với tông môn cực kỳ trầm trọng, nhưng sự nhút nhát và sợ hãi lôi phạt tự thiêu tích lũy vạn năm cũng lớn không kém.
Nghe tiếng bước chân, Trương Đại Lực ngước đầu lên. Khi nhìn thấy bóng dáng gầy gò, mặc áo vải thô rách rưới của Lâm Hoài, gã lập tức đứng phắt dậy, cười lạnh đầy khinh miệt:
"Lâm Hoài, ta nghe Thiết Đầu nói ngươi muốn thành lập Thiết Huyết Minh để khởi nghĩa? Ngươi có biết mình đang nói cái gì không? Một tên phế nhân tội huyết bị cướp đoạt lôi cốt, đan điền rách nát sắp chết, lại muốn dẫn dắt hàng vạn phu mỏ chúng ta đối đầu với Quy Nguyên Tông? Ngươi muốn chúng ta bị Tội Ấn Khống Hồn Phù của Tào Hùng thiêu rụi thành tro bụi ngay lập tức sao?"
Những đầu mục phu mỏ xung quanh cũng bắt đầu xầm xì, những gương mặt tiều tụy hiện rõ vẻ hoài nghi và sợ hãi. Nỗi sợ hãi thiên quy lôi phạt đã ăn sâu vào xương tủy họ qua hàng vạn năm bóc lột.
"Quy Nguyên Tông bóc lột chúng ta đến chết, không cho chúng ta một con đường sống." Lâm Hoài tiến lên một bước, giọng nói trầm tĩnh nhưng mang theo một sức nặng áp đảo kỳ lạ. "Đợi đến đại điển hiến tế tiếp theo, tất cả các ngươi cũng chỉ là củi khô trong lò luyện thọ nguyên đan của Tào Lĩnh mà thôi. Chờ chết, hay liều chết chiến đấu để giành lấy tự do sòng phẳng?"
"Nói thì dễ lắm!" Trương Đại Lực gầm lên, bước tới chắn trước mặt Lâm Hoài, chiều cao vượt trội của gã tạo ra một áp lực vật lý nặng nề. "Nhưng muốn khởi nghĩa thì phải có thực lực! Không có pháp lực, không có binh khí, chúng ta lấy cái gì để chém đứt giáp sắt của lính canh? Ngươi lấy cái gì để bảo đảm mạng sống cho chúng ta? Ta không thể giao phó mạng sống của huynh đệ cho một tên tàn phế!"
Gã đột ngột vung tay phải, chụp lấy chiếc búa sắt rèn thô nặng trĩu đặt bên cạnh, bộc phát tu vi Luyện Khí tầng sáu Cương Thể Quyết. Luồng linh lực màu vàng đất mờ nhạt bao phủ cánh tay gã, mang theo kình phong bạo liệt đập thẳng vào bả vai Lâm Hoài hòng thử chiêu và hạ nhục anh trước mặt đám đông.
Thiết Đầu kinh hoàng định lao lên ngăn cản, nhưng Lâm Hoài đã nhanh hơn.
Anh không hề né tránh. Lâm Hoài vươn cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm quấn vải thô ra, năm ngón tay cứng như thép nguội trực tiếp đón đỡ lấy cán búa sắt đang giáng xuống.
Rắc!
Một tiếng động khô khốc vang lên chấn động hang đá. Chiếc búa sắt nặng trăm cân bị năm ngón tay hóa thạch của Lâm Hoài bóp chặt giữa không trung. Trương Đại Lực biến sắc, gã điên cuồng vận chuyển toàn bộ linh lực Luyện Khí tầng sáu để đè búa xuống, nhưng chiếc búa như bị đóng đinh vào đá tảng, không hề di chuyển một phân.
Lâm Hoài lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt Trương Đại Lực, năm ngón tay trái khẽ siết chặt.
Uỳnh!
Cán búa bằng sắt nguội rèn thô dưới sức bóp tàn bạo của cánh tay hóa thạch lập tức rạn nứt, vỡ vụn thành trăm mảnh vụn sắt rơi lả tả xuống đất đá. Trương Đại Lực bị chấn động mạnh, lùi lại liên tiếp ba bước, gương mặt thô kệch tràn ngập sự kinh hoàng tột độ. Gã nhìn bàn tay trái quấn vải thô rỉ máu đen của Lâm Hoài như nhìn thấy một con quái vật thái cổ.
"Đây... đây là sức mạnh gì? Nhục thân của ngươi làm sao có thể cứng hơn sắt nguội?" Trương Đại Lực run rẩy hỏi.
Lâm Hoài không trả lời bằng lời nói. Anh chậm rãi nhắm mắt lại, thần thức thâm nhập sâu vào tầng thứ nhất của Hư Không Phong Ấn Bức Họa trong đan điền rách.
"Huyết Ma Tử tiền bối, ta cần khế ước của ngươi."
Từ sâu trong tranh, tàn hồn Huyết Ma Tử phát ra tiếng cười khàn khàn quái dị, truyền thụ khẩu quyết Huyết Thệ Khế Ước vào thức hải Lâm Hoài.
Lâm Hoài mở bừng mắt, đôi đồng tử u lam rực sáng lôi oán xám đen. Anh vỗ mạnh vào lồng ngực đan điền rách nát của mình. Một ngụm máu đen thẫm chứa đựng oán khí và sát lực nguyên thủy của tội huyết Lôi tộc bộc phát ra ngoài, lơ lửng giữa hư không.
Lâm Hoài dùng ngón tay phải dẫn dắt ngụm máu tươi, nhanh như chớp vẽ nên những đường phù văn khế ước cổ xưa rực cháy giữa không trung. Phù văn huyết sắc khổng lồ tỏa ra một luồng oán khí ngút trời, phát ra tiếng gào thét u uất của vạn anh linh thái cổ, chấn động toàn bộ hầm mỏ tối tăm.
Uỳnh uỳnh uỳnh!
Lâm Hoài vận chuyển một tia lôi đình đen bộc phát từ bức họa chạy dọc theo cánh tay trái. Những tia sét đen kịt oán hận nổ tung dữ dội, chấn động vách đá hang ngầm khiến cát bụi rơi lả tả. Uy áp trầm hùng, cổ xưa của huyết mạch nguyên thủy mạnh nhất vạn năm trước lan tỏa khắp không gian, đè nặng lên vai của toàn bộ phu mỏ có mặt.
Trương Đại Lực và các đầu mục phu mỏ cảm thấy lồng ngực thắt lại, vết xăm Tội ấn trên trán họ tự động rỉ máu đen bài xích, nhưng sâu trong tim họ, một sợi dây huyết mạch cổ xưa đã bị đánh thức. Họ nhìn phù văn huyết sắc đang rực cháy giữa hư không đầy trang nghiêm, bi tráng, lòng căm thù tột cùng đối với tiên môn áp bức bùng cháy mãnh liệt, đè bẹp hoàn toàn nỗi sợ hãi lôi hình phong tỏa vạn năm.
"Đây là Huyết Thệ Khế Ước cổ xưa." Giọng Lâm Hoài âm vang như tiếng sấm rền trong lòng đất tối. "Ký kết đồng minh sinh tử, cùng sinh cùng tử, quyết tâm phá vỡ xiềng xích nô dịch. Ai phản bội lời thề, thần hồn sẽ bị tội hỏa thiêu rụi vĩnh viễn không thể siêu sinh. Ai nguyện đi theo ta đòi nợ máu sòng phẳng cho cổ tộc, hãy nhỏ máu lập thề!"
Trương Đại Lực nhìn phù văn huyết thệ rực cháy, rồi nhìn cán búa sắt đã bị bóp nát dưới chân. Gã biết, cơ hội duy nhất để phàm nhân tội ấn như họ lật ngược vận mệnh chính là thiếu niên mang dòng máu tội huyết biến dị đứng trước mặt này.
"Mẹ kiếp! Sống kiếp nô lệ hèn mọn thế này đủ rồi! Lâm Hoài, ta Trương Đại Lực nguyện thề chết theo ngươi!"
Trương Đại Lực gầm lên, vung xà beng tự rạch một đường sâu trên lòng bàn tay phải, trích ra một dòng máu tươi nhỏ thẳng vào phù văn khế ước cổ xưa đang rực cháy.
Ngay sau gã, Thiết Đầu cũng bước lên nhỏ máu lập thề. Các đầu mục phu mỏ khác, bị kích thích bởi uy áp cổ tộc và lòng căm thù ngút trời, đồng loạt bước tới, nhỏ máu tươi lập thề sinh tử có nhau. Phù văn huyết thệ khổng lồ chia làm hàng chục luồng sáng huyết sắc rực rỡ, nhập thẳng vào lồng ngực của Lâm Hoài và các thuộc hạ, đóng dấu khế ước trung thành tuyệt đối.
Lâm Hoài khẽ thở dốc, kinh mạch đan điền rách nát nhói lên đau đớn dữ dội. Để duy trì phù văn Huyết Thệ Khế Ước cho hàng chục người, anh đã phải tiêu hao một lượng máu tươi đan điền đáng kể, nhục thân lở loét thêm một phần, thọ nguyên hao hụt nhẹ. Nhưng ánh mắt anh vẫn kiên định, anh biết bước đầu tiên của Thiết Huyết Minh đã thành công.
"Trương Đại Lực, ngươi phụ trách liên kết với các nhóm phu mỏ khu Bắc và khu Nam." Lâm Hoài trầm tĩnh ra lệnh. "Thiết Đầu, ngươi dùng mật đạo ngầm thâm nhập vào Thần Binh Đường ngoại môn. Lão hũ Quách quản lý kho phế binh ngầm giúp đỡ chúng ta. Hãy lén lút thu gom toàn bộ kiếm gãy, sắt vụn rỉ sét chuyển xuống đây. Chúng ta cần rèn đúc phế binh khí thành tội binh sát phạt để chuẩn bị vũ khí cho đại cuộc."
"Rõ!" Thiết Đầu và Trương Đại Lực đồng loạt chắp tay hành lễ đầy trang nghiêm.
Tuy nhiên, sâu trong hang tối, hàng trăm phu mỏ khác đứng vòng ngoài chứng kiến vẫn còn run rẩy. Họ sợ hãi lôi phạt tự thiêu bộc phát từ tội ấn trên trán nếu tông môn phát hiện ra dấu vết bạo động.
Để dập tắt hoàn toàn nỗi hoài nghi và sợ hãi cuối cùng của đám đông, Lâm Hoài chậm rãi bước ra khỏi hang đá, tiến đến trước một ngách hầm lớn. Tại đây đặt một tảng đá lôi thạch khổng lồ biến dị nặng hàng vạn cân, tích tụ lôi điện bạo liệt màu tím sẫm, thường ngày phải tốn hàng trăm phu mỏ khai thác ròng rã cả tháng trời cũng không thể đập vỡ.
Lâm Hoài đứng trước tảng đá khổng lồ, tay phải chầm chậm rút ra thanh phế kiếm rỉ sét tự rèn bằng lôi hỏa tế đàn. Anh nhắm mắt, vận chuyển một tia sát lực tội nhân đen kịt từ bức họa cổ chạy dọc theo thân kiếm gãy rỉ sét.
Uỳnh!
Lâm Hoài vung kiếm chém thẳng một đòn dứt khoát không hoa mỹ, đồng thời bàn tay trái hóa thạch đỏ thẫm đấm mạnh vào tâm tảng đá lôi thạch khổng lồ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!