Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Chợ Đen Hoang Nguyên

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù ban mai của Phế Hoang Nguyên không mang theo sự thanh khiết của đất trời, mà chỉ có mùi rỉ sắt nồng nặc trộn lẫn với tro tàn tế đàn âm u. Sâu trong ngách mỏ hoang phế phía Đông, dòng nước Linh Tuyền Nhãn nhỏ nhoi vẫn lặng lẽ rỉ ra từ vách đá nứt nẻ, nhưng Lâm Hoài biết mình không thể nán lại đây lâu hơn nữa. Cuộc càn quét tàn bạo của Tào Hùng đêm qua đã san bằng khu Tây, và tiếng gào thét của những phu mỏ bị tàn sát vẫn còn văng vẳng trong thức hải của anh như một hồi chuông cảnh tỉnh.


Cánh tay trái của Lâm Hoài nhói lên từng cơn đau buốt tận xương tủy. Dưới lớp vải thô nhuộm máu khô quấn chặt, phần da thịt hóa thạch đỏ thẫm như máu đông vạn năm đang xuất hiện thêm những vết rạn nứt mới, rỉ ra từng giọt dịch đen kịt chứa đầy ma oán. Sức mạnh cấm kỵ từ Hư Không Phong Ấn Bức Họa ẩn giấu trong đan điền rách nát không phải là một món quà miễn phí. Mỗi một lần mượn lực từ chiến tướng thái cổ Lôi Khải, nhục thân của anh lại bị gặm nhấm thêm một phần, thọ nguyên hao hụt, xương cốt rạn vỡ. Nếu không nhanh chóng tìm cách tịnh hóa và vá lại nhục thân, anh sẽ chết trước khi kịp cứu muội muội Lâm Dao khỏi đan phòng ngoại môn.


"Ca... ngươi thực sự muốn ra ngoài sao?"


Một giọng nói lém lỉnh, thấp thỏm vang lên từ bóng tối của ngách đá. Ngô Tam bước ra, gã lùn nhanh nhẹn với đôi mắt ti hí luôn láo liên cảnh giác, tay chân dài dị thường đang khệ nệ mang theo một chiếc túi vải thô rách nát. Ngô Tam là kẻ trộm mỏ khét tiếng tại đây, kẻ duy nhất biết lối thoát hiểm bí mật dẫn ra khỏi sự phong tỏa của Quy Nguyên Tông để đến Chợ Đen Hoang Nguyên.


Lâm Hoài khẽ gật đầu, gương mặt gầy gò dưới mái tóc xơ xác không chút biểu cảm, đôi đồng tử u lam lóe lên tia sáng kiên định:


"Cánh tay của ta cần dược liệu tịnh hóa. Đi thôi, lính canh của Tào Hùng sắp đổi ca trực rồi."


Ngô Tam tặc lưỡi, nhìn cánh tay trái quấn vải thô rỉ máu đen của Lâm Hoài với vẻ e ngại, nhưng khi nghĩ đến số lôi thạch vụn chất lượng cao lấp lánh trong túi của Lâm Hoài, lòng tham đã chiến thắng nỗi sợ hãi. Gã ra hiệu cho Lâm Hoài cúi thấp người, rồi dẫn anh chui vào một khe nứt hẹp tối tăm, luồn lách qua những tầng đá ngầm trơn trượt.


Sau gần hai canh giờ bò trườn nín thở dưới lòng đất, tránh né những luồng la bàn truy tung tội ấn quét qua đỉnh đầu, luồng không khí lạnh buốt và hanh khô của bề mặt Phế Hoang Nguyên cuối cùng cũng ập vào mặt họ.


Chợ Đen Hoang Nguyên hiện ra trước mắt Lâm Hoài như một vết sẹo khổng lồ hoen rỉ nằm sâu trong một thung lũng khuất gió. Nơi đây quanh năm bị bao phủ bởi những dải sương mù huyết sắc u tối, không một ngọn cỏ nào có thể sinh trưởng trên nền đất đá cằn cỗi bám đầy bụi than tế đàn. Những gian lều tạm bợ dệt từ da thú rách nát và vải thô cách linh nằm san sát nhau, tạo thành những lối đi quanh co hẹp hòi bốc mùi hôi thối của máu thú, độc dược và xác chết thối rữa.


Nơi đây không có luật pháp của tiên triều Thương Lan, cũng chẳng có quy tắc của Quy Nguyên Tông. Chỉ có sự sinh tồn tàn khốc của đám tán tu đào phạm, tà tu trốn chạy và những phu mỏ liều mạng ăn cắp khoáng thạch. Những tiếng chửi rủa, tiếng mặc cả khàn khàn và tiếng binh khí va chạm vang lên liên hồi dưới ánh sáng lờ mờ của những viên lôi thạch vụn phát quang treo trên cọc gỗ.


"Né sát vào ta, đừng để lộ vết tội ấn trên trán." Ngô Tam thì thầm, kéo sụp chiếc mũ vải rách trên đầu xuống.


Lâm Hoài im lặng đi phía sau gã, tay phải đè chặt lên lồng ngực áo thô rách, nơi cất giấu chiếc Hộp Sắt Phong Ấn chứa bức họa cổ cấm kỵ. Kiếm ý của anh chưa thành, đan điền lại rách, anh chỉ có thể dùng cách này để ngăn không cho oán khí từ bức họa rò rỉ ra ngoài thu hút sự chú ý của các cường giả tà tu.


Họ dừng lại trước một gian lều gỗ rách nát nằm khuất sau một tảng đá lớn. Trên chiếc bàn gỗ thô sơ bày biện vài loại thảo dược héo úa và những lọ gốm sứt mẻ bốc lên mùi tanh nhẹ.


Ngay khi Lâm Hoài định bước tới hỏi thăm về Huyết Linh Chi hoang dã, một luồng áp lực lạnh lẽo, nồng nặc mùi máu tanh đột ngột khóa chặt lấy bả vai anh.


"Nhóc con, lôi thạch vụn trong túi ngươi... có vẻ rất tinh khiết đấy."


Một giọng nói khàn khàn, âm hiểm vang lên từ phía sau. Lâm Hoài quay đầu lại, đập vào mắt anh là một nam tử gầy gò mặc áo choàng đen rách rưới bốc lên ma khí đen kịt. Mắt trái của hắn quấn băng đen rỉ máu khô, chỉ để lộ một con mắt độc ác rực lên tia sáng tham lam dòm ngó chiếc túi vải thô đeo bên hông Lâm Hoài.


Độc Nhãn Ma Sứ, tà tu săn tiền thưởng khét tiếng tại chợ đen này. Hắn chuyên săn lùng những kẻ mang tội ấn trốn chạy để cướp đoạt tài nguyên hoặc bán làm dược nô cho các lò luyện đan.


Lâm Hoài khẽ nhíu mày, thần sắc vẫn trầm tĩnh đến đáng sợ. Anh vận chuyển Quy Nguyên Tâm Pháp ngụy trang, cố gắng giữ cho hơi thở linh lực ở mức Luyện Khí tầng ba yếu ớt, đồng thời tay phải vận khí định đập mạnh xuống chiếc bàn gỗ thô bên cạnh để lập uy, ép đối phương lùi bước.


Thế nhưng, ngay khi anh vừa vận chuyển lực lượng cơ bắp, một luồng oán khí ma tính bạo ngược từ cánh tay trái hóa thạch bất ngờ bùng phát, chạy ngược dọc theo kinh mạch cắn trả thẳng vào lồng ngực đan điền rách nát.


"Khục..."


Lồng ngực Lâm Hoài thắt lại, một cơn đau xé rách da thịt khiến tay phải anh run rẩy dữ dội, không thể phát lực xuống bàn gỗ. Chiếc bàn chỉ khẽ rung lên một tiếng yếu ớt. Phản phệ nhục thân tàn khốc đã tước đoạt đi khả năng phát lực vật lý thông thường của anh.


Độc Nhãn Ma Sứ nhìn thấy cảnh này, con mắt độc nhất lóe lên tia khinh miệt tột độ, cười khẩy đầy ngạo nghễ:


"Hóa ra là một tên phế nhân trọng thương sắp chết. Giao cái túi ra đây, bằng không ta sẽ bẻ gãy từng cái xương sườn của ngươi ngay tại chỗ!"


Hắn vươn bàn tay gầy guộc đầy móng vuốt đen kịt ra, định giật lấy túi lôi thạch vụn của Lâm Hoài.


Trong sát na nguy cấp, đôi mắt u lam của Lâm Hoài lóe lên sát cơ lạnh lẽo. Anh biết mình không thể lùi bước. Tay phải anh khẽ chạm vào dải vải quấn cánh tay trái, định nhỏ máu đan điền mở phong ấn bức họa mượn sát lực Lôi Khải một lần nữa, chấp nhận cái giá rạn nứt xương thịt để diệt sát kẻ trước mặt.


"Độc Nhãn, ngươi lại muốn cướp bệnh nhân của ta sao?"


Một giọng nói thanh khiết, lạnh nhạt như sương tuyết đột ngột cắt ngang bầu không khí căng thẳng.


Một mùi hương thảo dược thanh mát, dịu nhẹ tràn ngập không gian, tạm thời xua tan đi mùi máu tanh nồng nặc của chợ đen. Từ trong gian lều rách bước ra một nữ tử mặc y phục vải thô màu xanh nhạt. Nàng có gương mặt thanh tú, thanh khiết như đóa sen tuyết nở giữa đầm bùn, đôi mắt trong vắt nhưng ẩn chứa sự kiên nghị bướng bỉnh khó lay chuyển. Trên tay nàng cầm một chiếc hộp gỗ nhỏ tỏa ra dược quang mờ ảo.


Tô Mạn, dược nương duy nhất của cổ y tộc sinh sống ẩn dật tại rìa hoang nguyên.


Độc Nhãn Ma Sứ nhìn thấy Tô Mạn xuất hiện, con mắt độc khẽ co rụt lại, dường như có phần kiêng dè y thuật độc môn của nàng. Hắn hậm hực thu tay lại, gằn giọng:


"Tô Mạn, tên phế vật này mang tội ấn bẩm sinh, lại trọng thương sắp chết. Ngươi cứu hắn làm gì?"


"Cứu ai là việc của ta. Thuốc giải độc oán khí tháng này của ngươi, có vẻ như không cần nữa rồi?" Tô Mạn lạnh lùng đáp, tay khẽ vuốt lên bộ kim châm bằng xương cá voi cổ đeo bên hông.


Nghe đến thuốc giải độc, Độc Nhãn Ma Sứ biến sắc, nghiến răng nhìn Lâm Hoài đầy hằn học:


"Nhóc con, mạng ngươi lớn đấy. Đừng để ta gặp lại ngươi ngoài rìa thung lũng!"


Hắn hừ lạnh một tiếng, phất tay cho đám tay sai rút lui vào bóng tối sương mù.


Tô Mạn không thèm nhìn theo bóng lưng của hắn, nàng quay sang nhìn Lâm Hoài, ánh mắt lập tức dừng lại trên cánh tay trái quấn vải thô rỉ máu đen của anh. Đôi mày thanh tú của nàng khẽ nhíu chặt lại:


"Vào trong lều đi."


Lâm Hoài im lặng bước theo nàng vào trong gian lều chật hẹp, nồng nặc mùi thảo dược và hơi ấm của lò sắc thuốc đất nung. Ngô Tam biết ý, tự giác đứng canh gác ngoài cửa lều.


"Cởi vải quấn ra." Tô Mạn lạnh nhạt ra lệnh, tay đã chuẩn bị sẵn bộ kim châm rực sáng dược quang nhạt.


Lâm Hoài dùng tay phải chầm chậm gỡ từng lớp vải thô nhuộm máu khô ra. Khi lớp vải cuối cùng rơi xuống, ngay cả một y sĩ quen nhìn thương thế tàn khốc như Tô Mạn cũng phải khẽ hít vào một hơi lạnh.


Cánh tay trái của thiếu niên mười bảy tuổi lúc này đã không còn hình dáng của da thịt phàm nhân. Toàn bộ từ ngón tay đến bả vai đã hóa thạch hoàn toàn, có màu đỏ thẫm ghê rợn như máu đông vạn năm dưới đáy vực sâu. Trên bề mặt hóa thạch chằng chịt những vết rạn nứt sâu hoắm, rỉ ra thứ dịch đen kịt bốc lên luồng oán khí ma tính xám xịt, gào thét u uất. Xương cốt bên trong dường như đã rạn nứt nghiêm trọng sau trận chiến dẫn sét đêm qua.


"Ngươi điên rồi sao?" Đôi mắt Tô Mạn rúng động, giọng nói không còn giữ được sự lạnh nhạt ban đầu. "Đây không phải là vết thương lôi phạt thông thường, cũng không phải là tà độc bộc phát. Đây là ma oán thái cổ đang đồng hóa nhục thân của ngươi! Ngươi đã mượn sức mạnh từ thứ cấm kỵ nào?"


Lâm Hoài vẫn trầm tĩnh, đôi mắt u lam nhìn thẳng vào mắt nàng, giọng khàn khàn sòng phẳng:


"Ta cần Huyết Linh Chi hoang dã để bồi bổ huyết khí hao hụt, và cần ngươi chữa trị cánh tay này để giữ mạng. Ta có lôi thạch vụn chất lượng cao để trả công."


Anh mở túi vải, đặt lên bàn gỗ mười viên lôi thạch vụn tinh khiết lấp lánh những tia sét màu xanh lam nhạt, không hề chứa một chút tạp chất nào. Đây là những viên đá anh lén lút thu hoạch được từ Linh Tuyền Nhãn sâu dưới lòng mỏ.


Tô Mạn nhìn những viên lôi thạch vụn, rồi lại nhìn gương mặt kiên định không chút sợ hãi cái chết của Lâm Hoài. Nàng khẽ thở dài, trong lòng dâng lên một nỗi thương cảm sâu sắc đối với số phận nghiệt ngã của thiếu niên tội huyết này. Cổ y tộc của nàng vốn bị tiên triều diệt môn vì nắm giữ bí pháp hóa giải tội ấn, nàng thấu hiểu hơn ai hết nỗi đau bị bóc lột huyết mạch.


"Ngồi yên, quá trình này sẽ đau đớn như róc xương lột da thực sự. Nếu ngươi không chịu nổi mà đạo tâm lung lay, ma oán sẽ lập tức đoạt xá nhục thân của ngươi vĩnh viễn."


Tô Mạn nghiêm nghị cảnh báo, ngón tay thanh mảnh nhanh chóng rút ra một cây kim châm bằng xương thú cổ tỏa ra dược quang xanh mát – Huyết Hồn Châm.


"Bắt đầu đi." Lâm Hoài thản nhiên đáp, hai mắt nhắm nghiền.


Phập!


Tô Mạn thi triển Cổ Y Châm Pháp, đâm cây kim châm đầu tiên thẳng vào huyệt Kiên Tỉnh trên vai trái Lâm Hoài.


"A..."


Một tiếng gầm nhẹ nghẹn ứ trong cổ họng Lâm Hoài. Cơn đau ập đến dữ dội ngoài sức tưởng tượng của phàm nhân. Nó không chỉ là nỗi đau thể xác, mà giống như có hàng vạn con kiến độc đang điên cuồng gặm nhấm tủy xương, róc sạch từng sợi gân mạch của anh. Luồng ma oán đen kịt trong cánh tay trái hóa thạch bị kích thích, gào thét dữ dội, điên cuồng chống trả, muốn lao thẳng vào thức hải để nuốt chửng linh hồn anh.


"Giữ vững thần trí! Vận chuyển ngự oán pháp của ngươi để điều hòa dòng chảy!" Tiếng hét của Tô Mạn vang lên bên tai anh như một điểm tựa duy nhất.


Lâm Hoài cắn chặt răng đến mức máu tươi rỉ ra khóe môi, đạo tâm sòng phẳng và ý chí sinh tồn sắt đá không hề lay chuyển một phân. Anh vận chuyển Vạn Cổ Ma Oán Ngự Pháp, dùng thần thức cưỡng ép dẫn dắt luồng ma oán bạo ngược chạy tuần hoàn theo các huyệt đạo bị kim châm phong tỏa, ép chúng phải rút lui sâu vào lòng bức họa cổ rách nát ẩn giấu trong đan điền rách.


Tô Mạn di chuyển như gió, mồ hôi lấm tấm trên trán. Nàng liên tục đâm thêm mười hai cây Huyết Hồn Châm dọc theo các kinh mạch bả vai và cánh tay trái của Lâm Hoài.


Theo từng mũi châm cắm xuống, những sợi oán khí đen kịt từ các vết rạn nứt trên cánh tay hóa thạch bị hút ra ngoài qua thân kim châm, hóa thành những làn khói đen tan biến giữa không trung. Cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm dần dần dịu đi, các vết rạn nứt ngưng rỉ máu đen, cơn đau đớn tột cùng từ từ thuyên giảm.


Sau gần nửa canh giờ khổ chiến với ma oán, Tô Mạn mệt mỏi thu châm lại. Nàng lau mồ hôi trên trán, ánh mắt nhìn Lâm Hoài đầy phức tạp và kinh ngạc. Thiếu niên này từ đầu đến cuối không hề kêu rên một tiếng, ý chí sắt đá của anh khiến nàng phải nể phục.


Nàng mở chiếc hộp gỗ nhỏ, lấy ra một nhánh nấm đỏ thẫm tỏa ra huyết sương tinh khiết tự nhiên – Huyết Linh Chi hoang dã thượng phẩm, đặt vào tay Lâm Hoài:


"Đây là dược liệu ngươi cần để bồi bổ huyết khí hao hụt sau mỗi lần hiến tế máu đan điền. Số lôi thạch vụn này ta sẽ nhận."


Lâm Hoài đón lấy nhánh nấm đỏ, cảm nhận luồng dược lực dồi dào ấm áp len lỏi vào nhục thân rách nát, khẽ gật đầu:


"Đa tạ."


Anh định đứng dậy rời đi, nhưng Tô Mạn đã đặt tay lên bả vai anh, giữ anh lại. Ánh mắt nàng nghiêm nghị tột độ, giọng nói trầm xuống đầy nghiêm túc:


"Đừng vội đi. Ta phải cảnh báo ngươi điều này."


Nàng đặt một bộ kim châm Huyết Hồn Châm gồm mười hai cây vào lòng bàn tay phải của anh, rồi chỉ thẳng vào cánh tay trái hóa thạch rạn nứt sâu hoắm:


"Cổ Y Châm Pháp của ta chỉ có thể tạm thời phong tỏa và tịnh hóa ma oán cắn trả ở bề ngoài. Nhục thân của ngươi đã bị tàn phá nghiêm trọng, tủy xương rạn nứt, đan điền rách nát không thể tự phục hồi. Bộ Huyết Hồn Châm này ta tặng ngươi để tự châm cứu khống chế oán độc khi nguy cấp."


Nàng dừng lại một nhịp, hít một hơi sâu rồi nói ra câu quyết định:


"Nhớ kỹ lời ta. Nhục thân của ngươi đã chạm đến giới hạn chịu đựng cuối cùng của phàm nhân. Nếu ngươi còn dám nhỏ máu đan điền, mượn lực lượng từ bức họa cấm kỵ kia thêm ba lần nữa... toàn bộ xương cốt và kinh mạch của ngươi sẽ hóa thạch hoàn toàn, nổ tung thành tro bụi, thần hồn vỡ nát không thể vào luân hồi! Ngươi nghe rõ chưa?"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!