Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Đêm Tuần Tra Thanh Trừng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hơi sương lạnh buốt của buổi sớm mai mang theo mùi rỉ sắt nồng nặc lướt qua những khe đá nứt nẻ của ngách mỏ hoang phế phía Đông. Sâu dưới lòng đất tối tăm của Mỏ Khoáng Lôi Thạch, mạch nước linh khí nhỏ nhoi – Linh Tuyền Nhãn – đang lặng lẽ phun ra từng luồng sương mù xanh lam nhạt cực kỳ tinh khiết.


Lâm Hoài quỳ bên vách đá dựng đứng, đôi bàn tay gầy gò khẽ chạm vào dòng nước mát lạnh. Đan điền của anh vốn đã rách nát, lôi cốt đã phế, không thể nào hấp thụ linh khí chính quy theo chu thiên kinh mạch thông thường của Quy Nguyên Tâm Pháp. Thế nhưng, khi vận chuyển Lôi Đình Tôi Thể Quyết, những tia lôi oán xám đen ẩn sâu trong xương tủy anh lại rục rịch chuyển động, giống như những con đỉa đói tìm thấy nguồn sống, điên cuồng cắn nuốt từng sợi linh khí tạp chất rò rỉ từ mạch nước.


Cơn đau đẽo xương róc thịt từ tấm lưng rách nát – vết tích của mười mấy nhát roi lôi phạt từ tên tay sai Triệu Lăng ngày hôm qua – khẽ dịu đi đôi chút dưới sự xoa dịu của linh tuyền. Cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm như máu đông của Lâm Hoài vẫn quấn chặt những dải vải thô nhuộm máu khô, giấu kín dưới lớp áo rách rưới bám đầy bụi than mỏ. Anh nhắm mắt, cảm nhận luồng khí lực Luyện Khí tầng ba vừa mới đột phá đang cuồn cuộn chảy dọc theo ba kinh mạch chính đã được khôi phục.


"Bộp! Bộp!"


Tiếng bước chân dồn dập, hoảng loạn dẫm lên đống lôi thạch vụn vang lên từ phía cửa ngách hầm hoang phế.


Lâm Hoài lập tức mở bừng mắt, đôi đồng tử u lam lóe lên một tia cảnh giác cực hạn. Tay phải anh nhanh chóng đè chặt lên ngực áo, nơi cất giấu chiếc Hộp Sắt Phong Ấn chứa bức họa cổ cấm kỵ Hư Không Phong Ấn Bức Họa.


"Ca! Hỏng... hỏng rồi!"


Thiết Đầu hớt hải lao vào, gương mặt ngăm đen bám đầy mụi than nhễ nhại mồ hôi, lồng ngực vạm vỡ phập phồng thở dốc. Cậu ta vừa chạy vừa ngoảnh đầu lại nhìn đầy sợ hãi, hai tay run rẩy bám chặt lấy vai Lâm Hoài:


"Tào Hùng... tên đồ tể đó... hắn đang dẫn theo cả trăm lính canh tuần tra tiến về khu Tây! Hắn tuyên bố đêm nay sẽ càn quét toàn bộ lán trại, đồ sát dã man bất kỳ phu mỏ nào bị nghi ngờ giấu lôi thạch biến dị! Ca, chúng ta phải làm sao đây?"


Lâm Hoài khẽ nhíu mày, thần sắc vẫn trầm tĩnh đến đáng sợ. Anh vỗ nhẹ vào vai Thiết Đầu để trấn an người huynh đệ, giọng nói khàn khàn nhưng vô cùng kiên định:


"Tào Hùng là phó chưởng sự ngoại môn, em trai ruột của Tào Lĩnh. Tu vi của hắn đã đạt đến Luyện Khí tầng chín đỉnh phong, nửa bước Trúc Cơ, lại tu luyện Cương Thiết Luyện Thể, nhục thân cứng như sắt thép. Hắn đột ngột thanh trừng khu Tây, e rằng không chỉ đơn giản là tìm lôi thạch vụn."


Trong đầu Lâm Hoài lập tức xoay chuyển vạn nghìn suy nghĩ. Tào Lĩnh đang cần lượng lớn lôi thạch biến dị và máu tội huyết để luyện chế Thọ Nguyên Đan cứu mạng. Việc Tào Hùng đích thân thân chinh đồ sát phu mỏ khu Tây thực chất là một cuộc thanh trừng để gom củi đốt cho lò đan tà ác Huyết Ma Lư.


"Ca, khu Tây có hàng vạn đồng bào Lôi tộc của chúng ta. Nếu để Tào Hùng tàn sát, bọn họ sẽ không một ai sống sót!" Thiết Đầu nghiến răng, gân xanh trên cổ nổi lên cuồn cuộn, chiếc búa sắt rèn thô sau lưng khẽ run lên bần bật.


"Ta biết." Đôi mắt Lâm Hoài tối sầm lại, sát ý lạnh lẽo ngập tràn trong thức hải. "Tu vi Luyện Khí tầng ba của ta hiện tại nếu đối đầu trực diện với Tào Hùng tầng chín chẳng khác nào lấy trứng chọi đá. Muốn cứu người, chỉ có thể mượn địa hình hiểm trở của mỏ quặng và dòng chảy lôi điện tự nhiên bạo liệt để hành động."


Lâm Hoài lập tức đứng dậy, dập tắt ngọn lửa nhỏ bên mạch nước linh khí, cẩn thận dùng đất đá che lấp Linh Tuyền Nhãn. Anh quay sang Thiết Đầu, hạ lệnh dứt khoát:


"Thiết Đầu, ngươi lập tức quay lại khu Tây thông qua mật đạo ngầm của Thẩm Vô Danh. Tập hợp những phu mỏ cốt cán, chuẩn bị sẵn phế binh khí rèn lén. Khi đêm xuống, nếu nghe thấy tiếng sấm nổ lớn từ hướng vách đá địa mạch phía Bắc, hãy lập tức dẫn mọi người rút lui theo đường hầm ngầm phía Đông. Nhớ kỹ, tuyệt đối không được giao chiến trực diện với Tào Hùng!"


Thiết Đầu nhìn sâu vào mắt Lâm Hoài, gật đầu mạnh một cái rồi nhanh chóng biến mất vào bóng tối của ngách hầm ngầm.


...


Đêm tối buông xuống Phế Hoang Nguyên nhanh chóng như một tấm vải liệm đen kịt.


Trên bầu trời mỏ quặng khu Tây, những luồng mây đen cuồn cuộn mang theo sấm sét bão lôi bắt đầu gầm rú. Gió rít gào qua những cột đá nứt nẻ, thổi bùng lên cát bụi huyết sắc mù mịt.


Dưới lòng mỏ tối tăm của khu Tây, bầu không khí ngột ngạt đến mức nghẹt thở.


"Rầm! Rầm! Rầm!"


Tiếng bước chân rầm rập của hàng trăm lính canh bọc giáp sắt xám phá vỡ sự im lặng chết chóc. Đi đầu đại quân là Tào Hùng. Gã khổng lồ cao hơn tám thước, mặt đầy thịt ngang tàng dữ tợn, mặc bộ giáp sắt gai rỉ sét bốc lên ma khí xám xịt. Trên tay phải của hắn, thanh đại đao răng cưa nặng nề kéo lê trên mặt đất đá, phát ra những tiếng sột soạt ghê rợn, để lại một vệt lửa lôi điện vàng kim lép bép dọc đường đi.


"Lũ rác rưởi tội huyết!" Tào Hùng gầm lên, giọng nói như sấm nổ vang dội khắp hang động hẹp. "Hôm nay có kẻ mật báo khu Tây các ngươi lén lút giấu giếm lôi thạch biến dị thượng phẩm để mưu đồ phản loạn! Khôn hồn thì giao ra đây, bằng không, ta sẽ dùng thanh đao này tiễn toàn bộ các ngươi xuống Thung Lũng Oán Khí!"


Hàng ngàn phu mỏ gầy trơ xương sườn, trán khắc Tội ấn rỉ máu đen, hoảng sợ quỳ rạp dưới đất, cơ thể run rẩy bần bật trước uy áp Luyện Khí tầng chín cuồng bạo của Tào Hùng.


"Đại nhân oan ức! Chúng hèn mọn khai thác ngày đêm còn không đủ định mức, lấy đâu ra lôi thạch biến dị để giấu giếm!" Một lão phu mỏ già yếu quỳ lạy van xin, đầu dập xuống đá tảng đến rỉ máu.


"Oan ức? Ta thà giết lầm còn hơn bỏ sót!"


Gương mặt Tào Hùng lộ ra vẻ hung tàn tột độ. Hắn bước tới một bước, vung đại đao răng cưa chém ngang.


"Phập!"


Một vệt máu tươi bắn tung tóe lên vách đá đen kịt. Lão phu mỏ già yếu bị chém làm đôi ngay tại chỗ, đôi mắt khi chết vẫn trợn ngược đầy oán hận và kinh hoàng.


"Sát! Đồ sát toàn bộ khu Tây cho ta! Tìm kiếm từng tấc đất, tước đoạt toàn bộ lôi thạch vụn!" Tào Hùng điên cuồng ra lệnh, vung đao chém giết điên cuồng vào đám đông phu mỏ không có vũ khí phòng thân.


Tiếng la hét thảm khốc, tiếng xương gãy giòn giã và mùi máu tanh nồng nặc lập tức bao trùm toàn bộ khu mỏ phía Tây. Những luồng oán khí màu xám tro oán hận ngút trời từ những thi thể chết thảm bốc lên nghi ngút, cuồn cuộn tụ tập trên trần hang tối tăm.


Lâm Hoài lúc này đang ẩn nấp trong bóng tối vách đá dựng đứng phía Bắc, chứng kiến cảnh đồng bào bị tàn sát dã man, hàm răng anh nghiến chặt đến mức rỉ máu tươi. Đôi mắt u lam của anh rực cháy ngọn lửa phục thù tột cùng.


"Lôi Khải... Ta muốn mượn lực lượng của ngươi!" Lâm Hoài thầm gầm lên trong thức hải.


Sâu trong đan điền rách nát, Hư Không Phong Ấn Bức Họa chấn động kịch liệt. Tàn hồn chiến tướng Lôi Khải gào thét hung tàn: "Nhóc con! Muốn mượn lực lượng thái cổ để cứu lũ kiến hôi kia sao? Cái giá phải trả bằng huyết nhục nhục thân của ngươi sẽ cực kỳ tàn khốc!"


"Ta không quan tâm! Sòng phẳng nợ máu, ta sẽ trả!"


Lâm Hoài không chút do dự, dùng thần thức cưỡng ép trích xuất một ngụm máu tươi tinh khiết nhất từ đan điền rách nát phun thẳng vào bức họa cổ.


Uỳnh!


Luồng oán khí ma tính bùng phát dữ dội. Cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm của Lâm Hoài bỗng nhiên rực cháy ngọn lửa tội hỏa oán khí màu đen kịt. Những vết rạn nứt sâu hoắm trên xương thịt cánh tay trái rạn nứt dữ dội, rỉ ra từng dòng máu đen trộn lẫn lôi oán xám xịt. Đổi lại, một nguồn sát ý chiến đấu thái cổ cuồng bạo ngập tràn khắp kinh mạch rách nát của anh.


Lâm Hoài bắt đầu hành động.


Anh không lao ra chiến đấu trực diện với Tào Hùng. Đôi mắt u lam nhìn chằm chằm vào luồng oán khí đậm đặc đang bốc lên từ những xác chết phu mỏ dưới đất.


Lâm Hoài vận chuyển Vạn Cổ Ma Oán Ngự Pháp, tay trái hóa thạch vung lên hư không.


Ngay lập tức, hàng vạn luồng oán khí xám tro của phu mỏ đã khuất điên cuồng tụ tập về phía anh, dệt thành một chiếc khiên sương đen khổng lồ dày đặc chắn trước ngực đan điền – Oán Hồn Hóa Thuẫn. Trên bề mặt chiếc khiên sương đen hiện lên hàng vạn gương mặt oán hận mờ ảo đang gào thét dữ dội.


Phía dưới lòng mỏ, Tào Hùng đã chém giết đến đỏ mắt. Hắn bất ngờ phát hiện ra Thiết Đầu đang dùng thân hình man tộc che chở cho một nhóm trẻ em tội tộc trốn chạy về phía ngách hầm ngầm phía Đông.


"Tên rác rưởi thợ rèn! Dám trốn chạy sao? Chết đi!"


Tào Hùng gầm lên một tiếng, bộc phát Cuồng Bạo Đao Pháp. Thanh đại đao răng cưa rực sáng lôi điện vàng kim bạo liệt, chém thẳng xuống đỉnh đầu Thiết Đầu với một lực lượng nặng nề vạn cân.


Thiết Đầu kinh hoàng vung chiếc búa sắt rèn thô lên đỡ đòn, nhưng cậu ta biết rõ tu vi Luyện Khí tầng ba của mình tuyệt đối không thể chống đỡ nổi một đòn chí mạng này.


Ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, một tiếng sấm nổ vang dội vang lên dưới lòng bàn chân Lâm Hoài.


Lôi Bộ Trốn Chạy, kích hoạt!


Lâm Hoài kích hoạt một viên lôi thạch vụn dưới gót chân, tạo ra lực đẩy lôi điện bộc phát mạnh mẽ. Nhục thân anh hóa thành một luồng lôi quang xám tro dịch chuyển tức thời, vượt qua khoảng cách mười trượng trong vòng chớp mắt, xuất hiện ngay trước mặt Thiết Đầu.


"Oàng!"


Thanh đại đao răng cưa của Tào Hùng chém thẳng xuống chiếc khiên sương đen Oán Hồn Hóa Thuẫn trước ngực Lâm Hoài.


Một tiếng nổ chấn thiên động địa vang lên. Luồng lôi điện vàng kim bạo ngược va chạm kịch liệt với luồng oán khí đen kịt của chiếc khiên. Sóng xung kích khổng lồ quét ngang mặt đất, hất văng Thiết Đầu và nhóm phu mỏ xung quanh ra xa vài trượng.


"Rắc... rắc..."


Chiếc khiên Oán Hồn Hóa Thuẫn rên lên thảm khốc, hàng vạn gương mặt oán hồn gào thét nổ tung. Cuồng Bạo Đao Pháp của Tào Hùng quá mạnh mẽ, trực tiếp chém vỡ nát lớp khiên sương đen dày đặc của Lâm Hoài.


Lâm Hoài bị chấn động mạnh, lồng ngực đau nhói, nhục thân lùi liên tiếp ba bước, mỗi bước chân dẫm xuống đều làm vỡ nát đá tảng dưới sàn mỏ. Tấm Hộ Tâm Giáp Thô Sơ dưới áo anh rạn nứt thêm vài vệt lớn.


"Hử? Tên phế vật dọn xác?" Tào Hùng khựng đao lại, con mắt độc ác híp lại nhìn Lâm Hoài đầy kinh ngạc. "Ngươi chưa chết dưới đáy vực, lại còn có thể ngưng tụ oán khí ngăn chặn đao phong của ta? Quả nhiên khu Tây có tà tu ẩn nấp!"


Lâm Hoài không thèm trả lời. Anh nén cơn đau bỏng rát trong đan điền, tay phải rút thanh Phế Kiếm Rỉ Sét dắt sau lưng, âm thầm bám sát vách đá, tìm cơ hội phản công từ phía sau.


"Chết đi cho ta!"


Tào Hùng điên cuồng vung đao chém tới tấp, tạo ra hàng vạt đao phong lôi điện vàng kim khóa chặt mọi đường lui của Lâm Hoài.


Lâm Hoài liên tục thi triển Lôi Bộ Trốn Chạy để dịch chuyển né tránh trong không gian hẹp. Mỗi lần dịch chuyển, gót chân anh lại đau nhói dữ dội do áp lực lôi điện bộc phát, nhưng anh vẫn cắn răng chịu đựng chịu đựng đau đớn tột cùng.


Nhìn thấy sơ hở khi Tào Hùng vung đao quá đà, Lâm Hoài áp sát cực nhanh, đâm thẳng thanh Phế Kiếm Rỉ Sét vào mạng sườn gã khổng lồ.


"Keng!"


Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên. Thanh phế kiếm rỉ sét của Lâm Hoài đâm trúng giáp sắt của Tào Hùng nhưng lập tức bị luồng sát khí hộ thể từ Cương Thiết Luyện Thể của hắn hất văng ngược trở lại.


Lực phản chấn cực mạnh truyền thẳng vào cánh tay trái của Lâm Hoài.


"Rắc!"


Tiếng xương cánh tay trái rạn nứt giòn giã vang lên đau đớn. Những vết nứt trên cánh tay hóa thạch đỏ thẫm rách toác ra, máu đen tuôn ra xối xả, nhuộm đen cả dải vải quấn thô. Lâm Hoài phun ra một ngụm máu tươi, cơ thể bị hất văng đập mạnh vào vách đá dựng đứng.


"Ha ha ha! Tên phế vật tội huyết! Cương Thiết Luyện Thể của ta đao thương bất nhập, loại phế binh rỉ sét của ngươi làm sao phá được phòng ngự của ta!" Tào Hùng cười lớn đầy ngạo nghễ, vung đại đao tiến lại gần để kết liễu Lâm Hoài.


Lâm Hoài lảo đảo đứng vững bên vách đá Bắc. Anh nhìn cánh tay trái đang run rẩy rỉ máu đen dữ dội, rồi ngước đầu nhìn lên mạch khoáng lôi thạch biến dị đang rò rỉ điện xèo xèo ngay phía trên đầu Tào Hùng.


"Ngươi đao thương bất nhập, nhưng địa mạch lôi phạt ở đây thì sao?"


Lâm Hoài khẽ mỉm cười lạnh nhạt. Anh vận chuyển Lôi Đình Tôi Thể Quyết đến cực hạn, tay phải đâm thẳng thanh Phế Kiếm Rỉ Sét vào mạch khoáng lôi thạch biến dị trên vách đá Bắc.


"Oành! Oành! Oành!"


Lâm Hoài dùng cơ thể làm vật dẫn sống, cưỡng ép dẫn dắt toàn bộ dòng chảy lôi điện tự nhiên bạo liệt của mạch khoáng chạy qua nhục thân mình, rồi chuyển hướng phóng thẳng xuống nền đất đá dưới chân Tào Hùng.


Một chuỗi vụ nổ lôi điện khổng lồ liên tiếp bùng phát dữ dội dưới lòng đất. Sấm sét màu xám nhạt nổ tung chói tai, khói bụi mịt mù và đá tảng sạt lở dữ dội đổ sập xuống trận hình của Tào Hùng và đám lính canh tuần tra.


"A! Mẹ kiếp! Sập hầm rồi!" Đám lính canh tuần tra hoảng loạn gào thét, bị đá tảng đè bẹp và lôi điện rò rỉ thiêu rụi kinh mạch.


Tào Hùng cũng bị luồng lôi điện bạo liệt bất ngờ đánh trúng, nhục thân cương thiết luyện thể bị chấn động mạnh, lùi lại vài bước giữa đống đổ nát mù mịt.


Lâm Hoài tận dụng thời cơ hỗn loạn cực đại, nén cơn đau xé rách kinh mạch, lao đến tóm chặt lấy bả vai Thiết Đầu và nhóm phu mỏ còn sống sót, đẩy mạnh bọn họ vào lối đi ngầm dẫn ra mật đạo ngầm phía Đông.


"Đi! Mau đi theo lối này!" Lâm Hoài khàn giọng hét lên.


Thiết Đầu và nhóm phu mỏ cốt cán nước mắt giàn giụa, nhanh chóng chui vào đường hầm ngầm trốn thoát an toàn.


Khi Lâm Hoài chuẩn bị bước vào đường hầm để rút lui, anh khẽ quay đầu nhìn lại qua làn khói bụi mịt mù của trận bão lôi địa mạch.


Giữa đống đổ nát đổ sập, Tào Hùng vẫn đứng sừng sững như một ngọn núi sắt, lôi điện xung quanh không thể làm tổn hại nhục thân hắn.


Thế nhưng, ánh mắt Lâm Hoài bỗng nhiên co rụt lại khi nhìn thấy bên hông của Tào Hùng.


Tại đó, dắt trên thắt lưng da thú của tên đồ tể, có một lá bùa màu vàng kim phát ra thứ ánh sáng đỏ thẫm vô cùng ominous và quỷ dị. Phù văn trên lá bùa khẽ uốn lượn như những con giun máu, tỏa ra luồng thiên quy lực lượng áp chế cực kỳ đáng sợ.


Tội Ấn Khống Hồn Phù!


Lâm Hoài lập tức nhận ra lá bùa chú trừng phạt tàn bạo đó. Chỉ cần Tào Hùng kích hoạt lá bùa này bằng thần thức, toàn bộ vết xăm Tội ấn trên trán của hàng vạn phu mỏ tội tộc trong khu mỏ này sẽ tự động bùng phát tội hỏa lôi phạt, thiêu rụi toàn bộ nhục thân và thần hồn của họ thành tro bụi từ xa trong vòng một nhịp thở.


Nỗi kinh hoàng và áp lực khổng lồ đè nặng lên trái tim Lâm Hoài. Muốn cứu sống toàn bộ tộc nhân Lôi tộc, anh bắt buộc phải tìm cách ám sát Tào Hùng và cướp đoạt lá bùa chú tàn bạo này trước khi hắn kịp kích hoạt nó.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!